Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 785: Cụ già trên đê.

- Ồ! Khu nội thành cũ và đê phòng lũ nằm sát với nhau sao? Như vậy có nảy sinh ảnh hưởng đối với việc phòng chống lũ lụt của thành phố Hưng Châu không?
Nhiếp Chấn Bang lúc này đột nhiên hỏi.
Câu này khiến Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang đều sững lại, lát sau Lý Vân Hạc cười nói:
- Chủ tịch, anh yên tâm, không có bất kỳ ảnh hưởng nào, lúc thành phố cải tạo đã suy tính rất kỹ vấn đề này, đê phòng lũ làm đến độ có khả năng ngăn chặn lũ lụt trăm năm không gặp, có thể bảo đảm an toàn tính mạng và tài sản của bốn triệu quần chúng nhân dân thành phố Hưng Châu
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, đoàn xe đi qua khu nội thành Hưng Châu, trên đường đi các giao lộ đều có người thi hành công vụ, dọc theo đoàn xe đi qua, mỗi một giao lộ đều tiến hành quản chế giao thông tạm thời
Toàn bộ địa thế khu nội thành Hưng Châu không cao, đây là nằm dọc bờ sông lớn, ngoại trừ trung và hạ du, ở thượng du loại hiện tượng này rất hiếm gặp.
Nói một cách hình tượng thì nội thành Hưng Châu được xây dựng trong một khu vực đồi núi bồn địa, nằm sát bên một con sông lớn, trước kia khu vực kho không trữ nước được coi như địa thế cao, hiện nay theo sự gia tăng của khu vực kho tích nước, mực nước dâng cao, chênh lệch mấy mét này liền dần mất đi, trước đây độ cao so với mực nước biển của thành phố Hưng Châu và độ so với mực nước biển của con sông này về cơ bản chênh lệch không bao nhiêu, nhưng hiện nay sau khi khu vực kho trữ nước, mực nước chênh lệch này càng lúc càng lớn, đây là một vấn đề không thể xem thường, thậm chí đây đúng là tai họa ngầm lớn nhất của thành phố Hưng Châu.
Lúc đoàn xe đi vào khu nội thành cũ, cảnh vật liền xuất hiện đem lại một cảm giác hoàn toàn khác biệt, Nhiếp Chấn Bang cũng chau mày.
Kiểu tương phản này, khác xa so với thành phố Thiên Phủ, khu thành phố cũ của nội thành Thiên Phủ dù cũng là rách nát nhưng rách nát ở bên trong, bộ phận dọc tuyến đại lộ bên ngoài cũng xem như được “tô vàng nạm ngọc”.
Nhưng thành phố Hưng Châu hoàn toàn không có bất kỳ che giấu nào, nhìn khu vực nội thành mới đường xá rộng rãi, dọc đường xanh hóa vành đai cách ly, lối đi bộ phủ gạch màu, đèn đường, dải phân cách xanh hóa các loại phương tiện cùng với nhà cao tầng hai bên đường, hơi thở hiện đại hóa phô bày vô cùng tinh tế, nhưng bước vào khu nội thành cũ, đường xá rõ ràng trở nên chật hẹp.
Đường một chiều bốn làn xe trở thành đường một chiều một làn xe, nhà cửa hai bên đường đều là nhà ba bốn tầng, cao nhất cũng không quá sáu tầng, vẫn là cửa gỗ kiểu cũ, người đi đường và dòng xe cộ cũng tương đối thưa thớt.
Đoàn xe đầu tiên dừng trước cửa khu nhà ở của nhân viên một xí nghiệp, trên cửa lớn ngoài sân đã treo biểu ngữ: “Nhiệt liệt hoan nghênh lãnh đạo tỉnh thị sát chỉ đạo công tác...”
Ngón nghề này thành phố Hưng Châu rõ ràng đã học tập Thiên Phủ, ngay cả sắp xếp việc thị sát cũng tương tự như thế, chỉ có điều làm chẳng ra sao.
Sau khi bước vào, hai bên sắp xếp một đoàn các bà các chị mặc quần áo màu đỏ tươi, đánh trống cơm, cảnh tượng diễn trò thật sự quá mức lộ liễu, không được tự nhiên như lúc thị sát ở thành phố Thiên Phủ.
Lông mày Nhiếp Chấn Bang nhíu chặt nhưng cũng không biểu hiện ra, về mặt nghênh đón phô trương, thật sự rất khó phê bình, nếu anh nói người ta có thể bảo đây là do quần chúng tự phát, đến lúc đó ngược lại sẽ khiến cho người ta có cảm giác bới móc khuyết điểm, có cảm giác cố ý.
Sau khi đoàn người bước xuống xe, Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang chia nhau ở bên cạnh mấy vị lãnh đạo Ủy ban nhân dân tỉnh, phía sau là các lãnh đạo khác trong bộ máy Thành ủy thành phố Hưng Châu chen chúc nhau đi vào bên trong khu nhà ở nhân viên.
Cảm giác nơi này với bên nhà máy nông cơ Hồng Quang của thành phố Thiên Phủ khác nhau không nhiều, nhà máy đã phá sản hoàn toàn, bên cạnh văn phòng làm việc treo một tấm biển của bộ phận ở lại trực cơ quan, nhà xưởng trước đây phần lớn đều đã bị cải tạo thành khu nhà ở.
Nhà ở hình ống của những năm sáu mươi, gạch đỏ trần trụi bên ngoài, cho người ta một cảm giác tang thương, lúc này cũng đã bị cải tạo thay đổi hoàn toàn.
Nhìn vào hành lang, có vẻ sâu và tối tăm vô cùng, Nhiếp Chấn Bang cũng theo thói quen hỏi han một vài cư dân địa phương, nhưng vừa tiếp xúc Nhiếp Chấn Bang liền có vẻ không vui, sự xếp đặt của thành phố Hưng Châu quá rõ, con người Lý Vân Hạc thật sự quá chú trọng vẻ bề ngoài.
Sau khi thăm hỏi vài gia đình, Nhiếp Chấn Bang đã mất đi hứng thú, nhỏ tiếng trao đổi ý kiến với Tôn Gia Lạc bên cạnh:
- Anh Tôn, anh cảm giác thế nào?
Tôn Gia Lạc đương nhiên hiểu rõ ý của Nhiếp Chấn Bang, cười thản nhiên, lần này Lý Vân Hạc đã tích lũy đủ tâm tư, muốn giành được mối quan hệ tốt đẹp với Nhiếp Chấn Bang, nhưng rõ ràng đã làm thái quá, tính khí của Nhiếp Chấn Bang, Tôn Gia Lạc hiểu rõ.
Lập tức lạnh nhạt nói:
- Chủ tịch, đồng chí dưới cơ sở trước nay đều là như vậy, đồng chí Vân Hạc cũng không thể thoát khỏi, nhưng tổng thể mà nói quy hoạch cải tạo khu nội thành cũ của thành phố Hưng Châu vẫn tốt.
Tôn Gia Lạc coi như nhân hậu, không nói xấu gì nhiều Lý Vân Hạc, Nhiếp Chấn Bang cũng không biết làm sao, lắc đầu thở dài nói:
- Tình hình trong nước là như thế! Không phải có một câu đối như thế này sao? “Thượng cấp áp hạ cấp, nhất cấp áp nhất cấp, cấp cấp gia mã mã đáo thành công/ Hạ tầng mông thượng tầng, nhất tầng mông nhất tầng, tầng tầng tham thủy thủy đáo cừ thành”, công tác của thành phố Hưng Châu, nếu như thế này không xem cũng được.
Tiếp theo lại thị sát mấy nơi nữa, cũng không ngoại lệ, đều là hết sức nhiệt tình nghênh đón, đều là trống chiêng nhảy múa vui mừng, đối với chính sách của thành phố đều là một kiểu tán dương, nhưng khác biệt lớn nhất với thành phố Thiên Phủ là, về mặt ý kiến xử lý chính thức thì hoàn toàn không thể hiện ra. Ví dụ về mặt quy định bồi thường sắp xếp ổn định hộ di dời giải phóng mặt bằng cải tạo khu nội thành cũ vv… thiếu đi một vài thứ, nếu nói ra sẽ khó khiến kẻ dưới phục tùng, khó khiến người ta tin tưởng.
Lúc này đã hoàn toàn đi sâu vào bên trong khu nội thành cũ, ở ngay phía trước chắn ngang một tảng đá hiện ra bức tường cao, bên cạnh một bậc cầu thang uốn lượn hướng lên trên, vô tình đã chạy tới đê phòng lũ.
Nhiếp Chấn Bang thấy thích chỗ này, lại nói với đám người Lý Vân Hạc bên cạnh:
- Đồng chí Vân Hạc, lên trên xem một chút công trình phòng lũ của thành phố Hưng Châu các anh thế nào?
Một yêu cầu đột ngột này lập tức khiến hàng loạt Ủy viên thường vụ của thành phố Hưng Châu biến sắc, bên cạnh, một người đàn ông trung niên càng trầm sắc mặt.
Cảnh này càng khiến Nhiếp Chấn Bang vô cùng hiếu kỳ, nhìn Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang cười nói:
- Đồng chí Vân Hạc và đồng chí Bảo Quang, có phải thêm phiền phức cho các anh không?
Nhiếp Chấn Bang nói đến đây, Lý Vân Hạc lập tức hoảng sợ, cách xưng hô của Nhiếp Chấn Bang cũng đã thay đổi, đầu tiên là Bí thư Vân Hạc, sau biến thành đồng chí Vân Hạc, việc này đã thể hiện ra sự bất mãn, nếu không cư xử tế nhị thì cách xưng hô tiếp theo e rằng sẽ là đồng chí Lý Vân Hạc, hơn nữa cản trở Chủ tịch tỉnh đi thị sát, việc này rõ ràng là không thể được, tuy không có cách sắp xếp gì nhưng trong lòng Lý Vân Hạc cũng đang trầm tư.
Khu nội thành cũ vốn dĩ đã không có ai, trên đê càng thưa thớt người, chỉ cần chú ý cẩn thận có lẽ không vấn đề gì.
Lập tức, nói với Nhiếp Chấn Bang:
- Chủ tịch, anh đùa rồi, không phiền phức, không chút phiền phức nào, lúc nãy tôi đang suy nghĩ vấn đề bảo vệ an toàn cho các vị lãnh đạo.
Nhiếp Chấn Bang khoát tay, nói nghiêm túc:
- Bảo vệ anh toàn gì? Chúng ta là cán bộ của nhân dân, vì nhân dân phục vụ, lẽ nào chúng ta còn sợ nhân dân làm tổn thương chúng ta sao? Tư tưởng này không thể chấp nhận được, thoát ly quần chúng, lại càng không được. Quan hệ giữa Đảng và quần chúng, quan hệ giữa cán bộ và quần chúng chính là phép màu chiến thắng của Đảng ta, bất cứ lúc nào cũng không thể mất đó mới là ranh giới cao nhất, tôi tin rằng là Chủ tịch tỉnh của dân chúng trong toàn tỉnh, tụ họp quần chúng nhân dân toàn tỉnh, cũng xuất phát từ sự ủng hộ và kính yêu trong lòng.
Lý Vân Hạc một lần nữa nhắc đến vấn đề bảo vệ an toàn khiến Nhiếp Chấn Bang hơi bất mãn, thẳng thắn phê bình khiến vẻ mặt Lý Vân Hạc có vẻ hơi khó coi.
Con người Lý Vân Hạc, sau khi cha vợ qua đời, trải qua thời gian hai năm thích ứng, thói kiêu kỳ và sự sắc sảo cũng mất đi, lúc này gật đầu nói:
- Chủ tịch phê bình đúng, vô tình tôi đã phạm vào sai lầm chủ nghĩa quan liêu, tôi nhất định sẽ sửa chữa.
Nói đến mức độ này, ngăn cản đương nhiên không thể được, đoàn người bước lên bậc thềm, cán bộ của thành phố Hưng Châu chỉ có thể nắm vững thời gian để bố trí.
Đứng trên đê, dựa sát vào bên công trình sông Trường Giang là một sườn dốc, độ cao ước chừng khoảng sáu bảy mét độ nghiêng mở rộng xuống, phía dưới là khu nội thành cũ trước đây của thành phố Hưng Châu, vì khu vực tích trữ nước đã di dời hoàn toàn, khu nội thành cũ trước kia cũng bỏ hoang ở đây, cũng không cho nổ mìn phá bỏ, đợi sau khi khu vực kho bắt đầu trữ nước thì khu vực này sẽ chìm ngập trong lòng sông.
Dọc theo con đê nhìn xuống, toàn bộ đê phòng lũ có vẻ vô cùng ngăn nắp, vô cùng hoàn thiện, dọc theo hướng của con sông, ngoằn ngoèo kéo dài ra xa ít nhất cũng mấy ngàn mét.
Bên cạnh, Hồ Bảo Quang cũng đang giới thiệu:
- Chủ tịch, đê phòng lũ Hưng Châu trong quá trình xây dựng Tam Hiệp do Bộ Tổng chỉ huy phòng chống lũ lụt hạn hán quốc gia đích thân khảo sát, do Ủy ban thủy lợi Trường Giang trung ương – Bộ Thủy lợi cùng với Bộ Xây dựng và Bộ Tài chính trích cấp kinh phí xây dựng cải tạo. Tổng đầu tư ba trăm hai mươi lăm triệu đồng, con đê lớn này ngăn chặn nước sông Trường Giang đổ vào Hưng Châu, đây là tuyến bảo vệ bốn triệu quần chúng nhân dân thành phố Hưng Châu chúng tôi, tháng sáu năm nay vừa thông qua nghiệm thu của tỉnh.
Vừa dứt lời, ánh mắt Nhiếp Chấn Bang lại hướng lên phía trước khoảng hai ba trăm mét, trên một dải đất trống trải có một cụ già dáng người hơi còng xuống đang đứng lặng hồi lâu ở đó, đầu tóc bạc trắng, hướng về phía sông đón gió hiu hiu thổi đến, có vẻ lặng lẽ và cô đơn.
Trực giác mách bảo rằng cụ già này nhất định là người có tâm sự, Nhiếp Chấn Bang lúc này đột nhiên bước về phía trước trong lúc các cán bộ lãnh đạo trên dưới và cảnh sát tháp tùng của thành phố Hưng Châu vẫn chưa kịp phản ứng, Nhiếp Chấn Bang cách cụ già chỉ còn hơn trăm mét.
Bên cạnh, người của thành phố Hưng Châu cũng dồn dập chạy đến, lúc này Nhiếp Chấn Bang bỗng nhiên lớn giọng gọi:
- Ông cụ, ông đang nhìn gì vậy?
- Xem ông có vẻ có nhiều nỗi băn khoăn, hình như có vài chuyện không vui, là việc nhà hay việc gì? Ông có muốn nói chuyện với cháu không?
Nói như vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng muốn phá bỏ bức tường an toàn của mấy người thành phố Hưng Châu, nếu chầm chậm bước đến thì chắc chắn cụ già sẽ bị thu dọn hiện trường, lúc này mình đã nhìn rõ tướng mạo của cụ lại cũng đã gọi như vậy thì ngay dưới mắt mình người của thành phố Hưng Châu tuyệt đối không dám giở bất cứ trò bịp bợm nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận