Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1203: Nghiên cứu về dự án ô tô.

Mùa đông ở Lũng Tây, thời tiết cũng vô cùng lạnh. Tuy rằng không đến nỗi như mùa đông ở Đông Bắc nhưng cũng khoảng âm mười độ cũng là chuyện thường xuyên.
Hai bên đường đầy tuyết trắng. Trên các công trình cũng trắng xóa một màu. Tất cả đều là một màu trắng mù mịt của mùa đông.
Tại trạm thu phí vào cửa của đường cao tốc Cổ Lương, hai bên đường, năm sáu chiếc xe xếp thành một hàng. Phía trước nhất là xe của Dương Ích Thành. Là xe liên doanh, giá cả không quá một trăm tám mươi ngàn, dung tích không quá 1.8l, tất cả đều nghiêm khắc chấp hành quy định của cấp trên.
Trong xe mở điều hòa nên khiến cho người ta có cảm giác ấm áp như mùa xuân. Trên xe, Dương Ích Thành, Trần Nguy cùng ngồi với Bành Nghị Hoa.
Lần này, Bí thư Nhiếp thị sát việc xây dựng thành phố ô tô chủ yếu nhất chính là thị sát quận Kinh Khai. Là Bí thư Quận ủy, Bành Nghị Hoa đương nhiên là nhân vật chính.
- Bí thư, vừa rồi, có một số người dân ở Mã gia trang đã chặn ở cửa quận Kinh Khai. Tôi thấy, lần này, tỉnh sẽ phân chia và giới định lại phạm vi quân Kinh Khai, bọn thật sự là sốt ruột rồi. Không ít người đều kêu khóc yêu cần hãy cân nhắc đến tình hình thực tế của họ, xin chính quyền hãy giải phóng mặt bằng.
Bành Nghị Hoa báo cáo lại tình hình.
Nghe vậy, trên mặt Dương Ích Thành hiện lên một tia khinh thường:
- Người đáng thương như tất có chỗ đáng hận. Những người này đều là những người đã mất hết của cải để dựng lên những công trình vi phạm đó. Tuy nếu không thu hồi có lẽ họ sẽ rất thảm. Nhưng mục đích ban đầu của họ thật không đơn giản. Hậu quả ngày hôm nay chính là do họ tự chuốc lấy. Đây chính là gieo gió gặt bão.
Bành Nghị Hoa nói:
- Bí thư, nhìn tình trạng của những người này, tôi đoán lát nữa khi Bí thư Nhiếp tới thị sát thành phố ô tô, e là họ sẽ chặn đường.
- Chặn thì chặn. Tôi tin rằng Bí thư Nhiếp sẽ hiểu được nỗi khó xử của chúng ta.
Dương Ích Thành chắc chắn nói. Lần này, Dương Ích Thành quả thật đã nổi giận rồi. Biến sự quan tâm của chính quyền thành nhượng bộ, sự khoan dung thành sự sợ hãi. Người như vậy sẽ không bao giờ thỏa mãn dục vọng. Đáp ứng yêu cầu này của họ, họ sẽ lập tức có yêu cầu mới.
- Bí thư, nếu như bỏ một mình Mã gia trang thì liệu rằng đến lúc đó trong phạm vi quận Kinh Khai có hình thành một cái đảo hoang hay không? Một mặt là ảnh hưởng đến quy hoạch của thành phố. Mặt khác, nếu như thật sự bỏ mặc thì ở đó sẽ càng khó thu hồi.
Tần Nguy Nhiên lên tiếng.
Lo lắng của Tần Nguy Nhiên không phải là không có lý. Nói về mặt quy hoạch, cả một khu công nghiệp như vậy mà ở giữa lại có một thôn thì nhất định là không hài hòa. Chưa nói là ảnh hưởng đến mỹ quan, mà còn ảnh hưởng đến đường xá, thành phố và các tuyến xe buýt cũng khó bố trí. Hơn nữa, dựa theo quy luật phát triển, sau khi khu vực đó phát triển mạnh thì giá đất ở xung quanh cũng tăng lên. Đến lúc đó, Mã gia trang sẽ trở thành một khối u ác tính.
Trầm ngâm một chút, Dương Ích Thành cũng gật đầu đồng ý. Lo lắng này cũng không phải là không có căn cứ. Nhưng trước mắt mà nói, lỗ hổng này vẫn không thể mở được. Dương Ích Thành nhìn Tần Nguy Nhiên và Bành Nghị Hoa rồi nói:
- Công tác giải phóng mặt bằng ở Mã gia trang nhất định là phải tiến hành. Nhưng không phải là bây giờ. Bây giờ, chúng ta nhất định phải to ra như sẽ bỏ mặc Mã gia trang. Những người khác có nói gì cũng không tác dụng, nhưng quan trọng nhất là tên Mã Lão Tam và những người giàu có cầm đầu trong Mã gia trang. Đây là những người chúng ta nhất định phải bắt được thóp. Chỉ có những người này ký tên thì chiến dịch của chúng ta mới coi như thành công.
Trong lúc nói chuyện, bên ngoài vang lên tiếng gõ. Thư ký của Dương Ích Thành đã đứng bên cạnh. Cửa xe mở ra, thư ký cung kính nói:
- Bí thư, Chủ tịch Tần, tin tức ở phía trước báo về là đoàn xe của Bí thư Nhiếp đã gần đến rồi. Chỉ khoảng năm sáu phút nữa thôi…
Dương Ích Thành khẽ gật đầu, nói với Tần Nguy Nhiên bên cạnh
- Lão Tần, cùng đi xuống đi.
Nghe báo đoàn xe của Nhiếp Chấn Bang đã sắp đến, tất cả lãnh đạo trên xe đều lần lượt bước xuống mà không cần ai chỉ đạo.
Người trong thể chế đều đã quen với điều này. Nó giống như đã ngấm vào trong xương tủy.
Đầu tiên nhất đương nhiên là Dương Ích Thành, tiếp theo là Chủ tịch tỉnh Tần Nguy Nhiên. Đằng sau đó là mấy vị lãnh đạo Thành ủy của thành phố Lương Châu. Bí thư Quận ủy Bành Nghị Hoa đương nhiên chỉ có thể xếp thứ bảy thứ tám.
Phía trước, bên trong trạm thu phí, một đoàn xe từ từ lái tới. Đi qua cửa ngoài cùng màu xanh lá, đoàn xe liền dừng lại.
Chiếc xe Kim Long lớn mở cửa, Nhiếp Chấn Bang bước xuống, mỉm cười nói:
- Đồng chí Ích Thành, tốt lắm, đã điều chỉnh được dư luận rồi. Cách làm này rất tốt. Đây cũng coi như một hình thức mới cho công tác giải phóng mặt bằng.
Lời biểu dương của Nhiếp Chấn Bang đối với Dương Ích Thành là phát ra từ trong nội tâm. Lần này, công tác giải phóng mặt bằng của thành phố Lương Châu lại cho Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy được điểm sáng của Dương Ích Thành.
Trong công tác giải phóng mặt bằng có rất nhiều điều ngoài ý muốn. Phần lớn đều là do sai lầm của chính quyền, nhưng cũng có một số ít là phía người dân sai. Trong chuyện này, Nhiếp Chấn Bang rất khách quan, cũng không bởi vì các hộ dân yếu thế mà tỏ ra thương cảm.
Mọi người đều phải giúp đỡ lẫn nhau. Công bằng chính là quy tắc chung. Chính quyền chịu thiệt hay các hộ giải phóng mặt bằng chịu thiệt đều không được. Cho nên, Dương Ích Thành để tránh xung đột mà nghĩ tới cách làm này quả thực là rất tốt. Hôm nay, rất nhiều tờ báo đã đưa tin về công tác giải phóng mặt bằng ở thành phố Lương Châu. Hơn nữa, tin tức còn hết sức tích cực, đây chính là một sự khẳng định.
Sau khi tiếp tục bắt tay Tần Nguy Nhiên và lần lượt từng người một ở phía sau, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Đồng chí Ích Thành, và đồng chí Nguy Nhiên ngồi cùng tôi đi. Chúng ta không đến Thành ủy trước mà đến thành phố ô tô luôn.
Từ trạm thu phí phía đông thành phố Lương Châu đến quận Kinh Khai là hai hướng khác nhau. Đi qua toàn bộ nội thành Lương Châu, trên con đường lớn tiến vào quận Kinh Khai là một cổng lớn ở chính giữa. Đây là cổng chào mừng của khu phát triển kinh tế và kỹ thuật của quận Kinh Khai, thành phố Lương Châu.
Dự án thành phố ô tô này lấy tập đoàn Hoa Khí làm trung tâm của dự án. Lần này, điều tra thị sát thành phố ô tô, mục đích cuối cùng nhất dĩ nhiên là khảo sát tình hình sản xuất của tập đoàn Hoa Khí.
Sau khi đoàn xe tiến vào quận Kinh Khai, đi xuyên qua vùng đất vốn dĩ là quận Kinh Khai trước kia thì tới một vùng đất hoang vu. Lúc này đã gần cuối năm, hầu hết mọi bộ phận đều đã nghỉ. Một mặt cũng là bởi thời tiết ở Lũng Tây quá lạnh, khó để thi công nên cũng phải nghỉ.
Nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, tuy rằng hoang vu nhưng tâm trạng Nhiếp Chấn Bang lại rất vui vẻ:
- Đồng chí Ích Thành, công tác của quận Kinh Khai rất nhanh nhẹn đấy. Nhanh như vậy mà đã có thể làm đường thông rồi. Đến bây giờ, thành phố Lương Châu đã có thể trồng xong cây ngô đồng. Nhưng, tôi vẫn cần nói với các đồng chí phải chú trọng chi tiết. Phần cứng vững vàng thì phần mềm cũng phải vững vàng. Về mặt kiểm tra và phê duyệt hành chính, cần phải giảm bớt và đơng giản hóa các thủ tục. Đối các xí nghiệp, phải làm tốt công tác này thì mới có thể giữ được người.
Đoàn xe tiến vào công trường tập đoàn Hoa Khí. Cả một vùng đất hơn một nghìn mẫu đều thẳng tắt, nhìn ngút mắt. Bên trong khu công xưởng, một vài con đường đã làm cứng xong. Bốn phía là những lán trại và công trường được sắp xếp một cách ngay ngắn.
Có một số nhà xưởng đã được xây dựng xong. Tiến độ này cũng khiến Nhiếp Chấn Bang rất thỏa mãn. Ban lãnh đạo tập đoàn Hoa Khí lần lượt tới giới thiệu, Nhiếp Chấn Bang cũng đã có một cái nhìn sơ bộ về tiến độ xây dựng của tập đoàn Hoa Khí.
Sau đó, Nhiếp Chấn Bang lại đi thăm một số công trường ở bên cạnh. Tiến độ đều rất nhanh chóng. Nhiếp Chấn Bang lại thân thiết động viên một hồi. Dự án thành phố ô tô chỉ dựa vào tập đoàn Hoa Khí thì không được. Muốn tạo được quy mô, hình thành được ưu thế tập đoàn thì vẫn cần phải rất nhiều xí nghiệp cùng tham dự thì mới làm được.
Trở lại xe, Nhiếp Chấn Bang cũng rất thỏa mãn, nói với Dương Ích Thành và Tần Nguy Nhiên:
- Công tác thu hút đầu tư của thành phố ô tô cũng không tệ. Tuy nhiên, cường độ vẫn còn chưa đủ. Muốn xây dựng được mục tiêu tốt, thành phố Lương Châu không chỉ phải trở thành thành phố ô tô của Lũng Tây mà phải của cả nước, thậm chí là của toàn thế giới. Đây là một quá trình không thể bỏ qua.
Nói xong những điều này, Nhiếp Chấn Bang liền chuyển đề tài nói
- Đồng chí Ích Thành, vấn đề Mã gia trang, các anh tính thế nào?
Nói đến Mã gia trang, Dương Ích Thành đương nhiên không dám chậm trễ. Ở trước mặt Tần Nguy Nhiên có thể đắn đo, nhưng ở trước mặt Bí thư Nhiếp thì không thể đắn đo.
Trầm ngâm một chút, Dương Ích Thành sắp xếp lại ngôn từ trong đầu rồi nói:
- Bí thư, tôi nghĩ là, vấn đề của Mã gia trang, trước tiên hãy cứ thể hiện thái độ lạnh nhạt. Nếu như đồng ý những nông dân khác rồi thì những người cầm đầu nhất định sẽ lại đưa ra cái giá trên trời. Như vậy thì chúng ta càng thêm bị động.
Lời nói của Dương Ích Thành rất có lý lại khác với cách nghĩ của Nhiếp Chấn Bang. Ác nhân thì phải đánh theo kiểu ác nhân. Loại người này, cho tới giờ Nhiếp Chấn Bang cũng không hề nương tay. Năm đó, khi mới ở huyện Lê, trong công tác giải phóng mặt bằng đầu tiên, Nhiếp Chấn Bang đã bắt một trưởng thôn lại. Lần này, mặc dù không liên lụy tới lãnh đạo nào, Nhiếp Chấn Bang rất vui mừng. Nhưng điều này không có nghĩa là Nhiếp Chấn Bang không dám. Trong mắt Nhiếp Chấn Bang thì chỉ có chuyện có lý hay không chứ không có chuyện gì mà hắn không dám làm.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng nói:
Đồng chí Ích Thành, cân nhắc về sự yên bình của địa phương, tôi thấy vẫn có thể đồng ý, lập tức tiến hành đàm phán và đo đạc để giải phóng mặt bằng. Sẽ tiến hành phân loại nhà ở. Nếu là nhà cũ thì sẽ cố gắng trợ cấp. Nhà mới thì sẽ tăng lên 50% theo giá quy định. Đây là ranh giới cuối. Nếu đồng ý thì ký, nếu không thì cũng không miễn cưỡng. Nhưng đối với việc vi phạm luật kiến trúc thì thái độ của tỉnh và trung ương vẫn luôn rõ ràng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận