Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 977: Xảy ra chuyện lớn.

Lời nói của Nhiếp Chấn Bang xuyên suốt hàm ý thoải mái nhẹ nhàng, nhưng giờ phút này Trưởng ban Thư ký tỉnh ủy Hứa Hồng Chuyên lại không nhẹ nhàng chút nào, nghĩ đếnchuyện của thành phố Lư Cát thì Hứa Hồng Chuyên lại nhức đầu.
Trầm ngâm một lát, Hứa Hồng Chuyên mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp! Thật ngại quá, thời điểm năm mới vẫn làm phiền anh, ngay vừa lúc nãy thành phố Lư Cát xảy ra chuyện, xảy ra chuyện lớn rồi.
Vừa nghe Hứa Hồng Chuyên nói, lông mày Nhiếp Chấn Bang lập tức chau lại, Hứa Hồng Chuyên đi cùng mình thời gian lâu như vậy, đối với tính cách của mình thì tin rằng Hứa Hồng Chuyên hiểu rõ, là một Trưởng ban Thư ký tỉnh ủy, Hứa Hồng Chuyên tương đối phù hợp. Nếu không, nhiều lần nhận đơn thư tốcáo Nhiếp Chấn Bang cũng không chuyển cho Hứa Hồng Chuyên, ở đây đương nhiên tin đồn thất thiệt là một chuyện, nhưng tín nhiệm cũng là một chuyện.
Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ không phải việc lớn đúng nghĩa thì Hứa Hồng Chuyên tuyệt đối không thể nói những lời này vào lúc này, ngẩng đầu nhìn ba người An Na đang bận bịu, trong ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang lóe lên một tia áy náy, đối với ba người phụ nữ, Nhiếp Chấn Bang thực sự mắc nợ rất nhiều, rất nhiều.
Nhìn dáng vẻ ba người đang bận rộn, tuy rất bận nhưng bộ dạng tràn đầy vui mừng, Nhiếp Chấn Bang có cảm giác không đành lòng, đứng dậy Nhiếp Chấn Bang bước vào thư phòng, lúc này mới nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên! Rốt cuộc là chuyện gì?
Bên kia, Hứa Hồng Chuyên nghe Nhiếp Chấn Bang hỏi, lúc này mới nói:
- Bí thư Nhiếp! Thành phố Lư Cát xảy ra chuyện lớn rồi, vừa nhận được tin huyện Khánh An thành phố Lư Cát xảy ra việc cưỡng chế phá dỡ, nghe nói phóng viên thông tấn xã Trung Quốc đã đến huyện Khánh An.
Vừa nghe Hứa Hồng Chuyên nói, lông mày Nhiếp Chấn Bang lập tức chau lại, cưỡng chế phá dỡ? Lại thêm phóng viên thông tấn xã Trung Quốc đã đến hiện trường, đây chắc chắn là chuyện lớn, lớn hạng nhất, có thể tưởng tượng việc này một khi đưa ra bên ngoàiÌ thì đối với toàn bộ Hồng Giang đều sẽ ảnh hưởng cực lớn, đương nhiên loại ảnh hưởng này chắc chắn là tiêu cực.
Rất nhiều điểm đáng ngờ trong chuyện này, nhưng hiện tại hoàn toàn không phải là thời điểm nói chuyện này, trầm ngâm một chút, trong lòng Nhiếp Chấn Bang đã có quyết đinh, mở miệng nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên! Bây giờ anh lập tức thông báo cho tất cả các ủy viên thường vụ nhanh chóng đến phòng họp tỉnh ủy, chúng ta gặp nhau trước một chút.
Dứt lời, bên kia, Hứa Hồng Chuyên lập tức nói:
- Tôi lập tức tiến hành thông báo.
Nói xong, Hứa Hồng Chuyên hơi khó xử, nói:
- Bí thư! Đến lúc này rồi, e rằng tất cả các ủy viên thường vụ không chắc chắn đều có mặt ở nhà.
Hứa Hồng Chuyên nói cũng đúng sự thật, theo Nhiếp Chấn Bang biết, lúc này Văn Bảo Quý là Chủ tịch tỉnh mới nhậm chức vẫn đang tiến hành thăm hỏi các thành phố trực thuộc bên dưới, ngoài ratỉnh ủy, các ủy viên thường vụ khác cũng có một vài người không ở Hồng Giang ăn Tết, ba mươi Tết muốn yêu cẩu tất cả các ủy viên thường vụ tề tựu đông đủ, hẳn nhiên đây là điều không thực tế.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang lúc này mới tiếp tục nói:
- Có thể đến bao nhiêu thì đến, đến không kịp thì thôi.
Việc đã như vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng không có cách nào, cũng giống như Văn Bảo Quý hiện tại đang ở thành phố trực thuộc bên dưới, không phải trong chốc lát có thể đến kịp.
Tuy là giao thừa, nhưng xảy ra việc thế này nên trụ sở tỉnh ủy vốn dĩ vắng vẻ lập tức trở nên náo nhiệt, trong phòng họp tỉnh ủy, các ủy viên thường vụ còn ở nhà đều ngồi trên ghế, bao gồm Vi Lâm. Vi Lâm vốn dĩ chuẩn bị hôm nay bay về Bắc Kinh, xe đang trên đường ra sân bay, nhưng một cuộc điện thoại không thể không khiến Vi Lâm quay đầu trở lại.
Giờ phút này, trong phòng họp một loạt ủy viên thường vụ tụm năm tụm ba tập hợp nhau lại, to nhỏ bàn luận, cửa chính phòng họp mở ra, Nhiếp Chấn Bang vẻ mặt nghiêm túc bước vào.
Cầm lấy tách trà trên tay đặt trên bàn, lúc này mới nói:
- Các đồng chí! Thật sự rất ngại, đang ngày giao thừa vẫn triệu tập mọi người đến đây, quấy rầy thời gian nghỉ ngơi của các vị, ầu tiên tôi xin tỏ lòng xin lỗi.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn Hứa Hồng Chuyên bên cạnh nói:
- Trưởng ban Thư ký! Chuyện đầu tiên là thông báo đến cho anh, anh nói một chút đi, bên thành phố Lư Cát việc cưỡng chế phá dỡ ở huyện Khánh An rốt cuộc là thế nào?
Nghe mấy từ cưỡng chế phá dỡ, tất cả các ủy viên thường vụ đều hơi giật mình, không hẹn mà cùng ngồi ngay ngắn, cưỡng chế phá dỡ xuất hiện ở không ít các địa phương, nhưng cưỡng chế phá dỡ việc này tuyệt đối là việc lớn, xảy ra ở tỉnh Hồng Giang có thể nói việc này đối với Hồng Giang là một lần thử thách gắt gao.
Hứa Hồng Chuyên gật đầu, sắp xếp lại suy nghĩ và lời nói của mình, lúc này mới nói:
- Bí thư Nhiếp, các đồng chí, chuyện là thế này.
Sự việc cưỡng chế phá dỡ bên huyện Khánh An xuất phát từ huyện Khánh An năm nay, bình thường mà nói, thói quen của dân chúng lúcvẫn chưa ăn Tết âm lịch đều gọi là năm nay.
Năm hai không không tám bên huyện Khánh An đưa đến tập đoàn bất động sản Hồng Thành, khai thác một khu chung cư hoàn toàn mới ở huyện Khánh An, nhưng vì vấn đề trưng thu giải phóng mặt bằng bồi thường an cư, từ trước đến nay công tác giải phóng mặt bằng chính là một nan giải lớn, vẫn chưa có hướng giải quyết.
Nhất là Trương Đại Ngưu cầm đầu mấy hộ gia đình, vì vấn đề bồi thường giải phóng mặt bằng luôn luôn không thể đạt đến thỏa thuận cùng huyện Khánh An và công ty bất động sản.
Lần này, công ty bất động sản kết hợp cùng huyện Khánh An quyết định vào ba mươi Tết tiến hành cưỡng chế phá dỡ, vì hôm nay là giao thừa âm lịch, nhà nhà đều đang ăn Tết, cũng là lúc dân chúng phòng ngừa lỏng lẻo nhất, ý của công ty bất động sản là chuẩn bị trong lúc này quyết định làm một lần giải quyết xong vấn đề trưng thu.
Nghe đến đây lông mày của Nhiếp Chấn Bang nhíu chặt, vung tay vỗ lên trên mặt bàn, Nhiếp Chấn Bang tức giận nói:
- Huyện Khánh An đang làm gì?
Lời nói tuy đơn giản, nhưng trong câu nói của Nhiếp Chấn Bang đã bày tỏ ra tất cả sự tức giận, hết sức rõ ràng, ba mươi Tết, đêm giao thừa lại xảy ra chuyện, rõ ràng là nhân thời gian này, cơ hội thôn dân đều thư giãn để hành động giải quyết vấn đề. Đáng tiếc là, những người này hoàn toàn không ngờ sẽ xảy ra chuyện như hôm nay.
Sắc mặt của Hứa Hồng Chuyên hơi lúng túng, tuy Hứa Hồng Chuyên biết sự tức giận của Nhiếp Chấn Bang không phải hướng về ông ta, nhưng thần sắc cũng có chút gượng gạo.
Dừng một lát, Hứa Hồng Chuyên tiếp tục bổ sung:
- Lúc cưỡng chế tháo dỡ, chủ hộ Trương Đại Ngưu kịp thời chạy đến, trong quá trình ngăn cản, Trương Đại Ngưu tưới xăng lên người mình, dùng việc này để ngăn cản việc cưỡng chế tháo dỡ, quá trình chính là như vậy.
Thi thể của Trương Đại Ngưu hiện tại đã được nhân dân thôn Trương gia, trấn Thành Quan, huyện Khánh An bảo vệ. Giờ phút này, nhân dân thôn Trương gia hết sức kích động, lại thêm thôn Trương gia có một sinh viên đại học sau khi tốt nghiệp về làm việc tại thông tấn xã Trung Quốc, sự việclúc này đã khiến cho giới truyền thống quan tâm chú ý, bao gồm không chỉ truyền thông của thông tấn xã Trung Quốc cũng đều đã đến Trương gia thôn.
Bên thành phố Lư Cát, đồng chí Bặc Vinh Xương sau khi nhận được tin, cảm thấy sự việc trọng đại, không dám có chút giấu giếm đã báo lên trên.
Sau khi Hứa Hồng Chuyên đem đầu đuôi gốc ngọn của sự việc nói qua một lần, lập tức trong trong cuộc họp thường vụ một mảng yên lặng, áp lực, tất cả mọi người đều cảm nhận được áp lực nặng nề. Đây là chuyện xấu, tuyệt đối là chuyện xấu, một khi đăng tin ra, một mặt đối với hình ảnh đầu tư của Hồng Giang là một đả kích nặng nề, đây là điều mà Nhiếp Chấn Bang và cả bộ máy thường vụ tỉnh ủy đều không muốn nhìn thấy. Mặt khác, cũng thể hiện ban ngành Đảng chính của Hồng Giang chấp pháp thô bạo, tệ nạn quản lý không nghiêm, tuy không chắc chắn liên lụy đến bộ máy tỉnh ủy Hồng Giang, nhưng ít nhiều cũng xem như để lại ấn tượng xấu trong mắt cấp trên.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn quanh khắp lượt mọi người, trầm giọng nói:
- Sự việc đã xảy ra rồi, mọi người phát biểu quan điểm đi, việc này, cuối cùng phải làm sao? Làm thế nào để ảnh hưởng ở mức thấp nhất, nói thử xem.
Lời của Nhiếp Chấn Bang vừa dứt, Trưởng ban Tổ chức Ủy viên thường vụ tỉnh ủy Lý Úy Nhiên lại giơ tay phát biểu:
- Bí thư Nhiếp, tôi nói vài lời.
Nói xong, Lý Úy Nhiên nhìn một lượt mọi người, nói:
- Các đồng chí, từ sự việc cưỡng chế tháo dỡ tồi tệ lần này để xem xét, đầu tiên, bộ máy lãnh đạo thị trấn Thành Quan, huyện Khánh An là người trực tiếp chịu trách nhiệm, đây là trách nhiệm không thể trốn tránh. Ngoài ra, từ tổ chức nhân sự của huyện Khánh An lúc giao thừa tiến hành bạo lực cưỡng chế tháo dỡ, đây là nguyên nhân chính dẫn đến sự việc, về vấn đề này, bộ máy Đảng chính huyện Khánh An chịu trách nhiệm không thể trốn tránh. Tôi đề nghị, lập tức xử lý đối với bộ máy lãnh đạo thị trấn Thành Quan và huyện Khánh An, các lãnh đạo trực tiếp chịu trách nhiệm liên quan của thị trấn Thành Quan xử lý khai trừ Đảng tịch và chức vụ. Mặt khác, tôi đề nghị, miễn chức vụ công tác của bí thư huyện ủy và Chủ tịch huyện Khánh An đồng thời ghi lại xử phạt, yêu cầu thành phố Lư Cát tiến hành xử lý thích đáng đối với sự việc lần này.
Lý Úy Nhiên vừa nói xong, trong phòng họp lập tức là một mảng yên lặng, bên cạnh, sắc mặt của Phó bí thư tỉnh ủy Tần Quảng Hán lại hơi dao động.
Đề nghị của Lý Úy Nhiên chính là đòn sát thủ, hơn nữa Lý Úy Nhiên là tâm phúc tin cẩn của bí thư Nhiếp, lời nói của Lý Úy Nhiên tuy quả quyết nghiêm nghị, nhưng tất cả mọi người không thể không nghĩ đến, ở đây có ý kiến của bí thư Nhiếp hay không?
Dừng một lát, Trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy Vi Lâm ở bên cạnh cũng mở miệng nói:
- Tôi tán thành ý kiến của Trưởng ban Lý, việc này có thể hiểu là Trương gia thôn đã có quan hệ với bên thông tấn xã Trung Quốc, có thể khẳng định chuyện này tất nhiên sẽ được phần lớn truyền thông cả nước chú ý, giấu cũng giấu không nổi, tục ngữ nói rất đúng: “Bịt không bằng thông”, trong tình huống này Hồng Giang chúng ta biểu hiện thái độ ra như thế nào, điều này càng quan trọng.
Vi Lâm không hổ là người xuất thân chuyên môn làm công tác tin tức, vừa mở miệng liền điểm ngay đến bản chất của tuyên truyền, chuyện này cho dù không dính đến người nào cũng chắc chắn sẽ ồn ào huyên náo. Theo sự phát triển của thời đại, tác dụng giám sát của truyền thông cũng ngày càng lớn, muốn giấu nhẹm tin tức này căn bản là việc không thể.
Nghe Vi Lâm nói, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu tán thành, đúng là đạo lý này, trầm ngâm giây lát, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục mở miệng nói:
- Tôi thấy thế này, việc này Trưởng ban Vi, anh và đồng chí Lý Úy Nhiên đích thân chú ý theo dõi một chút, ngoài ra phương diện Ủy ban Kỷ luật, Bí thư Cung bên anh cũng phái ra một tổ công tác điều tra sơ bộ cụ thể vấn đề trong công tác thu hút đầu tư và trưng thu giải phóng mặt bằng của huyện Khánh An.
Vẫn chưa nói xong, bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập.
Bạn cần đăng nhập để bình luận