Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 890: Tòa nhà văn phòng sang trọng

Dĩ nhiên là lập tức chuyển, đây là thái độ của cụ Mã thậm chí là cả dân làng Mã gia trang đối với việc di dời. Công việc cụ thể chắc chắn không phải hôm nay có thể hoàn thành, các thứ như: khoản tiền giải phóng mặt bằng, dụng cụ gia đình của dân làng, đồ điện, thu gói đồ đạc, nồi bát vân vân... không phải trong khoảng thời gian ngắn là có thể làm xong. Hơn nữa trong việc đo đạc diện tích nhà ở và nhân viên kiểm kê các mặt, bên Thành ủy Cam Lam còn có rất nhiều việc cần làm cẩn thận.
Tuy nhiên đã đả thông công tác tư tưởng, gạt bỏ được sự nghi hoặc và lo lắng cuả Mã gia trang thì chuyện di dời tuyệt đối không là vấn đề, người đàn ông vùng Tây bắc từ trước đến nay đều là lời đã nói ra cho dù là chịu thiệt cũng sẽ chấp nhận.
Ra khỏi Mã gia trang, ở ngoài cổng thư ký của Hoàng Đại Dũng, Vũ Lập và Vân Phi cùng với chờ ở bên ngoài đều chạy ra đón.
Một vị lãnh đạo cấp Bộ trưởng và một vị là nhân vật số một thành phố Cam Lam đi vào Mã gia trang, cảm giác gần giống như hồi kháng chiến lúc trước giải phóng đi đàm phán với thổ phỉ.
Hoàng Đại Dũng lúc này không vui vẻ lắm, đối với chuyện này Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu, vừa rồi cụ Mã tình cờ lộ ra một vài vấn đề bên trong, nhất định làm xúc động suy nghĩ của Hoàng Đại Dũng.
Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang lại không biết nên nói như thế nào, chuyện này hắn cũng nghe được, về lý mà nói loại chuyện này Nhiếp Chấn Bang tốt nhất vẫn là trả vờ không biết, như vậy cũng có thể chừa sĩ diện cho thành phố Cam Lam, cho Hoàng Đại Dũng.
Không ở đúng vị trí thì không bàn chính sự, bản thân tuy đeo mác ủy viên thường vụ Tỉnh ủy Cam Châu, nhưng công việc chủ yếu của mình là ở tập đoàn Hoa Hạ, nếu mình là nhân vật số một tỉnh ủy tỉnh Cam Châu mà thấy loại chuyện này về cơ bản cũng sẽ không để ý tới.
Chuyện của một xã, thị trấn nếu cũng cần lãnh đạo Tỉnh ủy hỏi tới thì không phải nhân viên công tác phía dưới thiếu năng lực mà là tri thức và năng lực lãnh đạo kém.
Đối với vấn đề thị trấn Lâm phùng cắt xén khoản xây dựng khu làm việc của cơ sở thì Nhiếp Chấn Bang không định hỏi đến, lập tức Nhiếp Chấn Bang đi tới, mỉm cười nói:
- Bí thư Đại Dũng, theo tôi thấy chuyện Mã gia trang sau khi có được sự giải quyết thuận lợi thích đáng thì tiếp theo hẳn là dễ làm rồi. Bây giờ các làng xung quanh đều nhìn vào Mã gia trang, Mã gia trang di dời thì nơi khác cũng sẽ không có vấn đề. Chỉ cần trong công việc tiếp theo chú ý phương thức làm việc, tôi tin rằng công tác giải phóng mặt bằng có thể hoàn thành thuận lợi, người dân của chúng ta vẫn có giác ngộ đấy, ở đây không có chuyện gì rồi, tôi đi trước đây.
Lời của Nhiếp Chấn Bang ẩn chứa bên trong có một chút nhắc nhở và ý tứ ám chỉ, cũng muốn nói đến hiện trạng hiện nay bộ phận chức năng nhà nước phương thức làm việc thô bạo, nhiều khi thật ra không phải là dân chúng muốn chống đối, trên thực tế thường có không ít chuyện là do vấn đề thái độ gây nên.
Giống lần này, tập đoàn Hoa Hạ muốn lấy đất, phải giải phóng mặt bằng, việc này đương nhiên là xây dựng đất nước, cần dân chúng ủng hộ, nhưng cán bộ cơ sở lại là thái độ đương nhiên, giống như: anh không ủng hộ đó chính là thái độ không yêu nước, trong lòng người dân đương nhiên sẽ tức giận.
Thay đổi phương thức làm việc, thay đổi thái độ công tác không phải là việc một sớm một chiều, huống chi thân phận của mình chẳng qua chỉ là vì để phối hợp tốt hơn quan hệ giữa tập đoàn Hoa Hạ và địa phương mà thu xếp. Có mấy lời nói một chút liền ngừng lại là được rồi, Hoàng Đại Dũng không phải người dốt, ông ta đương nhiên có thể hiểu được ý nghĩa của mặt này.
Nhưng làm Nhiếp Chấn Bang bất ngờ chính là Hoàng Đại Dũng đột nhiên mở miệng nói:
- Chủ tịch Nhiếp, đúng lúc tôi cũng phải đi sang thị trấn Lâm Phùng một chút, lại là tiện đường chúng ta cùng nhau đi. Chủ tịch Nhiếp kiến thức rộng rãi, đôi khi cũng có thể giúp tôi chỉ đạo một chút.
Nhiếp Chấn Bang nghe được câu này cũng có chút kinh ngạc, thật không ngờ Hoàng Đại Dũng muốn làm như vậy, loại thái độ thản nhiên không sợ nói rõ chỗ yếu làm Nhiếp Chấn Bang có chút khen ngợi. Cán bộ phía dưới, từ trước đến nay đều chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, Hoàng Đại Dũng có suy nghĩ này thực sự làm người ta khâm phục.
Lập tức, vui vẻ gật đầu nói:
- Một khi đã như vậy, thì Nhiếp tôi liền cung kính không bằng tuân mệnh rồi.
Từ Mã gia trang đi ra theo đường tới quay về đại lộ hướng theo hướng về nội thành, đi khoảng hơn hai dặm thì chỗ này đã là vùng ngoại ô, khu vực phía trước mắt là khu cơn sóng xây dựng thành phố không ngừng đẩy mạnh, phía sau lại là phong cảnh nông thôn, loại giới hạn thành thị chia ra khác nhau rõ ràng, cũng chỉ có tại loại khu kinh tế mới như thế này mới có thể nhìn thấy.
Nơi này, chính là chỗ chính quyền thị trấn Lâm Phùng, ở bên cạnh đại lộ có một đường rẽ đi vào trong khoảng một km, ven đường có một tòa nhà to lớn làm Nhiếp Chấn Bang cũng phải liếc nhìn.
Xe cũng ngừng lại, dọc theo mặt đường là một tường rào kiểu nhìn xuyên qua mầu trắng phong cách châu Âu chiếm diện tích chừng ba bốn mươi mẫu.
Một cái cổng điện tử hiện đại đóng mở tự động nằm ngang, bên cạnh còn có mặc nhân viên mặc trang phục bảo vệ đứng gác, nhìn xuyên qua tường rào thấy phía trước là một quảng trường cây xanh ước chừng hơn ba nghìn mét vuông, về thiết kế thì dùng thiết kế đối xứng, hai đầu quảng trường mỗi đầu có một đài phun nước hình trứng, mặt cỏ xanh tươi bừng bừng sức sống.
Sau quảng trường là một tòa nhà làm việc hình chữ nhật đồ sộ, dựa theo thiết kế tòa nhà đại hội, chín cái trụ đá cẩm thạch đâm cao ba tầng lầu xếp thành một hàng rất hoành tráng.
Ở trên cột giữa có treo quốc huy, trên nóc tòa nhà làm việc có ba cái cột cờ, trong đó cột ở giữa cao nhất có quốc kỳ đang tung bay.
Ở hai đầu cột trụ có treo một tấm tấm biển, nền kim loại chữ màu đỏ, phía trên viết: Uỷ ban thị trấn Lâm Phùng, thành phố Cam Lam, Trung Quốc. Ngoài ra một tấm biển khác cũng nền kim loại chữ màu đen, trên đó viết: Chính quyền nhân dân thị trấn Lâm Phùng.
Thật là một trụ sở làm việc khí thế rộng rãi của Đảng uỷ chính quyền thị trấn Lâm Phùng, Nhiếp Chấn Bang nhìn mà trong lòng bốc hỏa, một tòa nhà văn phòng sang trọng như thế, đây mà là trong khu vực mình quản lý thì sợ là Nhiếp Chấn Bang đã ra tay từ lâu.
Bên cạnh, sắc mặt của Hoàng Đại Dũng cũng khó coi, căn cứ và tinh thần văn kiện trung ương đưa ra về quy định xây dựng cải tạo dự án tòa nhà văn phòng làm việc.
Trên đó đã ghi rõ ràng chuyện cấm vượt tiêu chuẩn, vượt qua quy cách xây dựng cải tạo tòa nhà văn phòng. Bây giờ tòa nhà văn phòng của thị trấn Lâm Phùng không nghi ngờ gì là đã vượt chỉ tiêu xây dựng cải tạo, tòa nhà văn phòng này chỉ đơn thuần nhìn từ bên ngoài vào cũng đã so với trụ sở làm việc của Thành ủy Cam Lam không kém là bao nhiêu.
Đứng ở ngoài cổng, ánh mắt của Hoàng Đại Dũng nhìn vào trụ sở làm việc thị trấn Lâm Phùng, lúc này ở cổng có một nhóm người đứng nhìn chăm chú vào nơi này như vậy liền làm cho nhân viên bảo vệ của chính quyền thị trấn Lâm Phùng chú ý từ lâu.
Trong phòng bảo vệ ở cổng đi ra hai gã bảo vệ, trao đổi vài câu với người bảo vệ gác cổng, ánh mắt nhìn sang phía bên này, rồi hai bảo vệ lập tức đi tới, ánh mắt rất khó chịu, đầu tiên là nhìn mấy chiếc xe một vòng.
Nhưng, đột nhiên thấy biển số xe của xe số một Thành ủy đỗ ở đó, những người này tuy không phải người trong thể chế, nhưng được làm bảo vệ ở đây thì ít nhiều có chút quan hệ trong thể chế, hoặc với người trong chính quyền thị trấn Lâm Phùng.
Loại biển xanh A-00001 đây cũng không phải là người bình thường có thể có, không phú thì quý, khả năng lớn hơn là xe số một trong lời đồn.
Hoàng Đại Dũng không để ý tới những người này, chỉ là vài cái bảo vệ lâu la nhỏ mà thôi, hơn nữa bây giờ cũng không che dấu được, đây cũng không phải điều tra ngầm, tòa nhà văn phòng chính quyền thị trấn Lâm Phùng lớn như vậy ở chỗ này chẳng chạy đi được, đây là sự thật không thể cãi lại, Hoàng Đại Dũng cũng không sợ người phía dưới không chịu nhận.
Dừng một chút, nhìn thấy bảo vệ cũng không đi lên, Hoàng Đại Dũng lầm lỳ nói với thư ký Tiêu Tiểu An ở bên cạnh:
- Tiểu An, cậu lập tức gọi điện thoại cho Lý Thành Nhân Khu công nghệ cao, bảo anh ta sang đây xem một chút, hay cho Đảng uỷ chính quyền thị trấn Lâm Phùng, hay cho một tòa nhà văn phòng oai phong.
Tiêu Tiểu An gật đầu, là thư ký nhiều năm theo bên cạnh Hoàng Đại Dũng nên tính cách của Hoàng Đại Dũng Tiêu Tiểu An hiểu, Bây giờ bí thư Hoàng thực sự nổi giận rồi. Nếu, không có Chủ tịch hội đồng quản trị Nhiếp ở bên cạnh thì bí thư Hoàng có tức giận nhưng cũng sẽ không đến mức độ này. Rõ ràng lúc trước, Chủ tịch Nhiếp chỉ biết chuyện này, bí thư Hoàng mời Chủ tịch Nhiếp lại đây cũng mượn chuyện này bày tỏ ra quyết tâm của ông ta, nếu đã biết mà cố giấu thì ngược lại có vẻ không vô tư, xem ra lần này lại có người bị xui xẻo.
Đi ra bên cạnh, Tiêu Tiểu An bấm điện thoại cho bí thư Lý Thành Nhân Khu công nghệ cao, Lý Thành Nhân còn có chức ủy viên thường vụ Thành ủy, là một trong những người dưới tay được Hoàng Đại Dũng yêu thích.
Điện thoại vừa thông bên kia vang lên tiếng nói rất nhiệt tình, thân mật của Lý Thành Nhân:
- Chú em An, hôm nay ngọn gió nào thổi cậu tới.
Cấp bậc như Tiểu An mặc dù chỉ là trưởng phòng thư ký của văn phòng Thành ủy, nhưng thân phận giống như Tiểu An ở đó lại là thân phận của thư ký bí thư, làm cho những ủy viên thường vụ bình thường khi đối diện anh ta cũng phải khách sáo, Lý Thành Nhân cũng không ngoại lệ.
Lúc này Tiêu Tiểu An không có thời gian rỗi để nói chuyện phiếm với Lý Thành Nhân, hạ giọng nói:
- Bí thư Lý, anh bây giờ lập tức đến chính quyền thị trấn Lâm Phùng một chuyến, bí thư đang ở đây, không nói nhiều, trong lòng anh nên có một sự chuẩn bị tư tưởng trước.
Lời nói không nhiều, nhưng trên thực tế điều này đã để lộ ra rất nhiều điều, “Có một sự chuẩn bị tư tưởng” đây tất nhiên không phải là chuyện gì tốt. Lý Thành Nhân mắng một câu, người thị trấn Lâm Phùng làm ăn cái gì không biết, làm sao đột nhiên làm bí thư Hoàng nổi giận.
Trong miệng rất khó chịu, nhưng động tác không dám chậm trễ, đứng lên nói với ra phòng làm việc bên ngoài:
- Tiểu Trương, chuẩn bị xe, đi thị trấn Lâm Phùng ngay lập tức.
Vừa lên xe Lý Thành Nhân liền lấy điện thoại ra, bấm số của Hạ Chí Xương Bí thư Đảng ủy thị trấn, vừa thông máy Lý Thành Nhân liền chửi loạn một trận làm Hạ Chí Xương bối rối.
Sau khi đổ xong cơn giận, Lý Thành Nhân mới nói:
- Hạ Chí Xương, anh bây giờ đang ở đâu? Lập tức chạy về tòa nhà Đảng uỷ chính quyền thị trấn Lâm Phùng, bí thư Thành ủy Hoàng bây giờ đang đứng ở cổng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận