Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 580 Áp lực lớn

Lời này nói một cách sơ lược, sau khi nói xong ánh mắt của Điền Húc Giang nhìn về phía Dịch Sướng ở bên cạnh, nhíu mày một cái rồi trầm giọng nói:
- Trưởng ban thư ký Dịch, cậu là có chuyện gì vậy? Không phải chỉ là một doanh nghiệp tư nhân thôi sao? Anh ta làm có tốt hơn nữa thì đó cũng chỉ là một công ty tư nhân, chính sách quy định của địa phương vẫn là phải nói đến, lẽ nào anh ta còn có thể ngồi lên trên đỉnh đầu của chính quyền sao? Tập đoàn Ốc Gia này sẽ không phải lại là một Tập đoàn Á Hải chứ?
Trong quan niệm của Điền Húc Giang, thể chế quan bản vị (Lời của quan là nhất) đây mới là lớn nhất, bất kỳ đoàn thể hay tổ chức nào cũng không thể ngồi lên đầu chính quyền? Quan thương, quan thương, chữ “quan” này không phải vẫn là nằm ở trước sao?
Dịch Sướng trong lòng cười lạnh một tiếng, vẫn thật sự là không biết sống chết. Bên ngoài đã ầm ĩ thành thế này rồi mà ông vẫn có thể ngồi vững ở điếu ngư đài, hi vọng đợi lát nữa còn có thể có tâm thái này không.
Dịch Sướng lập tức lấy ra một bài báo, đây là báo bản địa của thành phố Vọng Hải, báo cuộc sống có lượng phát hành lớn nhất, là Vọng Hải vãn báo.
Đặt tờ báo lên bàn trà, Dịch Sướng cũng không ngồi xuống. Điền Húc Giang người này vốn dĩ trong lòng bất mãn với mình, cũng không có gì tiện ngồi, lập tức thấp tiếng báo cáo:
- Bí thư Điền, hay là ngài xem báo một chút đi.
Vọng Hải vãn báo, đây là một tờ báo chiều về các loại tin tức dân sinh của Ban tuyên giáo Thành ủy Vọng Hải. Lúc này trên tiêu đề trang đầu, một hàng chữ lớn nổi lên trang báo, vô cùng bắt mắt…Tân cảng Vọng Hảiđình công! Phía đầu tư kêu gọi công bằng công chính!
Vừa nhìn thấy tiêu đề này, Điền Húc Giang giống như là con khỉ bị chọc vào mông vậy, sắc mặt đỏ bừng, đứng dậy tức giận nói:
- Trưởng ban thư ký Dịch, đây là xảy ra chuyện gì vậy? Truyền thông của thành phố Vọng Hải sao lại có thể không có trách nhiệm như vậy, nói ra những lời như vậy. Trưởng ban Tuyên giao là đang làm gì ăn vậy, chuyện quan trọng như vậy cũng không báo cáo, còn thông qua xét duyệt. Trong mắt còn có tổ chức hay không? Trưởng ban thư ký Dịch, cậu lập tức gọi điện cho Chu Tử Huy, bảo cậu ta lập tức đến đây giải thích rõ chuyện này. Tổng biên tập Vọng Hải vãn báo, lãnh đạo của tòa soạn Vọng Hải nhật báo, đều phải nghiêm trị.
Lời vừa dứt, Dịch Sướng tiếp tục nói:
- Bí thư Điền, chuyện này truyền thông Vọng Hải cũng chỉ là đăng lại. Chuyện này sớm đã phát lên ghi chép phỏng vấn tin tức trên kênh kinh tế đài truyền hình quốc gia buổi tối rồi. Ngoài ra, theo tin tức của Trưởng ban Chu Tử Huy, mấy hãng truyền thông lớn toàn quốc, ví dụ như Báo kinh tế TQ, ví dụ Thương báo phương Nam đều đã công bố tin tức này rồi. Bây giờ chỉ e là toàn quốc đều đã biết.
Lời này khiến Điền Húc Giang có chút run sợ, sự việc phát triển hoàn toàn vượt ra khỏi dự tính của Điền Húc Giang, thậm chí đã hoàn toàn vượt ra khỏi tầm kiểm soát của ông ta.
Lúc này Điền Húc Giang ngồi trên ghế sô pha, mặc dù không nhìn sắc mặt của Dịch Sướng, nhưng trong lòng Điền Húc Giang rất rõ, e là lúc này Dịch Sướng cũng đang đợi xem trò cười của mình rồi.
Khoát khoát tay, Điền Húc Giang trầm tiếng nói:
- Trưởng ban thư ký Dịch, cậu ra ngoài trước đi.
Đột nhiên, điện thoai trên bàn vang lên, cầm điện thoại lên Điền Húc Giang vừa nhìn thì cả người liền có chút hoảng sợ, là điện thoại của Bí thư Tỉnh ủy Kiều.
Vẫy vẫy tay với Dịch Sướng, đợi sau khi Dịch Sướng ra ngoài, Điền Húc Giang không dám có chút chậm trễ, lập tức nhận điện. Còn chưa mở miệng thì trong điện thoại giọng của Kiều Dịch Nhân liền truyền đến:
- Điều Húc Giang, anh là làm cái gì để ăn vậy. Chức bí thư này của anh có phải không muốn làm nữa phải không. Làm cái gì vậy chứ. Buổi sáng thị sát Cảng mới Vọng Hải, buổi chiều liền xảy ra vấn đề. Bây giờ Tập đoàn Ốc Gia đã đem chuyện này phản ánh lên trung ương rồi. Bọn họ là đơn vị hội viên chủ nhiệm Hội liên hiệp công thương toàn quốc. Bây giờ trên trung ương có không ít lãnh đạo lần lượt gọi điện đến để hỏi, anh bảo tôi giải thích thế nào. Chuyện này anh tự mình đi giải thích, cứ nói, Tập đoàn Ốc Gia các thủ tục đều đầy đủ, bởi vì sau khi anh đi thị sát thì tuyên bố đình công.
Lời nói của Kiều Dịch Nhân có thể gọi là từng chữ giết chết tâm, từng câu xuyên thẳng vào tim. Lúc này đã là cuối thu, thời tiết thành phố Vọng Hải mặc dù còn có một chút nóng bức, nhưng trong phòng khí lạnh điều hòa đã tản ra, vẫn là vô cùng thoải mái. Tuy nhiên, trên trán của Điền Húc Giang lại là toát ra mồ hôi.
Điền Húc Giang căn bản không dự tính được Tập đoàn Ốc Gia một doanh nghiệp tư nhân lại phô trương như vậy, dám đối đầu vói một cán bộ cấp Phó bộ như mình, đây không phải là ông cụ ăn thạch tín, chê mạng dài sao?
Tuy nhiên trước mặt Kiều Dịch Nhân, Điền Húc Giang cũng không dám chậm chễ, ngoan ngoãn nói:
- Bí thư Kiều, tôi…tôi…không làm gì cả, Tập đoàn Ốc Gia này làm như vậy hoàn toàn là muốn ra oai với tổ chức, với Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố.
- Anh không làm gì? Tập đoàn Ốc Gia người ta sao lại quẳng gánh không làm nữa, người khác ăn no rỗi việc lại đi đối đầu với Điền Húc Giang anh sao?
Giọng của Kiều Dịch Nhân lần nữa vang lên, gào thét nổi trận lôi đình, trong ống loa Điền Húc Giang cũng có thể cảm nhận được lửa giận đó của Kiều Dịch Nhân.
Tiếng nói hạ xuống, Kiều Dịch Nhân lại nói tiếp:
- Anh đừng tưởng Tập đoàn Ốc Gia là doanh nghiệp tư nhân. Tôi nói cho anh biết, Điền Húc Giang, người ta là doanh nghiệp bán lẻ lớn nhất nước ta đó, là doanh nghiệp bán lẻ lớn thứ hai về thị phần trên thế giới đó, vượt qua rất nhiều cả Đông Doanh, Carrefour của Pháp. Họ chỉ là đứng sau công ty mang tầm thế giới Wal-Mart của Mỹ thôi đó, là một trong năm trăm doanh nghiệp lớn trên thế giới. Đây là một bảng hiệu của doanh nghiệp tư nhân nước ta đó. Chủ tịch hội đồng quản trị của Tập đoàn Ốc Gia Dương An Bang tiên sinh bản thân cũng là Đại biểu hội đồng nhân dân toàn quốc, còn là đại biểu khóa mười lăm lần này. Người ta trong chiều hôm nay đã đưa ra kháng nghị lên Hội đồng nhân dân toàn quốc, Ủy ban Kinh tế, Bộ Thương mại rồi. Lãnh đạo phía trên gọi điện cho tôi, anh bảo tôi giải thích thế nào. Điền Húc Giang, tôi ra lệnh cho anh lập tức giải quyết tốt vấn đề này. Ngày mai nếu Tân cảng Vọng Hảicòn chưa nghe được tin tức làm trở lại thì tôi sẽ hỏi anh đó. Tôi mặc kệ anh dùng biện pháp gì, tóm lại anh nhất định phải giải thích rõ với Tập đoàn Ốc Gia, đích thân đến cửa để nhận lỗi với người ta, xóa bỏ ảnh hưởng tiêu cực, nếu không hậu quả anh tự mình gánh lấy.
- Vâng, vâng, Bí thư Kiều, xin ngài yên tâm, tôi nhất định tiếp thu giáo huấn, nghiêm túc lắng nghe và suy nghĩ cảm nhận của Tập đoàn Ốc Gia, nhất định lấy thái độ chân thành nhất để xin lỗi với đại diện Tập đoàn Ốc Gia, xóa bỏ ảnh hưởng tiêu cực, bảo đảm khiến cho Tập đoàn Ốc Gia hài lòng.
Điền Húc Giang lúc này cũng là không dám phản bác.
Vừa rồi trong lời nói của Kiều Dịch Nhân, tin tức tiết lộ ra rất nhiều, năm trăm doanh nghiệp mạnh trên thế giới, lại là doanh nghiệp bán lẻ, Tập đoàn Ốc Gia ở trong nước có mấy nghìn cửa hàng. Tính toán theo mỗi cửa hàng tuyển dụng một trăm nhân công thì chỉ hai nghìn bảy trăm cửa hàng này là có thể giải quyết được công ăn việc làm cho hai trăm bảy mươi nghìn người rồi. Cộng thêm các công ty vật lưu, tổng công ty và nhân viên văn chức khác, nói ít đi chút thì ba trăm nghìn người là tuyệt đối có. Điều này còn không bao gồm lượng lớn các doanh nghiệp ăn uống phụ thuộc sau lưng Tập đoàn Ốc Gia.
Tập đoàn Ốc Gia đích thực là có tư cách này, có đủ vốn và tự mình làm chủ. Lúc này Điền Húc Giang cũng là nhìn rõ, người phụ nữ đó của Tập đoàn Ốc Gia, Tiếu tổng gì đó, dám làm như vậy đó là còn khiêm tốn, có thể giật dây Đài truyền hình quốc gia bản lĩnh này là không bình thường.
Nghe được lời của Điền Húc Giang, lửa giận của Kiều Dịch Nhân coi như bình ổn đi chút, gật đầu nói:
- Điền Húc Giang, nhiều lời tôi cũng không nói nữa. Anh tự mình sắp xếp cho tốt, tóm lại một câu, nhất định phải khiến Tập đoàn Ốc Gia hài lòng.
Sau khi cúp điện thoại, bên này điện thoại trong phòng lại vang lên, nhìn máy điện thoại, Điều Húc Giang hơi sửng sốt nhưng vẫn là cầm ống nghe lên.
Một giọng xa lạ từ đầu dây bên kia truyền đến:
- Xin hỏi, là Bí thư Điền Húc Giang thành phố Vọng Hải phải không? Tôi là Bộ trưởng Bộ Thương mại Quách Bân Khôn.
Quách Bân Khôn, Điền Húc Giang vẫn là biết rõ. Bộ trưởng Bộ Thương mại cũng coi như là nhân vật tương đối sôi nổi trong diễn đàn chính trị. Mặc dù nói giữa hai người không có bất kỳ sự qua lại nào, nhưng dù sao thì thân phận người ta ở đó rồi, Điền Húc Giang cũng không dám sơ suất.
Mỉm cười nói:
- Bộ trưởng Quách, xin chào, tôi là Điền Húc Giang, không biết Bộ trưởng Quách gọi điện đến là có chỉ thị gì?
Quách Bân Khôn haha cười, nói:
- Chỉ thị thì chưa nói đến, có điều tôi nghe nói Tập đoàn Ốc Gia đột nhiên đình công dự án ở thành phố Vọng Hải, vì vậy gọi điện đến hỏi chút.
Lời này khiến khóe miệng Điền Húc Giang cũng co lại, đây là chuyện gì vậy. Mặc dù trong giọng nói không nói gì đến vấn đề đãi ngộ không công chính thì Điền Húc Giang cũng rất rõ, đó chỉ là khách khí mà thôi. Dù sao thì cũng không quen thuộc, nếu tùy tiện chỉ trích thì mình có để ý hay không, còn không chắc chắn, nhưng ý của Quách Bân Khôn lại đã biểu đạt ra rồi.
Điền Húc Giang lập tức cũng mỉm cười nói:
- Bộ trưởng Quách, mong lãnh đạo cấp trên yên tâm, chuyện của Tập đoàn Ốc Gia chỉ là một chút hiểu lầm, tôi tin rằng rất nhanh sẽ gỡ bỏ hiểu lầm này.
Sau khi cúp điện thoại của Quách Bân Khôn, di động của Điền Húc Giang lại lần nữa vang lên, điện thoại là Thẩm Ngôn Thạc gọi đến.
Trước mặt Thẩm Ngôn Thạc, Điền Húc Giang không dám chậm trễ, khách khí nói:
- Lão lãnh đạo, ngài sao cũng gọi điện thoại đến.
Lúc này Thẩm Ngôn Thạc trong lòng cũng là tức giận, Điền Húc Giang tên ngu ngốc này, thật không biết trời cao đất dày, nếu không phải là Lý gia nhờ mình nhắc nhở hắn thì điện thoại này Thẩm Ngôn Thạc cũng sẽ không gọi.
Lập tức, Thẩm Ngôn Thác lên tiếng nói:
- Húc Giang à, lần này cậu đụng phải cái sọt lớn rồi, bối cảnh của Tập đoàn Ốc Gia cậu biết không?
Không đợi Điền Húc Giang nói, Thẩm Ngôn Thạc liền tiếp tục nói:
- Nghĩ ra thì cậu cũng là không biết rõ, nếu không cậu nhất định sẽ không làm như vậy. Tôi nói cho cậu biết, Chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Ốc Gia Dương An Bang là nhị công tử của đồng chí Dương Thắng Lợi, Tiếu Nhã Lệ là thiên kim của Phó Tư lệnh quân khu Tây Bắc, Thượng tướng Tiếu Chấn Xương đó.
Nghe được lời này, trong lòng Điền Húc Giang lại càng là một trận run sợ. Tin tức này thực sự là quá kinh ngạc rồi. Bối cảnh lớn như vậy đủ để khiến mình ngửa mặt trông lên mà tồn tại rồi.
Đang chuẩn bị nói chuyện, Thẩm Ngôn Thạc lại là trầm giọng nói:
- Húc Giang à, cậu vừa mới đến Vọng Hải nhậm chức, đừng có chuyện gì cũng nóng lòng cầu thành. Có lúc vẫn là phải khiêm tốn một chút. Chuyện này cậu phải chủ động nói rõ với đồng chí của Tập đoàn Ốc Gia, nên nhận lỗi thì nhất định phải nhận lỗi, hiểu chưa?
Cúp điện thoại, Điều Húc Giang ngồi trên ghế sô pha, cả người ngây ra. Áp lực thật lớn, lãnh đạo trung ương, lão lãnh đạo, cấp trên mới, điện thoại của từng người liên tiếp gọi đến. Đặc biệt là, sau khi nghe được bối cảnh của Tập đoàn Ốc Gia, Điền Húc Giang lại càng cảm nhận được một loại áp lực to lớn ập đến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận