Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 637: Không chịu nể mặt

Xe dừng lại trước cổng khách sạn Vọng Hải. Người đầu tiên bước xuống xe là trưởng ban tuyên giáo thành ủy Chu Tử Huy, theo sau là hai vị trung niên trạc ba bốn mươi tuổi. Trong đó có một người lớn tuổi, chắc hẳn đây là người chủ yếu phụ trách việc phỏng vấn.
Trông vẻ mặt người này có chút kiêu ngạo. Điều này khiến lông mày Điền Húc Giang và Nhiếp Chấn Bang cau lại. Điền Húc Giang đứng bên cạnh mỉm cười nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, kiểu này có vẻ khó hợp tác đây.
Lời nói của Điền Húc Giang khiến Nhiếp Chấn Bang bật cười, thấp giọng nói:
- Bí thư Điền, người ta là phóng viên của tờ báo lớn, lại có thượng phương bảo kiếm của ban tuyên giáo trung ương, có chút kiêu ngạo thì cũng là chuyện bình thường mà.
Trong lúc nói Nhiếp Chấn Bang và Điền Húc Giang vẫn đang đón tiếp khách, Chu Tử Huy tỏ ra vô cùng vui mừng. Trong việc chiêu đãi, chủ tịch Nhiếp có sự nới lỏng, mọi việc đều do hắn tự sắp xếp, vì vậy buổi chiêu đãi này sẽ không có sơ suất gì rồi.
Chu Tử Huy liền giới thiệu:
- Bí thư Điền, Chủ tịch Nhiếp, tôi giới thiệu với hai ngài lãnh đạo một chút, vị này là Từ Hiểu Hồng, phó chủ biên ban tin tức của Nhật báo hi vọng, bên cạnh là phóng viên chính của ban tin tức, đồng chí Lý Hải
Đồng thời Chu Tử Huy quay sang phía Từ Hiểu Hồng và Lý Hải nói:
- Chủ nhiệm Từ, phóng viên Lý Hải, hai vị này là Điền Húc Giang Bí thư thành ủy thành phố Vọng Hải và Chủ tịch Nhiếp Chấn Bang
Lúc này không đợi hai người Từ Hiểu Hồng lên tiếng, Điền Húc Giang liền bước về phía trước nói:
- Chủ nhiệm Từ, rất hoan nghênh ngài, hai vị đều là phóng viên lớn, là lãnh đạo từ trung ương tới. Thành phố Vọng Hải này nếu đón tiếp không được chu đáo xin hãy lượng thứ, nếu có gì cần chúng tôi giúp đỡ cứ việc nói. Chúng tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp.
Trong những lúc như vậy về cơ bản không cần thiết phải nói gì nhiều, vốn dĩ là lòng dạ đã biết rõ sự tình. Các vị là những hoàng đế không ngôi, đến thì chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh. Chiêu đãi với phong cách cao quý, mục đích rất tự nhiên và cũng rất rõ ràng, hi vọng các vị giơ cao đánh khẽ.
Chủ nhiệm Từ đối với những trường hợp như thế này đã gặp rất nhiều, bản thân là phó chủ biên ban tin tức của Nhật báo hi vọng, có thể nói chủ nhiệm Từ là một điển hình của người hiểu cao biết rộng.
Trầm ngâm một chút, chủ nhiệm Từ cười nói:
- Bí thư Điền, ngài khách sáo rồi, tôi thấy vào trong đã, nhiều người thế này mà cứ đứng đây thì ảnh hưởng không tốt, ảnh hưởng không tốt đâu
Nói vậy không đợi Điền Húc Giang ý kiến gì liền sải bước vào bên trong, khiến cho nhóm lãnh đạo và cán bộ đứng đó vô cùng thất vọng
Điền Húc Giang và Niếp Chấn Bang hai người nhìn nhau, cái loại chủ nhiệm chó má gì thế này, thế này thì lão ngạo mạn quá, đường đường cán bộ cấp phó đích thân ra cửa nghênh đón, như vậy là nể mặt lắm rồi. Bí thư thành ủy chủ động bắt tay càng vô cùng thể hiện sự tôn trọng cùa thành phố Vọng Hải. Hai vị này khá được, trước tiên khiến Điền Húc Giang xấu hổ mà rút tay lại sau đó hắn cứ thế bước vào trong, mà cũng chẳng thèm để ý đến thành ý của Nhiếp Chấn Bang
Sắc mặt của Điền Húc Giang có chút u ám, còn Nhiếp Chấn Bang thì vỗ nhẹ vào vai của Điền Húc Giang. Đã từng làm quan ở thủ đô thì cũng trải nghiệm được cái kiểu ngạo mạn đó, trong mắt không coi ai ra gì của quan chức thủ đô. Huống chi Nhật báo hi vọng là phương tiện thông tin truyền thông cấp nhà nước, bây giờ khi quyền giám sát bởi người dân càng ngày càng có sức ảnh hưởng, những người trong giới truyền thông được coi là hoàng đế không ngôi, nên không thể đùa giỡn với họ được.
Nhìn bộ dạng sửng sốt của Điền Húc Giang, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Những người thế này đều là như vậy, anh hoàn toàn không cần thiết phải để ý, vì họ đã như vậy chúng ta coi như không có chuyện gì, chúng ta cứ coi như bình thường là được.
Lúc này Điền Húc Giang và Nhiếp Chấn Bang hóa ra lại chung cùng chiến hào, liền trầm giọng nói:
- Đúng là không ra thứ gì, còn tưởng rằng họ là đệ nhất thiên hạ chứ
Trong buổi yến tiệc tại khách sạn
Trong phòng tiệc xa hoa được bao trọn gói có cái tên Tử Đông Các, cái tên này có ý nghĩa là áng mây tím từ phía đông tới. Trong phòng có một chiếc bàn tròn rất lớn, có chiếc đĩa có thể chuyển động được, về đồ uống, chọn dùng loại rượu Mao Đài đạ được ủ tới mười lăm năm
Thức ăn được đưa lên, các món đặc trưng của tám miền đều được mang lên, cao lương mỹ vị, mọi thứ đều đủ cả
Sau vài ngụm rượu, không khí bữa tiệc lại có chút gì đó bối rối. Cán bộ thành ủy thành phố Vọng Hải lời nói cử chỉ trên thực tế vẫn dựa vào người đứng đầu cấp sở. Uống rượu mời rượu, nếu thích đều là tác phong uống một hơi cạn chén
Sau vài ngụm rượu, không ít ủy viên thường vụ đều tới tấp tới mời rượu chủ nhiệm Từ. Nhưng chủ nhiệm Từ lần nào cũng chỉ nhấp môi tỏ ý là không thích uống rượu. Chén rượu của hai vị nhà báo, lúc đầu đổ đầy, sau vài ngụm mà vẫn còn hơn nửa chén
Điều này khiến tất cả mọi người không thoải mái. Chẳng qua lúc này không có ai muốn ra mặt. Nhiếp Chấn Bang cau mày, đứng dậy cầm cốc rượu, cười nói:
- Nào chủ nhiệm Từ, để thể hiện việc hoan nghênh đón tiếp hai đại ký giả, tôi thay mặt Thành ủy thành phố Vọng Hải, kính ngài một chén, tôi xin cạn trước
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang không ngại ngần, liền uống cạn chén rượu, lấy làm vô cùng sảng khoái. Cạnh đó Điền Húc Giang cũng tràn đầy cảm xúc. Trước đây luôn cảm thấy Nhiếp Chấn Bang có gì đó quyền thế, rất đáng ghét, bây giờ khi hai người cùng đứng chung một chiến hào, Điền Húc Giang lại cảm thấy con người Nhiếp Chấn Bang rất trọng nghĩa khí.
Ở cổng khách sạn đã bị mất mặt, bây giờ trong bữa tiệc này, Điền Húc Giang quả quyết sẽ không đến chúc rượu hắn, vì Điền Húc Giang không cần biết đại ký giả gì cả, muốn thế nào thì nó là như thế. Câu nói của Nhiếp Chấn Bang bảo toàn được thể diện của bản thân nhưng lại tiềm ẩn nguy cơ sẽ bị xóa sạch thể diện.
Lúc này mọi ánh nhìn của ủy viên thường vụ đều hướng về phía chủ nhiệm Từ, vừa nãy các ủy viên mời rượu, chủ nhiệm Từ đều nhấp ngụm nhỏ, có thể nói chủ nhiệm Từ không tôn trọng lãnh đạo của thành phố Vọng Hải. Bây giờ đích thân chủ tịch Nhiếp mời rượu, thể diện của cán bộ cấp phó tỉnh chắc ông phải nể mặt người ta thôi.
Nhưng điều khiến mọi người đều không ngờ tới là, chủ nhiệm Từ bỏ đũa xuống mỉm cười nói:
- Chủ tịch Nhiếp, thật ngại quá, con người tôi không giỏi việc uống rượu, uống nhiều sợ ảnh hưởng đến công việc của ngày mai.
Câu nói này biểu thị thái độ qua loa đại khái một cách đối phó cho xong chuyện khiến sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang trùng xuống, Chúng tôi khách khí với ông không có nghĩa là sợ ông, cái ông chủ nhiệm Từ này, người ta đã tôn trọng ông mà ông lại nghĩ người ta sợ ông chứ
Lập tức Niếp Chấn Bang đem chén rượu đang cầm trong tay, nhẹ nhàng đặt úp xuống, hành động này là một biệt ngữ và quy tắc trên bàn rượu, ý tứ rất rõ thể hiện việc cất chén đi không uống nữa
Lúc này cơm ăn mới được một nửa, Nhiếp Chấn Bang làm như vậy coi như tỏ rõ thái độ của mình, vì chủ nhiệm Từ không giỏi uống rượu thế thì chúng ta không cần phải uống nữa
Chủ nhiệm Từ lúc này cảm thấy vô cùng bối rối, Niếp Chấn Bang cũng chẳng ngại, liền cười nói:
- Nếu đã như vậy thì không miễn cưỡng chủ nhiệm Từ nữa, mời ông ăn cơm
Nhìn xuống phía mọi người có chút bối rối, Chu Tử Huy cảm thấy rất lo lắng. Một mặt những người này là do hắn phụ trách chiêu đãi, nếu phụ trách không tốt thì trong lòng không vừa ý, chẳng may đến lúc tin tức có chút không hay về thành phố Vọng Hải thì trách nhiệm này là tại Chu Tử Huy rồi
Hiện tại Chu Tử Huy là điển hình của người bị kẹp giữa, cả hai bên đều không phải là người. Hắn mỉm cười nói:
- Nào chủ nhiệm Từ, cảm ơn lãnh đạo cấp trên đã quan tâm và ưu ái thành phố Vọng Hải chúng tôi. Ăn cơm xong chúng tôi sẽ sắp xếp một số chương trình
Sau khi chuyển hướng, ăn một bữa cơm thì cảm thấy có chút vô vị không còn muốn ăn nữa. Tốc độ ăn cơm cũng nhanh hơn so với lúc đầu
Tầng mười sáu khách sạn Vọng Hải là một nơi vui chơi giải trí rất nổi tiếng của thành phố. Lúc này họ không muốn kinh doanh gì với bên ngoài. Khách sạn Vọng Hải là địa điểm tiếp đãi khách của thành ủy thành phố Vọng Hải chứng tỏ việc kinh doanh sẽ không phải gặp bất cứ vấn đề gì.
Lúc này phòng hát và nhảy vô cùng lớn tập hợp không ít nam thanh nữ tú. Thân là trưởng ban ban tuyên giáo thành ủy thành phố Vọng Hải. Trường nghệ thuật của thành phố luôn mong có sự ủng hộ của ông, nên họ đã cho một số cô gái trẻ trung đến hoàn toàn không thành vấn đề.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang và Điền Húc Giang ngồi trên ghế sofa, bên cạnh các ủy viên thường vụ tản ra ngồi ở các ghế bên trong.
Điền Húc Giang lúc này quay đầu sang nói:
- Chấn Bang ạ, chủ nhiệm Từ này là cái gì vậy, xem có vẻ hắn không muốn nể mặt chúng ta rồi
Hướng theo ánh mắt của Điền Húc Giang, lúc này chủ nhiệm Từ lại cùng với một cô gái có thân hình cao ráo, trẻ đẹp đang nhẹ nhàng khiêu vũ ở giữa sàn nhảy. Kết thúc một bài hai người trở lại ghế ngồi, chủ nhiệm Từ lại cùng cô gái đó uống rượu nữa
Bên cạnh tay phóng viên đang chơi xúc xắc cùng mấy cô gái, bia thì chai nào uống cạn chai đấy.
Nhìn thấy cảnh này Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Bí thư Điền, đừng để ý nữa. Những thứ này trong mắt chúng ta quả là rất trướng mắt. Tôi thấy tốt nhất chúng ta nên về. Còn việc không nể mặt chúng ta, tôi không sợ, việc đưa tin thành phố Vọng Hải điều này ảnh hưởng đến thể diện của trung ương, tôi cho rằng hắn không có gan để viết bậy nói bậy đâu
Bí thư Thành ủy và Chủ tịch thành phố là hai vị phật sống ở đây, đặc biệt Nhiếp Chấn Bang trước giờ tác phong trung thực nghiêm khắc khiến những người dưới đều nghiêm khắc tuân thủ
Bên cạnh, Bí thư Đảng ủy Công an Cố Đống Lương, chủ nhiệm ủy ban kỷ luật Tưởng Hoa Quang lúc này cũng nói theo:
- Bí thư Điền, Chủ tịch Nhiếp, nếu muốn đi tôi thấy chúng ta cùng đi được rồi, hai người già chúng tôi ở đây làm hỏng cảnh quan mất thôi
Lúc này đoàn người không đến chào từ biệt cái gọi là chủ nhiệm Từ nữa, liền tiến về phía cổng khách sạn. Cố Đống Lương và Tưởng Hoa Quang lên chiếc xe chuyên dụng đang nổ máy chuẩn bị dời đi
Lúc này Điền Húc Giang mỉm cười nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, không biết ngày mai ngài có rỗi không, lần này chị dâu của ngài cũng được điều từ Giang Tô tới đây, ở nhà cũng chính thức nổi lửa rồi. Nếu không tối mai ngài hãy dẫn theo anh chị em đến nhà tôi để ăn bữa cơm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận