Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 876: Sự việc động tĩnh quá lớn rồi!

Thái độ này của Hoàng Đại Dũng lập tức khiến cho Dương Kỳ Phong tức khí. Lời này của Hoàng Đại Dũng chẳng khác gì lời nói vô nghĩa. Rõ ràng, Hoàng Đại Dũng đang chứng tỏ chuyện không dính dáng gì đến mình. Ra quyết định gì đó, đó là chuyện của bản thân Dương Kỳ Phong anh, chẳng liên quan đến Dương Đại Dũng tôi. Còn về anh có phải đi mời Chủ tịch tỉnh Kỳ Thiên Thành hay không thì chỉ cần Dương Kỳ Phong anh có lá gan này thì dù là anh đi mời Kỳ Lễ và Bí thư thì đó cũng là bản lĩnh của anh. Tóm lại, chuyện của tập đoàn Hoa Hạ, Dương Đại Dũng tôi không quản.
Nhưng chuyện này, Dương Kỳ Phong dám đi sao? Thật sự vẫn không dám. Tập đoàn Hoa Hạ trú ngụ, không phải thành phố Cam Lam định đoạt, cũng không phải Tỉnh ủy Cam Châu quyết định. Đây là do trung ương đã quyết định và bố trí. Đây là sự lo lắng và cân nhắc từ góc độ quốc gia.
Còn về phần phối hợp như thế nào thì phải là chuyện giữa địa phương và xí nghiệp, các người tự đi mà giải quyết. Cái trung ương cần, chỉ là một kết quả chứ không phải quá trình dẫn tới kết quả đó.
Khi Dương Kỳ Phong trở lại phòng làm việc của mình, sắc mặt đã sớm thay đổi, trầm xuống. Thư ký đứng lên, sau khi theo Dương Kỳ Phong vào cửa, rót một chén trà, đặt ở trên bàn, sau đó yên lặng đi ra ngoài.
Thư ký như vậy là vô cùng đạt tiêu chuẩn. Làm thư ký của lãnh đạo, cái cần chính là loại giác ngộ này. Khi lãnh đạo cần, bất cứ lúc nào cũng phải xuất hiện. Khi lãnh đạo cần thì lập tức phải biến mất. Tóm lại, thư ký là bóng dáng của lãnh đạo.
Sau khi khép cửa phòng lại, Dương Kỳ Phong ngồi ở trên ghế của mình, ngửa người nhìn lên trần nhà. Quá khinh người, thái độ này của Hoàng Đại Dũng thật khiến cho Dương Kỳ Phong vô cùng căm tức. Cấp bậc của tập đoàn Hoa Hạ cao nữa thì làm sao? Rõ ràng tài chính quốc gia đã thành toán rồi, làm như vậy không phải chiếm lợi hay sao?
Nghĩ đến đây, đột nhiên, trong đầu Dương Kỳ Phong lóe sáng lên. Vội vàng ngồi ngay ngắn, Dương Kỳ Phong rất ít hút thuốc nhưng cũng rút trong ngăn kéo ra một bao thuốc lá. Cả bao thuốc mở ra vẫn còn hơn mười điếu, điều này cũng đã chứng tỏ ngày thường Dương Kỳ Phong là người rất ít hút thuốc.
Châm thuốc, hít một hơi thật sâu cho nicotin tràn vào phổi, loại cảm giác kích thích này khiến Dương Kỳ Phong có chút sảng khoái, trong đầu cũng đang phác thảo một bộ đề án.
Tập đoàn Hoa Hạ, cấp Bộ trưởng, tài chính trung ương cấp phát toàn bộ, địa phương chi trả. Một số từ ngữ này, tổ hợp lại, Dương Kỳ Phong dường như đã tìm được một chút rõ ràng.
Dương Kỳ Phong không phải là nông dân, không phải là một lão nông không có kiến thức. Ông ta là một cán bộ cấp Giám đốc Sở, trong thể chế này, ông ta rất quen thuộc. Ở trung ương, chuyện như thế này, Dương Kỳ Phong cũng đã gặp. Tất nhiên, Mọi phương diện sẽ từ từ dính đến, hơn nữa, Chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Hoa Hạ lại là ngôi sao chính trị mới Nhiếp Chấn Bang. Như vậy, điều này chứng tỏ, chi phía cho “Tam thông nhất bình”, cho dù là khoản tiền của ba mười nghìn mẫu ruộng, nhất định là cho rồi. Vì “Tam thông nhất bình” nhất định là cần, cơ bản nhất, đây không phải là đất đai nhà nước, đây là đang làm công thương nghiệp, muốn tiến hành làm nhà xưởng.
Những số tiền này nếu đã trích cấp rồi, nếu Ủy ban thành phố Cam Lam đã đưa ra số tiền này rồi thì khoảng tiền cực lớn tính bằng đơn vị chục triệu này, đã đi đâu? Đây là một vấn đề.
Ở trong tài khoản của tập đoàn? Loại lời nói này chỉ có thể là dụ dỗ quỷ mà thôi. Chế đệ và giám sát của xí nghiệp, nhất định là mờ ám hơn so với trong hệ thống đảng chính. Như vậy, kết quả không cần nói cũng biết.
Nghĩ đến đây, Dương Kỳ Phong nhảy dựng lên. Dương Kỳ Phong cũng không sợ Trương Thắng Sơn thấy mình bị làm sao, chuyện này, động tĩnh quá lớn, cũng không tốt cho mọi người.
ấn một số điện thoại nội tuyến, Dương Kỳ Phong dằn dò:
- Kiến Thành, cậu thông báo cho những người đứng đầu các cục Cục Điện tín, Cục Xây dựng, Cục Giao thông, Cục Điện lực thành phố, lập tức đến chỗ tôi.
Mấy đơn vị này, chính là đơn vị thi công công trình tam thông. Thông thủy mặc dù là do hệ thống công ty cung cấp nước uống phụ trách. Nhưng công ty phụ trách nước uống là trực thuộc Cục Xây dựng. Với thân phận của Dương Kỳ Phong đương nhiên là phải tìm lãnh đạo của Cục Xây dựng nói chuyện.
Khu Nhà máy Số 38, ngoại thành thành phố Cam Lam.
Nhà máy Số 38, hiện giờ gọi là tập đoàn sản xuất Cam Châu Hoa Hạ khá là thích hợp. Ở xung quanh nhà máy, cũng vẫn là một cảnh tượng nông thôn. Ở khu nhà máy này, giống như một thị trấn. Toàn bộ Nhà máy Số 38, chỉ công nhân và người nhà đã hơn năm mươi nghìn người. Hiện giờ, toàn bộ đã nhập vào tập đoàn Hoa Hạ.
Cùng lúc đó, còn có mấy nhà xưởng nhập vào nhà máy. Những nhà máy vốn chỉ ở ngoại thành đã chuẩn bị di chuyển rồi.
Về mặt này, trung ương đã nhúng tay vào. Tuy rằng, ở đây cần không ít vố đầu tư, nhưng thu vào cũng không ít, nếu không muốn nói là rất nhiều.
Lúc này, trong phòng có treo tấm biển Phó tổng giám đốc, ở tòa nhà văn phòng của nhà máy, hiện giờ đã đổi tên thành văn phòng trụ sở tập đoàn Hoa Hạ tại Cam Châu.
Hiện giờ, Phó tổng giám đốc duy nhất ở Cam Châu là Trương Thắng Sơn vẻ mặt âm trầm. Nhìn hai người trước mặt, Trương Thắng Sơn rất bất mãn, trầm giọng nói:
- Dương Kỳ Phong này thật sự là nói như vậy? Đây không phải là làm loạn sao? Tập đoàn Hoa Hạ ngụ tại tỉnh Cam Châu, chưa nói đến việc tập đoàn Hoa Hạ đem đến thu nhập cho hàng ba trăm nghìn công nhân và người nhà ở Cam Châu, chỉ nói đến những ngành công nghiệp phụ trợ xung quanh tập đoàn thôi cũng đủ để nâng thành phố Cam Lam lên gấp đôi. Bây giờ thì sao, muốn bọ họ trợ giúp một chút mà rầm rì như vậy. Dương Kỳ Phong này còn muốn làm lâu dài nữa không đây.
Trước khi Trương Thắng Sơn là giám đốc nhà máy, chính là cán bộ cấp Giám đốc Sở ở Nhà máy Số 38. Hiện giờ, sau khi xác nhập, được thăng lên nửa cấp, cấp vào hàng ngũ cấp thứ trưởng. Đây đối với người đã ở tuổi 57 như Trương Thắng Sơn, đã là ở ngưỡng cuối cùng rồi.
Nhưng dù sao hiện giờ cũng đã ở mức phó bộ. Bây giờ, tư thế nói chuyện của Trương Thắng Sơn vẫn là cấp Thứ trưởng. Người không biết còn tưởng Trương Thắng Sơn là Phó Chủ tịch tỉnh Cam Châu.
- Giám đốc Trương, Hôm nay, phía chúng ta và Ủy ban nhân dân thành phố Cam Lam đã tiến hành thảo luận một chút. Dương Kỳ Phong không có ra mặt, nhưng những người thuộc các ban ngành liên quan đều đã tới. Họ cũng không nói là đồng ý, chỉ nói là, vì tình hình tài chính thành phố eo hẹp nên không thể lấy ra được nhiều như vậy. Ngoài ra, Việc xây dựng trước đó của tập đoàn Hoa Hạ đã làm hỏng không ít đường, rất nhiều người dân mắng chửi thành phố và tập đoàn Hoa Hạ. Ý của họ là, nếu tập đoàn đồng ý bỏ vốn bồi thường thì thành phố cũng có thể có một câu trả lời thỏa đáng.
Người trả lời là thư ký của Trương Thắng Sơn.
Nghe nói vậy, lông mày Trương Thắng Sơn nhíu lại, cả giận nói:
- Cái gì? Dương Kỳ Phong còn muốn đòi bồi thường?
Vừa dứt lời, Phó giám đốc Nhà máy Số 38 Cố Thường Tân nói. Hiện tại, chức vụ của tập đoàn còn chưa xác định, Cố Thường Tân tạm thời đảm nhiệm công tác xây dựng cơ bản:
- Giám đốc Trương, thật ra, chuyện này cũng không thể trách Dương Kỳ Phong. Lúc này, ba mươi nghìn mẫu đất Tam thông nhất bình phải hoàn thành trong một lần, cũng là áp lực rất lớn đối với thành phố Cam Lam. Tình hình tài chính kinh tế của Cam Lam cũng đình trệ, đây cũng là làm khó cho Dương Kỳ Phong. Theo tôi thấy, Dương Kỳ Phong không phải là không đồng ý mà là không dám. Ông ta không dám làm chủ. Nếu xin chỉ thị, Hoàng Đại Dũng của Cam Lam không dám gánh trách nhiệm, ở phía tỉnh, Bí thư và Chủ tịch Thiên Thành cũng sẽ không quản. Trách nhiệm này không ai dám đứng ra.
Nghe Cố Thường Tân nói, Trương Thắng Sơn hơi nổi cáu. Chuyện của Dương Kỳ Phong, Trương Thắng Sơn cũng đã có nghe. Dương Kỳ Phong và Hoàng Đại Dũng có mâu thuẫn, người ở thành phố Cam Lam này đều biết. Đây là một trong những nguyên nhân khiến cho Dương Kỳ Phong không đồng ý.
Nguyên nhân thứ hai, thành phố Cam Lam là tỉnh lị của tỉnh, mọi mặt chú ý đều rất nhiều. Chuyện của tập đoàn Hoa Hạ có thể giấu phía dưới nhưng các vị ở tỉnh Cam Châu đều biết rõ. Đây cũng là nguyên nhân khiến Dương Kỳ Phong không dám đồng ý. Thúc ép này của mình, cũng khó trách Dương Kỳ Phong lo lắng không yên.
Nhìn bộ dạng âm trầm của Trương Thắng Sơn, Cố Thường Tân khẽ động, nói tiếp:
- Giám đốc Trương, tôi thấy, hay là chúng ta cứ đáp ứng yêu cầu của Dương Kỳ Phong. Nếu như vậy thì cả hai bên đều đều có thể vượt qua được.
- Cũng chỉ có thể như thế. Thường Tân à, tôi thấy như vậy đi. Bây giờ, anh đi tìm Dương Kỳ Phong nói chuyện. Phía chúng ta sẽ trả năm mươi triệu cho ông ta. Phía thành phố Cam Lam sẽ phụ trách công trình Tam thông. Đến lúc đó, sau khi công trình Kiến An của tập đoàn bắt đầu vẫn còn có đường để hợp tác.
Chuyện như thế này, Trương Thắng Sơn xử lý cũng đã quen nên vô cùng thành thạo. Đến lúc này, Chỉ là công trình Tam thông, Trương Thắng Sơn cũng có thể hạ xuống không ít. Đương nhiên, khoảng tiền này Dương Kỳ Phong tuyệt đối sẽ không nuốt mất. Khoản này nhất định là sẽ vào tài khoản của tập đoàn, còn chi như thế nào, thì chỉ có trời mới biết. Loại chuyện này, khi Trương Thắng Sơn làm quản đốc đã làm không ít. Tuy nhiên, khi đó, nhà máy nửa chết nửa sống, tài chính có hạn, làm sao giống như bây giờ, vốn và thu nhập đều nhiều như vậy.
Bên này, Dương Kỳ Phong rất hài lòng. Quan hệ với Nhà máy Số 38 cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, nhưng bây giờ, có thể lấy được từ tay họ nhiều tiền như vậy, cũng coi như là đã thắng lợi.
Bên này, Trương Thắng Sơn cũng không sợ Dương Kỳ Phong không giữ lời nên liền chỉ thị tài vụ gửi tiền vào tài khoản của thành phố Cam Lam.
Bắc Kinh.
Trụ sở của tập đoàn Hoa Hạ tại thành phố Bắc Kinh.
Hiện giờ, tập đoàn Hoa Hạ, trên cơ bản vẫn đang ở giai đoạn sáng lập. Tầng lớp lãnh đạo đã được quyết định, nhưng vẫn chưa có sự gặp mặt chính thức.
Vừa mới đi là, Tổng thanh tra tài vụ của tập đoàn, Hàn Thanh Đào vốn là từ Bộ Tài chính kế toán điều nhiệm tới cũng đã đến, Vẻ mặt khá nghiêm túc, đưa tài liệu trong tay cho Nhiếp Chấn Bang, nói:
- Chủ tịch Nhiếp, trụ sở ở Cam Châu xảy ra chuyện rồi. Ngày hôm qua, ở đó có một số tiền lớn bị chuyển ra ngoài, chính là do Phó giám đốc Trương ký, là tiền bồi thường cho Ủy ban nhân dân thành phố về công trình ở thành phố Cam Lam.
Nghe được câu này, lông mày Nhiếp Chấn Bang liền dựng lên, cầm lấy tập tài liệu ở trên bàn, nhìn qua một lượt. Số tiền năm mươi triệu, bồi thường cho thành phố.
Đặt tài liệu xuống, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Trương Thắng Sơn này làm cái trò gì vậy? Lão Hàn, bây giờ anh lập tức thông báo cho bộ phận hành chính, đặt vé máy bay đi Cam Châu cho chúng ta. Chúng ta lập tức đi Cam Châu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận