Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 658 Mục tiêu Tây Bắc.

Nghĩ đến đó, Cao Vệ gật đầu nói:
- Anh ba, ý của enh, em hiểu, việc giám sát kiểm tra của Xí nghiệp là một khó khăn không nhỏ. Tuy nhiên, em vẫn tin tưởng, anh yên tâm đi.
Nhiếp Chấn Bang cũng gật gật đâì. Cao gia mấy năm gần đây từng bước xuất đầu lộ diện.ctu và Cao Sơ, hai anh em một văn một võ. Một người trong quân đội coi như phát triển nhanh chóng. Cao Sơ thì càng khó lường, vẫn ngồi trên vị trí chủ nhiệm ở văn phòng tu, trải qua hai đời lãnh đạo. Năng lực này đủ để nói rõ mọi thứ. Nhìn vào thời điểm này, thế hệ mới của Cao gia cũng rất tốt, năng lực và giác ngộ chính trị của Cao Vệ cũng không phải bình thường.
- Vệ tử, có lòng tin như vậy là tốt. Cậu xung biết rõ, lần này tôi để cậu đi giám sát Xí nghiệp cũng là đã suy xét tới thân phận và bối cảnh của cậu rồi. Yên tâm làm việc, có chuyện gì chúng ta cùng gánh vác.
Nói như vậy cũng coi như một lời hứa hẹn của Nhiếp Chấn Bang dành cho Cao Vệ. Thân là lãnh đạo, đương nhiên muốn bản thân tự mình đảm đương, cũng không thể vừa muốn ngựa chạy, lại không để cho ngựa ăn cỏ được.
Nói xong chuyện của Xí nghiệp, Cao Vệ lúc này cũng thoải mái hơn không ít. Gia thế của bản thân được thể hiện trong này, đàn anh đàn chị của Xí nghiệp kia chỉ e ít nhiều cũng đều phải nể mặt vài phần. Dù gặp phải chuyện khó giải quyết, phía trên còn có Tam thiếu chống đỡ giúp, có thể nói, đường tiến đường lui đều thỏa đáng, Cao Vệ đương nhiên cũng không còn lại bao nhiêu gánh nặng.
Sau một hồi trầm mặc, Cao Vệ lại nói tới đề tài tiếp theo:
- Anh Ba, phòng tam công lần này xem ra không hề đơn giản.
Lão Lý gia lần này chỉ sợ cũng không có ý tốt gì đâu.
Nghe được lời của Cao Vệ, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười một chút rồi nói:
- Chỉ là tôm tép nhãi nhép mà thôi. Trong việc phòng tam công, tôi tin rằng Lý Quốc Binh cũng không kiếm ra được gió máy gì. Hiện giờ, trong mấy nhà ở thủ đô đều liều mạng tiến vào trong đây. Tôi thấy mục đích chính vẫn là muốn bảo toàn được thế cần bằng. Phòng tam công là công cụ có ích. Lần kiểm tra giám sát này, nói lớn không lớn mà nói nhỏ cũng không nhỏ. Hiện giờ đều đang nhìn xem nếu Lý Quốc Binh thật sự thức thời, cũng không dám làm thiêu thân thí mạng. Chuyện này yên lặng theo dõi diễn biến đi.
Tiếp đó, trong thời gian vài ngày tổ chức hội nghị tất cả các cán bộ cấp cục trở lên của toàn bộ văn phòng tam công. Hội nghị do Nhiếp Chấn Bang tự mình chủ trì, nội dung chính gồm hai phương diện. Một mặt là truyền đạt tinh thần của bộ máy hội nghị xuống dưới, cũng phân bố, xếp hạng các đội ngũ trong bộ máy, các thành viên thuộc sở hữu của ban lãnh đạo nào. Nhiếp Chấn Bang là nhân vật đứng đầu, đương nhiên là một nhân vật xử lý.
Mặt khác, tất cả các nhân viên công tác phòng tam công tập trung học tập về điều lệ quy phạm và văn kiện về tam công. Làm công tác chuẩn bị cuối cùng cho công việc kế tiếp.
Trên hội nghị bộ máy công tác, Nhiếp Chấn Bang đã xác định uy tín của mình. Lúc này đương nhiên sẽ không ai ngốc mà bước ra chống đối với Nhiếp Chấn Bang. Văn phòng tam công là chuyện đã được Tổng Bí thư và các lãnh đạo nội các Chính phủ định ra, ánh mắt của lãnh đạo Trung ương lúc nào cũng hướng về nơi này. Quấy rồi Nhiếp Chấn Bang không phải là gây chuyện với Trung ương sao? Lúc này đứng ra chống đối là kẻ ngốc.
Từng thành viên bộ máy, đương nhiên là tận tâm tận lực, phối hợp với công tác của Nhiếp Chấn Bang, toàn bộ công việc của phòng tam công cũng được triển khai đâu ra đấy.
Kỳ học tập 10 ngày vừa kết thúc, vừa bắt đầu triển hai hành động trước tiên, còn lại Vương Hạo Quân bên này. Khu 5 dưới sự dẫn dắt của Vương Hạo Quân, bắt đầu thực hiện kiểm tra tam công chi của các cán bộ Trung ương và ủy ban Trung ương.
Từ sau khi bên Vương Hạo Quân bắt đầu hành động. Ngay sau đó, Trần Ba cũng dẫn dắt khu 3 rời thủ đô, trạm thứ nhất chính là tỉnh Việt Đông.
Ngay sau đó, Cao Vệ cũng dẫn dắt khu 4 rời khỏi thủ đô, thạm thứ nhất của Cao Vệ cũng đã được lựa chọn hết sức khéo léo, thẳng đến đông bắc. Nơi đó có tập đoàn ô tô số một Hoa Hạ, đó chính là một con quái vật bên trong của Xí nghiệp.
Sau khi Cao Vệ rời khỏi, Lý Quốc Binh cũng triển khai hành động của mình. Lý Quốc Binh đặt trạm đầu tiên của mình đặt bên Thượng Hải.
Tòa nhà nội các Chính phủ,
Bên tầng 3 phòng tam công, trong phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang. Lý Cư Bằng bước vào từ ngoài cửa, nhìn vẻ mặt của Nhiếp Chấn Bang, lại nhìn Nhiếp Chấn Bang trên mặt báo, lập tức đi tới bên cạnh Nhiếp Chấn Bang, thấp giọng nói:
- Chủ tịch, Lý Quốc Binh mang theo khu hai, hôm nay rời thủ đô rồi. Mục tiêu là Thượng Hải.
Nghe lời của Lý Cư Bằng, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng mỉm cười, buông tờ báo trong tay, ngẩng đầu nhìn Lý Cư Bằng nói:
- Cư Bằng, cậu có chuyện gì sao?
Bốn năm làm thư ký cũng không phải làm bừa. Lý Cư Bằng hiểu được thói quen của lãnh đạo cũng tương đối, tính cách đặc trưng của Lý Cư Bằng Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu rất rõ.
Sau khi điều nhiện phòng tam công, Lý Cư Bằng rất chú ý trong xưng hô, ngày thường đều gọi anh là chủ nhiệm, nhưng lúc này lại gọi là Chủ tịch, điều này chứng tỏ trong lòng Lý Cư Bằng có chuyện.
Lý Cư Bằng lúc này mới cười mỉa một chút, không phủ nhận, gật đầu nói:
- Chủ nhiệm, phòng tam công chúng ta, năm phòng thì bốn phòng khác cũng đã bắt đầu làm việc. Duy chỉ có bên chúng ta, sắp đến nửa tháng rồi nhưng cũng không có bất cứ động tĩnh gì. Tôi thấy, bên Trưởng phòng Hoàng cũng có chút đứng ngồi không yên. Cho nên tôi mới qua hỏi ngài một chút.
Thân làm thư ký, cần làm tốt một vài phương diện công tác, trong đó có một điểm rất quan trọng đó là làm tai mắt dò xét cho lãnh đạo thật tốt.
Thân là lãnh đạo, một vài chuyện của cấp dưới đương nhiên không thể quá lưu ý, tâm tính của các cán bộ bình thường cũng sẽ không thể tự giác ngộ. Nếu là như vậy, lãnh đạo cũng đừng nghĩ tới làm việc nữa, chỉ cần nghe thấy những tin đồn đó là đủ rồi. Về mặt này, dĩ nhiên cần có thư ký có đủ nhãn lực nhìn xung quanh, tai có bản lĩnh nghe được tám hướng, cho những thứ lãnh đạo cần, nghĩ những thứ lãnh đạo nghĩ.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng rời vào trầm tư. Lúc này Nhiếp Chấn Bang đang suy nghĩ xem nơi đầu tiên kiểm tra giám sát, Trần Ba lựa chọn tỉnh Việt Đông, không khó nhìn ra mục đích của hắn. Việt Đông là địa khu thuyến đầu mở ra cải cách trong nước, thuộc loại có kinh tế phát triển. Kiểm tra giám sát tam công chi của loại địa khu như thế này rất quan trọng.
Về lựa chọn của Cao Vệ, chỉ e là cũng có ý giết gà dọa khỉ. Một dàn lãnh đạo Hoa Hạ cũng là các cấp lão đại trong Xí nghiệp. Cũng là dẫn đầu ngành công nghiệp nặng.
Lấy nơi này vì điểm đột phá đối với Cao Vệ giám sát kiểm tra Xí nghiệp có ý nghĩa rất quan trọng.
Về phần Lý Quốc Binh lựa chọn Thượng Hải, cũng không khó nhìn ra mục đích của hắn. Thượng Hải hiện nay nằm trong phạm vi thế lực của Lý gia, Lý Giang Sơn hiện còn đang là Bí thư Thành ủy của Thượng Hải. Muốn triển khai công việc, chọn địa bàn của người quen cũng là một cách làm.
Những người này đều không đớn giản. Nhiếp Chấn Bang thở dài một tiếng trong lòng, sau đó Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười tự giễu một chút. Không đớn giản mới là đúng, nếu thật sự đều như một đám ngốc liệu có thể đến công tác tại phòng tam công ư?
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng đã có quyết định của mình, nói với Lý Cư Bằng ngồi bên:
- Cư Bằng, gọi Trưởng phòng Hoàng tới phòng tôi một chuyến đi.
Được nhân vật đứng đầu triệu tập, điều này khiến cho Trưởng phòng Hoàng Húc Đông không dám chậm trễ, bản thân Hoàng Húc Đông thuộc giai tầng dân đen, con cháu gia đình nông thôn, sau khi trải qua con đường thi vào trường cao đẳng mà ra tới nay. Sau khi tham gia công tác, cũng có cơ duyên trùng hợp với thiên kim tiểu thư của Lưu gia tại thủ đô rồi tới cùng tìm hiểu, yêu thương nhau. Sau khi trải qua một hồi khảo hạch rèn luyện, cuối cùng, ông cụ Lưu cũng gật đầu đồng ý cho hôn sự này.
Tuy nhiên, vị thế của Lưu gia trong các gia đình thế gia ở thủ đô chỉ được xem như một gia tộc nhỏ mà thôi. Hoàng Húc Đông cũng rất chăm chỉ, cúc cung tận tụy mới có được địa vị và chức vụ trưởng phòng như hiện nay. Nhưng cấp bậc cũng không hơn không kém so với cán bộ cấp phó Giám đốc sở. 39 tuổi, cấp phó Giám đốc sở đối với Hoàng Húc Đông mà nói đã xem như rất tốt rồi.
Đi vào văn phòng chủ nhiệm, ngẩng đầu lên Hoàng Húc Đông liền nhìn thấy bức chữ viết tay của Tổng Bí thư, bốn chữ lớn “vì sinh lập mệnh”, mỗi chữ đều như đập vào đầu của Hoàng Húc Đông. Nghe đồn chủ nhiệm rất được Tổng Bí thư tín nhiệm, quả nhiên là danh bất hư truyền.
Lúc này, Hoàng Húc Đông càng thêm không dám chậm trễ, thần sắc cung kính, gật đầu nói:
- Chủ nhiệm, ngài tìm tôi?
Nhiếp Chấn Bang lúc này đang quan sát Hoàng Húc Đông, từ lúc Hoàng Húc Đông bắt đầu bước vào cửa, mọi cử động của Hoàng Húc Đông đều được thu vào trong mắt của Nhiếp Chấn Bang.
Ở thủ đô, lãnh đạo nhà họ Lưu không ít. Ví như nhà bọn Lưu Bân, cũng có mạng lưới quan hệ tương đương trong quân đội đó, ví như nhà Lưu Côn, lại ví như phó Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Trung ương tiền nhiệm, đương nhiệm chức Phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc, Lưu Uy.
Hoàng Húc Đông ở lại Lưu gia coi như không tệ, bố vợ ông ta là Lưu Vũ Đình cũng là một cán bộ cấp tá, về hưu với chức cấp phó Quốc.
Lưu Vũ Đình thật ra có một người con rể tốt, hiện giờ lưu gia xuống dốc, để mà quật khởi lại, chỉ e phải trông vào Hoàng Húc Đông này rồi.
Nghĩ đến đó, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, ra hiệu cho Hoàng Húc Đông ngồi xuống nói chuyện, rồi lên tiếng:
- Đồng chí Húc Đông, lần này gọi anh qua đây chủ yếu là muốn bàn với anh một chút phương hướng các bước công tác tiếp theo của chúng ta.
Nghe được câu này, Hoàng Húc Đông gật gật đầu, cũng thành thạo lấy ta một quyển sổ ghi chép và cây bút từ cặp công văn của mình.
Thái độ này khiến Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng. Trong quan trường, năng lực của cán bộ là một mặt, nhưng trên đời này người có năng lực thì rất nhiều. Ngoài năng lực ra, thái độ mới quyết định hết thảy, hiện giờ xem ra về mặt này Hoàng Húc Đông làm rất tốt.
- Hiện giờ, công việc của phòng tam công đã bắt đầu rồi. Chỗ các phòng khác đã bắt đầu công việc thực sự, duy chỉ có một bên này vẫn án binh bất động. Xem ra các anh cũng có chút nóng lòng.
Nhiếp Chấn Bang cười nói.
Hoàng Húc Đông giờ phút này cũng hơi khẩn trương, cất lời:
- Chủ nhiệm, các đồng chí cấp dưới có chút phân tâm. Đây là sai lầm trong công tác của tôi, xin chủ nhiệm xử phạt.
Hoàng Húc Đông khắp nới đều thể hiện sự chú ý, cẩn thận, điều này khiến mày Nhiếp Chấn Bang hơi nhíu lại. Thái độ này của Hoàng Húc Đông là tốt, nhưng tính cách như vậy anh lại không vui được, người như vậy quá mức cầu ổn rồi.
Nhiếp Chấn Bang khoát tay, cũng ra vẻ cười hào sảng, nói:
- Đồng chí Húc Đông. Cái đó thì có liên quan gi tới anh. Các phòng khác đều đã triển khai công việc, duy chỉ có một nơi bất động, gấp một chút cũng là rất bình thường. Lần này tôi gọi anh qua đây chủ yếu là nói về vấn đề này.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng cất lời khẳng định:
- Đồng chí Húc Đông, để các đồng chí cấp dưới thu dọn một chút, hai ngày sau chúng ta sẽ xuất phát đi tới khu tự trị Tây Bắc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận