Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 993: Có mắt không nhìn thấy Kim khảm ngọc

Nhưng là lãnh đạo một phương Nhiếp Chấn Bang cũng không phải là chưa từng gặp qua cán bộ xã, thị trấn bên ngoài, hơn nữa khoản đầu tư vài trăm triệu, vài tỷ cũng không phải chưa từng có trong tay bí thư Nhiếp. Năm xưa, lúc ở thành phố Lương Khê chẳng qua chỉ là một Phó Chủ tịch thường trực thành phố thì Nhiếp Chấn Bang đã từng triển khai loại đầu tư trên trăm trăm triệu là điện ảnh và truyền hình thành phố Lương Khê, vài trăm triệu đầu tư thật sự là chưa làm Nhiếp Chấn Bang vui mừng.
Vào lúc này đột nhiên suy nghĩ của Nhiếp Chấn Bang lại sâu thêm một tầng, tục ngữ nói: “Vô sự mà ân cần, không phải gian xảo tức là đạo chích”.
Ngay cả lúc này có Triệu Tinh Long giới thiệu nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng không thể không lo lắng. Vì sao tập đoàn Di Sơn lại phải long trọng, lại đưa một cái giá cao như vậy để thu mua nhà máy cơ giới Hồng Thành.
Tình hình nhà máy cơ giới Hồng Thành lúc này cho dù là tỉnh hay là thành phố Hồng Thành đều muốn xử lý gấp, nếu không thì tuy Lăng Tam Trọng Công đề xuất ra điều kiện quá đáng như vậy mà chính quyền hai cấp tỉnh Hồng Giang vẫn phải cố nhịn.
Sở dĩ phải chịu đựng vì mục đích quan trọng nhất là hy vọng Lăng Tam Trọng Công có thể nhận lấy toàn bộ gánh nặng nhà máy cơ giới Hồng Thành.
Nhà máy như vậy nên hai cấp tỉnh và thành phố cũng muốn giải quyết cho nhẹ gánh nên về lý mà nói chắc chắn không thể nổi tiếng như thế, còn khiến cho tập đoàn Di Sơn của Âu Tiến Niên tình nguyện tìm Triệu Tinh Long nhờ giới thiệu.
Trên đời này khoản nợ khó nhất chính là nợ ân tình, khoản nợ không muốn nợ nhất cũng chính là ân tình, đối với cái này Nhiếp Chấn Bang hiểu rất rõ.
Tuy rằng, Nhiếp Chấn Bang không biết vì sao Triệu Tinh Long thiếu nợ ân tình với Âu Tiến Niên, nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng biết chuyện Âu Tiến Niên mời Triệu Tinh Long ra mặt cũng chính là phải tiêu hao ân tình. Ân tình này cũng giống như một tấm biên lai gửi tiền định kỳ, không phải nộp vào, chỉ có điều lấy ra sớm hay muộn, món nợ ân tình này hết thì tấm biên lai gửi tiền liền biến thành một tấm giấy lộn.
Đây cũng là điều Nhiếp Chấn Bang nghĩ không ra, phải nói là với tình cảnh hiện tại của nhà máy cơ giới Hồng Thành thì việc tập đoàn Di Sơn là một mình tìm tới tận cửa, tỉnh Hồng Giang đương nhiên cũng phải coi tập đoàn Di Sơn trở thành thượng khách để tiếp đãi, nhưng vì sao Âu Tiến Niên lại long trọng như thế? Càng nghĩ Nhiếp Chấn Bang càng cảm thấy nghĩ không ra.
Trầm ngâm một chút, Triệu Tinh Long thấy tình hình có chút lạnh, liền đứng lên, mỉm cười nói:
- Anh Ba, nếu chuyện đã nói được tương đối, hai bên đều có dự định như vậy thì chuyện cứ thế mà định ra, đến lúc đó chi tiết cụ thể để nhân viên chuyên môn đi bàn bạc, bây giờ chúng ta đi ăn cơm trước đã nhé?
Âu Tiến Niên đã đặt bàn tiệc tại phòng khách quý của nhà khách tỉnh ủy Hồng Giang, rượu dùng trong bàn tiệc toàn là rượu cao cấp.
Do công việc buổi chiều Nhiếp Chấn Bang đã hủy rồi, nói cách khác Nhiếp Chấn Bang coi như cho mình nghỉ nửa ngày phép nên đương nhiên là không sợ uống rượu hỏng việc gì rồi.
Tất cả chủ khách đều rất vui vẻ, bữa cơm có vẻ rất hoà thuận ấm áp, Âu Tiến Niên cũng hiểu chuyện, ông ta biết có ông ta ở đây thì Nhiếp Chấn Bang và bọn Triệu Tinh Long cũng không hoàn toàn thoải mái, cho nên sau khi cơm nước xong, Âu Tiến Niên chủ động đứng lên nói:
- Bí thư Nhiếp, buổi chiều, tôi còn có một số việc, tôi xin lỗi trước là không tiếp được rồi. Sáng ngày mai chỗ tôi sẽ tổ chức một đội chuyên nghiệp, nếu tiện thì tập đoàn Di Sơn chúng tôi hy vọng có thể tiến hành một lần đánh giá toàn diện đối với tài sản và kỹ thuật hiện có của nhà máy cơ giới Hồng Thành. Cho nên...
Lời nói của Âu Tiến Niên chưa nói hết nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng đã hiểu ý rồi, tập đoàn Di Sơn hao phí nhiều như vậy để được dắt dây tới mình, hơn nữa còn đưa ra điều kiện hợp tác hậu đãi như thế thì việc đánh giá và khảo sát toàn diện một chút nhà máy cơ giới Hồng Thành cũng là việc nên làm.
Nhưng vừa mới nghĩ đến đây suy nghĩ của Nhiếp Chấn Bang cũng rối loạn, từ từ đã, vừa rồi Âu Tiến Niên nói là “Đánh giá toàn diện”, ý tứ của những lời này có phải nói là tập đoàn Di Sơn trước đây đều chưa hề thực hiện loại đánh giá này đối với nhà máy cơ giới Hồng Thành hay không. Điều này làm sao có thể, tập đoàn Di Sơn là ăn no rỗi việc hay là nhiều tiền không có chỗ tìm, ngay cả việc đánh giá buôn bán cũng chưa làm mà đã đưa ra cái giá lớn như vậy.
Trong lòng tuy có không ít nghi hoặc, nhưng Nhiếp Chấn Bang ở bên ngoài vẫn rất bình thản, mỉm cười nói:
- Đương nhiên, Chủ tịch hội đồng quản trị Âu, chút nữa tôi sẽ liên hệ thư ký của tôi để bảo anh ta giúp ông sắp xếp một chút, đến lúc đó anh ta sẽ liên lạc với Chủ tịch hội đồng quản trị Âu. Hồng Giang nhiệt liệt hoan nghênh những thương nhân kiệt xuất của Trung Quốc như Chủ tịch hội đồng quản trị Âu đến đầu tư, làm việc, hy vọng trong việc hợp tác tiếp theo hai bên sẽ cùng thắng lợi, cùng phát triển.
Nhiếp Chấn Bang tuy rằng không am hiểu loại nói năng bề ngoài này, nhưng nhiều năm làm lãnh đạo như vậy lập tức tạo ra việc gặp người nào, nói cái đó, đến chỗ nào nói lời gì, chút đạo lý này vẫn là hiểu được, lời nói này mà nói tiếp thì cũng là “Hạ bút thành văn”, không thể dừng lại.
Sau khi tiễn Âu Tiến Niên, chỉ còn lại có mấy anh em nên nói chuyện tự nhiên cũng đơn giản dễ dàng nhiều, vừa về tới phòng trong nhà khách, Nhiếp Chấn Bang ngồi ở trên ghế sa lon, nói:
- Tinh Long, giữa cậu và Âu Tiến Niên rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Nói đến đây thì Triệu Tinh Long cũng chẳng bất ngờ, năng lực của anh Ba đã trải qua nhiều năm rèn luyện như vậy, chuyện này tới kỳ quái thế này anh Ba đương nhiên sẽ hỏi.
Trầm ngâm một chút, Triệu Tinh Long cười nói:
- Nói ra cũng là những chuyện ở châu Phi....
Lý Hoa bên cạnh cũng nói:
- Anh Ba, thật ra cũng không có gì mất mặt, Khai thác mỏ Long Hoa chúng ta lúc trước một công ty ở châu Phi có một chút phiền phức, dựa theo hợp đồng giữa chúng ta và chính phủ địa phương lúc ấy, nếu chúng ta không thể giải quyết thì địa phương có quyền thu hồi cái mỏ quặng kia. Sau đó thông qua người khác giới thiệu, chúng tôi quen biết Âu Tiến Niên, tập đoàn Di Sơn giúp đỡ chúng tôi, phái ra tổ chuyên gia giỏi nhất khắc phục khó khăn suốt đêm, giải quyết xong vấn đề trong kỳ hạn, xem như tiết kiệm cho chúng tôi mười tỷ nên tình nghĩa này như vậy mà có.
Buổi chiều, Nhiếp Chấn Bang đưa Triệu Tinh Long, đám người Lưu Côn đi chơi một vòng, buổi tối Nhiếp Chấn Bang chiêu đãi ba người ở trong nhà mình.
Thời buổi này mời khách ở bên ngoài đã không còn thể hiện được sự khách khí và long trọng của chủ nhân, thực sự mời vẫn là mời ăn tại nhà.
Sau khi sắp xếp xong xuôi đám người Triệu Tinh Long thì đã là hơn tám giờ tối, Nhiếp Chấn Bang ngồi trên ghế sa lon ở nhà mình rơi vào trầm tư.
Ba người phụ nữ bên cạnh thu dọn xong bát đũa cũng phát hiện Nhiếp Chấn Bang khác thường, An Na không kìm nổi, giành nói:
- Ông xã, làm sao vậy? Có chuyện gì à?
Nhìn Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển, trong lòng Nhiếp Chấn Bang khẽ động, cười nói:
- Có một chuyện cảm thấy có chút tò mò.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang đem chuyện Âu Tiến Niên nói ra, Lý Lệ Tuyết bên cạnh cau mày lại:
- Xem ra, trong nhà máy cơ giới Hồng Thành này nhất định có một chút gì các anh không biết, bằng không thì người Nhật Bản và tập đoàn Di Sơn sẽ không để bụng như thế.
Đổng Uyển cũng gật đầu nghĩ vậy nói:
- Chị Tuyết nói đúng, tập đoàn Di Sơn là ông trùm của ngành công nghiệp nặng trong nước, là doanh nghiệp kim ngạch buôn bán hàng năm cũng đạt tới mấy trăm tỷ đồng. Tiền thì bọn họ không thiếu, nếu thật là vì mở rộng sản lượng thì tin rằng tỉnh Sở Nam chắc chắn là cần đất cấp đất, cần người cấp người, cần vay thì cho vay chứ không cần chạy đến Hồng Giang để thu mua một cái xí nghiệp như vậy, còn tình nguyện hao phí một ân tình lớn như vậy thì chuyện này tuyệt đối không đơn giản.
Hai người phụ nữ quản lý tập đoàn tài chính Đằng Long nhiều năm như vậy, tuy không ở trong quan trường nhưng nhãn lực và năng lực đều thuộc loại đứng đầu, vừa phân tích như vậy lập tức khiến Nhiếp Chấn Bang cũng vô cùng đồng tình.
An Na ở bên cạnh cũng nhiệt tình nói:
- Chuyện này có gì đâu, đã có điểm đáng ngờ vậy thì phải cho người điều tra nhà máy cơ giới Hồng Thành là được, dù sao nhà máy này bây giờ vẫn còn đang trong tay tỉnh Hồng Giang, điều tra không phải rất thuận tiện sao?
Tính cách của Dương An Na là như thế, ở trước mặt người nhà mình, người thân thì An Na luôn “Ruột để ngoài da” như vậy, từ xưa tới nay đều không suy nghĩ nhiều.
Nhiếp Chấn Bang nghe, cười khổ lắc đầu, Đổng Uyển bên cạnh cũng mỉm cười nói:
- Em ngốc, dễ dàng như vậy thì tốt rồi, vấn đề là bây giờ tỉnh Hồng Giang cũng không biết rốt cuộc là nhân tố ở mặt nào làm cho bọn họ coi trọng nhà máy cơ giới Hồng Thành. Cái này gọi là “Có mắt không nhìn được kim khảm ngọc, không có Bảo Sơn trong tay thì không thể vận dụng."
Lời nói Đổng Uyển vừa dứt, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, có thể khẳng định là nhà máy cơ giới Hồng Thành nhất định có gì đó khiến tập đoàn Di Sơn và Lăng Tam Trọng Công đều coi trọng, nếu không thì hai công ty này tuyệt đối không thể chú ý như thế. Chẳng qua là Lăng Tam Trọng Công làm quá đáng, đã có nhiều ưu đãi còn muốn để Hồng Giang chịu thiệt nên bây giờ là “Lợn lành chữa thành lợn què”, nếu thật sự hào phóng một chút thì nói không chừng cái ưu đãi này bọn họ đã được từ lâu.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn ba người xung quanh nói:
- Anh vào thư phòng có chút việc.
Vừa đi vào thư phòng, Nhiếp Chấn Bang liền cầm điện thoại lên bấm số điện thoại của Văn Bảo Quý, điện thoại vừa reo, bên kia ngay lập tức vang lên tiếng nói của Văn Bảo Quý:
- Bí thư, chào anh.
Đối với loại thái độ chú ý, thận trọng của Văn Bảo Quý, Nhiếp Chấn Bang cũng không biết làm thế nào, về lý thuyết mà nói Văn Bảo Quý hoàn toàn không cần phải thận trọng như thế, nhưng bản thân mình nói vài lần mà Văn Bảo Quý đều làm thinh mà vẫn làm như vậy, nên Nhiếp Chấn Bang cũng chẳng có cách nào.
- Đồng chí Bảo Quý, có một chuyện muốn nói với anh một chút.
Nhiếp Chấn Bang đi thẳng vào vấn đề, đem chuyện của tập đoàn Di Sơn ra nói.
Dừng một chút nói:
- Dựa vào phân tích của tôi thì thấy tập đoàn Di Sơn sở dĩ đưa ra một cái giá lớn như vậy thì nhất định là nhà máy cơ giới Hồng Thành có chỗ gì đó đáng để bọn họ đầu tư. Có thể là kỹ thuật nào đó, có thể là độc quyền nào đó, theo tôi thấy hẳn là khả năng độc quyền là khá lớn. Tôi nghĩ chỗ anh tranh thủ thời gian tiến hành một lần tìm hiểu kỹ nhà máy cơ giới Hồng Thành, lần này Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang chúng ta đã gây ra chuyện xâu hổ “Có mắt không nhìn được Kim khảm ngọc”, quyết không thể coi châu báu là nhựa mà bán đi được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận