Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 624: Đến thăm nhà

Cùng lúc, Kiều Dịch Nhân tỏ ý muốn chọn người của Phó chủ tịch Thành phố Vọng Hải để giao quyền lực cho, mục đích rất đơn giản, dùng chuyện này để lấy được sự ủng hộ. Tuy nói là Kiều Dịch Nhân không có làm như vậy, nhưng bản thân cũng ủng hộ, nhưng trong lòng chắc sẽ có chút vướng mắc.
Sau khi nắm quyền đề cử, Hồ Gia Vượng có bị điều tra hay không cũng không còn quan trọng nữa. Sử dụng biện pháp bảo vệ đối với Nhiếp Chấn Bang, Kiều Dịch Nhân, như vậy, Nhiếp Chấn Bang tự khắc cũng sẽ nhận tình cảm này.
Sau khi chờ đợi được khoảng vài phút, bên trong phòng họp hoàn toàn yên lặng. Tất cả ủy viên thường vụ đều đang xem tài liệu. Lúc này, Điền Húc Giang lại giơ tay ra hiệu nói:
- Bí thư Kiều, tôi có vài điều muốn nói.
Kiều Dịch Nhân mỉm cười, gật đầu nói:
- Đồng chí Húc Giang có gì muốn nói.
Với tư cách Bí thư Tỉnh ủy, Kiều Dịch Nhân là người chủ trì có trách nghiệm lo liệu mọi việc trong hội nghị thường vụ. Về phương diện này, Kiều Dịch Nhân vẫn làm rất tốt. Nhịp độ của hội nghị, từ đầu đến cuối đều đúng theo dự tính của ông.
Điền Húc Giang nghe đến đó, ngay lập tức cũng gật đầu nói:
- Bí thư Kiều, các vị lãnh đạo, khi nhìn thấy những tài liệu này, trong lòng tôi vô cùng kinh sợ. Không ngờ đồng chí Hồ Gia Vượng lại đi tới bước đường này, đây là điều tôi không làm được. Tại đây, tôi đề nghị tổ chức đưa ra những phê bình đối với tôi. Mặt khác, chuyện này, tôi nhất định sẽ tuân theo mọi quyết định của tổ chức, toàn lực phối hợp hợp tác.
Đây là lần thứ hai Điền Húc Giang tự xin xử phạt. Những lời này thực ra cũng đã biểu đạt rõ ràng thái độ của ông ta. Về việc tự xin xử phạt, những người ngồi tại vị trí ủy viên thường vụ đều không phải loại ngu dốt, những lời của Điền Húc Giang cũng chỉ nghe để đó chứ cũng chẳng ai dám đề xuất xử phạt.
Giọng nói của Điền Húc Giang vừa kết thúc, ngay bên cạnh, Chủ nhiệm ủy ban kỷ luật Đinh Gia Thụ cũng có những lời lẽ đanh thép:
- Bí thư Kiều, tôi đề nghị lập tức bắt giam và tiến hành điều tra đối với đồng chí Hồ Gia Vượng.
- Bí thư Kiều, tôi muốn nói vài lời.
Ngay bên cạnh, Phó bí thư Tỉnh ủy Dịch Minh Dương lúc này cũng đã lên tiếng.
Dưới tình hình Kiều Dịch Nhân một mình kiêm hai trọng trách bí thư và chủ tịch tỉnh, Dịch Minh Dương có thể coi là nhân vật thứ hai hoàn toàn xứng đáng với chức bí thư Tỉnh ủy. Khi Dịch Minh Dương tranh dành chức bí thư Tỉnh ủy đã có một chút hiềm khích với Kiều Dịch Nhân. Lần này đột nhiên phải lên tiếng cũng khiến các ủy viên thường vụ khác có đôi chút giật mình, rất muốn nghe xem Dịch Minh Dương có thái độ gì.
Kiều Dịch Nhân giờ phút này cũng vui vẻ cười nói:
- Đồng chí Minh Dương, mong được chỉ giáo.
Lúc này sắc mặt của Dịch Minh Dương cũng rất nghiêm túc, nói:
- Sự việc của đồng chí Hồ Gia Vượng, đem lại cho Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy một bài học sâu sắc, trước mắt, kinh tế càng ngày càng đi lên. Văn hóa vật chất cũng cao theo. Cũng muốn chú ý về việc xây dựng văn hóa tinh thần. Quy định của Trung ương, đã đưa ra phương châm hai tay đều phải chắc đều phải cứng, đây là điều quan trọng nhất. Trong quá trình kiến thiết nền kinh tế, tôi thấy, phải tăng cường giáo dục tư tưởng chính trị cho Đảng viên, phải giữ bí mật những vấn đề quan trọng của Đảng. Điều không làm những điều không nên làm, không lấy những thứ không nên lấy. Có câu tục ngữ, không biết có phải nói thế này không? Chớ có minh oan, minh ắt bị tóm. Tôi đồng ý với đồng chí Hồ Gia Vượng nên lập án và áp dụng các biện pháp để xử lý.
Sau khi Dịch Minh Dương đưa ra ý kiến, Tỉnh ủy, cùng các ủy viên thường vụ khác cũng đều phát biểu ý kiến của mình. Tất cả các ủy viên đều đồng thanh đề nghị phải nghiêm túc xử lý Hồ Gia Vượng.
Đây chính là giậu đổ bìm leo, quan trường là vậy, họa vô đơn chí. Những chuyện dệt hoa trên gấm gặp không ít, nhưng những chuyện giúp người khi gặp nạn thì đúng là ít càng thêm ít.
Sự việc đã đến nước này, cũng có thể bỏ qua giơ tay biểu quyết. Ngay sau đó, Kiều Dịch Nhân cũng gật đầu nói:
- Nếu mọi người đều có ý kiến như vậy, ta cứ như vậy mà làm. Ở bên này đồng chí Gia Thụ lập tức điều động và dẫn những người nhanh nhẹn đi theo ủy ban kỷ luật đến thành phố Vọng Hải.
Ba giờ chiều Điền Húc Giang mới trở về thành phố Vọng Hải. Vừa về đến văn phòng, di động của Lý Toa liền vang lên. Sau một lúc lâu, Lý Toa cũng vào phòng của Điền Húc Giang để báo cáo:
- Bí thư, chủ tịch thành phố Hồ gọi điện thoại đến nói là muốn tới đây báo cáo một chút công việc?
Nghe câu nói này, Điền Húc Giang nhíu mày lại, ở hội nghị cũng đã có quyết định rõ ràng, lúc này còn báo cáo cái gì. Trầm ngâm một hồi, Điền Húc Giang cũng dứt khoát nói:
từ chối.
Tìm lý do cho sự việc này, đây không phải điều Điền Húc Giang phải bận tâm, có người báo cáo.
Hoặc là nguyên nhân khác. Tóm lại, muốn cự tuyệt một người, những người thư ký sẽ có lý do. Đây cũng là tố chất mà người thư ký cần phải có.
Ngay lúc này, Hồ Gia Vượng đang đứng ở hành lang bên ngoài phòng làm việc của Điền Húc Giang và nhìn thật dài xuống phía cuối hành lang. Nơi đó, chính là phòng làm việc của Điền Húc Giang.
Lúc này, trong điện thoại truyền đến âm thanh ngọt ngào của thư ký Lý:
- Chủ tịch Hồ, thật sự xin lỗi. Bí thư hiện đang nghe báo cáo ở cục khoa học kỹ thuật. Hay là ngày mai ngài tới vậy.
Hồ Gia Vượng cũng vui vẻ cười nói:
- Thư ký Lý khách khí quá rồi, nếu bí thư có việc, tôi đành phải để hôm khác vậy.
Vừa ngắt điện thoại, Hồ Gia Vượng hừ lạnh lùng một tiếng, trong lòng cũng cảm thấy có điều gì không đúng. Điền Húc Giang hôm qua đi Mân Châu, sau khi trở về thái độ có gì đó không ổn. Thật đúng là Điền Húc Giang vừa về đã lấy mình ra làm trò đùa mà, chính mình phải vác xác lên đây, trước lúc tiến vào thang máy, lại có người đến báo cáo thì đúng là lạ.
Nghĩ đến đây, bên cạnh, thang máy đột nhiên có tiếng leng keng, Hồ Gia Vượng lùi lại vài bước, đứng ngoài cửa ở khu vực an toàn. Đầu là đầu cầu thang, về cơ bản không có người chú ý đến.
Ngay sau đó, chỉ chốc lát, sau khi nghe tiếng bước chân đi xa, Hồ Gia Vượng mới đi ra, sắc mặt của Hồ Gia Vượng trở nên lo lắng. Không ngờ là Nhiếp Chấn Bang tới. Xem ra, sự việc càng ngày càng bí hiểm, một mình một phía chạy không thoát rồi.
Suy nghĩ một lúc, Hồ Gia Vượng cũng không đi thang máy, xoay người đi theo đường thang bộ.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng đi đến của phòng làm việc của Điền Húc Giang. Điền Húc Giang ở giữa mối ân ân oán oán, đây là cũng lúc kết thúc với thành phố Lương Khê.
Lúc này đây, đầu tiên lúc ở thủ đô bị chỉ giáo ở phòng Tổng bí thư Thẩm, sau đó sau khi thấy được thủ đoạn của Bí thư Kiều, Nhiếp Chấn Bang hôm nay mới có quyết định này.
Và ở giữa Điền Húc Giang. Không thể đi xuống với bộ dạng này. Một mặt, mình ở thành phố Vọng Hải làm việc, khó chịu cũng không nói. Quan trọng hơn, đối với mình mà nói, ảnh hưởng cũng không tốt. Điền Húc Giang là Bí thư Thành ủy, giữ uy tín của Bí thư Thành ủy, việc này mình nhất định phải làm.
Gõ cửa, Nhiếp Chấn Bang lập tức đẩy cửa phòng vào, nhìn bộ dạng Lý Toa có chút ngạc nhiên, Nhiếp Chấn Bang thấy rất là hài lòng. Càng như vậy, càng nói rõ. Điền Húc Giang cơ bản không nghĩ là tự mình sẽ vượt qua. Lời nói này, ngược lại hậu quả sẽ càng lớn.
Ngay sau đó liền cười nói:
- Thư ký Lý, Bí thư Điền có rảnh không?
Thân phận của Nhiếp Chấn Bang, tự nhiên sẽ không gọi là Trưởng ban Lý. Tinh thần Lý Toa lúc này cũng trở lại bình thường rồi. Gật đầu nói:
- Chủ tịch Nhiếp, ngài đợi một chút. Tôi đi thông báo trước một tiếng.
Đẩy cửa vào, Điền Húc Giang liền ngẩng đầu lên và nói:
- Tiểu Lý, lại là Hồ Gia Vượng à?
Theo Điền Húc Giang, lúc này Hồ Gia Vượng nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho mình. Chắc chắn còn gọi điện hẹn gặp.
Điều khiến Điền Húc Giang bất ngờ là Lý Toa lại lắc đầu nói:
- Bí thư Điền, Chủ tịch Nhiếp tới. Ngài xem thế nào?
Những lời nói này khiến Điền Húc Giang cũng phải bật dậy. Sự việc bất thường lại hay làm người ta mê hoặc, đối với Nhiếp Chấn Bang, Điền Húc Giang không dám nói là hiểu, nhưng vẫn được coi là có chút hiểu. Đặc biệt là sau khi đến nhậm chức ở Vọng Hải, sự hiểu biết lẫn nhau lại càng sâu sắc hơn.
Nhìn toàn thể mà nói, con người Nhiếp Chấn Bang này là người rất khiêm tốn. Nhưng, làm việc cũng rất cứng rắn, mạnh mẽ. Nhìn chung nhìn con đường chính trị mà Nhiếp Chấn Bang đi qua, thường là việc hắn muốn làm, về cơ bản Nhiếp Chấn Bang phải nhất định làm được. Đây không phải là tự nhiên mà như thế rồi.
Hiện giờ, Nhiếp Chấn Bang chủ động tìm đến mình, nhất định là không thể giấu diếm, toàn thành phố đều sẽ biết, điều này chẳng khác nào Nhiếp Chấn Bang cho mình là tự thua rồi. Cái gọi là không có việc gì mà ân cần, không phải gian xảo thì sẽ là kẻ xấu. Bên trong đầu Nhiếp Chấn Bang không biết nghĩ cái gì. Điều này khiến Điền Húc Giang không khỏi suy nghĩ.
Không cần thời gian suy xét quá dài. Điền Húc Giang liền gật đầu nói:
- Mau, mời Chủ tịch Nhiếp vào trong đi, Điền Húc Giang cũng từ đứng lên, nói thêm một câu. Để tôi tự ra đón cho phải phép.
Cho dù là Nhiếp Chấn Bang có mục đích gì, giờ phút này, Điền Húc Giang cũng không thể từ chối. Trong lòng vẫn quyết định lấy bất biến ứng vạn biến. Trước tiên là nghe ý tứ của Nhiếp Chấn Bang rồi nói sau.
Nhân lúc Lý Toa đi vào thông báo, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng quan sát phòng làm việc của Điền Húc Giang, phong cách trang trí, mặc dù khá đơn giản, nhưng lại khá tinh xảo, điều này cũng rất hợp với tính cách của con người Điền Húc Giang này.
Trong cuộc sống, Điền Húc Giang rõ ràng là có đôi chút tư tưởng của tiểu tư sản.
Cửa phòng mở ra, Điền Húc Giang đi ra. Mặt tươi cười nói:
- Chủ tịch Chấn Bang đến nhà, thật đúng là rồng đến nhà tôm. Mời Chủ tịch Chấn Bang vào bên trong.
Sau khi vào phòng làm việc của Điền Húc Giang, Điền Húc Giang liền vẫy tay ra hiệu cho Nhiếp Chấn Bang ngồi trên ghế sô pha, Điền Húc Giang cũng ngồi xuống theo. Sau khi đợi Lý Toa rót cho Nhiếp Chấn Bang một chén trà, Điền Húc Giang lúc này mới vui vẻ nói:
- Chủ tịch Chấn Bang lần này qua đây là có chuyện gì vậy?
Biểu hiện lúc này của Điền Húc Giang có vẻ rất hợp với khung cảnh, biểu hiện trên từng phương diện đều rất hợp lý, hợp tình, cũng không có bất kỳ điểm nào trái với bình thường. Cùng nhau ngồi trên ghế sô pha, càng tôn thêm vẻ trang trọng cho Nhiếp Chấn Bang.
Bây giờ Nhiếp Chấn cũng mỉm cười, chuẩn bị một chút, rồi lại mỉm cười nói:
- Bí thư Điền, từ ngày anh nhậm chức tới giờ, tại vì công việc cũng liên miên nên cũng chưa có thời gian đến đây thăm hỏi anh. Đây là thiếu sót của tôi, xin Bí thư Điền lượng thứ. Còn nữa, Bí thư Điền cũng không phải người ngoài. Năm đó, lúc ở thành phố Lương Khê. Là năm tuổi trẻ huy hoàng nhất trong cuộc đời làm việc của Chấn Bang. Mong Bí thư Điền rộng lượng, đừng so đo tính toán.
Nghe lời này của Nhiếp Chấn Bang, chân mày Điền Húc Giang khẽ nhíu nhẹ, mới mở miệng đã nhận lỗi. Nhiếp Chấn Bang hôm nay có ý gì vậy? Điều này không hợp với tính của Nhiếp Chấn Bang. Khung cảnh này làm cho Điền Húc Giang cảm thấy khó hiểu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận