Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 736: Ông không đủ tư cách.

Nhìn bộ dạng khó xử của Hoàng Tiến, Nhiếp Chấn Bang khí thế vừa phát huy lại khiến cho Hoàng Tiến hơi e sợ. Trên người Nhiếp Chấn Bang phát ra loại khí thế hùng mạnh khiến Hoàng Tiến cũng đã hiểu. Đừng nói người như Trương Trung Hùng, e rằng mười cảnh sát của Trung đoàn đặc nhiệm cũng không phải là đối thủ của Chủ tịch Nhiếp.
Đợi cửa phòng khép lại, Trương Trung Hùng với gương mặt vốn lãnh đạm, lúc này lại quỳ phịch xuống. Trương Trung Hùng làm như vậy khiến lông mày Nhiếp Chấn Bang chau lại.
Lúc này, nếu Trương Trung vẫn có thể có khí phách một chút, Nhiếp Chấn Bang còn có thể coi trọng ông ta. Tuy nói hai cha con làm được những việc này, là không có tính người. Nhưng, con trai là con trai, Trương Trung Hùng có lẽ vẫn không biết được sự tình. Hơn nữa, có khí phách một chút, chứng tỏ là dám làm dám chịu. Biết việc mình làm, cũng vui lòng gánh vác trách nhiệm. Đây mới gọi là đàn ông.
Nhưng, hiện tại thì sao? Nhìn dáng vẻ của Trương Trung Hùng, đây là điển hình của làm việc ác lại có thái độ không muốn bị trừng phạt.
Ngẩng đầu nhìn camera một lát, Nhiếp Chấn Bang không sợ Trương Trung Hùng vu khống mình. Đây là sắp xếp đặc biệt, cuộc gặp gỡ lần này, theo yêu cầu của Nhiếp Chấn Bang, tiến hành quay phim an toàn.
Nhìn Trương Trung Hùng quỳ dưới đất, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Trương Trung Hùng, ông cảm thấy bây giờ quỳ ở đây có tác dụng sao? Nếu ông vẫn trạng thái tâm lí này, tôi thấy cuộc nói chuyện của chúng ta hôm nay hoàn toàn không cần thiết phải tiếp tục nữa.
Trương Trung Hùng sững người một lát, lập tức đứng dậy, rất tự giác, ngồi lên ghế đối diện với Nhiếp Chấn Bang, mở miệng nói:
- Chủ tịch, anh nhất định phải cứu tôi. Tôi bằng lòng từ bỏ tất cả quyền lực và chức vụ, tôi sẵn sàng trình bày tất cả mọi việc. Chủ tịch, tôi cầu xin anh, nhất định phải cứu con trai tôi, nó vẫn còn trẻ, vẫn còn tuổi thanh xuân quý báu. Tất cả tội lỗi này, đều do tôi gánh chịu.
- Nó vô tội.
Thật đáng tiếc cho ta tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ. Lúc này, Nhiếp Chấn Bang đã hiểu rõ. Có lẽ, do sự cưng chiều thái quá của Trương Trung Hùng mới dẫn đến Trương Lý Cường coi trời bằng vung của ngày hôm nay. Người đáng thương, tất có chỗ đáng thương. Lỗi của Trương Trung Hùng, sai ở chỗ không có nguyên tắc, sai ở chỗ thương mù quáng, sai ở cách thương yêu.
Không suy nghĩ gì, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Trương Trung Hùng, ông đừng hoang tưởng nữa. Trương Lý Cường con trai ông, làm tất cả những việc này, bất kể là ngày nào cũng có thể bị xử bắn. Hiếp dâm trẻ em, hoành hành ngang ngược, không chuyện ác nào là không làm, còn dính líu đến tập đoàn buôn lậu ma túy lớn nhất trong lịch sử thành phố Dương Đức. Tất cả những việc này, bất kể điều khoản nào, cũng đủ để xử bắn. Bất kể anh ta có bao nhiêu tình tiết hối cải. Bất kể anh ta có bao nhiêu biểu hiện lập công. Tôi bây giờ có thể nói rõ cho ông biết, Trương Lý Cường, chỉ có một đường chết.
Lời lẽ của Nhiếp Chấn Bang quả quyết dứt khoát. Lời lẽ chính nghĩa. Không có bất kỳ chỗ trống nào có thể thương lượng. Lời nói này, thông qua hệ thống giám sát trong phòng truyền đến phòng điều khiển.
Lúc này, bên trong phòng điều khiển, Hoàng Tiến và chuyên gia thẩm vấn công an tỉnh đều đang nghe những lời này, hơi sững lại. Một chuyên gia vội vàng nói:
- Ối chà! Lần này, kiếm củi ba năm thiêu một giờ rồi. Lời này của Chủ tịch khiến hy vọng của Trương Trung Hùng tan biến rồi. Nếu muốn ông ta mở miệng, e rằng càng khó.
Vừa dứt lời, Hoàng Tiến trợn mắt nhìn chuyên gia này, nói:
- Ông Uông, nói gì vậy?
Nghe câu này, lão Uông biết điều ngậm miệng lại. Chủ tịch làm thế nào, thật sự không phải là việc mình có thể tự ý đánh giá. Trưởng phòng Hoàng trách móc mình như vậy, đích thật là bảo vệ mình.
Nhìn vẻ mặt phờ phạc của Trương Trung Hùng, Nhiếp Chấn Bang không để ý, tiếp tục nói:
- Trương Trung Hùng, có phải thất vọng rồi không? Có phải hối hận không nên gặp tôi rồi không?
Nói đến đây, giọng Nhiếp Chấn Bang lập tức nghiêm nghị, tức giận:
- Trương Trung Hùng, ông có nghĩ tới không? Những thiếu nữ bị con trai ông cưỡng hiếp, cha mẹ của họ phải làm sao? Bản thân họ phải đối diện thế nào với cuộc đời tương lai phía trước? Thuộc hạ con trai ông cưỡng chế phá dỡ bao nhiêu ngôi nhà, gây nên cái chết gây nên thương tâm bao nhiêu người. Ông có nghĩ tới, tương lai của họ, phải làm thế nào? Con trai ông buôn lậu ma túy. Có bao nhiêu người, vì ma túy mà cửa nát nhà tan, có bao nhiêu người, vì ma túy mà tán gia bại sản. Ông có nghĩ tới bọn họ không? Người như vậy, nghiệp chướng nặng nề, chết chưa đền hết tội. Không chết, không đủ để thường dân căm phẫn. Không chết không đủ để trút giận thiên uy.
Những lời này, từng từ từng chữ trúng tim đen khiến Trương Trung Hùng sững sờ, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Trương Trung Hùng, tất cả quyền lực của ông, đều là của nhân dân trao cho. Ông có tư cách gì ở đây trả giá với tôi. Ông vì dục vọng cá nhân, phụ lòng đào tạo và kỳ vọng của Đảng và Nhà nước. Làm cha mẹ, ông chưa làm hết trách nhiệm của một người làm cha mẹ. Ông không dạy dỗ tốt con cái của mình. Làm con cái, ông chưa làm hết trách nhiệm của một người con. Tôi nghe nói, cha ông vẫn ở nông thôn. Nhưng ông ấy không muốn gặp ông. Ông biết vì sao không? Vì, ông quên mất gốc gác rồi. Ông đã quên bản thân mình là con trai của nông dân. Làm cán bộ, ông không làm hết trách nhiệm của một cán bộ. Đến bây giờ, ông vẫn dùng quyền lực Đảng và nhà nước, vẫn dùng quyền lực nhân dân trao cho ông để cò kè mặc cả với tôi. Ông không đủ tư cách, vì, không không xứng đáng.
Lúc này trong phòng điều khiển, Hoàng Tiến đang nhìn một cảnh trên màn hình. Trong ánh mắt, liên tục tỏa sáng. Những lời này của Chủ tịch Nhiếp hiên ngang lẫm liệt, khiến Hoàng Tiến tràn đầy cảm xúc.
Theo dòng suy nghĩ, ý nghĩ của Hoàng Tiến hình như cũng bay về lại vùng nông thôn Lũng Tây. Ở dưới dãy núi Tần Lĩnh kia, trong một thôn trang yên tĩnh, mẹ già của mình, đứng tựa cửa, dáng vẻ trông ngóng.
- Trương Trung Hùng, ông phải nghĩ thông suốt. Bây giờ, kháng cự chỉ có thể khiến tội lỗi của ông thêm nghiêm trọng. Thẳng thắn trình bày, mới là con đường duy nhất của ông, mới là vì bản thân ông mà chuộc tội, cách duy nhất vì con trai ông mà chuộc tội.
Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói.
Những lời này, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không phải bắn tên không đích. Từ đầu đến cuối, Nhiếp Chấn Bang đều tin rằng, nhân chi sơ, tính bản thiện. Cũng tin tưởng, người sắp chết lời nói cũng lương thiện. Đã có những lời này, Nhiếp Chấn Bang tin chắc, bất cứ kẻ nào cũng có tâm tỉnh ngộ. Chỉ có điều, cái tâm này đều cất giấu ở nơi sâu thẳm linh hồn của mỗi con người, khó để người khác đụng đến mà thôi.
Nhìn Trương Trung Hùng trong cơn ngượng ngùng mang theo cả vẻ mặt hối hận, Nhiếp Chấn Bang hiểu Trương Trung Hùng bị mình làm cho xúc động rồi, lập tức nói:
- Trương Trung Hùng, bây giờ, việc ông cần làm, chính là đem tất cả những việc anh biết trình bày ra tất cả. Có gì nói nấy. Ô dù đen của thành phố Dương Đức, tôi tin chắc, tuyệt đối không phải một mình Trương Trung Hùng ông có thể nắm được. Có bao nhiêu cán bộ liên lụy đến, ông phải trình bày thành thật. Đây là trách nhiệm đối với bản thân ông, trách nhiệm đối với Đảng và nhà nước, trách nhiệm đối với bốn triệu quần chúng nhân dân thành phố Dương Đức.
Im lặng.
Sau giây phút im lặng ngắn ngủi, không thấy thái độ thản nhiên trên gương mặt Trương Trung Hùng nữa. Có thể nói, Trương Trung Hùng hiện tại, cả người đã nhúng chàm.
Kết quả, Trương Trung Hùng đã hiểu, con trai chắc chắn chết không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng, gương mặt của Trương Trung Hùng ngược lại không giống với vẻ sợ hãi lúc nãy. Chủ tịch Nhiếp nói đúng, mình đã sai, đã tạo nên một tổn thất không thể xoay chuyển cho Đảng và nhà nước, cho nhân dân, cho người thân, nhất định phải nhận trách nhiệm. Việc này rất bình thường, đây cũng là việc nên làm.
Ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang, Trương Trung Hùng đứng lên, cúi người thật thấp, nói:
- Chủ tịch, xin anh thay mặt tổ chức nhận lời xin lỗi của tôi. Tôi xin lỗi Đảng và Nhà nước, xin lỗi sự đào tạo bồi dưỡng của cấp trên. Tôi không làm tốt công việc của mình, xin cấp trên lượng thứ. Tôi xin trình bày.
Bên phòng điều khiển, Hoàng Tiến hết sức kích động, đập mạnh tay xuống bàn, nói lớn:
- Tốt quá!
Tổ thẩm vấn lập tức tiếp nhận, thừa thắng truy kích. Nhất định phải làm tốt công tác thẩm vấn tiếp theo. Bên tổ hành động, lập tức chuẩn bị sẵn sàng
Có được lời khai của Trương Trung Hùng, chốn quan trường thành phố Dương Đức giống như phát sinh một trận động đất. Buổi chiều hôm đó, công an tỉnh và Ủy ban Kỷ luật tỉnh, nhân viên của Sở Giám sát tỉnh tiến vào trụ sở làm việc Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Dương Đức. Ủy viên Thường vụ Thành ủy thành phố Dương Đức Trưởng ban Tổ chức, Trưởng ban Tuyên giáo, Trưởng ban Thư ký Thành ủy đều bị dẫn đi. Ngoài ra, Cục Xây dựng thành phố Dương Đức, Cục Đất đai, Cục Công an lần lượt có không ít cán bộ thất thế. Toàn bộ chốn quan trường thành phố Dương Đức, có thể nói đã có một trận động đất lớn.
Hội trường Thành ủy thành phố Dương Đức.
Lúc này, cán bộ thành phố Dương Đức vẫn vô cùng bàng hoàng. Hôm qua, trên dưới thành phố Dương Đức, mấy chục cán bộ, từ cấp Phó Giám đốc sở đến cấp Trưởng phòng, đề bị bắt đi. Trong khoảng thời gian ngắn, thành phố Dương Đức người người đều có cảm giác bất an.
Nhiếp Chấn Bang ngồi ở ghế chủ trì trung tâm, nhìn quanh bốn phía, mở miệng nói:
- Các đồng chí, lần này, thành phố Dương Đức xuất hiện vấn đề, Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh coi trọng vô cùng. Cán bộ ở đây, đều là người tốt. Tôi hy vọng, các đồng chí ở đây, phải hấp thu giáo huấn, nhanh chóng trở lại công tác, làm tốt công tác ổn định thành phố Dương Đức. Thành ủy, tạm thời do đồng chí Bốc Đức Huy chủ trì các mặt công tác của Thành ủy Ủy ban nhân dân.
Dừng lại một lát, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Không làm việc trái với lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa. Làm quan chức, trong lòng phải thường xuyên kính sợ, thường xuyên cảm ơn. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác. Lúc có quyền thế, cũng cần nhớ một điều, đây là của nhân dân giao cho chúng ta. Lúc chúng ta từ bỏ quần chúng nhân dân, thoát ly quần chúng nhân dân, cũng có nghĩa, sẽ có một ngày, chúng ta sẽ bị quần chúng nhân dân vứt bỏ.
Vừa dứt lời, hội trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay đinh tai nhức óc
Cửa hội trường Thành ủy thành phố Dương Đức. Xe của Nhiếp Chấn Bang và Hoàng Tiến đã đậu sát vào bên. Bộ máy lãnh đạo thiếu khuyết không đủ của thành phố Dương Đức dưới sự dẫn đầu của Bặc Đức Huy, đã đứng bên cạnh.
Bặc Đức Huy lúc này rất xúc động. Tình hình của Tỉnh ủy, Bặc Đức Huy cũng đã nghe nói qua. Lãnh đạo cũ của mình, chẳng những không vì mình nói chuyện, ngược lại lãnh đạo vừa mới đến này lại ra sức ủng hộ mình. Tỉnh ủy giao chiến tranh giành, Bặc Đức Huy mặc kệ. Nhưng, trong lòng đã có khuynh hướng nghiêng về Nhiếp Chấn Bang.
Đang chuẩn bị mở miệng, Nhiếp Chấn Bang lại khoát tay nói:
- Đồng chí Đức Huy, nói nhiều rồi giờ không cần phải nói nữa. Hiện nay, thành phố Dương Đức lòng người bàng hoàng, trọng trách của anh rất nặng, phải nhanh chóng ổn định cục diện thành phố Dương Đức, phải gắng sức đề bạt lên một ê kíp cán bộ có trách nhiệm, có đảm đương gánh vác. Sau này, có khó khăn gì, có thể gọi điện cho tôi. Các anh không cần tiễn nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận