Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 589: Quy tắc ngầm.

Lời của Điền Húc Giang khiến mọi người có mặt đều hướng ánh mắt về phía Lê Chiêu Dương. Một mặt, Lê Chiêu Dương là Vụ trưởng tiền nhiệm của vụ Cứu trợ cứu nạn, đặc tính của vụ cứu trợ đương nhiên hắn biết rõ, công tác sắp xếp tiếp đãi như thế nào Lê Chiêu Dương cũng là người có quyền phát ngôn lớn nhất.
Mặt khác hiện nay đang hình thành hai ý kiến hoàn toàn bất đồng. Thái độ của Bí thư Thành ủy Điền Húc Giang là trong công tác của cục Cứu trợ dân chính nhất định phải đưa ra một quy tắc tiếp đãi, cần phải khiến các lãnh đạo cục dân chính thoải mái như ở nhà, như vậy mới có thể khống chế được những vị lãnh đạo bộ và Ủy ban trung ương này, thu hoạch càng nhiều sự ủng hộ và chính sách khuynh tả.
Còn thái độ của Chủ tịch thành phố Nhiếp Chấn Bang là, hiện nay thành phố Vọng Hải đang phải chịu hậu quả nghiêm trọng từ tình hình thiên tai, trong công tác của cục Cứu trợ dân chính cần giản lược mọi thứ, nhiệm vụ chủ yếu trước mắt cần đặt ở phương diện cứu tế nhân dân.
Cứ như vậy, Lê Chiêu Dương giờ phút này tỏ thái độ cũng đã rất nể mặt rồi, về phương diện này, ý tứ đại diện đã không còn chỉ là vấn đề lựa chọn.
Giờ phút này Lê Chiêu Dương cũng nhíu mày. Hội nghị lần này xem như đem sóng gió đổ lên đầu ông ta, ý tưởng ban đầu của Lê Chiêu Dương là ai cũng không giúp thì bản thân ông ta sẽ đứng ngoài xem cuộc vui, chờ được ngư ông đắc lợi, nhưng trong tình huống hiện giờ xem ra chuyện này không thể thành sự thật được.
Trầm ngâm một chút, sau đó Lê Chiêu Dương gật đầu rồi lên tiếng:
- Cá nhân tôi cũng tán đồng với ý kiến của Bí thư Điền.
Những người trong các bộ và Ủy ban trung ương này, Lê Chiêu Dương hiểu rất rõ, đều là những nhân vật mặt mũi hếch lên đến trời, đối với những chuyện như thế này ở cả nước đều dễ thấy. Quan ở kinh thành đều là những người có tài trí hơn người.
Mà chính quyền địa phương cũng đã có những chuẩn bị thỏa đáng, những lời nói không dễ nghe giống như phục dịch tổ tong cũng là một cách đưa ra chính sách thường thấy.
Ngoại trừ đi lên bộ, cán bộ của các bộ ủy xuống dưới cũng là một chính sách tốt nhất. Những lúc ‘xin’ tiền, lãnh đạo bộ ủy tuy vẫn có ngạo khí, nhưng dù sao, ở trên địa bàn của người ta, cho nên ít nhiều cũng phải nể mặt.
Lê Chiêu Dương biết rõ điểm này, giờ phút này tuy rằng khó có thể quyết định, nhưng sau một hồi do dự, cuối cùng vẫn lựa chọn ủng hộ Điền Húc Giang.
Dù sao Lê Chiêu Dương cũng có một ít tư lòng và chút hư vinh, trước mặt các cấp dưới và đồng nghiệp trước đây, tiếp đãi quá keo kiệt, chẳng phải nói ông ở thành phố Vọng Hải này quá lăn lộn không khá được sao?
Trên mặt Điền Húc Giang cũng tỏ vẻ hiểu ý, lộ ra nét cười, sách lược của ông ta quả nhiên vẫn rất chính xác, bắt trước được ý nghĩ của Lê Chiêu Dương là cán bộ tiền nhiệm của cục Dân chính, khẳng định Lê Chiêu Dương chắc chắn không đồng ý bị mất mặt trước mặt các cấp dưới và đồng nghiệp cũ. Hơn nữa cách này vốn là lối mòn của các chính quyền địa phương, quả nhiên là thành công. Lê Chiêu Dương tỏ thái độ như vậy, đương nhiên sự thay đổi trong lòng Lê Chiêu Dương sẽ chọn đứng về phía ông ta.
Lập tức, Điền Húc Giang cũng tiếp lời:
- Được rồi, nếu đã như vậy, tôi nghĩ chuyện tiếp đón tổ công tác của vụ Dân chunhs như thế nào đã đạt được sự đồng ý chung rồi. Trước mắt sẽ sắp xếp một chút nhiệm vụ ngày mai.
Lúc này, Điền Húc Giang có chút hăng hái, cảm giác như đang chỉ đạo cho giang sơn của mình, đây là một thành công lớn nhất của ông ta trong bộ máy ủy viên thường vụ thành phố Vọng Hải rồi, có cảm giác như nắm trong tay hội nghị thường vụ này.
Nhìn mọi người xxung quanh một lượt, Điền Húc Giang nghiêm giọng nói:
- Bắt đầu từ lúc này, gọi điện cho bên bảo vệ môi trường lập tức tăng giờ làm việc, chỉnh lý bộ mặt thành phố hoàn toàn sạch sẽ, mặt khác về phương diện vệ sinh phingf dịch, cũng cần phải hành động thiết thực và đảm bảo, trong vấn đề bảo vệ an toàn, bên Đảng ủy Công an, Bí thư Đống Lương chú ý một chút.
Hiện giờ có được sự ủng hộ, Điền Húc Giang có vẻ hoàn toàn lo lắng, ánh mắt nghiêm túc nhìn mọi người xung quanh, lên tiếng chỉ bảo từng bộ phận.
Ngày hôm sau, bão táp ở thành phố Vọng Hải cũng dần trở lại Bí thư, tuy rằng trên trời vẫn còn nhiều mây và mưa phùn, nhưng mức độ trên cơ bản cũng không còn là vấn đề quá lớn nữa.
Sân bay Vọng Hải cũng bắt đầu khôi phục lại hoạt động Bí thư. Sáng sớm, Nhiếp Chấn Bang ra khỏi nhà, ngoài cổng, xe số 2 Thành ủy ở bên cạnh, vừa lên xe, Quách Tam Bảo liền nói nhỏ:
- Chủ tịch thành phố, tới Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố sao?
Nhìn đồng hồ, lúc này đã xấp xỉ 7 giờ, lập tức ngẩng đầu lên nói:
- Tam Bảo, đi các khu khác trong thành phố xem xét một lượt.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang lại dặn dò Lý Cư Bằng ngồi ở ghế phụ phía trên:
- Cư Bằng, gọi điện thoại cho Điền Húc Giang, lần này tiếp đón tổ công tác cục Dân chính tôi không đi được, đợi đến buổi trưa tôi tham gia tiệc mừng.
Một đám người ăn trên ngồi trốc, thành phố Vọng Hải gặp phải thiên tai lớn như vậy, trong thành phố không ít nơi trũng vẫn còn tồn đọng ngập lụt. Tính tới đêm qua, tuy rằng số người tử vong chỉ ở mức 1 con số nhưng số người bị thương cũng không ít.
Những người này chẳng những không đem chuyện khó khăn dân sinh đặt lên hàng đầu, chú ý xây dựng sau thiên tai và trấn an nhân dân mà ngược lại, đi gióng trống khua chiêng nghênh đón tổ công tác gì đó.
Điều này khiến Nhiếp Chấn Bang vô cùng khinh thường, thái độ như vậy làm cho Nhiếp Chấn Bang càng căm giận hơn. Cho nên Nhiếp Chấn Bang không chút do dự, lựa chọn bỏ qua chuyện của họ.
Trên đường cao tốc Mân Vọng, cửa ra khỏi thành phố Vọng Hải, trên đường lớn ở mặt phía bắc cửa khẩu, Điền Húc Giang và Lê Chiêu Dương cùng các lãnh đạo các bộ phận Thành ủy đã đang đứng đợi ở đây.
Giờ phút này, sắc mặt của Điền Húc Giang rất bình thảnh, trên khóe miệng còn lộ ra nét cười thản nhiên, mắt nhìn phía trước, thoạt nhìn thì thấy tâm tình của Điền Húc Giang quả không tệ.
Nhiếp Chấn Bang không tới là một tin tức tốt, Nhiếp Chấn Bang làm như vậy vô hình là hạ thấp mặt mũi của Lê Chiêu Dương. Trong thể chế nội, giữ thể diện là chuyện đại sự, lần này Nhiếp Chấn Bang xem như đã đắc tội với Lê Chiêu Dương, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn. Hiện giờ nếu có thể liên hợp với Lê Chiêu Dương đối phó với Nhiếp Chấn Bang, quả thật có thể làm được.
Nghĩ đến đây, Điền Húc Giang lại mỉm cười nói với Lê Chiêu Dương đứng bên:
- Chiêu Dương, Nhiếp Chấn Bang này thật sự quá kỳ cục, sáng sớm gọi điện thoại cho tôi bảo là muốn đi thị sát tình hình thiên tai ở các nơi, thật không biết nặng nhẹ gì cả. Lúc này còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện đón tiếp lãnh đạo tổ công tác sao? Quả thật không coi ai ra gì nữa rồi!
Nghe lời nói của Điền Húc Giang, sắc mặt của Lê Chiêu Dương cũng trầm xuống, trong lời của Điền Húc Giang ý tứ châm trọc rất rõ ràng.
Hiện giờ trong bộ máy ủy viên thường vụ cũng biết rõ, không ít ủy viên thường vụ thấy Nhiếp Chấn Bang như Thiên Lôi, chỉ cần thấy sai đâu là đánh đó, đã hai lần liên tiếp đả kích Điền Húc Giang, khiến uy tín của ông ta trong thị cũng bị dả kích rất lớn.
Hiển nhiên, Điền Húc Giang nói như vậy là cố tình khời mào sự bất mãn của anh đối với Nhiếp Chấn Bang, do đó muốn cùng anh liên hợp lại để đối phó với Nhiếp Chấn Bang.
Sự tính toán này của Điền Húc Giang quả thực rất chu toàn, nhưng nếu giờ phút này anh lại lên tiếng nói chuyện phụ họa với ông ta, chẳng khác nào còn thấp hơn một bậc so với hắn, đây là điều Lê Chiêu Dương không thể tiếp nhận được. Trầm ngâm một chút, Lê Chiêu Dương lại cười nói:
- Bí thư Điền, đây cũng là chuyện có nguyên nhân, các đồng chí của tổ công tác cần nghênh đón, nhưng ở thành phố hiện giờ cũng có rất nhiều việc đang bị gác lại, các phương diện đều cần người xử lý, phân công công việc không giống nhau. Nhưng thật sự cũng chưa thể nói là không coi air a gì được.
Lời nói của Lê Chiêu Dương khiến Điền Húc Giang có chút xấu hổ, sắc mặt trở nên hơi khó xử, nhìn bộ dạng Lê Chiêu Dương không chút sợ hãi, trong lòng vang lên tiếng nguyền rủa:
- Hừ, thật đúng là bụng dạ hẹp hòi, ta cũng không tin người có thể làm thuộc hạ tốt dưới tay Nhiếp Chấn Bang được, đến lúc đó từ nhiên sẽ hướng mắt đến cầu xin lão già này.
Nhưng ngoài mặt, Điền Húc Giang vẫn mỉm cười nói:
- Ha ha, Bí thư Chiêu Dương nói đúng, không hổ là cán bộ từ bộ và Ủy ban trung ương thủ đô đến đây, cảnh giới tư tưởng này quả đáng phải học tập.
Trong lúc nói chuyện, trên lối ra của đường cao tốc, xuất hiện một chiếc xe máy cảnh sát dẫn đường, phía sau là hai chiếc xe đặc vụ nhạn hiệu Toyota đi theo về hướng này.
Đoàn xe dừng lại bên cạnh, cửa xe mở ra, vài vị có dáng lãnh đạo bước xuống, đi đầu tiên là Giám đốc sở Dân chinh tỉnh Mân Nam Hoàng Cảnh Vũ. Bên cạnh Hoàng Cảnh Vũ, những người cấp bậc trên trung ương cũng xuất hiện, Lê Chiêu Dương lập tức cũng hăng hái lên, nói với Điền Húc Giang đứng bên:
- Bí thư Điền, cùng đi chứ, thật không ngờ Thứ trưởng Diêu cũng đã tới.
Thứ trưởng cục Dân chính, thành viên Đảng ủy Diêu Ngọc Đức không ngờ đã tự mình dẫn dắt tổ công tác đến đây, hoàn toàn chứng minh được sự coi trọng của cục Dân chính và trung ương tỉnh Mân Nam.
Trên mặt Điền Húc Giang lộ ra nụ cười rất tươi, điều này thật sự xuất phát từ nội tâm. Điền Húc Giang cũng không ngờ cục Dân chính lúc này lại là một Thứ trưởng dẫn đầu, lúc này đây Nhiếp Chấn Bang làm như vậy vô hình đã đắc tội với lãnh đạo cấp cao của cục Dân chính rồi.
Lập tức chào đón, vươn hai tay có vẻ vô cùng niềm nở:
- Thứ trưởng Diêu, hoan nghênh, hoan nghênh, tôi đại diện cho Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải cảm tạ sự quan tâm và ủng hộ của trung ương tỉnh đối với công tác của thành phố Vọng Hải chúng tôi, trước tiên chúng ta tới khách sạn Vọng Hải đi, bên đó đã chuẩn bị xong tiệc mừng rồi.
Thứ trưởng Diêu ước chừng 56,57 tuổi, dáng người cũng không cao lắm, ước chừng chỉ khoảng hơn 1 mét 6, thoạt nhìn bất kỳ lúc nào cũng mang bộ dạng ôn tồn, trầm ổn, lúc này cũng mỉm cười nói:
- Bí thư Điền, long trọng như vậy khiến chúng tôi có chút xấu hổ đấy, nếu đã như vậy thì chúng tôi cung kính không bằng tuân mệnh rồi.
Đoàn người chậm rãi chạy tới bên khách sạn Vọng Hải. Về ngồi lên xe, sắc mặt Điền Húc Giang liền nghiêm lại, nói với thư ký Lý Toa ngồi ở ghế lái phụ phía trước:
- Lý Toa, tiệc mừng bên khách sạn đã chuẩn bị xong chưa?
Đảm nhiệm chức vụ thư ký của Điền Húc Giang, đối với Lý Toa mà nói là một bước lên mấy, chuyện như thế này Lý Toa căn bản cũng không nghĩ sẽ rơi lên người mình, sau khi đảm nhiệm chức cụ thư ký, các phương diện công tác Lý Toa đều hết sức dốc lòng.
Hơn nữa, bản thân Lý Toa cũng là một mỹ nữ trông khá vui mắt, có chút cảm giác xinh đẹp tuyệt trần, trong khoảng thời gian này, Điền Húc Giang rất hài lòng đối với công tác của Lý Toa.
- Bí thư Điền, đều chuẩn bị xong cả rồi, đều chấp hành nghiêm khắc theo tiêu chuẩn tam công chi. Về đồ ăn, lựa chọn món chính là món Ba thục.
Lý Toa thấp giọng báo cáo.
Nghe đến đó, Điền Húc Giang cười lạnh trong lòng một tiếng, thành phố Vọng Hải này hải sản thuận tiện, đồ ăn trong đất liền rất đắt, dựa theo tiêu chuẩn đều áp dung các món ăn trong điều lệ tam công, trường hợp như thế này chưa nhắc tới cái gì mà long trọng, chỉ có thể nói là keo kiệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận