Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 611: Sự việc lan rộng.

Hồ Phi quá to gan. Thấy một cảnh như vậy, đây là suy nghĩ đầu tiên của Tôn Hải Hoa, suy nghĩ thứ hai đó là anh phải thoát khỏi quan hệ với Hồ Phi. Bằng không chỉ có thể bị Hồ Phi cùng kéo xuống xong đời.
Nói đùa, cho dù bố Hồ Phi là Bí thư Tỉnh ủy, trước mặt các nhân viên chính quyền đang chấp pháp mà ẩu đả, điều này bản thân anh đã không thể dễ dàng tha thứ, làm vậy chẳng khác nào một hành vi coi khinh quốc gia, giẫm đạp lên tôn nghiêm của pháp luật.
Nên biết rằng giờ phút này mặc kệ thân phận hay địa vị của Thang Quang Minh ở cấp độ nào, cho dù Thang Quang Minh chỉ là một nhân viên chính quyền bình thường nhất trong tình huống đó anh ta vẫn là đại diện cho quốc gia.
Tác phong ngông cuồng, kiêu ngạo, hống hách này của Hồ Phi đồng thời cũng thể hiện ra sự thật trong tính cách của Hồ Phi. Luôn coi mình là bề trên, coi trời băng vung, tự cao tự đại chính là những từ để miêu tả loại người như Hồ Phi.
Thang Quang Minh lúc này cũng không hề có chút sợ hãi.
Trong lòng cười lạnh một tiếng, sau đó đứng lên, lấy điện thoại di động ra bấm số điện thoại của Tiết Cửu Cân.
Điện thoại vừa được kết nối, Thang Quang Minh liền mở miệng nói:
- Cục trưởng Tiết, đội kiểm tra của chúng tôi hiện đang ở bên công ty Phi Thiên tiến hành kiểm tra tình hình nộp thuế, nhưng lại bị người phụ trách của công ty Phi Thiên đánh chửi, hơn nữa đối phương lại kháng cự không thực hiện nghĩa vụ, không phối hợp kiểm tra. Cục trưởng Tiết, tôi thỉnh cầu cấp trên tiến hành trợ giúp.
- Đánh sao?
Tiết Cửu Cân ban đầu còn đang ngồi, nghe được câu nói này của Thang Quang Minh lập tức đứng bật dậy, vui vẻ nói:
- Thang Quang Minh, làm tốt lắm, chỉ sợ hắn ta không đánh, đánh là tốt rồi. Cậu yên tâm, bất kể là ai dám đánh cán bộ lãnh đạo tôi đều để cho các cậu tự làm chủ. Hiện giờ cậu ở bên đó coi chừng bọn họ, không được có bất cứ hành động thiếu suy nghĩ nào, xem xét sổ sách tại vụ của bọn họ, không cho họ có cơ hội sửa đổi sổ sách, tôi sẽ lập tức phái người tới hỗ trợ các cậu.
Sau khi cúp điện thoại, tâm trang Tiết Cửu Cân cũng trở nên hưng phấn. Tính toán của Chủ tịch Nhiếp tuy rằng Tiết Cửu Cân còn chưa đoán ra, nhưng cũng có thể nghĩ tới, xảy ra chuyện như vậy, nhất định Chủ tịch Nhiếp cầu còn không được.
Lập tức, Tiết Cửu Cân bấm số điện thoại văn phòng của Nhiếp Chấn Bang, sau vài hồi chuông, giọng nói của Lý Cư Bằng truyền tới, Tiết Cửu Cân lập tức lên tiếng:
- Trưởng phòng Lý, tôi là Tiết Cửu Cân của cục Thuế thành phố. Chủ tịch hiện giờ có rảnh không? Tôi đang có chuyện vô cùng khẩn cấp muốn báo cáo với chủ tịch.
Đối diện, Lý Cư Bằng trầm ngâm một chút rồi lên tiếng:
- Cục trưởng Tiết, anh chờ một chút.
Nói xong câu đó, không tới hai phút sau trong điện thoại lại vang lên tiếng nói của Nhiếp Chấn Bang:
- Cục trưởng Tiết, tìm tôi gấp như vậy có chuyện gì không?
Tiết Cửu Cân lúc này cũng tỏ vẻ vô cùng hưng phấn, nói:
- Chủ tịch, vừa mới nhận được tin, đội kiểm tra của cục chúng tôi trong quá trình trước đó tới kiểm tra công ty Phi Thiên, công ty Phi Thiên kháng cự không phối hơp, còn ra tay đánh nhân viên công tác.
Giờ phút này trong phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang, vừa nghe được tin tức của Nhiếp Chấn Bang, vốn dĩ đang ngồi trên ghế, Nhiếp Chấn Bang đột nhiên đứng bật dậy. Tin tức này thật sự gây chấn động, Hồ Phi làm như vậy cũng chính là bức bách cha hắn Hồ Gia Vượng đến bước đường cùng rồi.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng trầm giọng nói:
- Cục trưởng Tiết, anh bây giờ lập tức tới công ty Phi Thiên, bên tôi sẽ lập tức phối hợp với các đồng chí của cục Công an có mặt trợ giúp. Đúng là coi trời bằng vung rồi, dám ngang nhiên chống lại pháp luật quốc gia, tôi muốn xem xem tên Hồ Phi này có bản lĩnh gì.
Bên này, Hồ Phi căn bản cũng không nghĩ đến bản thân càng hung hăng, đối thủ lại càng vui mừng. Hiện giờ Phi Thiên đã hoàn toàn rơi vào một cái bẫy lớn rồi.
Không đến mười phút sau, Tiết Cửu Cân mang theo mười mấy nhân viên và lãnh đạo của cục Thuế chạy tới. Vừa vào cửa nhìn thấy khuôn mặt Thang Quang Minh ở bên gần đó còn in hình năm đầu ngón tay đỏ ửng, Tiết Cửu Cân đi tới, thân thiết vỗ bả vai Thang Quang Minh, trầm giọng nói:
- Đồng chí Thang Quang Minh, anh phải chịu oan uổng rồi. Đây là phóng viên của đài truyền hình thành phố Vọng Hải và nhật báo Vọng Hải, để bọn họ làm một cuộc phỏng vấn cho cậu, sau khi phỏng vấn thì anh tới ngay bệnh viện kiểm tra lại tỉ mỉ chút đi. Bên này tôi tìm người thay thế công việc của cậu.
Nói xong, Tiết Cửu Cân cũng nhìn sang phía Hồ Phi gần đó, trầm giọng nói:
- Giám đốc Hồ, chuyện này cần anh cho cục Thuế chúng tôi một lời giải thích thỏa đáng, tại sao lại ngang nhiên bất ngờ đánh nhân viên chính quyền đang chấp pháp?
Hồ Phi lúc này cũng cười lạnh một tiếng, nhìn Tiết Cửu Cân nói:
- Tiết Cửu Cân, gia quản những chuyện ầm ĩ, đừng tưởng rằng lỗ mũi anh cắm hành tây, giả vờ là xong. Tôi nói cho anh biết, người là do tôi đánh, sổ sách cũng là do tôi không cho kiểm tra đấy, có gan thì Tiết Cửu Cân anh bắt giam gia đi, đừng ở trước mặt gia lải nhải nhiều, tôi nhìn mà thấy phiền.
Câu nói vừa dứt, bên ngoài Cục trưởng cục Công an thành phố ch Tiếu Thiện Minh đích thân dẫn đầu đem theo đội trưởng đội hình sự cùng vài cảnh sát cùng tiến vào.
Tiết Cửu Cân giờ phút này đứng lên, nói:
- Cục trưởng Tiếu, chính là tên Hồ Phi này, dùng bạo lực đánh nhân viên nhà nước, kháng cự chấp pháp. Tôi đề nghị, cục Công an thành phố nhất định phải nghiêm túc trừng trị người như vậy.
Tiếu Thiện Minh gật gật đầu, xoay người nhìn Hồ Phi, trầm giọng nói:
- Hồ Phi, mời anh đi cùng chúng tôi một chuyến.
Hồ Phi lúc này cũng cảm thấy có chút hoảng loạn. Dù Hồ Phi có ngốc, chuyện đã xảy ra đến mức này, Hồ Phi cũng hiểu lần này hắn đã tự đâm chính mình rồi.
Nhưng, biểu hiện ra ngoài, giọng nói của Hồ Phi vẫn rất mạnh mẽ:
- Tiếu Thiện Minh, các người dám bắt tôi, tôi nói cho các người biết, tôi sẽ không để yên chuyện này đâu.
Tiếu Thiện Minh nghe được những lời này của Hồ Phi chỉ cười lạnh một tiếng, đứng dậy trầm giọng nói:
- Bắt cậu? Có gì mà không dám chứ? Thiên tử phạm pháp cùng tội như thứ dân. Huống chi Hồ Phi cậu còn chẳng phải là vương công quý tộc gì, lại ngang nhiên đánh nhân viên chính quyền, cán bộ nhà nước. Hồ Phi, lá gan cậu quả không nhỏ, tôi nói cho cậu biết, bây giờ tốt nhất là cậu nên phối hợp, đừng có bất kỳ ý đồ ngoan cố chống lại nào. Nếu không chúng tôi có thể giết chết cậu ngay tại chỗ.
Loại người như Hồ Phi, càn rỡ ngang ngược là một chuyện, nhưng ở trước mặt công an, Hồ Phi căn bản cũng không có bất kỳ cơ hội nào để đánh trả. Vừa quay người liền giữ lấy cánh tay Hồ Phi, dùng còng tay khóa tay gã lại ở phía sau.
Sau khi Hồ Phi bị giải đi, công việc kiểm tra của cục Thuế bắt đầu trở nên thuận lợi hơn. Ông chủ cấp cao nhất đã bị bắt đi, các nhóm công nhân viên cũng không có gan và dũng khí chống đối lại chính quyền.
Công ty Phi Thiên mới thành lập hai năm trở lại đây, tất cả các sổ sách tài liệu đều đã được đem ra. Trên thực tế, công ty Phi Thiên chỉ là một công ty có cái xác không của Hồ Phi mà thôi, cũng không có bất kỳ nghiệp vụ kinh doanh chủ chốt vào nghiệp vụ phụ trợ nào, các khoản tài vụ cũng tương đối đơn giản.
Trong mắt các nhân viên tài chính và kế toán viên chuyên nghiệp của cục Thuế, rất nhanh đã tra ra một vài thứ. Lần này, dẫn đầu đội kiểm tra chính là Trưởng phòng điều tra. Rất nhanh đã cầm một thứ đồ đi tới bên cạnh Tiết Cửu Cân, thấp giọng nói:
- Cục trưởng, căn cứ vào những điều tra bước đầu, bắt đầu tính từ ngày công ty Phi Thiên thành lập, trong thời gian hai năm qua chưa từng nộp một khoản thuế nào cho nhà nước. Dựa theo pháp luật thuế hiện định, tình tiết thuộc loại đặc biệt nghiêm trọng, ảnh hưởng đặc biệt lớn. Tôi đề nghị, lập tức đem vụ án này chuyển giao lên cơ quan kiểm sát, để cơ quan kiểm sát khởi tố.
Nói xong, đem sổ sách trong tay lần lượt trình ra, thấp giọng nói:
- Cục trưởng, ngoài ra, phía trên này còn có mười mấy mục nợ ghi chép không rõ ràng. Trên cơ bản ngay sau khi tiền vào đã bị Hồ Phi lập tức chuyển đi rồi. Tôi nghi ngờ những khoản này dính lứu đến rửa tiền.
Tiết Cửu Cân nghe được tin tức này lại càng sửng sốt, lập tức hớn hở đứng dậy. Rửa tiền ư? Nói về mạng lưới quan hệ của Hồ Phi, cũng không có liên quan gì đến tính chất xa hội đen, những số tiền này từ đâu mà đến, sao lại nhanh chóng bị chuyển đi, những tài khoản tư nhân này rốt cuộc là của ai? Về mặt này, chỉ e cũng có thể lan rộng ra vấn đề lớn, thậm chí, nói không chừng là một tin tức rất lớn. Nghĩ đến đây, Tiết Cửu Cân cũng trầm giọng nói:
- Trưởng phòng Lý, chuyện này cậu biết là được rồi, tạm thời đừng công bố ra bên ngoài, đem tất cả các khoản mục của công ty Phi Thiên niêm phong lại toàn bộ, mang đi. Tôi lập tức đi báo cáo với Chủ tịch Nhiếp. Xong việc này là lập được đại công rồi.
Buổi tối, sau chuyện mục “bảy giờ hàng ngày” của đài truyền hình quốc gia vào 7: 30 mỗi ngày, Hồ Gia Vượng đều mong ngóng, chú ý đến tin tức tiếp đó của đài truyền hình Vọng Hải “tin tức Vọng Hải”. Đây là chuyên mục tin tức bản xứ của thành phố Vọng Hải, từ đây có thể xem được rất nhiều thứ.
Giờ phút này, bà vợ Lưu Quế Hương cũng đã chuẩn bị một đĩa hoa quả đặt trên bàn trà, chép miệng. Lưu Quế Hương cũng trách cứ:
- Ông cũng thật là, mấy ngày nat, mỗi ngày kiên trì ngồi trước ti vi xem tin tức Vọng Hải này có cai gì hay chứ. Mấy lãnh đạo đó chẳng phải ngày nào ông cũng gặp mặt sao?
- Bà thì biết cái gì? Hào quang của một lãnh đạo thể hiện cho quyền uy và danh vọng lớn hay nhỏ trong thành phố. Tôi hiện giờ còn có thể lộ diện sao?
Hồ Gia Vượng rất bất mãn lên tiếng quở trách. Con trai nói dối một lần đã cho ông ta vào cục diện bị động hiện nay.
Nếu Hồ Phi không như khẳng định, chuyện này tìm Chủ tịch Nhiếp thừa nhận sai lầm.
Dựa vào thể diện của ông ta coi như không có chuyện gì. Đáng tiếc bây giờ nói những lời này đã muộn rồi.
Vừa lúc đó, hình ảnh phóng viên thoáng hiện ra:
- Hôm nay, các nhân viên đội kiểm tra của cục Thuế đã tiến hành kiểm tra công tác nộp thuế của các công ty, xí nghiệp tư nhân toàn thành phố. Tổng giám đốc Hồ Phi, công tu ph Vọng Hải, vào lúc đội viên thực hiện kiểm tra đã đánh nhân viên chính quyền. Đã bị cơ quan công an hình sự tạm giam vì tội dùng vũ lực chống đối pháp luật, đánh lại nhân viên chính quyền đang thi hành nhiệm cụ. Theo điều ra, công ty Phi Thiên trốn thuế, lậu thuế ở mức độ lớn.
Tiếp đó lại phát đến tin Hồ Phi bị bắt đi từ cổng của công ty Phi Thiên, bị đưa lên xe cảnh sát rời đi. Lưu Quế Hương ban đầu còn vô cùng bình tĩnh, đến lúc này cả người đều luống cuống.
Hồ Gia Vượng giờ phút này cũng đứng bật dậy. Đây là chuyện mà bọn họ hoàn toàn không ngờ tới.
Bên cạnh, Lưu Quế Hương cũng vừa khóc vừa nói:
- Lão Hồ, ông còn đứng ngốc ở đó làm gì, mau gọi điện gọi điện thoại cứu con trai ông đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận