Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 752: Phản ứng khắp nơi.

- Chủ tịch tỉnh, cá nhân tôi cảm thấy, ngài vẫn nên suy nghĩ kỹ một chút. Chuyện này, nếu công bố ra ngoài, chúng ta sẽ không còn đường xoay chuyển nữa đâu.
Ở nhà khách Huyện ủy huyện Cổ Sơn, Phan Kiến Chương tận tình can ngăn Nhiếp Chấn Bang.
Dừng một chút, Phan Kiến Chương tiếp tục nói:
- Chủ tịch tỉnh, ngài nghĩ kỹ xem, hiện giờ, khắp nơi trong cả nước không có địa phương nào xảy ra vấn đề mà không phải cẩn thận che lấp. Không địa phương nào không phải giấu diếm bí mật gì đó. Làm như vậy. Không chỉ giữ thể diện cho địa phương mà còn là giữ hình tượng quốc gia. Nếu, chúng ta làm như vậy, rất có thể sẽ phải chịu áp lực từ nhiều phía.
Phan Kiến Chương nói rất thành khẩn, cũng rất thẳng thắn. Bởi vì lúc này trong phòng, chỉ có mình và Chủ tịch tỉnh. Do vậy, khi nói chuyện cũng không cần kiêng dè gì nữa.
Mỏ than Đại Thành giải quyết tốt hậu quả, Nhiếp Chấn Bang đã không còn phải bận tâm nữa. Tuy nhiên, lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng không vội trở về thành phố Thiên Phủ.
Đương nhiên, sau khi công tác cứu viện chấm dứt, Nhiếp Chấn Bang cũng theo lý, từ mỏ than Đại Thành đến nhà khách Huyện ủy huyện Cổ Sơn. Xem tình hình này, nhất định phải chờ tới khi thành phố Ngũ Lương có kết quả xử lý rõ ràng, mới có thể rời đi.
Nghe Phan Kiến Chương nói, Nhiếp Chấn Bang cầm bao thuốc Trung Hoa trên bàn, châm một cây, hít một hơi thật sâu, nói:
- Lão Phan à, những điều anh nói, tôi đều hiểu được. Tôi cũng biết rõ, một khi cuộc họp báo ngày mai bắt đầu. Chuyện của mỏ than Đại Thành nhất định sẽ trở thành tiêu điểm của cả nước. Nhiếp Chấn Bang, tôi nhất định sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Những lời này, khiến Phan Kiến Chương có chút hy vọng:
- Chủ tịch tỉnh, nếu biết, vậy ngài còn...
Nhiếp Chấn Bang khoát tay áo, trầm giọng nói:
- Lão Phan à, việc tôi hiện tại đang làm. Cho dù biết rõ không thể làm, không khôn ngoan. Nhưng, dù vậy, tôi cũng phải làm. Không thể vì sợ hãi này nọ, nên cái gì cũng không làm. Đây không phải tính cách của tôi. Năm đó, khi tôi nhậm chức ở Ban Tam công, năm đó, khi tôi lần đầu tiên đề ra điều lệ tiêu chuẩn tiếp đãi Tam công, bên ngoài nghi ngờ. Nhưng, cuối cùng như thế nào. Điều lệ Tam công, thực thi toàn diện, chỉ riêng điểm này, Quốc gia hàng năm có thể tiết kiệm gần vài tỷ. Đây là một con số khổng lồ. Hiện tại, cũng như thế. Tôi làm như vậy, chính là muốn nói cho cán bộ tỉnh Ba Thục, nói cho cán bộ cả nước. Mọi chuyện không phải không làm được, mà là vấn đề có làm hay không. Mặc dù, vì vậy mà bị đâm cho đầu rơi máu chảy, tôi cũng sẽ giữ vững thái độ này. Cuộc đời một con người, cây cỏ nhất thu, nam tử hán đại trượng phu, có cái nên làm, có việc không nên làm, làm việc, chỉ cần không thẹn với lương tâm, không thẹn với quốc gia. Đây chính là nguyên tắc làm việc của tôi.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, Phan Kiến Chương không biết nói gì hơn, trong lòng đầy khâm phục. Nhìn vẻ mặt kiên định của Nhiếp Chấn Bang. Phan Kiến Chương cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch tỉnh, tôi hiểu rồi.
Ngày hôm sau ở trong lễ đường của Huyện ủy huyện Cổ Sơn, tỉnh Ba Thục, chính thức mở cuộc họp báo về tai nạn ở mỏ than Đại Thành.
Trong hội nghị, Bí thư Thành ủy thành phố Ngũ Lương, Lưu Bỉnh Nghĩa, tuyên bố kết quả điều tra, mỏ than Đại Thành, không có bất kỳ giấy chứng nhận nào về an toàn thi công, cùng với một số vấn đề về nơi làm việc. Chủ mỏ than Đại Thành cùng với Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch thị trấn Đại Hưng cùng 12 người chính thức bị xử phạt. Sáu cán bộ trong của Bí thư Đảng ủy thị trấn Đại Hưng bị khai trừ Đảng viên, khai trừ công chức. Bí thư huyện ủy huyện Cổ Sơn, bởi vì giám sát không nghiêm, bị điều đến đảm nhiệm chức vụ Bí thư Cục Nông nghiệp thành phố Ngũ Lương. Chủ tịch huyện Cổ Sơn điều đến làm Cục trưởng Cục Khoa học Kỹ thuật thành phố Ngũ Lương.
Kế tiếp, Phó cục trưởng Diêu, Tổng cục giám sát an toàn quốc gia thông báo số nạn nhân trong vụ án mỏ than Đại Thành. Con số 44 người tử vong càng làm cho những phóng viên tới tham gia cuộc họp báo khiếp sợ. Đồng thời, khảng định tính chất nghiêm trọng về mặt an toàn của sự cố.
Sau khi cuộc họp báo kết thúc, ngay lập tức, tât cả các địa phương trong cả nước đều như cùng lúc nổ tung. Lần này, chiêu thức của tỉnh Ba Thục, chính là thả ra một quả bom. Quả bom này vừa nổ khiến lãnh đạo các địa phương khác không biết phải làm như thế nào. Nếu chẳng may, sau này chỗ mình xuất hiện loại chuyện này. Đến lúc đó, nên giấu diếm hay là nên thông báo chi tiết.
Tất cả các cán bộ cấp tỉnh bộ, giờ phút này đều có một loại cảm giác, trong lúc bất tri bất giác, mình đã bị Nhiếp Chấn Bang bắt cóc.
Thành phố Thiên Phủ, trụ sở làm việc của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục.
Trong phòng làm việc của Bí thư tỉnh, Tăng Thái Bình, lúc này, Tăng Thái Bình đang nổi trận lôi đình. Đập mạnh xuống bàn, nói với Trưởng ban thư ký Lư Khánh Vũ trước mặt:
- Khánh Vũ, anh lập tức gọi điện thoại cho Nhiếp Chấn Bang, hỏi xem hắn muốn làm gì? Trong mắt hắn, còn có tổ chức hay không, còn có cấp trên như tôi hay không. Chuyện lớn như vậy. Hắn không nói một tiếng, tự mình làm chủ. Hiện giờ, toàn bộ tỉnh Ba Thục, bao gồm tôi, đều bị hắn trói lên cùng một chiến xa rồi, sau này chúng ta làm sao đối mặt các anh em lãnh đạo tỉnh thành khác đây.
Lúc nghe Nhiếp Chấn Bang báo cáo chi tiết, khẳng định tính chất nghiêm trọng về sự an toàn của sự cố tai nạn mỏ Tăng Thái Bình ngay lập tức nhảy dựng lên.
Lúc này, vẻ mặt Lư Khánh Vũ cũng không thay đổi, dường như không hề bận tâm. Đợi Tăng Thái Bình phát hỏa xong mới mở miệng nói:
- Bí thư, ngài xem, chuyện này, có thể có hiểu lầm gì hay không. Dù sao, Phó cục trưởng Diêu cũng ở đó, sẽ không phải...
- Cái rắm! Diêu Căn Sinh kia, tôi còn không hiểu sao. Đến cấp bậc như chúng ta mọi người ít nhiều gì cũng phải nể mặt nhau một chút. Chỉ cần không khiến Diêu Căn Sinh đặc biệt khó làm. Căn bản không phải vấn đề. Chuyện này, chính là chủ ý của Nhiếp Chấn Bang.
Có thể tưởng tượng được, lúc này Tăng Thái Bình lửa giận ngút trời, đường đường là nhân vật số một Tỉnh ủy, ngay cả những lời thô tục cũng nói ra hết rồi.
Dừng một chút, Tăng Thái Bình trầm giọng nói:
- Cú điện thoại này, anh cũng đừng gọi nữa, tôi tự mình gọi.
Lúc Tăng Thái Bình phát hỏa, Nhiếp Chấn Bang cũng đang nhận điện thoại của Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Kiềm Châu, Tăng Phùng Xuân.
- Cậu em à, lần này cậu làm như vậylà phạm vào đại kị rồi. Nói thật lòng, đây chính là trở thành kẻ địch của toàn dân đó.
Tăng Phùng Xuân rất lo lắng.
Đều là người cùng phe, tuy rằng, tiếp xúc không nhiều. Nhưng, dù sao đều là đồng chí chung một chiến hào. Tình cảnh của Nhiếp Chấn Bang lúc này khiến Tăng Phùng Xuân có chút bận tâm.
Đối với lời của Tăng Phùng Xuân, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút cảm động, đến cấp độ này, đại đa số mọi người đều sẽ không dễ dàng biểu lộ thái độ này ra ngoài. Giao tình giữa mình và Tăng Phùng Xuân cũng không quá thân thiết. Nhưng lời nói lại mang theo không ít sự quan tâm.
Trầm mặc một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Ông anh, những điều anh nói, tôi đều biết. Nói thật, không phải nói Nhiếp Chấn Bang tôi gắng phải cao thượng hơn những người khác một chút. Chuyện này tôi làm, tôi chỉ hy vọng, có thể dựa vào sự tiên phong của tôi, khiến cho bầu không khí quan trường trong cả nước, có chút thay đổi. Chỉ cần có một chút, tôi cũng hài long rồi. Giống như điều lệ Tam côngđiều lệ vậy.
Tất nhiên, đối với lời này của Nhiếp Chấn Bang, Tăng Phùng Xuân có chút khinh thường. Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang làm cho người ta có cảm giác, như là đem chính hắn trở thành thánh nhân vậy.
Lập tức, Tăng Phùng Xuân cũng chê cười nói:
- Cậu em, cậu đã có tính toán, tôi cũng cũng không muốn nói nhiều. Chuyện này, tự cậu giải quyết đi.
Cúp điện thoại của Tăng Phùng Xuân xuống. Di động lại vang lên. Điện thoại của Điền Húc Giang, vừa bắt máy, từ đầu bên kia điện thoại, thanh âm của Điền Húc Giang liền truyền tới:
- Chấn Bang. Lần này, cậu nổi tiếng rồi đó.
Lời của Điền Húc Giang, khiến Nhiếp Chấn Bang nở nụ cười khổ. Hai người quen nhau ở thành phố Vọng Hải, tình nghĩa rất sâu đậm:
- Lão Điền, lúc nào rồi, anh đường đường là chủ tịch tỉnh Hắc Thủy sao lại tò mò như vậy. Nói chút đi xem, hiện tại bên anh phản ứng thế nào?
Nói đến đây, Điền Húc Giang liền nghiêm mặt nói:
- Chấn Bang à, lần này, tôi cũng nghe nói. Không ít người, đều cảm thấy hiện tại cậu đang muốn thể hiện đây.
Sau khi hàn huyên cùng Điền Húc Giang một lát, vừa để điện thoại xuống, bên này, di động lại vang lên, điện thoại của Tăng Thái Bình, cuối cùng cũng gọi tới được. Vừa bắt máy, đầu bên kia điện thoại, giọng của Tăng Thái Bình liền truyền tới:
- Đồng chí Chấn Bang. Chuyện mỏ than Đại Thành lần này. Chúng tôi có chút bị động đó.
Lời nói tuy rằng bình thản, nhưng, ẩn ý bên trong cũng hàm chứa sự trách cứ. Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ cười nhạt một tiếng, nói:
- Bí thư Tăng.
Chuyện mỏ than Đại Thành, tôi cũng đã thận trọng suy tính, tin tưởng, ngài rất rõ ràng, mỏ than nhỏ sở dĩ nhiều lần cấm vẫn không ngừng. Đồng thời, thái độ của trung ương đối với chuyện này thái độ cũng không rõ ràng. Mặt khác, chủ yếu vẫn là vì những mắt lưới lợi ích trong vụ này liên lụy đến nhiều chuyện.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Cho nên, sau khi tai nạn ở mỏ than Đại Thành phát sinh sự cố, tôi liền suy tính chuyện này. Nhân cơ hội này, mở rộng thanh thế và ảnh hưởng. Hình thành một loại áp lực, nhân đó, để chỉnh đốn các xí nghiệp mỏ than trong toàn tỉnh, lôi một số mỏ than nhỏ cần đình chỉ vào chuyện này. Đây là mục đích cuối cùng của tôi.
Nhiếp Chấn Bang, nói rất đường hoàng, hơn nữa, còn có căn cứ rõ ràng. Lúc này Tăng Thái Bình có cảm giác như đấm vào bị bông, tức giận mà không có chỗ phát. Nghe đến đó, Tăng Thái Bình liền hừ lạnh một tiếng nói:
- Đồng chí Chấn Bang, chuyện lần này, đã hình thành thật rồi. Tôi cảm thấy, anh nên đem toàn bộ sức lực vào việc phát triển và kiến thiết kinh tế toàn tỉnh. Bây giờ chuyện này cứ giao cho thành phố Ngũ Lương xử lý thỏa đáng đi. Tinh lực của con người cũng có hạn, việc phải tự làm. Cũng nên thích hợp uỷ quyền đi, anh thấy thế nào?
- Bí thư Tăng, anh đừng quá lo lắng. Hiện giờ, công tác của thành phố Ngũ Lương cơ bản, đã tiến vào bước cuối, cho dù ngài không nói, ngày mai tôi cũng chuẩn bị trở về tỉnh.
Nhiếp Chấn Bang cười nói, dừng một chút nói:
- Bí thư Tăng, ngài còn có chuyện gì không? Nếu không rảnh, tôi không quấy rầy ngài nữa.
Cúp điện thoại xuống, Nhiếp Chấn Bang nói với người ngoài cửa:
- Cư Bằng, gọi điện thoại cho Lưu Bỉnh Nghĩa, bảo anh ta qua đây một lát.
Bạn cần đăng nhập để bình luận