Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1217: Làm quan phải khiêm tốn

Nghe lời nói của Lưu Côn, Nhiếp Chấn Bang lại lắc đầu rồi nói:
- Côn tử, đừng làm bừa. Lúc này vạn lần đừng nên có hành động gì.
Sự từ chối của Nhiếp Chấn Bang lập tức liền khiến Lưu Côn có chút lo lắng, cố gắng khuyên:
- Anh ba, vì sao chứ? Không phải là Lý Quốc Hoa và Lăng Bảo Đông bắt tay với nhau thôi sao? Nói theo kiểu ngôn ngữ mạng là, chúng ta sợ cái vẹo gì ông ta?
- Côn tử, không phải là vấn đề sợ hay không. Lúc này, tôi tất nhiên biết rõ mục đích của Lý Quốc Hoa và Lăng Bảo Đông là gì. Tóm lại, bây giờ không phải là thời điểm hành động. Cứ nghe lời tôi sẽ không sai đâu. Đợi đến khi thời cơ chín muồi, tôi sẽ thông báo cho cậu biết.
Cuối cùng Nhiếp Chấn Bang cũng không nói suy đoán của mình ra. Cũng không phải là không tin Lưu Côn, trên thực tế đây cũng là một nghệ thuật cầm quân. Là một nhân vật trọng yếu, không phải bất cứ chuyện gì, chưa nắm rõ chi tiết cũng đều nói với người khác. Có những thứ khi giữ lại một phần tạo cảm giác thần bí mới là tốt nhất. Như vậy, người bên dưới mới có cảm giác kính sợ.
Sau khi cúp điện thoại, Nhiếp Chấn Bang cười lạnh một tiếng. Lần này, Lý Quốc Hoa và Lăng Bảo Đông đã đi một nước cờ dở rồi.

Thành phố Du Châu hợp tác cùng với tập đoàn Quốc Hoa, thanh thế rất lớn. Ở trong phòng dành cho thành phố Du Châu, thuộc hội trường lớn Nhân dân thủ đô, chính thức diễn ra cuộc họp báo long trọng. Đại biểu thành phố Du Châu và đại biểu tập đoàn Quốc Hoa lần lượt ký tên vào bản hiệp định đầu tư. Lăng Bảo Đông và Lý Quốc Hoa đứng ở phía sau chứng kiến thời khắc huy hoàng này.
Tham dự vào lễ ký kết lại có không ít lão lãnh đạo, lão thủ trưởng cấp phó quốc gia. Sau lễ ký kết, Lăng Bảo Đông và Lý Quốc Hoa cũng lần lượt trả lời phỏng vấn của phóng viên.
Đứng trước máy quay, Lăng Bảo Đông rất hăng hái:
- Lần này hợp tác với tập đoàn Quốc Hoa có liên quan tới nhiều lĩnh vực. Tôi tin tưởng vững chức rằng, trong vòng một hai năm tới, các hạng mục kinh tế của thành phố Du Châu đều sẽ có sự tăng mạnh nhảy vọt, đồng thời cũng sẽ trở thành tấm gương đi đầu của toàn bộ địa khu Tây Bộ này. Thành phố Du Châu với vị trí địa lý thuận lợi, môi trường đầu tư vượt bậc, ở nơi này, tôi cũng xin được kêu gọi một cách chân thành, hy vọng các vị doanh nhân có thể tới Du Châu một chuyến, quan sát một lượt, rồi tới Du Châu đầu tư, phát triển sự nghiệp.
Kế tiếp, Lý Quốc Hoa thì bày tỏ trong bài phỏng vấn rằng:
- Sở dĩ tập đoàn Quốc Hoa lại đầu tư vào Du Châu, lý do quan trọng nhất vẫn là vì coi trọng tương lai phát triển cùng môi trường đầu tư thông thoáng, chính sách đầu tư linh hoạt của Du Châu. Đối với sự hợp tác cùng với thành phố Du Châu, tập đoàn Quốc Hoa rất có lòng tin.
Trong tin tức cùng ngày, bao gồm cả đài trung ương cũng đều đưa tin về tin tức này. Khi nhìn thấy điều này trong TV, trên mặt của Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ hiện ra một nụ cười khinh thường.
Không khó để nhìn ra mục đích hành động và động cơ của Lý Quốc Hoa và Lăng Bảo Đông. Lúc này ký kết hiệp định đầu tư, chỉ sợ chưa chắc là thực sự suy nghĩ nhiều cho sự phát triển của kinh tế thành phố Du Châu. Nhưng ở hiện tại, không thể nghi ngờ là việc này đã tăng mức xuất hiện của Lăng Bảo Đông trên cả nước. Rất hiển nhiên, hợp tác đầu tư là giả, giúp đỡ tạo uy thế cho Lăng Bảo Đông mới là nguyên nhân cẳn bản.
Mà mục đích sao, tất nhiên vẫn là vì cạnh tranh cái vị trí trong trung tâm Cửu Đỉnh kia. Tăng hiệu suất xuất hiện, tăng số lần có mặt trên truyền thông và báo chí cấp quốc gia, một mặt xem như khiến cho các đại biểu trên cả nước có thể quen mặt, mặt khác, không thể nghi ngờ đây là đang ám chỉ cho mọi người rằng, Lăng Bảo Đông là người có năng lực công tác rất mạnh. Thứ ba, cũng là nhằm tạo áp lực cho trung ương.

Căn nhà số 1 trong khu nhà tập thể của tỉnh ủy Việt Đông, nơi này là nơi ở của Bí thư Tỉnh ủy Việt Đông Thẩm Quốc Quyền. Nhậm chức ở Việt Đông cũng đã được một kỳ, kỳ này trôi qua, công việc mà Thẩm Quốc Quyền làm được rất nhỏ bé. Trong phát triển kinh tế, tỉnh Việt Đông tiếp tục duy trì trạng thái tăng trưởng ổn định, điểm này nhìn qua thì có vẻ như là rất bình thường, không có gì phát huy quá mức vượt bậc. Nhưng, giống như lúc mà Nhiếp Chấn Bang nói chuyện với Thẩm Quốc Quyền vậy, kinh tế Việt Đông vốn đã đạt tới cực hạn. Nói một cách khác đơn giản là, một người năm trước kiếm được 100 đồng, năm nay kiếm 500 đồng, đây là sự tiến bộ và phát triển gấp 5 lần. Nhưng, đối với Việt Đông mà nói, đây là dạng năm trước hắn kiếm 100 nghìn, năm nay kiếm 110 nghìn, 10%, nhìn qua thì không khoa trương, khủng bố như 500% vậy. Nhưng, kiếm được nhiều hơn so với người phía trước, đây là sự khác biệt về trình độ, đây là thứ không có gì có thể so sánh được.
Hơn nữa, tương đối mà nói, có lẽ tỉnh Việt Đông còn càng khó khăn hơn. Trên phương diện kiến thiết và phát triển kinh tế, hoàn toàn thuộc loại trung quy trung củ. Tuy nhiên, những mặt khác thì Thẩm Quốc Quyền làm rất xuất sắc. Bốn năm nay, trên các lĩnh vực y tễ, giáo dục, văn hóa, thể thao, trên phương diện xây dựng đội ngũ ván bộ, xây dựng tác phong trong sạch của Đảng và chính quyền, tỉnh Việt Đông đã có được tiến bộ cực lớn. Tình trạng người nhiều hơn việc đã ít có. Hiệu suất công việc của cơ quan chính phủ được tăng lên. Trong mặt trận trừng trị tham ô, hối lộ cũng có tiến bộ cực lớn. Này đó đều đủ để chứng minh năng lực của Thẩm Quốc Quyền.
Giờ phút này, Thẩm Quốc Quyền cầm điều khiển ở trên bàn trà lên, ấn nút tắt rồi đứng dậy. Bên cạnh, một người phụ nữ trung niên chừng năm mươi tuổi cũng đã đi tới, nói một cách kinh ngạc:
- Lão Thẩm, thế nào lại không xem nữa rồi?
Thẩm Quốc Quyền trầm giọng nói:
- Không có gì. Tôi tới thư phòng trước đã.
Trong TV, bộ dáng hăng hái của Lăng Bảo Đông và Lý Quốc Hoa khiến Thẩm Quốc Quyền cảm nhận thấy một chút gì đó không bình thường.
Trầm ngâm một hồi, Thẩm Quốc Quyền cầm điện thoại trên bàn lên, bấm số điện thoại của Trưởng ban Diệp của ban Tuyên giáo tỉnh ủy:
- Lão Diệp à, ngày hôm qua không phải nói là có phóng viên của đài trung ương muốn phỏng vấn tôi sao? Như vậy, anh bố trí một chút, chọn thời gian và cơ hội thích hợp, bảo bọn họ vất vả một chuyến, đi theo tôi một ngày đi.

Thủ đô, trong thư phòng của Kiều tổng thì lại có vẻ có chút nặng nề. Trưởng ban tuyên giáo trung ương Quý Kiến Ninh lúc này đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế nhìn Kiều tổng. Ông ta đắn đo, ngẫm nghĩ về ý nghĩ của mình rồi nói:
- Thủ trưởng, ngài xem, về đồng chí Lăng Bảo Đông như vậy?
Vẻ mặt của Kiều Dịch Nhân thì khá là bình tĩnh. Sau một hồi trầm mặc, ông ta mới từ từ mở miệng nói:
- Đồng chí Kiến Ninh, Đảng chỉ huy súng (nguyên tắc lãnh đạo tuyệt đối của Đảng Trung Quốc đối với quân đội nước mình, nhằm đảm bảo sự trung thành tuyệt đối của quân đội với Đảng), Đảng lãnh đạo hết thảy, đây là nguyên tắc cơ bản nhất. Bên phía Ban Tuyên giáo, ngay lập tức phải nghiêm túc thực sự lên, phải tăng mạnh tuyên truyền, xâm nhập lòng dân, mở rộng phạm vi tuyền truyền về kỷ luật của Đảng, các nguyên tắc của Đảng. Mặt khác, cũng cần phải đề cao phương diện báo chí đưa tin trong quân đội. Chú trọng công tác tuyên truyền về tư tưởng, thái độ của bộ đội, binh sĩ. Theo tôi thấy, hoàn toàn có thể dùng danh nghĩa Ban Tuyên giáo để triển khai hoạt động tuyên truyền học tập với chủ đề chính là công tác giáo dục tính kỷ luật và tính tiến tiến đối với Đảng viên trong phạm vi cả nước.
Nghe lời nói của Kiều tổng, Quý Kiến Ninh cũng gật đầu, nói:
- Tôi nhất định sẽ lập tức chuẩn bị công tác trù bị theo chỉ thị của thủ trưởng.
Sau khi tiễn Quý Kiến Ninh về rồi, Kiều tổng liền bấm số điện thoại của Lương Viễn:
- Tiểu Lương à, cậu chuẩn bị rồi sắp xếp cho tôi một chút, buổi sáng ngày mai tới bên Quân khu Thủ đô thăm một chuyến.
Sau khi cuộc họp báo hợp tác Lăng – Lý chấm dứt, nơi có phản ứng đầu tiên chính là bên phía tỉnh Việt Đông, Thẩm Quốc Quyền cũng xuất hiện trong phỏng vấn chuyên đề của đài truyền hình trung ương. Nhưng, đoạn phóng sự lần này cũng không theo chính quy giống như trước kia. Cả một quá trình có vẻ rất kỳ lạ. Đầu tiên là khảo sát chuyến thị sát tới nhà máy chế biên da ở Việt Đông của Thẩm Quốc Quyền. Trên cơ bản, đây xem như là công tác của Thẩm Quốc Quyền, cho nên tiến hành quay chụp, đưa tin theo chân cả hành trình. Thời gian tọa đàm thực sự không vượt quá 20 phút. Trong chuyên mục “Bảy giờ mỗi ngày”, thời gian Thẩm Quốc Quyền xuất hiện cũng khoảng chừng nửa phút. Nhưng, chỉ có một đoạn thời gian như vậy thôi cũng đã vượt qua buổi họp báo hợp tác của Lăng Bảo Đông và Lý Quốc Hoa rồi.
Những chuyện đó cũng chỉ còn là chuyện nhỏ. Ngày hôm sau, đồng chí Kiều Dịch Nhân đi thị sát Quân khu Thủ đô, cũng phát biểu một bài thuyết văn rất nhiệt tình. Ban Tuyên giáo phát thông cáo ra cả nước, bắt đầu công tác chuẩn bị triển khai một hoạt động học tập trên cả nước. Nội dung cụ thể chính là bám sát vào vấn đề tác phong, kỷ luật của Đảng.
Đó là còn chưa tính, trong các tờ báo chính của cả nước như “Nhật báo Quần chúng”, “Nhật báo Hy vọng” cũng đăng những bài bình luận với ngôn từ rất khắt khe.
Nội dung bài báo cơ bản là giống nhau, tư tưởng chủ yếu đều nhất trí, chỉ ra thẳng cốt lõi của toàn bộ vấn đề, song không chỉ mặt gọi tên ra, mà chỉ biểu đạt ý tứ mờ mịt mà thôi. Trung ương phải đảm bảo tiến hành cuộc tuyển cử lần này thuận lợi, ổn thỏa, tuyệt đối không cho phép xuất hiện vấn đề gì.

Giờ phút này, trong căn phòng cực lớn trên tầng mười một của câu lạc bộ Thường Thanh Đằng, cái cách nói trong ngăn kéo mở ra là có thể lấy được một bó to đó, cũng chính là đã nói rõ một vấn đề, sinh hoạt của Lý Quốc Hoa thối nát, khó chấp nhận đến như thế.
- Móa nó, bị lừa rồi. Lại trúng bẫy của thằng nhãi Nhiếp Chấn Bang đó rồi.
Lúc này, theo một loạt những diễn biến trong cả nước mà nói, giờ đã không còn kịp nữa rồi. Nhưng, Lý Quốc Hoa muốn hối hận cũng đã không thể hối hận nữa. Việc nên làm thì đều đã làm, nên đi cũng đã đi rồi.
Lý Quốc Hoa tức giận bừng bừng, đứng thẳng dậy, sắc mặt thì xanh mét. Vẻ mặt đắc ý ban đầu đã sớm biến mất không còn thấy tăm hơi. Lý Quốc Hoa còn đang nói tại sao mấy ngày nay không thấy Nhiếp Chấn Bang phản ứng lại? Còn tưởng rằng bị chiêu đó của mình dọa cho sợ rồi. Thật không ngờ, Nhiếp Chấn Bang cũng đã thấy rõ ràng từ sớm rồi.
Giờ phút này, bên phía Nhiếp Chấn Bang cũng đã nhận được điện thoại của Lưu Côn. Bên kia điện thoại, sự bội phục của Lưu Côn hoàn toàn trào ra trong từng lời nói. Lưu Côn không có bất kỳ sự chải chuốt hay che dấu gì mà nói thẳng luôn với giọng điệu cực kỳ tán thưởng:
- Anh ba, em phục anh rồi, thật sự là bội phục. Anh thật sự là thần cơ diệu toán.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng chỉ cười nhẹ một tiếng, không có chút kích động nào:
- Cái gì mà diệu toán, cái đó quá rõ ràng, quá dễ nhìn ra, khiêm tốn, khiêm tốn mới là vương đạo. Lúc này, Lăng Bảo Đông nhảy ra khẩn cấp như vậy, không phải là ông ta đang tạo thanh thế sao? Nhưng, làm như vậy thì Kiều tổng sẽ có cảm nhận thế nào? Chỉ sợ, Thẩm Quốc Quyền đã coi Lăng Bảo Đông trở thành đối thủ có sức uy hiếp lớn nhất rồi.
Nhìn chung toàn bộ lịch sử của cả thể chế, bất kể là Viên lão, là Thẩm tổng hay Kiều tổng cũng được, thậm chí là bao gồm cả hai người Lãnh tổng và Mộc tổng, trước khi thực sự đi tới đỉnh, làm việc hay làm người đều vô cùng khiêm tốn, căn bản cũng sẽ không gây ra chuyện gì ồn ào.
Không riêng gì như thế, trung tâm Cửu Đỉnh trong hai giới này của Thẩm tổng và Kiều tổng, những thành viên trong trung tâm khác cũng đều rất khiêm tốn. Vị trí số 1 và số 3 cũng thì thôi, những vị trí khác, không đến thời khắc lên đài chân chính thì đều trong trạng thái chưa có xu thế xác định. Lăng Bảo Đông làm như vậy, không thể nghi ngờ lại đang tìm đường chết.
Trầm ngâm một lúc, Nhiếp Chấn Bang lại nói từ tốn:
- Côn tử, xin nhờ cậu một chuyện này. Phát động bên truyền thông, nhằm vào chuyện của Lăng Tiêu, bây giờ có thể lại đưa ra một vài thứ để nói thêm một chút.
Vừa nghe đến lời này của Nhiếp Chấn Bang, lập tức hai mắt Lưu Côn liền sáng lên, rồi hắn gật đầu nói:
- Anh ba, nước cờ này thật sự là tuyệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận