Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1226: Bước đi kiên định nhất.

Đối với lo lắng của Lăng Bảo Đông, Lý Quốc Hoa lúc này ngược lại lại vô cùng thản nhiên. Không quay đầu, cũng không kích động, vẻ mặt bình thản buông ly trong tay, giơ tay nói:
o Bí thư Bảo Đông, có hứng thú ngồi xuống uống một chén không?
Lăng Bảo Đông hơi thở gấp, hơi tức giận, trầm giọng nói:
o Lý Quốc Hoa! Tôi không có thời gian rảnh rỗi ở đây uống rượu cùng với cậu. Tôi hiện tại thật sự hối hận, nếu biết cậu là loại người như vậy, tôi cơ bản không nên hợp tác với cậu.
o Bảo Đông đại ca! Đều đã đến cả rồi, cần gì phải gấp chứ? Hiện tại, cục diện đã như vậy, có sốt ruột thế nào cũng chỉ là vô bổ. Ngồi xuống, từ từ uống một chén, nói chuyện nghiêm túc, có làm sao? Lựa chọn tôi, không phải Lý Quốc Hoa tôi đến cửa cầu xin, hợp tác của chúng ta, đơn giản là dựa theo nhu cầu mà thôi. Những lời này của đại ca Bảo Đông không cảm thấy hơi quá sao?
Lý Quốc Hoa bình tĩnh trước sau như một.
Trầm ngâm một lát, Lăng Bảo Đông lại không còn cách nào, hơi uể oải, sốt ruột bước đến bên sô pha, ngồi trước mặt Lý Quốc Hoa, trầm giọng nói:
o Quốc Hoa, đã là lúc nào rồi, cậu vẫn còn tâm trạng uống rượu sao, nhanh lên đi, sắp không kịp nữa rồi.
Nhìn bộ dạng của Lăng Bảo Đông, Lý Quốc Hoa không nói gì. Không phải sắp muộn, mà là đã muộn. Lúc này, tâm trạng của Lăng Bảo Đông rõ ràng bởi vì là người trong cuộc nên u mê. Người ngoài cuộc thường tỉnh táo hơn. Lăng Bảo Đông cho rằng, xu thế hiện nay chẳng qua là một kiểu dự luận tạo thế của trung ương mà thôi. Trên thực tế, từ con mắt của người ngoài để nhìn nhận, động đến Hoàng Quốc Cường trước, mục đích này đã nhắm ngay vào Lăng Bảo Đông.
Là nhân vật số một của Du Châu, dưới tay của Lăng Bảo Đông, cán bộ lãnh đạo cấp bậc cao như vậy xảy ra chuyện, bất luận thế nào, Lăng Bảo Đông đều không thể nào nói được.
Tiếp theo, trên mạng truyền ra clip kia một cách điên cuồng. Thái độ của trung ương khác thường, không có bất kỳ ngăn cản nào. Đây đã là xác định thái độ. Có lẽ sau đại hội, trung ương sẽ đưa ra ý kiến xử lý và quyết định đối với Lăng Bảo Đông.
Trầm ngâm một lát, Lý Quốc Hoa cũng đứng lên, nhìn Lăng Bảo Đông nói:
o Anh Bảo Đông! Không phải sắp muộn mà là đã muộn. Kế hoạch hiện nay, những thứ huyễn hoặc kia đều không phải là việc anh phải suy tính. Hiện nay, những gì anh có thể nghĩ chính là làm thế nào có thể rút lui an toàn.
Tại toàn nhà văn phòng của tỉnh Lũng Tây, hôm nay là thời gian đoàn đại biểu tỉnh Lũng Tây triệu tập cuộc họp thảo luận phân tổ. Chín giờ rưỡi sáng, đoàn của Kiều tổng đã đến đại sảnh Lũng Tây.
Ngồi cùng với đại biểu của tỉnh Lũng Tây, thảo luận môt số đề án của tỉnh Lũng Tây lần này. Bên trong những đề án này, đề án của giáo sư Hùng Định Thương - đại học nông nghiệp đưa ra, không còn nghi ngờ gì nữa là một đề án khiến mọi người chú ý nhất.
Việc này liên quan đến đề án số năm - tiến hành mở rộng việc trị cát trên cả nước. Đối với vấn đề này Kiều tổng có vẻ hết sức phấn chấn, lắng nghe chi tiết giới thiệu của Hùng Định Thương về đề án trị cát số năm, ngay sau đó Kiều tổng gật đầu nói:
o Môi trường chuyển biến xấu, đây là vấn đề phức tạp của đất nước chúng ta từ trước đến nay. Đề án trị cát số năm xuất hiện, không còn nghi ngờ gì nữa là một tin tức tốt lành. Chống hạn, nhanh chóng tăng cường tác dụng cải tạo về mặt khí hậu. Tất cả những việc này đều chứng tỏ đề án trị cát số năm có ý nghĩa mở rộng rất lớn. Không chỉ mở rộng khu vực phía bắc, không ít khu mở trên cả nước môi trường bị phá hỏng nghiêm trọng, địa phương nào thảm thực vật bị phá hỏng nghiêm trọng đều có thể thử tiến hành. Đây là một việc tốt ích nước lợi dân, trung ương giơ hai tay tán thành.
Tiếp theo, Kiều tổng tràn đầy hăng hái, cùng với các đại biểu tỉnh Lũng Tây thảo luận tỉ mỉ chính sách và phương châm của quốc gia.
Tiếp tục trong khoảng thời gian hai giờ, Kiều Tổng lại đứng lên, mỉm cười nói:
o Các đồng chí! Mọi người đều đến từ tất cả các ngành nghề, các dân tộc tinh anh, là đại biểu mà nhân dân chọn ra. Mọi người đều thay mặt nhân dân sử dụng quyền lực. Nhân dân giao cho chúng ta quyền lực, chúng ta nhất định phải sử dụng nghiêm túc. Khắc ghi tôn chỉ vì nhân dân phục vụ, vì sự phồn vinh giàu mạnh của đất nước, vì sự an cư lạc nghiệp của nhân dân mà cống hiến.
Sau khi nói xong, Kiều tổng bước ra khỏi sảnh Lũng Tây, quay đầu nói với Nhiếp Chấn Bang bên cạnh:
o Đồng chí Chấn Bang! Cùng qua bên kia ngồi một lát nhé?
Tại sảnh Tây Hoa của nhà đại hội, Nhiếp Chấn Bang bước vào theo sau Kiều tổng. Sau khi ngồi ở một phòng yến tiệc nhỏ, Kiều tổng nhìn Nhiếp Chấn Bang, mỉm cười nói:
o Chấn Bang à! Sóng gió lần này, biểu hiện của cậu, không nghi ngờ gì nữa là hết sức xuất sắc, đã chiếm được không ít lời khen ngợi của thủ trưởng và các đồng chí lãnh đạo.
Nói đến việc này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang lại khẽ động, trong giây phút nguy cấp trước mắt, Kiều tổng nói những lời này, hàm ý ở đây đáng để suy ngẫm sâu xa. Không nghi ngờ gì nữa, việc này đã tỏ rõ thái độ của cấp trên.
Nhưng, ngòai mặt Nhiếp Chấn Bang lại tỏ vẻ hết sức thận trọng khiêm tốn, chậm rãi nói:
o Thủ trưởng! Những việc này đều không đáng nhắc đến. Tôi có thể đạt được thành tích ngày hôm nay, không tách rời với ủng hộ và cổ vũ của tổ chức cấp trên, không tách rời với quan tâm của tổ chức cấp trên, càng không thể tách rời với sự quan tâm lo lắng của thủ trưởng.
Vừa nói xong, Kiều tổng lại khoát tay nói:
o Chấn Bang à! Học những lời nói này đề làm gì. Lời nói chốn quan trường, nói khách sáo, những cái đó không cần nói nữa. Tiếp theo đây, tuyển cử cơ cấu lãnh đạo trung ương và lập danh sách nội các chính phủ, đây là việc đặc biệt quan trọng. Đối với cậu mà nói là rất trọng yếu. Mấy ngày nay cần phải kết nối liên lạc nhiều với đồng chí các tỉnh thành anh em, có thể bước ra một bước đi quan trọng hay không, cần phải xem cậu nỗ lực ra sao.
Bạn cần đăng nhập để bình luận