Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1156: Bố trí hành động.

- Tỉnh rồi?
Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên, trong nháy mắt đã tỉnh táo lại, nhìn Hạ Cương nói:
- Thông báo cho Trưởng ban Thư ký, không cần biết tình hình như thế nào, bây giờ về Lũng Tây ngay.
Chuyện của thủ đô, đến bây giờ cơ bản đã khá ổn thỏa. Dự án thành phố dầu mỏ và bảo vệ môi trường rừng đều đã được phê duyệt và nhận được câu trả lời rõ ràng. Về phần thành phố ô tô, chuyện này gấp cũng không được. Ít nhất, tìm được nhà đầu tư tin cậy ở Lũng Tây để có thể chống đỡ được thương hiệu của thành phố ô tô không phải là dễ dàng.
So với các tỉnh phía bắc như An Huy và Cát Lâm, ngành công nghiệp ô tô của tỉnh Lũng Tây quả thật là yếu hơn. Huống hồ, còn có Thượng Hải và Việt Đông cũng tới cạnh tranh.
Quả thật, tỉnh Lũng Tây có sự ủng hộ hết mình của thủ trưởng Mộc nhưng đôi khi vẫn có điều phải e dè. Thể hiện ra là có thiên vị, lựa chọn tỉnh Lũng Tây mà không suy xét đến cơ sở tỉnh là vô cùng mạo hiểm. Cho nên, dự án thành phố ô tô càng có thể bị treo như vậy. Đợi cho đến khi tỉnh Lũng Tây có được cơ hội danh chính ngôn thuận mới quyết định.
Từ thủ đô bay đến Lũng Tây, khi máy bay đến sân bay quốc tế Tần Dương đã là hơn bảy giờ tối. Trong phi trường, Lưu Chấn Đào, Lưu Dược Quang và Quang Kiến Quốc đều đã đợi ở trên bãi đậu máy bay.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đi xuống cầu thang, Lưu Chấn Đào chạy ra đón chào, vẻ mặt nghiêm trọng:
- Bí thư, tài xế của đồng chí Hoằng Nghị đã tỉnh rồi. Căn cứ theo câu trả lời của anh ta, lúc đó, chiếc xe tải cỡ lớn đi đối diện đột nhiên bẻ lái, lao về bên này. Khi anh ta tránh đi thì chiếc xe cũng lao theo. Rõ ràng đây là một vụ mưu sát. Lái xe còn nhớ rõ biển số xe, đó là Lũng Tây C-90138.
- Bí thư, phía Ủy ban Chính trị Pháp luật đã thông báo cho tổng đội cảnh sát giao thông tỉnh. Điều động ghi chép của các xe tải cỡ lớn trong toàn tỉnh. Căn cứ theo biển số xe thì đây không phải là một xe tải cỡ lớn mà chỉ là cỡ trung. Ngoài ra, nhãn hiệu xe cũng không đúng. Có thể kết luận, chiếc xe gây chuyện là xe làm nhái.
Lưu Dược Quang ở bên cạnh cũng nói.
Đối với suy tính của Lưu Dược Quang, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên là có thể hiểu được. Trong thời gian ngắn như vậy, tổ chuyên án đã nắm được nhiều thông tin như thế. Điều này chứng tỏ Ủy ban Chính trị Pháp luật vẫn rất có sức chiến đấu.
Trầm ngâm một chút, gật gật đầu, Nhiếp Chấn Bang không đưa ra bất kỳ ý kiến nào mà chậm rãi nói:
- Quay về tỉnh ủy.
Khi quay ở lại trụ sở tỉnh ủy đã là hơn tám giờ tối. Nhưng lúc này, toàn bộ trụ sở Tỉnh ủy tỉnh Lũng Tây đều đèn đuốc sang trưng, các nhân viên đều đang bận rộn.
Trong phòng họp ở tầng cao nhất của tòa nhà lại càng náo nhiệt. Không ít các nhân viên công tác đều được khẩn trương, đi thành một hàng theo Nhiếp Chấn Bang vào phòng họp.
Cuộc họp chính thức bắt đầu. Đầu tiên, Lưu Chấn Đào, Lưu Dược Quang và Quan Kiến Quốc báo cáo lại tình hình. Sau đó, vẻ mặt của Nhiếp Chấn Bang cũng có vẻ hết sức nghiêm trọng. Ánh mắt nghiêm túc nhìn qua mọi người một lượt.
- Các đồng chí, hiện giờ mà nói, cái chết của đồng chí không phải là ngẫu nhiên mà là một âm mưu, một cuộc mưu sát có kế hoạch.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang vô cùng rõ ràng.
Chuyện đã đến nước ngày, cơ bản là đã có thể kết luận được tính chất của vụ án. Chiếc xe tải cỡ lớn không hiểu sao lại mất lái, hơn nữa còn là một chiếc xe nhái, đi sai làn đường. Tất cả những điều này khiến cho vụ án trở nên khó hiểu. Nhưng hiện giờ, có thể khẳng định đây không phải là ngẫu nhiên.
Rầm!
Đột nhiên, Nhiếp Chấn Bang đập bàn. Hành động này khiến cho cả phòng họp trở nên chấn động. Mọi người đều im lặng như tờ.
Nhìn mọi người, Nhiếp Chấn Bang cũng hơi tức giận:
- To gan thật. Mưu sát lãnh đạo tỉnh. Đây là một loại khiêu khích nghiêm trọng đối với quốc gia, một sự coi thường pháp luật, làm nhục quốc thể. Ngành công an nhất định phải điều động hàng ngũ tinh anh nhất, toàn lực ứng phó. Tiến hành thẩm tra gấp đối với mỏ than Tiêu Lăng, trong thời gian ngắn nhất phải tìm ra hung thủ.
- Không giết luồng tà khí này thì sau này, Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh còn có gì để nói nữa, chúng ta sao có thể tiếp tục công tác được nữa. Sau này còn người nào dám nói lên sự thật nữa không? Chuyện này, tiếp tục kéo dài, đến cuối cùng có phải bao gồm các vị ngồi đây, bao gồm Chủ tịch, bao gồm cả tôi đều không lúc nào là muốn thừa nhận sự uy hiếp này? Đồng chí Dược Quang, chuyện này, phía bên Ủy ban Chính trị Pháp luật, phải có phương án, đưa ra mệnh lệnh cứng rắn mang tính chỉ tiêu. Quy định ngày phá án để nghiêm trị hung thủ, răn đe.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang đằng đằng sát khí. Mỗi người ngồi trong phòng họp đều cảm nhận được sự quyết tâm của Nhiếp Chấn Bang. Đồng thời, trong lòng từng người cũng đều có chút cảm giác bất an. Đúng là giống như Nhiếp Chấn Bang nói, người này, dùng từ to gan để miêu tả vẫn còn nhẹ. Mưu sát lãnh đạo cấp tỉnh, trên thế giới này còn có chuyện gì mà người đó không dám làm sao? Đổi lại là mình, gặp phải tình huống này có lẽ cũng có sự uy hiếp tới sinh mạng như vậy.
Không ai có thể dung tha. Lưu Dược Quang cũng vậy. Theo lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Lưu Dược Quang có thể hiểu được tâm trạng của Bí thư.
Lập tức, Lưu Dược Quang đứng lên:
- Bí thư Nhiếp, xin ngài yên tâm. Sở Công an nhất định sẽ cử những lực lượng tinh nhuệ nhất, toàn lực ứng phó phá vụ án này.
Mỏ than Lăng Tiêu, thành phố Lâm Châu. Lúc này đã là nửa đêm, nhưng toàn bộ khu vực mỏ than Lăng Tiêu cũng đèn đuốc sang trưng.
Từng đống than thô chất lượng tốt chất như núi. Dưới sự chuyển động của những máy móc và thiết bị cỡ lớn, từng chiếc xe than thô được xe hàng kéo đi, đổi lấy, đương nhiên là từng xấp tiền mặt.
Trong mỏ quặng, có một tòa nhà lớn nhất gồm sáu tầng. Căn nhà to như vậy được trang trí tráng lệ như là hoàng cung. Khung cửa sổ thật lớn sát sàn khiến căn nhà rất sáng sủa sạch sẽ. Ở trong vùng mỏ này nhưng lại không dính nhiều bụi than đã. Đây cũng là một chuyện rất ly kỳ.
Ở trước cửa sổ, một người thanh niên đang nhìn ra ngoài cửa sổ. Đứng ở góc độ này, toàn bộ khu vực khai thác mỏ đều được thu hết vào trong tầm mắt. Thỉnh thoảng có thợ mỏ ra vào ở vài hầm mỏ bên cạnh.
Ở phía sau người thanh niên, một người dường như là người giúp việc, thấp giọng nói
- Giám đốc Lăng, theo thông tin đáng tin cậy thì tên tài xế của Lý Hoằng Nghị đó đã tỉnh lại rồi. Ngài xem, có cần phải…
Người thanh niên ra hiệu cắt cổ, vẻ mặt hiện lên một tia độc ác. Rõ ràng, chuyện này không phải là lần đầu tiên làm.
Sắc mặt Lăng Tiêu cũng có vẻ hết sức âm trầm. Lý Hoằng Nghị phải chết thì cũng đã chết rồi. Nhưng tên lái xe này, lại cố tình sống lại. Chuyện này đối với Lăng Tiêu mà nói là một tử huyệt không nhỏ. Lái xe không chết, như vậy, vụ án nhất định sẽ thay đổi từ một vụ tai nạn ngẫu nhiên thành một vụ mưu sát. Sau đó, Tỉnh ủy Lũng Tây, Sở Công an Lũng Tây nhất định sẽ mau chóng tiến hành nghiêm khắc điều tra.
- Không cần nữa.
Lăng Tiêu lại xua tay. Lúc này không nhất thiết phải động vào người tài xế đó nữa. Chuyện như vậy, tốt nhất chính là, tất cả vụ tai nạn đó, toàn bộ đều chết hết. Vậy là xong chuyện.
Đây cũng chính là nguyên nhân sau khi Lăng Tiêu biết tài xế không chết nhưng vẫn không có động tĩnh gì. Lúc đấy, vụ án sẽ rõ ràng là một vụ mưu sát.
Còn hiện giờ, đã tỉnh lại rồi còn hành động thì cũng không có ý nghĩa gì nữa. Lúc này, sự bảo vệ xung quanh người tài xế chắc chắn là cực kỳ nghiêm khắc, lại hành động vào lúc này thì chỉ có mất nhiều hơn được.
Xoay người nhìn sang bên cạnh, người thanh niên nói:
- A Hổ, lập tức tiến hành sắp xếp cho những thợ mỏ đen ở khu vực khai thác một chỗ ở, chuyển họ đi ngay trong đêm. Tỉnh Lũng Tây nhất định sẽ tiến hành kiểm tra đối với chúng ta. Chờ qua thời gian này rồi tính sau.
Lăng Tiêu cũng không biết rằng, gã có thể nghĩ như vậy thì tỉnh Lũng Tây cũng có thể nghĩ được như vậy. Điều khiến cho Lăng Tiêu càng không ngờ tới đó chính là Lưu Dược Quang còn đang ở bên thành phố Cổ Đô.
Nhưng, lúc này, ở bên ngoài mỏ than Lăng Tiêu cũng đã bố trí hơn một ngàn cảnh lực.
Phó giám đốc Sở Công an tỉnh Lũng Tây Tôn Khải lại tự mình trấn thủ ở bên cạnh. Nhìn đồng hồ, vẻ mặt Tôn Khải có vẻ hết sức nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Các đồng chí, hành động lần này phải chấp hành theo đúng kế hoạch ban đầu. Các đơn vị và ban ngành, làm tốt công tác phối hợp. Tổ đột kịch cùng với cảnh sát thành phố Lâm Châu là chủ lực của hành động lần này. Đầu tiên là phải đột kích tiến vào khu vực khai thác mỏ khống chế tình hình. Bây giờ đã là 9h30 phút. Đã đến giờ hành động.
Thời gian sẽ không vì nguyên nhân của một người mà dừng lại. 9h40 phút, ở tại mỏ than Lăng Tiêu khi vẫn đang toàn lực ứng phó với tình hình diễn ra thì cảnh sát có vũ trang mai phục xung quanh mỏ than Lăng Tiêu đã đứng lên.
Cùng với mệnh lệnh phát ra, xe cảnh sát ở bốn phía mỏ than đều đồng loạt nổ máy. Ánh đèn sáng chói.
Những chiếc xe nổ máy, tiến về phía mỏ than Lăng Tiêu. Mỏ than Lăng Tiêu không kịp phản ứng nên liền nhanh chóng bị khống chế.
Mấy trăm cảnh sát có vũ trang theo sắp xếp nhanh chóng tiến vào những khu vực quan trọng trong mỏ.
Lúc này, Lăng Tiêu cũng đã bị kinh động. A Hổ từ bên ngoài chạy vào, mặt trắng bệch:
- Ông… ông chủ, không xong rồi. Phía tỉnh Lũng Tây đã phái người đến bao vây toàn bộ khu vực mỏ than lại rồi.
Vừa nghe được tn này, Lăng Tiêu lập tức đứng lên. SẮc mặt âm trầm, nói với A Hổ ở bên cạnh:
- A Hổ, lập tức gọi điện thoại cho mẹ tôi. Tôi đi xuống trước.
Đi ra khỏi trụ sở làm việc, ánh mắt Lăng Tiêu liền dính lên người Tôn Khải, trầm giọng nói:
- Giám đốc Tôn, đây là ý gì? Tỉnh Lũng Tây đối xử với nhà đầu tư như vậy sao? Chuyện này, nếu tỉnh Lũng Tây không thể cho tôi một câu trả lời thỏa đáng thì cho dù phải báo lên trung ương tôi cũng phải tìm bằng được công bằng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận