Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1066: Công tác thị sát nông thôn.

Nhà họ Trần?
Đối với điều này, Nhiếp Chấn Bang nhớ rất rõ ràng, trong trí nhớ của Nhiếp Chấn Bang, sự đau khổ sâu sắc nhất ở chỗ, Nhiếp Tử Ngư không phải đã vì toàn cục mà thỏa hiệp gả cho nhà họ Trần sao?
Còn về Trần Học Xuân, Nhiếp Chấn Bang thật ra không hiểu cho lắm, trước đây cũng không được nghe nói tới, chắc là mới xuất hiện.
Đừng tưởng rằng, những người ở cấp tỉnh thì người nào cũng biết. Trung Quốc lớn như vậy, chỉ riêng khu tự trị và tỉnh thành đã có hơn 30, thêm vào 17 thành phố cấp tỉnh, vốn dĩ là 16, nhưng Lê Châu mới đạt thành phố cấp tỉnh.
Hơn nữa các Bộ và Ủy ban trung ương có mười mấy đơn vị, nếu thêm vào các xí nghiệp trung ương thì các cán bộ cấp tỉnh lại càng nhiều. Chưa bao gồm quân đội, nếu tính trong cả nước mà nói phải tới cả mấy trăm người.
Đây là một con số vô cùng lớn, tin rằng bất kỳ người nào cũng không dám nói là hiểu những người này rõ như lòng bàn tay.
Nhiếp Chấn Bang lập lại một lần nữa:
- Trần Học Xuân, cái tên này nghe rất lạ, là người của nhà họ Trần sao?
Vừa dứt lời, Lý Hoa nói khẳng định:
- Đúng vậy, Trần Học Xuân trước đây nhận chức ở tỉnh Thảo Nguyên là một phó chủ tịch tỉnh bình thường.
Sau khi gặp mặt, Nhiếp Chấn Bang không ra ngoài, mấy ngày này lại đi chúc tết Mộc Định Kiên và Kiều Dịch Nhân, hai vị đại lão này đều không nói gì. Hỏi thăm một chút tình hình rồi động viên. Về những thứ khác thì không nhắc tới một chữ nào hết. Vì vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng ngại không muốn hỏi gì.
Những lúc khác Nhiếp Chấn Bang đều ở nhà, quây quần với mọi người. Thời gian trước Nhiếp Chấn Bang không cảm thấy điều gì, nhưng bây giờ Nhiếp Chấn Bang i lại có cảm giác có lỗi với gia đình. Bởi vậy có thời gian nghỉ ngơi Nhiếp Chấn Bang đều ở nhà để quây quần bên 3 người phụ nữ hoặc cho con cái ra ngoài chơi.
Mùng 6 tháng giêng, Nhiếp Chấn Bang một mình trở về Hồng Giang trước, về phần bọn nhỏ và An na thì đều lưu lại thủ đô, có mười ngày nghỉ đông, đợi đến khi khai giảng thì mọi người sẽ đến.
Mùng 8 tháng giêng, ngày đầu tiên đi làm ở tỉnh Hồng Giang, Nhiếp Chấn Bang giống như trước đây đi xe đạp vào trụ sở của Tỉnh ủy. Trên đường đi nhân viên nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đều tự động dừng lại chào hỏi, nói những lời chúc mừng năm mới.
Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười gật đầu chào một cái..
Bước vào văn phòng đã thấy Hồng Phong đang xắn tay áo quét dọn vệ sinh. Thấy Nhiếp Chấn Bang bước vào liền đứng thẳng người nói:
- Bí thư, chúc mừng năm mới.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười gật đầu nói:
- Chúc mừng năm mới Tiểu Hồng, chuyện tình yêu thế nào rồi? đã quyết định chưa, một năm đã qua rồi đấy.
Hồng Phong thấy Nhiếp Chấn Bang nói vậy liền cười, đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa Bí thư Nhiếp và các lãnh đạo khác. Trong khi làm việc yêu cầu của Bí thư Nhiếp rất nghiêm khắc, nhưng bình thường Nhiếp Chấn Bang lại tỏ ra rất hiền hòa.
Nói tới vấn đề hôn sự của mình, Hồng Phong có chút ngại, mỉm cười nói:
- Quyết định xong rồi, năm nay chuẩn bị kết hôn, nhất định mời Bí thư.
Nhiếp Chấn Bang vừa bước vào văn phòng, Hứa Hồng Chuyên đã bước vào, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nhìn qua ghế sofa ra hiệu rồi nói:
- Hồng Chuyên đến rồi à, mời ngồi.
Đích thân rót một chén trà mời Hứa Hồng Chuyên, Nhiếp Chấn Bang cũng cầm một cốc trà rồi ngồi trên ghế sofa. Nhìn Hứa Hồng Chuyên, Nhiếp Chấn Bang nhẹ nhàng nói:
- Hồng Chuyên à, lần này tôi ở thủ đô nghe thấy một số chuyện. Lần này liên quan đến vấn đề bổ nhiệm và miễn nhiệm nhân sự của Hồng Giang, sự khác biệt của Trung ương là rất lớn. Tổng hợp cho thấy khả năng điều người ở bên ngoài vào là rất lớn.
Chuyện này, Nhiếp Chấn Bang vốn không muốn giấu Hứa Hồng Chuyên, trước đây khi tìm Hứa Hồng Chuyên để nói chuyện, nói rất rõ ràng, hy vọng có thể để Hứa Hồng Chuyên lo một số trọng trách. Lúc đó điều mà Nhiếp Chấn Bang o nghĩ là, có 3 ghế trống, trong đó có 2 Ủy viên thường vụ, còn mình thì bỏ qua chức thường vụ, lại bỏ qua một chức Thứ trưởng, nắm giữ chức Phó thường vụ này, khả năng này là vô cùng lớn.
Thế nên lúc đó Nhiếp Chấn Bang đích thực là chuẩn bị muốn tiến cử Hứa Hồng Chuyên, nhưng người tính không bằng trời tính. Trước đây bản thân mình nắm giữ các vấn đề của Hồng Giang không buông tha, đồng thời hạ gục Hạ Ngọc Sanh, đả kích Phương Viễn Sơn. Hiện nay họ lại nắm giữ Hồng Giang không buông ra. Nếu như vậy bản thân mình sẽ bị động.
Chuyện này coi như là không hy vọng rồi, nên phải nói rõ với người ta. Đây là nguyên tắc nhất quán của Nhiếp Chấn Bang. Nếu mà hứa suông thì không phải là phong cách của Nhiếp Chấn Bang, chuyện mà không làm được thì phải nói rõ.
Nếu không đợi đến khi có lãnh đạo mới nhậm chức thì trong lòng Hứa Hồng Chuyên sẽ có cảm giác mất mát, khó tránh khỏi cảm giác mình đang lừa dối hắn.
Thậm chí nói khó nghe Hứa Hồng Chuyên có thể sẽ cho rằng mình lấy địa vị để đi đánh đổi những lời ích khác.
Nghe tới đây sắc mặt của Hứa Hồng Chuyên biểu lộ chút thất vọng. Chức vụ Phó thường vụ không có ai là không muốn làm, Hứa Hồng Chuyên cũng không ngoại lệ.
Nhưng sự thất vọng này chỉ xảy ra trong nháy mắt. Hứa Hồng Chuyên rất nhanh đã điều chỉnh trở lại mỉm cười nói:
- Bí thư lo lắng quá rồi, tâm tư của tôi Bí thư còn không biết sao? Tôi kiên quyết phục tùng sắp xếp của tổ chức.
Biểu hiện của Hứa Hồng Chuyên, Nhiếp Chấn Bang không hề để ý. Đối với việc đánh giá Hứa Hồng Chuyên tự nhiên cũng vì thế mà tăng lên một bước, Không phải người nào khi đối mặt với những chuyện kiểu này cũng có thể thản nhiên được như Hứa Hồng Chuyên.
Đặc biệt là sau khi đã có hy vọng rất lớn mà cơ hội này lại đang có nguy cơ bị cắt đứt.
Trầm ngâm một chút Nhiếp Chấn Bang hết sức hài lòng, biểu hiện kiểu này không chỉ khiến Nhiếp Chấn Bang đánh giá cao mà trong lòng có cảm giác coi trọng, liền mỉm cười nói:
- Đông chí Hồng Chuyên, đồng chí cũng không nhất thiết phải để tâm chuyện này, năm nay ở Trung ương, ở lớp huấn luyện mùa xuân cán bộ cấp tỉnh của Trường đảng, ý của tôi là sẽ đề cử đồng chí qua đó. Tôi tin rằng ở lớp huấn luyện đồng chí vẫn có thể có được thu hoạch.
Điều này cũng là do Nhiếp Chấn Bangsau khi nhận được tin từ phía Vương Túc Châu, nên liền nghĩ ra cách đó. Mình đã thất tín rồi thì cần phải có gì đó đền bù. Nếu Hồng Giang đã không có khả năng rồi thì sẽ sắp xếp những nơi khác. Kiểu ứng biến này Nhiếp Chấn Bang vẫn phải có.
Chỉ có điều Nhiếp Chấn Bang chưa nói ra ngay từ đầu. Sau khi thấy biểu hiện của Hứa Hồng Chuyên như vậy mới nói ra, cũng đã có chút cân nhắc.
Nói xong Nhiếp Chấn Bang nghiêm mặt nói:
- Hồng Chuyên, lần này tôi chuẩn bị đến nông thôn để xem tình hình. Công việc tam nông ở tỉnh Hồng Giang dưới sự ủng hộ rất lớn của Trung ương có sự khởi sắc lớn. Nhưng điều này vẫn chưa đủ. Tôi cảm thấy, cần phải quan tâm chú ý vấn đề nông nghiệp. Từ khi Nhậm chức ở tỉnh Hồng Giang tôi chưa từng đi đến vùng nông thôn. Hôm nay đầu xuân, không có nhiều thời gian tôi muốn tiến hành sản xuất vụ xuân. Tôi muốn nhân cơ hội này đi xem thế nào, anh hãy sắp xếp thời gian giúp tôi.
Đối với những lời của Nhiếp Chấn Bang, Hứa Hồng Chuyên cũng không lấy làm lạ. Thân làm trưởng ban thư ký tỉnh ủy, về mặt công tác này Hứa Hồng Chuyên vẫn có đủ tư cách.
Hứa Hồng Chuyên liền gật đầu nói:
- Bí thư, những người cùng đi thì sắp sếp thế nào, ngoài ra về vấn đề quy cách thì sao?
Lãnh đạo xuất hành, việc này không phải là nói là có thể làm. Việc sắp xếp người cần đi cần phải nghiên cứu. Người nào đi người nào không đi lãnh đạo cần biết. Ngoài ra sắp xếp đoàn xe, những nơi đón tiếp, những người báo cáo đi cùng đoàn, bảo an… đều là những vấn đề cần phải được cân nhắc.
Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm rồi nói:
- Đơn giản gọn nhẹ, những lãnh đạo các ban ngành liên quan là được rồi. Về mặt báo cáo cứ theo thông thường là được. Những mặt khác đều phải giản lược. Yêu cầu duy nhất là tôi hy vọng có thể thật sự nhìn thấy cảnh tượng sản xuất tuyến đầu của nông thôn.
Với yêu cầu của Nhiếp Chấn Bang, Hứa Hồng Chuyên không còn lạ nữa. Nhiếp Chấn Bang đến nhậm chức ở Hồng Giang, tính kỹ thì thấy là 2 năm. Trong 2 năm này Hứa Hồng Chuyên không dám nói là hiểu được Nhiếp Chấn Bang đến cỡ nào, nhưng ít ra vẫn hiểu được tác phong làm việc thực dụng của Nhiếp Chấn Bang.
Mùng 9 tháng giêng, từ sáng sớm Nhiếp Chấn Bang đã đến trụ sở Tỉnh ủy. Lúc này 3 chiếc xe thương vụ Coaster đã được chuẩn bị. Trong số những lãnh đạo đi cùng thì có Phó chủ tịch tỉnh phân công quản lí Lưu Diệu Văn, Giám đốc Sở Nông nghiệp Thái Tân Khai, cùng với Trưởng ban thư ký Hứa Hồng Chuyên và thư ký của các lãnh đạo. Đằng sau xe có phóng viên báo đài của tỉnh Hồng Giang đi cùng. 3 chiếc xe chậm rãi phóng ra từ trụ sở Tỉnh ủy.
Lần này điểm đến của đoàn người Nhiếp Chấn Bang là huyện Cận Dương, thành phố Lư Cát. Hồng Giang vốn là một tỉnh lớn về Nông nghiệp, thành phố Lư Cát là khu vực bình yên của tỉnh Hồng Giang, là nơi trọng điểm sản xuất lương thực.
Khoảng 9 giờ sáng, xe đã đến khu vực Lư Cát Ven đường, Bí thư thành ủy Vinh Xương và Chủ tịch thành phố Lỗ Dũng của thành phố Lư Cát đang đợi ở đó.
Sau khi dừng xe và trao đổi với các đồng chí phụ trách liên quan, đoàn xe lại hướng về phía huyện Cận Dương.
Trên chiếc xe thương vụ Coaster, Nhiếp Chấn Bang thấy vẻ mặt của Vinh Xương và Lỗ Dũng hết sức câu nệ, liền mỉm cười nói:
- Bí thư Vinh Xương, chủ tịch Lỗ Dũng hãy thả lỏng đi. Tôi nghe nói việc kiến thiết vùng nông thôn mới của huyện Cận Dương cũng không tồi nên muốn đặc biệt tới đó xem. Lư Cát là thành phố lớn về sản xuất lương thực, nông nghiệp phát triển mạnh, về mặt công tác và kiến thiết tại vùng nông thôn, thành phố Lư Cát là đứng đầu đáng để khẳng định và học hỏi.
Từ khu vực Lư Cát đi ra, đoàn xe đã tiến vào huyện Cận Dương, đường cấp quốc lộ được trải bằng xi măng, san bằng đồng ruộng, khiến người ta có cảm giác tươi mới.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Chủ tịch Lỗ công tác tại thành phố Lư Cát rất tốt, về mặt giao thông tôi thấy đã làm đường xi măng rồi.
Câu nói này khiến Vinh Xương và Lỗ Dũng trong lòng đều rất vui. Lỗ Dũng cười nói:
- Cảm ơn sự chính sách ủng hộ của Trung ương. Cảm ơn sự quan tâm và ủng hộ của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, từ khi hạng mục xây đường quốc lộ cho nông thôn được triển khai, thông qua việc giải ngân ngân sách Quốc Gia, sự ủng hộ tài chính của Tỉnh ủy, trợ cấp tài chính cho địa phương kết hợp với biện pháp góp vốn gây quỹ, bây giờ thành phố Lư Cát, trên 90% các thôn ấp đã có đường xi măng.
Lỗ Dũng đang chuẩn bị nói thì đoàn xe liền dừng laij. Ở phía trước có một âm thanh vang trời, nhìn ra thì thấy con đường đã bị đội múa rồng và sư tử chặn lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận