Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 830: Đón tết trong nhà tù.

Nói đến đây cái, trên mặt Ngôn Húc hiện lên một sự dữ tợn, tuy nhiên Ngôn Húc che giấu rất tốt. Con gái của Lưu Tân Dân ở Cục Tài chính là một người đẹp nổi tiếng ở thành phố Thường Hồng. Có thể cưới được cô ta làm vợ, Ngôn Húc làm sao có thể không hài lòng được chứ.
Nhưng mà, mình đi làm vừa lòng người khác thì không được, phải để người khác vừa lòng mình chứ. Nhưng Ngôn Húc rất rõ ràng, Lưu đại tiểu thư đối với mình cũng không hài lòng, xét đến cùng, danh tiếng mình ở thành phố Thường Hồng đã rất xấu rồi, một công tử đào hoa bậc nhất. Người như vậy đối với gia cảnh nhà Lưu đại tiểu thư mà nói. Đây đúng là điều khó có thể tha thứ.
Cười mỉa một cái, Ngôn Húc nói:
- Chú hai, đề nghị này của chú, cháu xin giơ hai tay tán thành, nhưng Lưu đại tiểu thư đối với cháu không có tình cảm, thậm chí còn cảm thấy chán ghét, như vậy cháu cũng không có cách nào cả.
Vừa dứt lời xong, bên cạnh một người phụ nữ trung niên cũng nhếch miệng lên nói:
- Tiểu Húc, cô ấy không khinh thường cháu, phải để mẹ nói, Tiểu Húc tuổi trẻ tài cao, muốn học thức có học thức, muốn sự nghiệp có sự nghiệp, muốn tài năng có tài năng. Sao lại nói có chỗ nào không xứng với cô ấy. Thứ hai, nếu không con tạo cho họ một chút áp lực. Ông ta chỉ là một Cục phó làm gì có chuyện dám phân cao thấp với chúng ta.
Giọng điệu này vô cùng điên cuồng ngang ngược, đây là trường hợp điển hình cho kiểu đàn không cố tố chất và tu dưỡng. Vậy mới có thể nói ra những điều này. Quan điểm này là con nhà mình tốt hơn, một người con gái thì phải nghe theo sắp xếp của người khác mới đúng đạo lý. Đường đường là một cán bộ cấp phó cục, trong mắt của ta không là cái gì cả.
Ngôn Thuận An lúc này rất là căm tức liếc qua rồi trầm giọng nói:
- Thật sự là đây chỉ là cách nhìn của chị. Chị cho là Lưu Tân Dân là loại người gì ? Em chỉ là Phó chủ tịch quản lý ban Khoa học giáo dục, không phải Ủy viên. Lưu Tân Dân người ta ở cục Tài chính nhiều năm như vậy. Có nền tảng vững chắc, Bí thư Hứa và Chủ tịch Hoàng đều coi trọng Cục tài chính như vậy. Nói đến quyền thế, Lưu Tân Dân người ta không kém gì em đâu.
Dừng lại một chút, Ngôn Thuận An nhìn Ngôn Húc nói:
- Tiểu Húc, những chuyện rắc rối đó của cháu, sau này hãy chú ý một chút, tu tâm một chút, để cho người ta thấy là cháu đang thay đổi. Đã hiểu chưa?
Vừa dứt lời, ngoài cửa đã thấy có tiếng chuông. Vừa nghe thấy, không ít người liền đứng lên. Mẹ của Ngôn Húc vì bị Ngôn Thuận An nói cho một trận, tâm trạng có chút không vui, cười mỉa nói:
- Chú hai, công việc của chú nhiều như vậy, chúng tôi không quấy rầy chú và cấp dưới bàn chuyện nữa.
Cận kề năm mới, cán bộ lãnh đạo cấp dưới đương nhiên sẽ đi chào hỏi trước thời khắc năm mới, thật sự nếu đợi năm mới đến, trước tiên không cần nói là cách nhìn của lãnh đạo thế nào. Chí ít, ấn tượng đối với bản thân sẽ không thể bằng người khác được. Những ngày này, Ngôn Thuận An có không ít người đến nhà, hết lượt này lại đến lượt khác, dường như đều đã bàn bạc với nhau trước rồi.
Ngôn Thuận An đưa mắt nhìn Ngôn Húc bên cạnh. Ngôn Húc thông minh vội đứng lên. Ra mở cửa, khuôn mặt vốn tươi cười, lời nói a dua nịnh hót đều không thấy nữa.
Ngoài cửa biệt thự, bốn người đàn ông mặc y phục màu đen, trên mặt không có chút biểu cảm nhìn Ngôn Húc trầm giọng nói:
- Đồng chí Ngôn Thuận An có ở nhà không? Chúng tôi ở bên Ủy ban Kỷ luật thành phố. Cần tìm đồng chí Ngôn Thuận An để tìm hiểu một số việc.
Ngôn Húc rất ngang ngược, nhưng cũng chưa từng gặp qua những người này nên có chút bối rối. Ánh mắt không dám nhìn thẳng, gật gật đầu, lập tức tỉnh lại và nói:
- Có…có…có!
Ngôn Thuận An lúc này cũng đứng lên, đi về phía cửa. Nhìn bốn nhân viên của Ủy ban Kỷ luật thành phố, trong lòng Ngôn Thuận An cảm thấy hơi hồi hộp. Tuy nhiên chỉ trong nháy mắt đã trấn tĩnh lại, rất thản nhiên nói:
- Các anh tìm tôi có việc gì? Sao chưa nghe Chủ nhiệm Chu nói gì.
Những lời này là do Ngôn Thuận An cố ý nói như vậy. Không có ý gì khác ngoài việc muốn nói rằng mình và Chu Ái Hoa có quen biết.
Nhưng, những người này trước mắt vẫn không có chút động tĩnh, người đàn ông đứng giữa nhìn Ngôn Thuận An, mở tập công văn rồi lấy ra một văn kiện đưa cho Ngôn Thuận An nói:
- Phó chủ tịch Ngôn, đây là văn kiện của Thành ủy, chính quyền thành phố, Ủy ban Kỷ luật Thành phố và Hội đồng nhân dân Thành phố đưa ra. Anh hãy xem đi.
Văn kiện của Đảng, tiêu đề màu đỏ ở chính giữa phía trên. Một số quyết định lệnh tạm giam đối với việc đồng chí Ngôn Thuận An. Ở giữa là nội dung được viết bằng chữ màu đen. Lập tức đầu óc của Ngôn Thuận An trở nên trống rỗng, vàkhông còn nhìn thấy gì nữa. Một câu nổi bật nhất, yêu cầu tổ chuyên án Ủy ban Kỷ luật thực hiện lệnh tạm giam đối với đồng chí Ngôn Thuận An, đồng thời lập chuyên án điều tra vấn đề vi phạm quy định và kỷ luật. Cuối cùng, phần đề chữ là Thành ủy thành phố Thường Hồng, chính quyền Thành phố, Hội đồng nhân dân, Ủy ban kỷ luật thành phố, sau khi xem, viết báo cáo, và đưa lên Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân Tỉnh, Mặc trận Tổ quốc Tỉnh, Ủy ban Kỷ luật Tỉnh, và gửi bản sao cho các đơn vị cơ quan trực thuộc thành phố và quận huyện thành phố khác.
Tính chân thực của văn kiện này, Ngôn Thuận An về cơ bản không cần phải suy nghĩ, cũng không phải có bất cứ sự nghi ngờ gì. Đây tuyệt đối là thật không thể nghi ngờ được.
Nhìn bốn người, bộ mặt Ngôn Thuận An có vẻ trở nên quái dị, cười không ra cười, khóc không ra khóc, lúng túng nói:
- Đồng chí, tôi đi lấy một ít đồ đạc được chứ?
- Không cần, đồng chí Ngôn Thuận An, anh chỉ cần mặc áo khoác thôi. Theo chúng tôi, từ giờ trở đi, anh chính thức bị tạm giam. Chính sách của Đảng tôi nghĩ anh cũng đã rõ. Từ bây giờ, anh không thể có bất kỳ mối liên hệ với bất cứ một người nào.
Người đàn ông đi đầu từ chối thẳng thừng thỉnh cầu của Ngôn Thuận An, khua tay người bên cạnh nói:
- Dẫn đi.
Sau khi dẫn Ngôn Thuận An đi, lập tức mọi người trong nhà họ Ngôn đều giống như ngồi trên đống lửa. Lúc này, tất cả mọi người đều như kiến ngồi trên đống lửa. Ngôn Thuận An là trụ cột của gia đình họ Ngôn, Ngôn Thuận An như vậy, ở thành phố Thường Hồng ai còn muốn giúp nhà họ Ngôn nữa.
Ngôn Húc cũng vô cùng nôn nóng, trong lòng có một dự cảm không lành, nhìn mọi người, Ngôn Húc đứng lên nói:
- Con đi sang bên Đông Cảng có chút việc, con không ở nhà đón năm mới đâu.
Vừa dứt lời thì mẹ Ngôn Húc liền lên tiếng:
- Tiểu Húc, con làm gì thế? Lúc này con còn đi Đông Cảng làm gì? Mau nghĩ cách đi nghe ngóng một chút xem thế nào? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Vừa đúng lúc ngoài cửa lại có tiếng chuông, mở cửa ra. Lúc này bên ngoài cửa là 6 đồng chí công an. Lần này thì cảnh sát không lịch sự như những người bên Ủy ban Kỷ luật thành phố, họ xông thẳng vào nhà. Người đứng giữa nói:
- Ngôn Húc, chúng tôi là người của đội điều tra kinh tế Cục Công an Thành phố. Chúng tôi có vài vấn đề kinh tế tranh cãi liên quan đến công ty văn hóa Sáng Trí của anh. Đề nghị anh phối hợp điều tra.
Vừa dứt lời, một đồng chí cảnh sát bên cạnh tiến lên nói:
- Ngôn Húc, chúng tôi là đội hình sự Cục Công an thành phố, có người tố cáo anh là kẻ khả nghi trong một vụ cưỡng dâm. Yêu cầu anh cùng chúng tôi hợp tác điều tra.
Không cho Ngôn Húc từ chối, ngay lập tức hắn đã bị một vài chiến sỹ cảnh sát dẫn đi.

Bên trong nhà khách quân khu thành phố Thường Hồng, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Thành phố Chu Ái Hoa đã tự mình ra mặt, ngồi đối diện với Ngôn Thuận An, ánh mắt của Chu Ái Hoa rất lợi hại, chăm chú nhìn Ngôn Thuận An, trầm giọng nói:
- Ngôn Thuận An, có biết tại vì sao chúng tôi lại đưa anh đến đây không?
Ánh mắt của Ngôn Thuận An có chút né tránh, trước mặt Chu Ái Hoa cán bộ kỳ cựu của Ủy ban kỷ luật thành phố, tâm lý của Ngôn Thuận An không còn sự mạnh mẽ như hàng ngày, bắt đầu trốn tránh ánh nhìn, quay sang một bên nói:
- Tôi không biết.
Đối với những tình huống thế này, Chu Ái Hoa sớm đã biết rõ. Những việc như này đã gặp không ít rồi, sớm không còn cảm thấy quái lạ khi gặp phải nữa. Nhưng người đã bước vào đây đều như con vịt chết mồm bị cứng lại rồi, những người này chưa gặp phải sông Hoàng Hà thì sẽ không biết sợ. Cười nhạt một cái, Chu Ái Hoa trầm giọng nói:
- Ngôn Thuận An, trong lòng anh không phải nghĩ là mình sẽ gặp may chứ. Nếu như tổ chức đã ra quyết định bắt giữ đối với anh, điều này cho thấy tổ chức đã nắm trong tay chứng cứ vi phạm quy định vi phạm kỷ luật của anh rồi. Nếu anh không biết, tôi không ngại nhắc nhở anh. Trong hệ thống ban khoa giáo văn nghệ, việc công khai niêm yết giá bán chức quan, anh có biết không? Chuyện công ty Sáng Trí của cháu anh Ngôn Húc, chuyện anh gây lũng đoạn thị trường giáo trình bổ trợ ngoại khóa của học sinh tiểu học, trung học và việc áo đồng phục học sinh, anh có biết không?
Ngôn Thuận An không phải nhân vật trọng yếu, bản thân cũng không có nhiều ô dù. Trong tình huống này, Ngôn Thuận An rất rõ sự việc đã đi đến bước đường này, thì sẽ không có ai đến cứu mình nữa. Những lời vừa rồi vừa kết thúc, Ngôn Thuận An cũng thành thật, sau khi im lặng một lúc lâu, mới ngẩng đầu lên nhìn Chu Ái Hoa nói:
- Chủ nhiệm Chu, tôi rất xin lỗi cấp trên đối đã luôn tín nhiệm và bồi dưỡng cho tôi, tôi rất xin lỗi toàn thể quần chúng nhân dân đã luôn ủng hộ tôi. Tôi xin khai báo.
Lúc Ngôn Thuận An bắt đầu cho lời khai, lúc này thì Ngôn Húc cũng đang ngồi trong phòng thẩm vấn của Cục Công an Thành phố. Nhìn Ngôn Húc lúc này vẫn là bộ dạng không nghiêm túc, cảnh sát viên phụ trách thẩm vấn đập bàn một cái, trầm giọng nói:
- Ngôn Húc, anh đừng tưởng ngươi không nói thì chúng tôi không biết tất cả những hành vi tội phạm đầy người của anh.
Nói đến đây, chiến sỹ phục trách thẩm vấn cố ý dừng lại một chút, đây là một chiêu thức thẩm vấn quen thuộc, chậm lại một chút là lúc để làm cho đối phương nghĩ rằng chỉ là dọa một bản thân chút. Rồi lại đột nhiên bùng nổ. Mượn cớ này mà đánh tan phòng tuyến bảo vệ tinh thần của đối phương.
Đúng là như vậy, khi Ngôn Húc cho rằng đó chỉ là để lừa gạt bản thân, viên cảnh sát đột nhiên lớn tiếng nói:
- Ngôn Húc, anh không nhớ giáo viên Trương Vũ Phi của trường cấp 1 Anh văn sao? Anh không nhớ Vương Tĩnh của trường trung học chuyên nghiệp thành phố Thường Hồng sao? Còn có một số sinh viên nữ của năm trường trong thành phố Thường Hồng. Những việc này có cần tôi phải nhắc lại cho anh nữa không? Nếu thật sự thành khẩn, biết ăn năn hối cả thì anh vẫn còn hy vọng đấy. Nếu không chờ anh ở phía trước chỉ có con đường chết.
Vụ án của chú cháu nhà Ngôn Thuận An, được điều tra hết sức nhanh chóng. Hai người vốn không phải là những người hung ác. Dưới thế tấn công mạnh mẽ, tất cả đêu nhanh chóng đã bị phá bỏ tuyến phòng ngự tâm lý.
Ngày 29 tết, buổi sáng, Nhiếp Chấn Bang rời thành phố Thường Hồng. Thành phố Thường Hồng đã mở cuộc họp báo thông báo chi tiết vụ án của chú cháu Ngôn Thuận An và Ngôn Húc. Hai người chính thức được chuyển cho cơ quan kiểm soát, và đợi bọn họ bị pháp luật nghiêm trị. Hai chú cháu này chắc chắc phải ngồi trong tù để đón năm mới rồi.
Trên đường cao tốc đến thành phố Ngũ Lương. Nhiếp Chấn Bang cầm báo cáo cuối năm của thành phố Thường Hồng, sau khi xem xét kỹ lưỡng thì cười nói:
- Phó chủ tịch tỉnh Mã, việc lần này ta có rất nhiều cảm xúc. Hai chú cháu họ ở thành phố Thường Hồng làm xằng làm bậy nhiều năm như vậy, trong thời gian ngắn ngủi hai ngày đã bị tóm. Đây là thiếu sót trong khâu giám sát hay là cái gì? Tôi thấy điều này đáng để suy ngẫm.
Mã Nguyệt Quần giờ phút này không biết nói cái gì mới tốt. Thân làm người của Đảng dân chủ, Mã Nguyệt Quần hiểu rất rõ những lối mòn này, mỉm cười nói:
- Suy nghĩ của Chủ tịch tỉnh khiến cho người ta tỉnh ngộ. Cơ chế giám sát lâu dàu, hiệu quả và thông suốt chính là vấn đề mà mỗi Nhà nước đều mong muốn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận