Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1092: công ty điện hạt nhân

Lúc này, Phương Viễn Sơn trầm ngâm một chút, rồi mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, về phía thủ đô, quan hệ của ngài so với tôi còn thâm hậu hơn nhiều, đến lúc đó, khi chạy công việc, e rằng còn cần Bí thư Nhiếp ngài quan tâm nhiều hơn.
Tương lai của Hồng Giang chúng ta có thể phải xem Bí thư Nhiếp ngài hành động ra sao rồi.
Nghe thế, Nhiếp Chấn Bang liền ha ha phá lên cười, nhìn Phương Viễn Sơn nói:
- Anh Phương à, hẳn là anh đang muốn nói đến chuyện tôi một ngày chạy tám Bộ và Uỷ ban trung ương hả. Cái tin này, hiện tại cũng đã bị mọi người biết hết rồi, tiếng xấu lan xa.
Phương Viễn Sơn cũng mỉm cười, lúc này, Phương Viễn Sơn cũng cảm nhận được một phong cách không giống như trước, trước kia, quan hệ mình và Nhiếp Chấn Bang vô cùng gay gắt. Khi đó, cả người, cả ngày đều u tối. Mỗi ngày, trong đầu nghĩ nhiều nhất, không phải là làm như thế để phát triển kinh tế của Hồng Giang tốt hơn, mà là nghĩ làm như thế nào mới có thể hòa nhau một ván. Nhưng, cuối cùng lại thành truyện cười cho mọi người. Thậm chí, thiếu chút nữa mình cũng lụi tàn theo đó luôn.
Hiện tại, sau khi hai người nói chuyện, Phương Viễn Sơn lại cảm thấy hết sức thoải mái. Trong vấn đề phát triển kinh tế, mục tiêu của đôi bên đều được nhất trí. Đến cấp bậc này, tất cả mọi người cần phải có một kho chiến tích và thành tựu thật lớn để làm nền cho con đường làm quan của chính mình.
Nhiếp Chấn Bang cần có thành tích để thúc đẩy hắn, còn mình, cũng không phải là không như thế. Hơn bốn mươi tuổi, sắp năm mươi tuổi, không thể trì hoãn quá nhiều thời gian ở vị trí Chủ tịch tỉnh này. Điều này sẽ ảnh hưởng đến tương lai và tiền đồ của mình. Cho nên, mình cũng cần chiến tích để thể hiện bản thân.
Bất kể là chờ Nhiếp Chấn Bang thăng chức rời đi hay là điều nhiệm đến chủ quản những địa phương khác, thì cũng cần phải có chiến tích trải đường.
Đến cấp bậc này, nhân tố quyết định đã rất tinh tế, trình tự cũng không khác mấy, với cấ ptrên, anh có người, tôi cũng có chỗ dựa. Đây là trợ giúp lẫn nhau. Tác dụng của sự ủng hộ từ cấp dưới lại cực kỳ bé nhỏ. Lúc này, chủ yếu nhất chính là hào quang và chiến tích của chính mình. Chiến tích tốt, mọi chuyện đều dễ nói. Hai người ngang hàng nhau, nếu chiến tích nhiều hơn người khác một ít đồng nghĩa với việc anh có nhiều hơn người khác một cơ hội.
Loại này có lối suy nghĩ thay đổi, không chỉ thay đổi thế cục của Hồng Giang, mà còn thay đổi mối quan hệ tinh tế giữa hai người giờ phút này, Phương Viễn Sơn có một cảm giác thoải mái trước nay chưa từng có, ngay lúc này, Phương Viễn Sơn không cần chú ý cẩn thận, sợ mình lộ ra cái gì.
Trong việc phát triển, Phương Viễn Sơn cũng không cần nóng lòng cầu thành công. Mà có thể cẩn thận ngồi xuống, yên tĩnh, tĩnh tâm suy xét vấn đề phát triển của Hồng Giang.
Nhìn bộ dáng của Phương Viễn Sơn, nói chuyện cười đùa xong, Nhiếp Chấn Bang cũng nghiêm mặt nói:
- Lão Phương, con người của tôi, anh có thể vẫn chưa hiểu rõ và quen thuộc lắm. Trong con đường phát triển, trước nay điều tôi chú ý chính là có thể phát triển bền vững, điểm này cùng với đề xướng của quốc gia chính là không bàn mà hợp. Bất luận là phát triển cái gì, cũng không thể trở thành lý do để phá hỏng tự nhiên.
Nói tới đây ánh mắt Nhiếp Chấn Bang nhìn Phương Viễn Sơn, có vẻ hết sức chân thành, tiếp tục nói:
- Lão Phương, lấy cho anh một ví dụ đi, sông Rhine, anh biết không? Năm đó, trong quá trình phát triển công nghiệp ở nước Đức và nước Pháp, bởi vì theo đuổi sự phát triển không bền vững, không có suy xét đến vấn đề bảo vệ môi trường, cuối cùng ở địa phận của hai quốc gia này, sông Rhine không hề xinh đẹp, mà là biến thành rãnh thoát nước hôi thối. Sau này, Chính phủ hai nước cũng đã phải trả một cái giá đắt. Thậm chí còn hơn cả chi phí lúc trước, cuối cùng mới thống trị tốt.
Nghe đến đó, Phương Viễn Sơn cũng gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp, ý của anh, tôi hiểu, tự nhiên là thiên thu muôn đời, chúng ta không thể chỉ suy xét đến hiện tại của chúng ta mà không nghĩ tới tương lai của con cháu chúng ta. Nếu làm vậy có lẽ Lâu Lan biến mất chính là kết cục của chúng ta.
Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng gật đầu đứng lên, mỉm cười nói:
- Tóm lại một câu, sự phát triển của Hồng Giang là sứ mệnh của cộng đồng chúng ta, chỉ cần có chỗ cần tôi, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì cả.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang giơ cổ tay lên, xem đồng hồ, nói:
- Cũng không còn sớm nữa, về nghỉ ngơi thôi.
Rạng sáng, Nhiếp Chấn Bang mới trở lại Bích Thúy Nhã Các, xuất thẻ cá nhân, quẹt vào thang máy, nhấn lên tầng cao nhất, thang máy đinh một tiếng.
Vừa ra khỏi thang máy, cửa phòng liền mở ra, An Na đứng ở cửa, nhìn Nhiếp Chấn Bang không nói tiếng nào.
Nhưng, giờ phút này, cũng khiến Nhiếp Chấn Bang có chút cảm động. Trong cuộc sống vợ chồng, đã thăng hoa rồi, không có gì oanh oanh liệt liệt, có chăng chỉ có sự quan tâm trong lúc hoạn nạn và chờ cửa hàng đêm, An Na cầm lấy cặp công văn của Nhiếp Chấn Bang. Vừa mới thay giầy xong, Đổng Uyển cũng ra đón nói:
- Anh về rồi à, đi tắm rửa trước đi. Lệ Tuyết đang nấu mì cho anh. Bao nhiêu ngày như vậy, hiện tại cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.
Tắm rửa xong, sau khi ăn lót dạ xong bữa ăn khuya, lúc này, bầu không khí cũng có vẻ có chút mờ ám. Đi ra ngoài nhiều ngày như vậy, không nhớ chắc chắn là không thể.
Lúc này, Lý Lệ Tuyết đứng lên, phong tình vạn chủng, quyến rũ động lòng người, nhìn Nhiếp Chấn Bang liếc mắt một cái, phất phất tay nói:
- Ông xã, mọi người trò chuyện đi, em đi ngủ.
Lúc này, Đổng Uyển cũng đứng lên, nhìn An Na và Nhiếp Chấn Bang nói:
- Em cũng đi nghỉ đây.
An Na lúc này cũng nhíu mũi, hừ giọng nói:
- Đừng mà, chị Uyển Nhi, chúng ta cùng đi nghỉ.
Nhiếp Chấn Bang lập tức kêu khổ, đùa mình sao, ba người phụ nữ thật quá kiêu ngạo rồi, ngay lập tức, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp đón, mỗi tay ôm một người, ôm lấy Đổng Uyển và An Na, cười nói:
- Lệ Tuyết, vừa hay, anh cũng mệt rồi, chúng ta cùng đi nghỉ.
Cả đêm phong tình tất nhiên là không cần nói tỉ mỉ. Tư vị trong đó tất nhiên luôn là ký ức ngọt ngào của bốn người.
Sáng sớm, Nhiếp Chấn Bang tỉnh giấc, qua phòng khách, đánh một bài quyền, một buổi tối điên cuồng, cho dù thể chất như Nhiếp Chấn Bang cũng cảm thấy thắt lưng đau mỏi.
Thở dài một tiếng:
- Thật đúng là năm tháng không buông tha ai.
Cười khúc khích! Phía sau, ba người phụ nữ mặc áo ngủ màu hồng nhạt, màu trắng và màu đen như ẩn như hiện cùng đi ra, cảnh xuân chợt tiết, Đổng Uyển khiêu khích nhìn qua, cười nói:
- Giờ anh mới biết sao. Còn cho là mình vẫn còn trẻ sao, thật không biết tiết chế.
Bên này, An Na cũng cười khẽ nói:
- Chị Uyển Nhi, coi như, đêm qua, chị cũng rất dũng mãnh đó.
Những lời này khiến Đổng Uyển có chút đỏ mặt, tuy nhiên. Nhưng cũng không còn là một thiếu nữ thanh xuân nữa, đã bớt đi phần nào ngượng ngùng, nhiều hơn phần nào mạnh mẽ và lớn mật. Đổng Uyển lập tức không thuận theo nói:
- Trời ạ, cô nàng chết dẫm kia, em không phải cũng điên cuồng như vậy sao?
7 giờ 50 phút buổi sáng, Nhiếp Chấn Bang vô cùng đúng giờ đi tới phòng làm việc của mình, vừa vào cửa, Nhiếp Chấn Bang liền kinh ngạc, lúc này Phương Viễn Sơn đang ngồi ở trên ghế sa lon.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang tiến vào, Phương Viễn Sơn liền đứng lên, mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, buổi sáng tốt lành.
Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Anh Phương, sớm như vậy? Tìm tôi có việc gì sao?
Dẫn Phương Viễn Sơn vào văn phòng, sau khi tự mình bưng lên cho Phương Viễn Sơn một ly trà rồi ngồi xuống sô pha, lúc này Phương Viễn Sơn mới mỉm cười mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp, đến sớm như vậy chủ yếu là có hai chuyện muốn báo cáo với anh, chuyện thứ nhất là hôm nay nhận được lời mời của tập đoàn Lý thị bên Đông Cảng, đường cao tốc Ôn Tống trải qua hơn hai năm khẩn trương xây dựng, toàn bộ tuyến đường đã thông suốt. Tập đoàn Lý thị hy vọng có thể tổ chức một nghi thức thông xe, mời tôi tham dự. Tôi suy nghĩ một chút, Bí thư xem, ngài có phải cũng nên tham dự một chút hay không?
Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút, cũng không có ý tưởng gì đặc biệt, tập đoàn Lý thị cũng chỉ là thông báo cho mình, liền gật đầu nói:
- Đương nhiên, dự án đầu tư của tập đoàn Lý thị là công trình trọng điểm của Tỉnh ủy, nghi lễ thông xe là đại sự. Nhất định phải tham gia. Còn có chuyện gì nữa?
Phương Viễn Sơn cũng gật đầu nói:
- Đêm qua, đột nhiên nhận được điện thoại của Chủ tịch Hội đồng quản trị Phạm Hồng Ba tập đoàn Điện hạt nhân quốc gia. Phạm Hồng Ba thấy Hồng Giang chúng ta, địa chất kết cấu ổn định, lại ít động đất rất thích hợp để xây dựng điện hạt nhân. Ông ta muốn, nếu có thể, hy vọng có thể xây dựng một nhà máy năng lượng nguyên tử ở tỉnh Hồng Giang. Tôi thấy chuyện này. Tốt xấu đều có, khó có thể quyết đoán, cho nên muốn trưng cầu ý kiến của anh xem sao.
Nhà máy năng lượng nguyên tử?
Nghe thế, Nhiếp Chấn Bang cũng trầm tư, không giống như dân chúng bình thường, dân chúng nghe thấy điện hạt nhân, điều đầu tiên nghĩ đến, có thể sẽ là an toàn hay không an toàn, có thể rò rỉ phóng xạ không…..
Nhưng, Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ, lò phản ứng hạt nhân của nhà máy năng lượng nguyên tử bây giờ đều thuộc lò phản ứng đời thứ hai thậm chí là đời thứ ba, vấn đề an toàn đã được chứng nhận qua nhiều lần thực nghiệm, tuyệt đối không có vấn đề gì.
Đương nhiên, bất cứ chuyện gì đều khó có khả năng bảo đảm trăm phần trăm. Kỹ thuật của Nhật Bản tốt như thế nào, không phải vẫn xảy ra sự cố rò rỉ hạt nhân nghiêm trọng sao? Đây chính là khiếm điểm.
Về phần ưu điểm thì không cần nói. Điện hạt nhân, trước mắt là một nguồn năng lượng kiểu mới trong kế hoạch phát triển và đẩy mạnh, đầu tiên, điện hạt nhân có hiệu suất cao, an toàn và ít ô nhiễm. Tỉnh Hồng Giang là một tỉnh khuyết thiếu tài nguyên thuỷ điện, phải dùng nhà máy phát điện nhiệt điện, ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường. Nguồn điện năng tiêu hao của tỉnh Hồng Giang hai năm qua đã tăng trưởng gấp mấy lần, đã xuất hiện không ít lỗ hổng, đối với hình thức này, tỉnh Hồng Giang cũng cần phải giải quyết ngay. Nhưng, so sánh với các tỉnh khác, Việt Đông hay là địa khu vùng duyên hải phía Đông, tầm quan trọng còn hơn hẳn Hồng Giang. Hàng rào điện lưới quốc gia cùng với hàng rào điện lưới phía nam truyền, phần lớn đều cam đoan cung cấp điện đầy đủ cho các địa khu phát triển. Hồng Giang sẽ khó tránh khỏi bị bỏ qua.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang vẫn quyết định đồng ý trước đã, cho dù cuối cùng như thế nào, ít nhất, cũng nên nói chuyện một chút. Nếu thật sự có thể bảo đảm điều kiện an toàn tiên quyết, việc phát triển điện hạt nhân cũng là một sự thúc đẩy lớn đối với sự phát triển của Hồng Giang.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang ngẩng đầu nói:
- Lão Phương, như vậy đi, anh gọi điện thoại trả lời cho Phạm Hồng Ba. Trước tiên hai bên phái ra nhân viên đàm phán một chút đã.
Bạn cần đăng nhập để bình luận