Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 678: Làm to chuyện

Đánh cảnh sát!
Mấy từ này vang lên trong Đồn cảnh sát đường Tử Hoàn. Nhìn thấy bộ dạng Đồn trưởng Tiền Đông Mao thanh sắc đều nghiêm trọng, lập tức, cả đồn cảnh sát giống hệt gà bay chó sủa, nhộn nhịp hẳn lên. Mức độ bận rộn, thậm chí còn kịch liệt hơn chuẩn bị hưởng ứng chiến đấu một bậc.
Một cảnh sát vừa mới phân công đến Đồn lúc này càng trố mắt líu lưỡi, chậc chậc nói:
- Anh Hồ, thế này là thế nào? Ở trong đồn cảnh sát đánh cảnh sát, ngang ngược quá, chán sống rồi sao?
Tuổi của anh Hồ ước chừng khoảng ba mươi. Mắt to mày rậm, đứng như thế có thể cho người ta cảm giác tin tưởng. Có vài người, tướng mạo trời sinh ra đã có vẻ ngay thẳng thật thà. Đây giống như năm đó Bội tư và Thời Mậu biểu diễn tiểu phẩm. Một số người, vừa nhìn thấy ngay là người xấu.
Nhìn Đồn trưởng Tiền Đông Mao la lớn bên ngoài phòng thẩm vấn. Anh Hồ lúc này cười lạnh lùng, nói:
- Đồn cảnh sát đường Tử Hoàn khiến Tiền Đông Mao tiếp tục làm như vậy. Đánh cảnh sát, đây là chuyện nhỏ, gặp phải người tính cách rắn rỏi khí khái, e rằng giết người cũng có.
Nhưng, cho dù bất mãn. Uy tín của công an vẫn phải nói. Nếu thật xảy ra chuyện, không ai thoát khỏi liên quan.
Hơn nữa, không cần mình làm thế nào, trong Đồn cảnh sát, tự co người muốn nịnh bợ Tiền Đông Mao. Lúc này, Đồn cảnh sát đường Tử Hoàn hoàn toàn thể hiện cho thấy thực lực của đơn vị quản lý bán quân sự. Không đến ba phút, năm sáu danh thủ cầm năm sáu kiểu súng lục cảnh sát dùng, súng vác vai đạn lên nòng cảnh sát đã vọt đến tầng trên.
Sau khi trong tay một trong số những cảnh sát nhận súng lục, Tiền Đông Mao lại nổi giận nói:
- Các đồng chí, bên trong có mấy phần tử phạm tội cực kỳ hung ác, đánh trọng thương cảnh sát thẩm vấn, bắt làm con tin. Tình hình bây giờ vô cùng nguy hiểm, lập tức cùng tôi xông vào. Lúc cần thiết, có thể trực tiếp nổ súng giết chết bọn phản động.
Về tình trạng của Văn Long, Tiền Đông Mao vẫn che đậy. Công tử của Bí thư thành ủy Văn, trong khu vực quản lý của mình, bị kẻ cướp ép buộc. Việc này dẫn đến sự nổi giận của Bí thư Văn, mình gánh vác không nổi.
Tính toán của Tiền Đông Mao bây giờ rất rõ ràng. Trực tiếp đập chết những người này cứu Long thiếu gia. Đến lúc đó, không những không có việc gì mà còn có thể ở trước mặt Long thiếu gia nhận được phần thưởng. Cơ hội cứu mạng này thật sự không phải là thường xuyên có.
Nhưng, đang chuẩn bị đạp cửa vào, bên trong cái âm thanh ghê tởm kia truyền ra:
- Tiền Đông Mao ông nghe cho tôi. Chỉ cần ông dám có bất kỳ hành động nào, Văn Long sẽ chết chắc. Đến lúc đó, anh vẫn phải cân nhắc xem có thể gánh nổi cơn giận dữ của Bí thư Văn hay không?
Trường hợp này Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không hoang mang. Cái gọi là quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ. Theo Nhiếp Chấn Bang mà nó, đó là tư tưởng Nho gia. Mình đi đến bước đường này, mỗi một bước đều nguy hiểm đáng sợ vô cùng. Thân là quân nhân, tinh thần khắc sâu trong xương cốt chính là, phú quý chỉ có thể đến từ trong gian khó.
Hiện này, đã đạt được mục đích mà mình muốn, Nhiếp Chấn Bang dặn dò La Toàn bên cạnh:
- Tiểu La, điện thoại vẫn ở trên người hả? Lập tức gọi cho Hoàng Húc Đông, nói là tôi nói. Bảo anh ta lập tức liên lạc với phóng viên thường trú của Thông tấn xã Hoa Hạ tại tỉnh Giang Bắc, bảo Lý Cư Bằng gọi điện cho Nhiếp Gia Dân anh hai tôi.
Có Văn Long trong tay, Nhiếp Chấn Bang rất ung dung. Mình biểu hiện ra ngoài thực lực và rèn luyện tu dưỡng hằng ngày, đây chính là nỗi kinh sợ đối với Tiền Đông Mao, Tiền Đông Mao chắc chắn hiểu rõ, trước khi bắn chết mình, chắc chắn mạng Văn Long không còn, đây là điểm Tiền Đông Mao không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Vì Tiền Đông Mao là loại vô cùng tiểu nhân. Người như thế, là không thể cũng không dám lấy vận mệnh tiền đồ của mình để đặt cược. Nếu chẳng may Văn Long chết, trách nhiệm này, anh ta gánh vác không nổi. Ném chuột sợ vỡ bình. Tiền Đông Mao chỉ có thể cầu xin viện trợ.
Quả nhiên, ngoài cửa Tiền Đông Mao vẫn chuẩn bị hành động, vừa nghe câu nói này của Nhiếp Chấn Bang, lập tức rũ xuống. Vung tay ngăn thuộc hạ bên cạnh, nói nhỏ:
- Đừng hành động thiếu suy nghĩ, bên trong, có nhân vật quan trọng.
Nói xong Tiền Đông Mao hướng vào trong la lớn:
- Người anh em kia, anh đừng căng thẳng, chúng tôi không có ác ý. Chuyện của các anh, chẳng qua chỉ là hoài nghi. Lúc này, nếu như anh giết người, nhất định anh chạy không thoát. Có việc gì, chúng ta thương lượng, không nên vọng động.
Đầu tiên phải ổn định tư tưởng con người, việc này là quan trọng, ý dồ của Tiền Đông Mao rất rõ ràng. Nhưng lời nói này, lừa dân chúng bình thường còn có thể, đối với Nhiếp Chấn Bang lại không có bất kỳ hiệu quả nào.
Nghe bên trong không có bất kỳ động tĩnh gì, sắc mặt của Tiền Đông Mao lộ ra một tia phân vân. Một lúc sau, Tiền Đông Mao quay người dặn dò:
- Các anh trông coi ở đây, đừng manh động, đợi tôi trở lại tính sau.
Đi đến góc rẽ cầu thang, Tiền Đông Mao lấy điện thoại bấm gọi cấp trên của mình, số của Cục trưởng phân cục công an Quận Đông Hà. Điện thoại vừa nối, đầu dây bên kia, giọng nói truyền đến:
- Đông Mao à, muộn thế này rồi có việc gì vậy?
Sự việc tiến triển đến bước này, đã không thể giấu diếm được nữa, chỉ có thể báo lên cấp trên cầu xin trợ giúp. Lập tức, Tiền Đông Mao cũng không che giấu, nói:
- Cục trưởng, xảy ra chuyện lớn rồi. Công tử của Bí thư Văn, Văn Long đang ở trong đồn chúng tôi bị một kẻ cướp bắt giữ rồi. Đám người này, cực kỳ hung ác, bản lĩnh quân sự rất cao, tôi cầu xin viện trợ.
Vừa nghe câu này, đối diện bên kia vốn dĩ là giọng nói lười biếng uể oải, lập tức đề cao thái độ:
- Cái gì? Làm sao vậy? Được rồi, tôi lập tức báo cáo Cục trưởng Lý yêu cầu Chi đội thành phố lập tức trợ giúp. Hiện tại, anh đừng hành động, đừng làm bất kỳ hành vi chọc giận nào, tôi đến ngay.
Căn cứ báo cáo của Cục trưởng phân cục Đông Hà. Lập tức, toàn thành phố Bành Thành đều trở nên náo nhiệt. Trên đường phố, bốn phía đều truyền đến tiếng còi cảnh sát gào thét. Cùng lúc đó, trong khu vực nhà ở Thành ủy thành phố Bành Thành, nhà số một Thành ủy, đây là nơi ở của Văn Trại Nghênh Bí thư thành ủy.
Lúc này, Văn Trại Nghênh gương mặt trầm ngâm ngồi trên ghế sô pha, bên cạnh, một người phụ nữ chừng năm mươi mấy tuổi ngồi khóc ti tỉ, nhìn Văn Trại Nghênh nói:
- Ông Văn, là những người nào vậy? Thằng Long có bị nguy hiểm không? Ông nhất định phải bắt toàn bộ những phần tử phạm tội này lại
Lời người đàn bà khiến Văn Trại Nghênh chau mày, giận dữ nói:
- Hừ, con hư tại mẹ.
Tuy nói vậy nhưng bản thân Văn Trại Nghênh cũng hết sức phẫn nộ. Bắt cóc con mình. Đây là đào đất trên đầu Thái tuế nhé
Ngoài cửa, Thư ký Quách Đại Hải bước vào, nói nhỏ:
- Bí thư, xe đã chuẩn bị xong.
Vừa lên xe, Văn Trại Nghênh liền gọi cho Bí thư Đảng ủy Cục trưởng Cục công an thành phố:
- Đồng chí Chấn Minh, tôi Văn Trại Nghênh đây.
Bí thư Đảng ủy công an Lý Chấn Minh ngồi trên xe cũng đang đuổi về hướng Đồn công an đường Tử Hoàn. Nhìn thấy điện thoại của Văn Trại Nghênh, không dám chậm trễ, lập tức nói:
- Bí thư Văn, tôi đang trên đường đến. Xin ông yên tâm, chúng tôi nhất định ưu tiên xem xét và bảo đảm sự an toàn của Văn Long.
Thời điểm toàn bộ thành phố Bành Thành đang rối rắm, trên đường phố, năm chiếc xe quân đội màu xanh lục cũng đang chạy như bay. Chiếc thứ nhất toàn bộ trang bị vũ trang, quân nhân đều mặc y phục tác chiến đặc chủng, vệt sáng trên mặt khiến những quân nhân này khí thế linh hoạt, giống như dũng sĩ địa ngục.
Chính giữa, cầm đầu quân lính, quân hàm Thượng tá đại diện cho thân phận ông ta. Nhìn quanh một lượt mọi người, Thượng tá nói:
- Các đồng chí, nhận được mệnh lệnh của thủ trưởng Quân khu. Nội các chính phủ, Chủ nhiệm công tác xử lý Tam công, đồng chí Nhiếp Chấn Bang hiện tại đang rất nguy hiểm. Hiện tại bị bao vây ở Đồn cảnh sát đường Tử Hoàn thành phố Bành Thành. Nhiệm vụ của chúng ta là giải cứu thủ trưởng, đồng thời bảo đảm thủ trưởng an toàn. Bây giờ, kiểm tra đạn dược. Trong quá trình giải cứu, bất kể là ai, nếu như có cản trở, thủ trưởng Quân khu đã trao quyền, có thể nổ súng.
Lúc này, trong Đồn cảnh sát đường Tử Hoàn, Tiền Đông Mao có cảm giác sống một ngày dài bằng một năm, đi tới đi lui để giảm bớt căng thẳng trong lòng. Đột nhiên, mấy chiếc xe quân đội nối đuôi đi vào khiến Tiền Đông mao lập tức hưng phấn.
Không hổ là Bí thư Văn, thậm chí ngay cả quân đội cũng có thể mời đến. Xem tư thế này, là quân đội tinh nhuệ nhé. Tiền Đông Mao lập tức phấn chấn đứng lên nghênh đón.
Trên năm chiếc xe quân đội, liên tiếp gần một trăm năm mươi binh lính, vũ trang đầy đủ, súng vác vai đạn lên nòng từ trên xe nhảy xuống
Thượng tá đứng đầu lúc này lớn tiếng ra lệnh:
- Đội thứ nhất, chiếm cứ địa hình có lợi, phong tỏa xung quanh đồn công an. Đội thứ hai, cảnh giới bất cứ lúc nào, trợ giúp cho đội thứ nhất. Đội thứ ba, ngay lập tức khống chế tất cả cảnh sát trong đồn, hạ vũ khí của bọn họ cho tôi. Đội thứ tư, cảnh giới bên ngoài Đồn công an. Đội thứ năm, theo tôi hành động.
Những lời này khiến Tiền Đông Mao sững lại, đang chuẩn bị hỏi, lại bị binh lính như sói như cọp xông lên dễ như trở bàn tay ném lên mặt đất. Đồng thời, vũ khí trong tay cũng bị tước đi.
- Sao thế, đồng chí? Chuyện này là thế nào? Các anh không phải là quân nhân sao?
Tiền Đông Mao quát lớn.
Thượng tá cười gằn một tiếng, nhìn Tiền Đông Mao trên mặt đất, nói:
- Chúng tôi có phải quân nhân hay không, anh vẫn chưa đủ tư cách để hỏi. Tôi hỏi anh, tối nay, người bị các anh bắt đang ở đâu?
Nghe được động tĩnh dưới lầu, lúc này, trong phòng thẩm vấn, Nhiếp Chấn Bang lộ vẻ mỉm cười. Tất cả vẫn đang trong lòng bàn tay khống chế của m ình. Quay đầu nhìn Hùng Thái Thuận bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang nói nhỏ:
- Đồng chí Thái Thuận, đợi nhé, vẫn cần anh phối hợp một chút.
Vừa nói xong, cửa phòng thẩm vấn từ bên ngoài mở ra. Thượng tá nhìn bốn phía, lập tức hỏi:
- Xin hỏi, vị nào là đồng chí Nhiếp Chấn Bang?
Nhiếp Chấn Bang lúc này đứng thẳng người, gật đầu nói:
- Tôi chính là Nhiếp Chấn Bang. Đồng chí này, vất vả cho anh rồi.
Hai chân Thượng tá đồng thời thực hiện chào theo quân lễ, nói lớn:
- Chào thủ trưởng. Quân khu Giang Châu, Tiểu đoàn trưởng Phạm Chí Dũng trực thuộc trực tiếp binh đoàn trinh sát xin trình diện ngài. Xin thủ trưởng cho chỉ thị.
Nhiếp Chấn Bang cũng chào theo nghi thức quân lễ, lập tức nói:
- Đồng chí Phạm Chí Dũng, tôi ra lệnh cho anh, phong tỏa hiện trường đường Tử Hoàn bao quanh đồn công an. Không có lệnh của tôi, không cho bất cứ ai vào. Nếu có ai cưỡng bức tấn công, tôi trao quyền cho các anh, có thể trực tiếp bắn chết.
Vừa xuống lầu. Bên ngoài, Hoàng Húc Đông đã dẫn người tới Đồn công an. Nhưng, lúc này lại bị đại binh ngăn lại. Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, Hoàng Húc Đông gọi lớn:
- Chủ nhiệm, đồng chí phóng viên thông tấn xã Hoa Hạ đến rồi
Bạn cần đăng nhập để bình luận