Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 855: Tương lai của Ba Thục

Những lời này của Vũ Lập khiến người khác đều mỉm cười. Loại tác phong điển hình quân đội này của Vũ Lập khiến tất cả mọi người đều bật cười.
Tâm trạng của Tôn Gia Lạc và Phan Kiến Chương hiển nhiên là rất tốt, đều thăng lên nửa cấp. Tôn Gia Lạc càng thỏa mãn nguyện vọng bước vào hàng ngũ cán bộ cấp Bộ trưởng. Điều này thật sự rất không dễ dàng. Cả nước, bao nhiêu người kẹt ở vị trí này đến thẳng lúc về hưu cũng không được vào. Hiện nay, mình cơ duyên đúng dịp, đã lấy được cơ hội khó đạt như vậy. Tôn Gia Lạc không có bất cứ lí do nào không vui.
Tâm trạng Lý Cư Bằng cũng rất tốt. Dùng thân phận của anh ta, điều xuống dưới cơ sở, ít nhất cũng là Phó Chủ tịch thành phố. Nói không chừng, dưới sự xếp đặt của Nhiếp Chấn Bang, vào Ủy viên thường vụ đảm nhiệm một chức Phó thực quyền cũng không phải là không có khả năng.
Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Tôi vẫn chưa nói Tiểu Vũ cậu đã bày tỏ thái độ rồi. Đã như thế, tôi cũng không nói gì thêm nữa. Mọi người đều về nhé!
Ngày hôm sau
Vừa đi làm không lâu, Nhiếp Chấn Bang đã chạy đến Tỉnh ủy. Cửa phòng làm việc của Tô Quyết khép hờ. Nhiếp Chấn Bang gõ cửa, đẩy cửa bước vào, nhìn Thư ký của Tô Quyết, Nhiếp Chấn Bang vẫn chưa nói gì, Thư ký của Tô Quyết đã đứng lên:
- Chủ tịch Nhiếp, chào ngài!
- Xin chào, xin chào! Bí thư Tô hiện tại có rảnh không?
Nhiếp Chấn Bang cười hỏi.
Dưới sự dẫn đường của Thư ký, Nhiếp Chấn Bang bước vào phòng làm việc của Tô Quyết. Tô Quyết lúc này cũng từ bàn làm việc trước mặt bước ra, mỉm cười nói:
- Chủ tịch Chấn Bang đã đến. Mời ngồi!
\
Tối qua, Tổng Bí thư Thẩm điểm danh hẹn gặp Nhiếp Chấn Bang, chuyện này Tô Quyết biết rõ. Hôm nay, Nhiếp Chấn Bang sớm như vây đã đến cửa. Điều này chứng tỏ, Nhiếp Chấn Bang chắc chắn có việc.
Vừa ngồi xuống, đón lấy tách trà nóng Tô Quyết rót cho mình, Nhiếp Chấn Bang trực tiếp mở miệng nói:
- Bí thư Tô, trước mặt người quang minh chính đại, Nhiếp Chấn Bang tôi cũng không nói chuyện mờ ám. Mấy hôm nữa, tôi sẽ điều chuyển công tác. Lần này qua đây, chủ yếu muốn bàn bạc với Bí thư một chút vấn đề phát triển sau này của tỉnh Ba Thục.
Nói đến đây, thần thái của Nhiếp Chấn Bang cũng chính thức bắt đầu. Nhìn Tô Quyết, Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm giây lát, chầm chậm nói:
- Bí thư Tô, nói ra cũng không sợ anh chê cười. Ở tỉnh Ba Thục, thời gian công tác của tôi tuy không dài, nhưng, đối với tỉnh Ba Thục, tôi có tình cảm rất sâu đậm. Lần này, sắp rời khỏi Ba Thục, lại phát hiện, trong lòng còn có quá nhiều thứ khó có thể dứt bỏ.
Lời này của Nhiếp Chấn Bang coi như đã thành thật với nhau. Đây cũng chính là Tô Quyết, dù sao, hai người cùng thuộc một hệ phái. Trước đây, tuy không liên hệ bao nhiêu, nhưng khoảng thời gian này hợp tác, tính cách giữa đôi bên ít nhiều vẫn có chút hiểu nhau.
Con người Tô Quyết này là một người rất thông minh. Tất cả quy hoạch và kế hoạch phát triển của tỉnh Ba Thục, bất kể là đã bắt đầu thực hiện hay vẫn đang trong giai đoạn trù bị. Tất cả những việc này, đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, đều đã dốc hết lượng lớn tâm huyết. Mình vừa rời đi, những phương án này có phải còn có thể tiếp tục có hiệu lực chấp hành hay không? Trong lòng Nhiếp Chấn Bang vẫn thiếu tự tin.
Chỗ Tôn Gia Lạc, Nhiếp Chấn Bang không lo lắng lắm. Nhưng, ở đây cần có một tiền đề, đó chính là, cần phải có sự ủng hộ của Tô Quyết.
Tô Quyết là nhân vật số một của tỉnh Ba Thục, có được sự ủng hộ của ông ta, lại thêm Tôn Gia Lạc và Phan Kiến Chương. Nhiếp Chấn Bang tin rằng, dưới liên hiệp hùng mạnh, phương án quy hoạch của mình định ra có thể dựa theo mục tiêu dự định tiếp tục đi.
Tô Quyết nghe Nhiếp Chấn Bang nói, cũng thản nhiên cười, nói:
- Chấn Bang à! Việc này rất bình thường. Hiện giờ, toàn bộ tỉnh Ba Thục bất luận là nông nghiệp hay công nghiệp và dịch vụ, bao gồm giao thông, giáo dục vv…các mặt quy hoạch khác, đều một tay cậu thiết kế và quy hoạch. Nói thật, tất cả những việc này giống như đứa con của cậu, khó có thể dứt bỏ. Điều này có thể hiểu.
Nói đến đây, Tô Quyết dừng lại một lát, thần sắc cũng trở nên hết sức nghiêm túc, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Cái khác, tôi không dám hứa gì. Nhưng tỉnh Ba Thục này, cậu cứ yên tâm. Làm quan một nhiệm kỳ, tạo phúc một phương, đây cũng là mục tiêu tôi theo đuổi suốt đời. Tổng hợp thành tích một năm trước để xem xét, những chính sách này, đối với các mặt của tỉnh Ba Thục đều có chỗ tốt cực lớn. Cậu có thể yên tâm, tiếp theo, trên dưới của tỉnh Ba Thục vẫn sẽ tiếp tục đi theo con đường này. Dù sao, sự thật và thực tiễn chứng minh, đây là phương hướng và đường lối phát triển chính xác.
Sự thẳng thắn của Tô Quyết, đây là điều Nhiếp Chấn Bang không dự liệu được. Tuy nhiên, Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu ra rất nhanh, Tô Quyết làm như vậy, không thể nghi ngờ đây là lựa chọn sáng suốt nhất.
Trong thể chế, có cán bộ lãnh đạo cá biệt đều tuân theo quan niệm vua nào triều thần nấy. Dường như, sau khi mình nhậm chức, nếu tiếp tục kéo dài đường lối chế định tiền nhiệm, đây chẳng qua là bắt chước lời người khác. Dường như, khó có thể thể hiện năng lực của mình. Có được thành tích chính trị, đây cũng là của người khác.
Kết quả như thế, ở cấp huyện không hiếm gặp. Thường thường, nhiệm kỳ này Chủ tịch huyện làm chăn nuôi, hao phí không ít nhân lực vật lực, kết quả vẫn chưa xuất hiện thành tích thì đã điều chuyển. Đổi một người khác đến, lại muốn làm trồng trọt. Cứ như vậy một đến hai đi, hiệu quả vẫn chưa thấy, ngược lại hao tài tốn của, càng ngày càng nghèo, dẫn đến dân chúng oán thán quá lắm thay!
Nhưng, Tô Quyết lại không như vậy. Tô Quyết nhìn thấy tiền cảnh trong đó. Tiếp tục làm, lợi ích mà Nhiếp Chấn Bang đạt được cố nhiên cũng có, nhưng tuyệt đối không bằng những lợi ích mà mình đạt được. Dù sao, thời gian mà Nhiếp Chấn Bang ở đây chỉ có như thế mà thôi.
Mặt khác, Tô Quyết phối hợp như vậy, một nguyên nhân là, toàn bộ kế hoạch phát triển này của Nhiếp Chấn Bang, phương án tổng quát này đều đã trải qua khảo hạch thực tiễn. Nếu thật sự thay đổi, hiệu quả thế nào Tô Quyết không dám bảo đảm, nếu tốt còn được. Nhưng, Tô Quyết tự mình dự đoán, chắc chắn tình hình sẽ không đạt được hiệu quả như phương án này của Nhiếp Chấn Bang. Như vậy, thật sự nếu thay đổi, ngược lại, lại là thể hiện sự bất lực của mình.
Thay vì đắc tội Nhiếp Chấn Bang như vậy, chi bằng làm một việc thuận nước giong thuyền, bản thân chiếm được thành tích chính trị sẵn có, lại có được tình hữu nghị với Nhiếp Chấn Bang. Đây là một việc tốt hiếm có.
- Bí thư Tô, lần này đến đây, ngoài việc này ra, vẫn còn có một ý tưởng về mặt nhân sự muốn bàn bạc với anh một chút.
Nhiếp Chấn Bang châm chước cấu tứ ngôn ngữ của mình, chậm rãi nói.
Vấn đề nhân sự, bất kể có cùng hệ phái hay không, xưa nay đều là chủ đề cực kỳ nhạy cảm. Nhiếp Chấn Bang và Tô Quyết dù quan hệ rất tốt, nhưng cũng chưa đạt tới mức độ thân mật khăng khít. Những lời này, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên cần suy nghĩ nói thế nào mới thích hợp.
Ngay sau đó, Nhiếp Chấn Bang mang những lời trao đổi của mình và Tổng Bí thư Thẩm nói qua một lượt. Sau khi đem sự sắp xếp tiếp theo nói ra, nhìn Tô Quyết nói:
- Bí thư Tô, về mặt chức vụ khuyết ra của đồng chí Phan Kiến Chương, cá nhân tôi tương đối vừa ý đồng chí Lưu Bỉnh Nghĩa Bí thư Thành ủy thành phố Ngũ Lương. Đồng chí này, năng lực mọi mặt đều rất tốt, cũng coi như trẻ trung khỏe mạnh. Hai năm nay, các hạng mục kinh tế của thành phố Ngũ Lương đều đột nhiên tăng mạnh, công lao của đồng chí Lưu Bỉnh Nghĩa không thể bỏ qua. Tôi nghĩ, đồng chí như vậy, có năng lực, có kinh nghiệm lí lịch, vẫn có thể thích hợp gia tăng một chút trọng trách.
Tô Quyết có chút trầm ngâm. Xếp đặt này của Nhiếp Chấn Bang, phát huy khí thế. Từ điểm này có thể nhìn thấy, Nhiếp Chấn Bang không hổ là rễ chính mầm đỏ, nhân vật kiệt xuất của thế gia đại tộc mà ra. Chỉ riêng khí phách này, loại quyết đoán và thủ đoạn này, một cán bộ bình thường không thể có được.
Dù sao, người ta từ nhỏ liền mưa dầm thấm đất những điều này, vận mệnh khí phách, từ khởi đầu liền đứng ở điểm cao khống chế.
Dựa theo sắp xếp của Nhiếp Chấn Bang, ra đi lần này, bên tỉnh Ba Thục, cơ sở của Nhiếp Chấn Bang dựa theo làm vô cùng vững chắc. Không nói thành phố cấp 3 phía dưới, duy chỉ bên trong bộ máy Tỉnh ủy, Tôn Gia Lạc, Phan Kiến Chương nếu lại thêm Lưu Bỉnh Nghĩa, đây là một luồng sức mạnh không hề nhỏ.
Dừng một chút, Tô Quyết lúc này mới mở miệng nói:
- Đồng chí Lưu Bỉnh Nghĩa này, cũng rất tốt. Chủ tịch Chấn Bang, năng lực của anh tôi trăm lần yên tâm
Nói như vậy, cũng đã nói thay Tô Quyết đã đồng ý với ý tưởng của Nhiếp Chấn Bang. Tiếp theo, nếu Nhiếp Chấn Bang vận hành, lực cản liền nhỏ đi rất nhiều.
Cuối tháng sáu, bên tỉnh Ba Thục, sau khi đã trải qua thời gian hai tháng khôi phục, khu vực thiên tai động đất đã dần dần hồi phục trở lại.
Cùng lúc đó, tổ chức trung ương, đồng chí Bộ trưởng Thạch Kiến Đông lại một lần nữa đến tỉnh Ba Thục. Trước đó, ở cơ quan báo Đảng trung ương cùng với trên mặt trang mạng cơ quan quốc gia đã phát ra công bố đảm nhiệm. Cho nên, đối với sự điều chuyển của Nhiếp Chấn Bang, toàn bộ cán bộ lãnh đạo trên dưới của tỉnh Ba Thục đều hết sức bình thản.
Trong hội trường Tỉnh ủy Ba Thục, cán bộ từ cấp Phó Giám đốc Sở trở lên đến từ trong toàn tỉnh đều tề tụ về một nơi. Trong cuộc họp, Thạch Kiến Đông đại diện tổ chức cấp trên tuyên đọc quyết nghị của trung ương. Đồng chí Nhiếp Chấn Bang, miễn chức vụ Phó Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục, Ủy viên thường vụ, Ủy viên chức vụ. Đề nghị Hội đồng nhân dân tỉnh Ba Thục xét duyệt thông qua đơn từ chức Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục của đồng chí Nhiếp Chấn Bang, có bổ nhiệm khác.
Đồng thời, đã tuyên bố bổ nhiệm đồng chí Tôn Gia Lạc đảm nhiệm Ủy viên Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục, Ủy viên thường vụ, Phó Bí thư Tỉnh ủy cùng lúc đề cử đồng chí Tôn Gia Lạc là Quyền Chủ tịch tỉnh. Đồng thời, bổ nhiệm đồng chí Lưu Bỉnh Nghĩa đảm nhiệm Ủy viên Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục, Ủy viên thường vụ, cùng lúc đảm nhiệm Điều tra viên cấp Thứ trưởng Ủy ban nhân dân tỉnh.
Sự bổ nhiệm này, cũng rất bình thường. Dựa theo quy định chế độ tuyển cử của Hội đồng nhân dân, chức vụ chính quyền nhất định phải thông qua hội nghị Hội đồng nhân dân tuyển cử mà ra. Sắp đặt như thế đã nói cho mọi người biết, Tôn Gia Lạc kế tiếp là Chủ tịch tỉnh, Phan Kiến Chương sẽ tiếp nhận Phó Chủ tịch thường trực tỉnh, Lưu Bỉnh Nghĩa đương nhiên sẽ đảm nhận chức vụ Phó Chủ tịch tỉnh.
Sau khi tuyên đọc xong bổ nhiệm, Thạch Kiến Đông theo thông lệ phát biểu một hồi. Kế tiếp, Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc sau khi chia ra làm diễn thuyết rời chức và nhậm chức, toàn bộ đại hội tuyên bố kết thúc.
Bước ra khỏi hội trường Tỉnh ủy Ba Thục, Tô Quyết ở bên cạnh mỉm cười nói:
- Bộ trưởng Kiến Đông khó có một lần đến Ba Thục. Lần này, anh ở đây ăn bữa cơm rau dưa rồi đi, anh thấy thế nào?
Thạch Kiến Đông uyển chuyển từ chối yến tiệc của Tô Quyết, mỉm cười nói với Nhiếp Chấn Bang bên cạnh:
- Đồng chí Chấn Bang! Đúng dịp chúng ta cùng nhau về thủ đô, thế nào?
Trước đây, An Na sau khi biết được tin tức Nhiếp Chấn Bang điều nhiệm về thủ đô, đã làm trước một bước toàn bộ công việc, người cũng đã về rồi. Vũ Lập cũng đã về lại thủ đô trước. Hiện tại, Nhiếp Chấn Bang ở Ba Thục có thể nói là một thân một mình. Đối với lời mời của Thạch Kiến Đông, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên sẽ không cự tuyệt, mỉm cười nói:
- Bộ trưởng Thạch, việc tốt như vậy, tôi tất nhiên cầu còn không được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận