Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1065: Anh em gặp mặt.

Nhận được điện thoại của Nhiếp Chấn Bang, Triệu Tinh long hoàn toàn không có cảm giác kỳ lạ. Là anh em, mỗi năm đều tụ tập một lần, việc này đã trở thành một thông lệ.
Đều là con em nhà quý tộc, ở trong Tứ Cửu Thành này, là một nơi mà quý tộc và các nhân vật nổi tiếng trong xã hội cùng cạnh tranh và hỗ trợ lẫn nhau. Môi trường này, vốn dĩ chính là lừa bịp nghi ngờ lẫn nhau. Có thể gọi là anh em, đây vốn dĩ đã chính là một kỳ tích, đây cũng là điều mà Triệu Tinh Long cảm thấy thoải mái nhất.
Thân trong gia tộc, cho dù là anh chị em huyết thống cũng không dễ để thổ lộ tình cảm. Nhưng, trong vòng tròn bé nhỏ này, có thể đạt được đến cấp độ này, ngay chính bản thân Triệu TinhLong cũng cảm thấy giật mình.
Lúc Nhiếp Chấn Bang gọi điện thoại, Triệu Tinh Long đã ở bên nhà mẹ vợ. Vợ của Triệu Tinh Long, địa vị gia đình đương nhiên không thể thấp.
Có thể gọi là môn đăng hộ đối với nhà Triệu Tinh Long, đều là người trong hệ thống quân đội này. Chỉ có điều, nhà họ Triệu đã sinh ra một Triệu Tinh Long hiếm thấy như vậy mà thôi.
Nhìn bà xã bên cạnh, Triệu Tinh Long cười nói:
- Được. Em qua ngay.
Thế nào gọi là anh em, chính là bất kể lúc nào, chỉ cần một cuộc điện thoại, một câu nói, người nhất định có mặt, đó chính là anh em.
Bao một phòng ở lầu bảy của câu lạc bộ Vương Triều, bàn trà cổ xưa, Nhiếp CHấn Bang đích thân bắt tay vào làm, nhàn nhã bày trà đạo.
Người chạy đến đầu tiên là Lưu Côn, lúc Nhiếp Chấn Bang gọi điện thoại, Lưu Côn ở nơi cách đây không xa, đương nhiên là đến sớm nhất.
Tên này cũng không tỏ ra khách sáo, vừa vào cửa liến ngồi lên ghế mây, bê một tách trà, ngửi qua một chút, uống luôn một ngụm, lúc này mới líu lưỡi nói:
- Không hổ danh là cực phẩm Đại Hồng Bào. Hiện nay cũng chỉ có chỗ anh Ba mới có loại này.
- Loại gì thế?
Cửa phòng mở ra, Lý Hoa bước vào.
Người tiếp theo khiến Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên, đứng lên.
Lê Văn Cách, bao nhiêu năm rồi không gặp. Nhiếp Chấn Bang rất nhiệt tình ôm chầm lấy, mỉm cười nói:
- Văn Cách! Anh cuối cũng cũng xuất hiện rồi.
Lý Hoa hơi nhếch mép, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Anh Ba! Anh vẫn chưa biết đâu. Thằng nhóc này đã kế nghiệp cha. Lúc đầu đến Châu Phi đảm nhận tham tán văn hóa gì đó, về sau lại đến Châu Âu. Thế giới này, coi như cậu ta đã đi một vòng, hiện nay cậu ta là Đại sứ của Đại sứ quán nước ta ở Đức. Năm nay, có lẽ sẽ triệu hồi về đảm nhận chức vụ Thứ trưởng.
Đối với hoàn cảnh của Lê Văn Cách, Nhiếp Chấn Bang thật ra cũng không có quá nhiều tò mò. Nhà họ Lê vốn dĩ chính là gia tộc lớn trong lĩnh vực ngoại giao. Nhà họ Lê ở Bộ ngoại giao nội tình cực kỳ thâm hậu. Trong gia tộc có hai người đã từng đảm nhiệm chức vụ Bộ trưởng Bộ Ngoại giao. Lê Văn Cách phát triển ở Bộ Ngoại giao cũng là bình thường.
Hơn nữa, anh ta vẫn lớn hơn mình vài tuổi, bốn ba bốn bốn tuổi đảm nhận Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, việc này chẳng có gì phải suy nghĩ.
Lê Văn Cách cũng rất xúc động, ôm chầm lấy Nhiếp Chấn Bang, cười nói:
- Anh Ba! Tuy ở nước ngoài, nhưng một số việc của anh tôi vẫn biết. Không thể không bái phục!
- Sao thế? Hôm nay mặt trời mọc ở đằng tây hả? Sao náo nhiệt thế này?
Một giọng ngọt ngào từ bên ngoài truyền vào.
Người vẫn chưa đến, âm thanh đã truyền đến. Triệu Tinh Long bước vào, nhìn thấy Lê Văn Cách cũng kinh ngạc.
Sau khi bốn người đều ngồi xuống, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Ngày hôm nay, người cũng tụ tập được gần đủ rồi.
Dứt lời, Lưu Côn đang ở bên cạnh cũng cười nói:
- Hình như vẫn thiếu thiếu, tiểu tử Dương An Bang này vẫn chưa đến.
Nói đến Dương An Bang, Nhiếp Chấn Bang khoát tay, cười nói:
- Được rồi, Côn. Cậu đừng nói đến anh ta nữa, bên chị hai nhà tôi cậu vẫn chưa biết sao? Cậu không phải là bình nào chưa mở thì xách luôn bình đó sao? Hơn nữa, ông cụ sức khỏe không được tốt, con cháu trong nhà cơ bản đều ở nhà cùng. Hôm nay, tôi vốn dĩ không tính đến anh ta rồi.
Dứt lời, bên cạnh, Lê Văn Cách mỉm cười nói:
- Anh Ba! Gần đây, ở thủ đô bình luận về anh cũng không ít.
Dứt lời, Nhiếp Chấn Bang lại thản nhiên nói:
- Ha ha! Quen rồi, quen rồi, đây cũng là việc hết sức bình thường. Hôm nay, chúng ta không nói chuyện này, mấy anh em cùng đi ngâm một chút, thế nào?
Đề nghị này của Nhiếp Chấn Bang lập tức nhận được tán thành của Lưu Côn, mỉm cười nói:
- Được. Đề nghị này của anh Ba, tôi giơ hai tay tán thành. Anh Ba, Ngoài đi tắm, còn tiết mục gì nữa không?
Phối hợp với hình ảnh đắm đuối của Lưu Côn, không cần Nhiếp Chấn Bang mở miệng, bên cạnh, Triệu Tinh Long liền quát lớn:
- Anh hai, Anh tưởng đây là hai người chúng ta tụ tập sao? Muốn xếp cho anh vài người hả? Đã bốn mươi cả rồi, thật sự muốn là bố người ta mà.
Lưu Côn lúc này nghe lời nói của Triệu Tinh Long, chẳng những không có bất kỳ khó chịu nào, ngược lại còn cười nói:
- Ha ha! Cuối cùng vẫn bị cậu đoán ra, vẫn thật không phải là anh Côn tôi nổ, với gia thế và thực lực hiện nay của nhà tôi, đừng nói là làm cha nuôi, làm mười ông cha nuôi cũng là đủ tư cách.
Lưu Côn chính là loại tính cách đáo để chua ngoa. Đối với việc này, mọi người cơ bản đều hiểu rõ. Đây chính là một tên lưu manh, cơ bản là không có cách gì với anh ta.
Loại người này, trong tay nắm dê bò, là đại vương chăn nuôi lớn nhất trong nước, số một số hai trên thế giới, một không cầu danh, hai không cầu quyền, vẫn thật không có chỗ nào có thể bắt chẹt được anh ta.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, mắng:
- Em gái không có, con gái nuôi cũng không có, chỉ có mấy đại lão gia chúng ta đây, muốn đi thì đi, không đi dẹp bỏ.
Bên cạnh, Lý Hoa cũng nói đùa:
- Anh Ba! Ấy đừng! Không có em gái, có thể bảo Côn gọi điện thoại mà. Dù sao, phụ nữ dưới tay của anh ta cũng rất nhiều, đến lúc đó, chúng ta xem kịch là được rồi.
Lưu Côn nghe thấy, lông mày giật giật, lại mỉm cười, mắng:
- Cút đi, Lý Hoa! Tôi cung chúc nhị đại gia nhà anh vạn thọ vô cương!
Vui đùa ầm ĩ, cảm giác này người ngoài không thể cảm nhận được. Anh em ở đây, từ nhỏ đến lớn, bắt đầu từ lúc còn mặc tã, lúc học ở trường Hồng Kỳ đã ồn ào như vậy. Kiểu vui đùa này cũng có căn nguyên lịch sử của nó.
Con cháu chốn kinh thành, những người có xuất thân Hoàng thành, không chỉ là dân chúng hay quan lại quyền quý. Lớp con cháu quý tộc mới này, tác phong truyền thống của thế hệ trước thì không học được, ngược lại lại học được những kiểu hạ đẳng này.
Ở đây, nổi danh nhất là lão tam giới. Thế hệ này truyền đi, không còn mấy người không như vậy.
Trong câu lạc bộ Vương Triều, cũng có nhà tắm công cộng. Chỉ có điều, khác với doanh nghiệp kinh doanh đối ngoại, đây là một loại phụ trợ. Ở tầng sáu, diện tích bốn ngàn mét vuông, tổng cộng ngăn cách ra ba mươi gian phòng, mỗi một diện tích ước chừng hơn trăm mét vuông, bên trong có mấy thiết bị vòi sen và một hồ tắm lớn.
Mấy người đặt một phòng. Trên mặt nước lơ lửng một khay làm bằng gỗ, bên trên bày hoa quả và rượu tây. Đây chính là phong cách tắm suối nước nóng.
Dưới mặt nước, thiết bị tạo sóng tự động lăn tăn sủi bọt.
Thời tiết này, ngâm mình trong nước nóng, lỗ chân lông toàn thân nở ra, khiến người ta đặc biệt dễ chịu.
Mọi người quây thành một vòng lớn, Nhiếp Chấn Bang tựa vào một chiếc giường mat xa dưới nước, nhắm mắt lại, cảm nhận sức nước dội thẳng vào, mở miệng nói:
- Tinh Long! Không biết gần đây bên Du Châu xảy ra chuyện gì?
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến đám người Triệu Tinh Long đều sửng sốt. Trầm ngâm một lát, Triệu Tinh Long mỉm cười lắc đầu nói:
- Du Châu? Việc này thật sự không rõ lắm. Sao? Cấp trên truyền ra tin tức gì hả?
Bên cạnh, Lý Hoa cũng mở miệng nói:
- Thành phố Du Châu? Hai tháng gần đây tôi đều ở thủ đô, chỉ nghe nói Hồng Giang xảy ra không ít chuyện. Du Châu, thật sự không rõ lắm.
Nghe hai người trả lời, lông mày Nhiếp Chấn Bang chau lại. Tình hình của Du Châu, thậm chí ngay cả bọn họ cũng đều không rõ, điều này khiến Nhiếp Chấn Bang hơi có phần xem trọng.
Sự việc của Du Châu, nếu thật sự ngay cả Triệu Tinh Long bọn họ cũng nghe được tin, thì quá đơn giản. Điều này chứng tỏ, cấp trên tuy coi trọng, nhưng vấn đề không quá lớn. Nhưng hiện nay, ngay cả bọn họ cũng không nghe được bao nhiêu tin tức. Tức ở đây đã có vấn đề.
Khả năng của bọn họ, Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ. Mạng lưới quan hệ của câu lạc bộ Vương Triều mạnh đến cỡ nào, Nhiếp Chấn Bang là ông chủ chắc chắn hiểu rõ.
Nhưng, là ông chủ, Nhiếp Chấn Bang lại không nắm giữ được bao nhiêu mối quan hệ. Lưu Côn và Triệu Tinh Long chắc chắn biết nhiều hơn so với mình.
Có thể nói, hai người này tuy không ở trong thể chế, nhưng nhà họ vẫn có người ở trong thể chế. Tuy nói hiện nay đều không phải là nhân vật quan trọng gì, nhưng, có sự ủng hộ tài chính của hai người này cũng không thể xem thường.
Lấy một ví dụ. Hiện nay ở thủ đô các Bộ và Ủy ban nếu có việc gì, bọn họ nhất định biết rõ. Mà hiện tại, nếu hai người bọn họ đều không biết, vậy thì đã có vấn đề.
Đầu tiên, Vương Túc Châu tuyệt đối không thể nói dối. Đường đường là Trưởng ban, lại là nhân vật nhập Cục, Vương Túc Châu không nhất thiết phải đưa ra tin tức giả. Quan hệ của hai người cũng không phải là thù địch, Vương Túc Châu không thể liều lĩnh đắc tội với mình. Điều này chứng tỏ, bên Du Châu chắc chắn có chuyện.
- Xem ra, vấn đề của Du Châu không nhỏ!
Nhiêp Chấn Bang nói thầm trong lòng.
Thái độ này của Nhiếp Chấn Bang khiến Lưu Côn và Lý Hoa bên cành đều tò mò. Lê Văn Cách cũng mở miệng nói:
- Anh Ba! Du Châu có việc gì sao?
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đã định thần lại, mỉm cười nói:
- Không có, không có việc gì. Chỉ có điều nghe được một số chuyện, chỉ là tiện thể hởi mà thôi. Hiện nay, tôi đau đầu nhất vẫn là chuyện của Hồng Giang, làm gì có thời gian rỗi mà đi để ý đến chuyện của Du Châu.
Nói đến Hồng Giang, bên này Lưu Côn lại gật đầu nói:
- Lời của Anh Ba, tôi tán thành. Lần này, tỉnh Hồng Giang xảy ra chuyện lớn như vậy, tôi nghe nói, ở thủ đô không ít người đều đã có ý kiến và suy nghĩ. Ông cụ nhà họ Phương, khoảng thời gian gần đây vẫn hoạt động khá mạnh, chạy lên chạy xuống, liên lạc không ít người. Tôi nghe nói, lần này liên quan đến bổ nhiệm miễn nhiệm nhân sự của tỉnh Hồng Giang tranh luận rất lớn. Xem ra, anh Ba gặp phiền toái rồi.
Lưu Côn dứt lời, bên cạnh, Lý Hoa cũng mở miệng nói:
- Nói đến việc này, tôi lại nghe được một tin tức. Lần này, tôi nghe nói Trần Học Xuân có khả năng rất lớn sẽ điều nhiệm đến Hồng Giang.
Bạn cần đăng nhập để bình luận