Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 656: Mỗi người đều có tâm tư riêng.

Sau một lượt tự giới thiệu, giữa mọi người cũng coi như chính thức quen biết nhau. Tuy nói ban đầu đối phương đều có nghe qua, nhưng tóm lại vẫn phải đi hết một trình tự.
Trên mặt Nhiếp Chấn Bang mang theo nụ cười, nhìn bốn người xung quanh một lượt, tiếp tục nói:
- Chính thức thành lập phòng tam công rồi. Nhân viên các cấp cũng đều đã được bố trí đúng chỗ. Nếu đã như vậy thì mau chóng triển khai công việc, đây mới đúng là chức trách chính của phòng tam công chúng ta.
Như vậy mới có thể không phụ sự kỳ vọng của Trung ương. Đồng chí Trần Ba và đồng chí Lý Quốc Binh có ý kiến và nhận xét gì không?
Là một chủ nhiệm đứng đầu, quy trình và tiến độ của hội nghị đương nhiên phải nằm trong tay Nhiếp Chấn Bang.
Nhưng nói xong câu này lại khiến Trần Ba và Lý Quốc Binh có chút sửng sốt. Nhiếp Chấn Bang tự mình điểm mặt, ánh mắt hai người trao đổi trong phút chốc.
Vào làm việc tại phòng tam công đối với Trần Ba mà nói là một điều hoàn toàn bất ngờ. Công việc của phòng tam công cũng không phải là việc dễ, đây là nhận thức đầu tiên của Trần Ba. Nhưng lợi ích của gia tộc là quan trọng nhất, Trần Ba đương nhiên không dám phản bác lại sự sắp xếp của gia tộc. Nếu gia tộc đã để anh ta qua đây, khẳng định là có lý của gia tộc.
Đối với Nhiếp Chấn Bang, Trần Ba cũng hiểu rõ, là ngôi sao tương lai của Đoàn hệ. Phía sau lại có ảnh hào quang của Nhiếp gia và bối cảnh là con rể của Dương ra, Nhiếp Chấn Bang không dễ đắc tội, đây lại là nhận thức chung của tất cả các con cháu quý tộc trong thủ đô.
Quân bất kiến, người cạnh tranh cùng Nhiếp Chấn Bang cũng nghèo túng không sánh được sao? Năm đó Chu gia thế nào, coi như là một lực lượng không dễ gặp tại thủ đô, nhưng hiện giờ Chu gia là một trong số gia tộc sớm đã bị trục xuất khỏi các gia đình thế gia trong thủ đô. Thế hệ con cháu của Chu gia hiện giờ, tuy vẫn còn chỗ này chỗ kia trong thủ đô, nhưng cùng lắm cũng chỉ là những kẻ làm những chuyện nhàn rỗi mà thôi. Chu gia hiện giờ không có người nào đang nắm thực quyền cả.
Cho dù là Lý gia thì sao chứ? Lúc nghĩ tới đây, Trần Ba còn cố ý quét mắt qua nhìn Lý Quốc Binh một cái, Lý gia coi như là một gia đình quyền thế bậc nhất cả nước, mạng lưới quan hệ với chính phủ của Lý gia thế nào chứ? Dùng lại môn sinh cả nước cũng e không đủ hình dung?
Nhưng, vậy thì sao chứ, người chủ trước mặt đây. Một mình đấu đầu với Lý gia, kết quả cuối cùng sẽ thế nào chứ? Ngôi sao tương lai của Lý gia, Lý Quốc Hoa tạm rời cương vị công tác một cách ảm đạm, ngay sau đó, lực lượng trung kiên của Lý gia có khả năng nhất rại trung tâm Cửu Đỉnh, Lý Giang Sơn cũng vị vậy mà mất đi cơi hội lần này. Sau đó, Lý Thành Phương cũng rớt đài. Cho tới giờ, trực hệ của Lý gia không còn người có thể dùng được, chủ lực đành để chi thứ chiếm giữ. Tất cả những thứ này, trước mắt đều là công lao của vị này.
Im lặng một hồi, Trần Ba cũng thản nhiên cười nói:
- Đơn vị như phòng tam công là một bộ phận hoàn toàn mới. Chúng ta đều là người mới, không có bao nhiêu kinh nghiệm. Chủ nhiệm Lý có cao kiến gì không?
Tính toán của Trần Ba rất khéo léo, mục đích cũng rất đơn giản, nói ít nghe nhiều, yên lặng theo dõi ý kiến thay đổi. Những lời này khiến trong lòng Lý Quốc Binh vang lên câu nguyền rủa, Trần Ba nhà người thật là lanh lẹ.
Nhưng lúc này lại luân phiên tới lượt ông ta rồi, Lý Quốc Binh có chút khó xử, cười mỉa một chút rồi nói:
- Chủ nhiệm Trần nói đúng. Là bộ phận mới, công việc thế nào thì chúng ta đều là chân ướt chân ráo, đều không có kinh nghiệm công tác. Tôi thấy chuyện này còn phải xin chủ nhiệm chỉ bảo nhiều hơn.
Có thể được gia tộc sắp xếp tiến vào nơi này, cũng không phải là kẻ ngốc, thậm chí có thể nói đều là các nhân vật khôn khéo, từ điểm này cũng đủ để nhìn ra được. Nhiếp Chấn Bang lúc này khóe miệng lại mỉm cười, Nhiếp Chấn Bang hiểu rất rõ tâm tình của Trần Ba và Lý Quốc Binh, mục đích của hai người họ rất đơn giản, chính là gặp chiêu phá chiêu. Trước đó thì thử dò ý kiến của anh ta, sau lại tranh thủ lợi ích, nhưng hai người bọn họ lại quên dù sao đây cũng là đơn vị mới, tuy nói như vậy có thể ứng biến, nhưng đồng thời cũng mất đi cơ hội tạo uy tín trước.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Nếu đã như vậy, tôi sẽ thả con săn sắt, bắt con cá rô, nói một chút về cách nghĩ của tôi.
Những lời này lại có ý như phản vấn, Trần Ba và Lý Quốc Binh hơi sửng sốt, Trần Ba vẫn kịp phản ứng trước, cười nói:
- Chủ nhiệm, ngài khách khí quá.
Lý Quốc Binh cũng cất lời:
- Chủ nhiệm Nhiếp, tôi vẫn nhớ năm đó Chủ nhiệm Nhiếp đảm nhận tổ trưởng tổ kiểm tra thanh niên văn minh. Sau đó lại từng công tác tại Ủy ban Kỷ luật Trung ương, đối với tính chất của công việc kiểm tra này nhất định đã nằm lòng. Đối với phương hướng của phòng tam công, tin chắc Chủ nhiệm Nhiếp nhất định sẽ định liệu trước được.
Lời của Lý Quốc Binh biểu hiện ra dường như là khá quy củ, hơn nữa còn cố ý nịnh nót Nhiếp Chấn Bang khá nhiều. Nhưng qua điều này cũng lộ ra không ít tin tức.
Chỉ là một lời xưng hô đã nhìn ra được, Lý Quốc Binh cũng không hề tôn kính như vẻ ngoài của hắn. Dựa theo quy tắc ngầm trong thể chế mà nói, bất luận là trong đơn vị như thế nào, trên cơ bản lãnh đạo chức phó đều được gọi tên một cách giản lược. Ví như vừa rồi Trần Ba và Lý Quốc Binh gọi lẫn nhau là Chủ nhiệm Trần và chủ nhiệm Lý. Nhưng bình thường, xưng hô các lãnh đạo chức vị chính, đều bỏ qua tên họ, coi như là một điểm khác biệt so với chức phó.
Vừa rồi, lời của Lý Quốc Binh lại gọi thêm họ của Nhiếp Chấn Bang, gọi là Chủ nhiệm Nhiếp. Nói như vậy ẩn chứa hàm ý là đem cấp bậc của Nhiếp Chấn Bang kéo xuống cùng cấp với bọn họ.
Đừng tưởng rằng xưng hô như vậy là không có gì, đây chính là tâm kế của Lý Quốc Binh. Đây là một phép thử, thử thái độ của Nhiếp Chấn Bang. Nếu Nhiếp Chấn Bang không tỏ thái độ gì, khó tránh khỏi ấn tượng trong giao tiếp sau này với các cán bộ cấp dưới dễ bị uy hiếp.
Trong lòng cười lạnh một tiếng, Nhiếp Chấn Bang cũng chậm rãi cất lời:
- Phó Chủ nhiệm Lý khách khí rồi. Nếu đã như vậy, tôi sẽ nói qua một chút.
Ở đây Nhiếp Chấn Bang đã dùng gậy ông đập lưng ông. Lý Quốc Binh không phải gọi hắn là Chủ nhiệm Nhiếp sao? Vậy hắn lại gọi thêm chứ phó này, những người khác nghe xong đương nhiên cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn.
Khiến cho miệng của Lý Quốc Binh co lại một chút. Nhiếp Chấn Bang này tâm thái trả thủ quá nặng đi, nhanh như vậy đã đánh trả rồi.
Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý điều này. Dừng một lát, ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang cũng trở nên chính thức, nghiêm túc. Trường hợp nào, thái độ thể hiện qua vẻ mặt nào, điểm này Nhiếp Chấn Bang trước nay vẫn hiểu rõ.
Vừa rồi, trước khi nói chính sự, mặt có thể mỉm cười, thoải mái một chút không sao cả, ngược lại còn có thể thể hiện sự đoàn kết, hài hòa của bộ máy cán bộ. Nhưng lúc này lại nói đến công việc, nếu cứ như vậy lại có chút cợt nhả.
- Về công việc của văn phòng tam công, tôi nghĩ các đồng chí đang ngồi đây cũng đã có chút tìm hiểu và nghiên cứu. Cách nghĩ của tôi là, chức trách chủ yếu của phòng tam công vẫn là kiểm tra và giám sát. Giám sát và kiểm tra kinh phí chi tam công của các tỉnh thị và các khu tự trị trên cả nước. Kỳ trước, các bộ và ủy ban Trung ương cùng thực hiện kiểm tra thí điểm 24 tỉnh thành trên cả nước. Nếu đã như vậy, tôi cho rằng trong việc giám sát, phương hướng công tác trọng điểm chủ yếu vẫn là kiểm tra. Tôi đề nghị 5 phòng phía dưới phân chia thành năm tổ công tác cụ thể. Một khu phụ trách bộ và các ủy ban trực thuộc Trung ương. Ba tổ khác phụ trách kiểm tra tám tỉnh thành phố. Còn một tổ cuối cùng phụ trách các xí nghiệp lớn trực thuộc Trung ương. Ngoài ra, thành viên của năm tổ vừa đúng là thành viên của mỗi khu. Các vị cảm thấy thế nào?
Lời nói này của Nhiếp Chấn Bang cũng khiến bốn người còn lại cũng vô cùng chấn động, đồng thời đối với Nhiếp Chấn Bang lại có thêm một nhận thức trực quan.
Trần Ba giờ phút này trong lòng cũng vô cùng chấn động, quả nhiên là danh bất hư truyền. Sự phân bổ này của Nhiếp Chấn Bang cũng hết sức đúng chỗ. Có thể nói đây là phương án phân bổ hợp lý nhất. Đều có quản lý chuyên biệt, lại không có chỗ bị lặp lại, đồng thời cũng chiếu cố tới mỗi thành viên trong bộ máy.
Bên cạnh, Cao Vệ trầm ngâm một hồi, cũng gật đầu nói:
- Chủ nhiệm, phương án này tôi tán thành cả hai tay.
Lúc này, Cao Vệ tự nhiên trở nên dứt khoát rõ ràng biểu đạt ra thái độ của mình.
Câu nói vừa dứt, Lý Quốc Binh bên cạnh cũng lên tiếng:
- Chủ nhiệm, không biết phương án này bắt đầu sắp xếp thế nào.
Lúc này Lý Quốc Binh đã nếm được một cú đánh ngầm rồi, cũng có chút thay đổi nho nhỏ trong cách xưng hô. Thông qua lần đối đầu ngầm này, Lý Quốc Binh cũng đã hiều rõ được phong cách làm việc của Nhiếp Chấn Bang. Quả nhiên người khiến trực hệ của Lý gia bị thua thiệt không phải dễ chọc như vậy.
Nói đến đây, tất cả mọi người đều dựng tai lên nghe. Dù sao, phòng tam công có 5 khu, mỗi người mang theo một khu phòng, đây chính là vấn đề liên quan đến thành tích của bản thân. Lúc này dù là Cao Vệ cũng trở nên khởi sắc.
Nói đến vấn đề phân bổ, Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút rồi nói:
- Các bộ và ủy ban trực thuộc Trung ương. Tôi thấy có thể để cho đồng chí Vương Hạo Quân dẫn một đội. Về mặt Xí nghiệp, tôi đề nghị đồng chí Cao Vệ dẫn một đội.
Nhiếp Chấn Bang làm vậy là cũng đã trải qua tính toán thận trọng. Về mặt này, Vương Hạo Quân có bối cảnh cụ thể thế nào còn chưa rõ lắm, nhưng có thể tiến váo phòng tam công, khẳng định không phải là người không có bối cảnh gì, nhưng nói một cách tương đối, khả năng hơi ít. Hơn nữa, Vương Hạo Quân là Trưởng ban thư ký phòng tam công, phụ trách các bộ và ủy ban Trung ương ở thủ đô là thích hợp nhất rồi. Như vậy, Vương Hạo Quân có thể chiếu cố văn phòng tam công. Ngoài ta, các bộ và ủy ban trực thuộc Trung ương là thoải mái nhất rồi, dù sao cũng là dưới chân thiên tử, ngay dưới mắt của các cán bộ Trung ương Đảng và nội các chính phủ, các bộ và ủy ban Trung ương cũng không dám quá đáng.
Hơn nữa Xí nghiệp là một vấn đề khá đau đầu. Phàm là Xí nghiệp đều có tiền. Hơn nữa xí nghiệp và bộ phận chính Đảng có điểu khác biệt, trong giám sát kỷ luật khó tránh khỏi có nhiều lỗ hổng. Khiến cho Cao Vệ ở bên Ủy ban Kỷ luật Trung ương đến phụ trách việc này cũng có thể bảo đảm thuận lợi tiến hành kiểm tra.
Còn bản thân anh và hai phó Chủ nhiệm khác phụ trách tám tỉnh thành phố. Một mặt, tình hình cũng không tệ, mặt khác cũng có ý so sánh.
Lời nói vừa dứt, Trần Ba cũng cất lời:
- Chủ nhiệm, không biết phân 24 tỉnh thành 3 bộ phận, nên phân bổ thế nào?
Bên cạnh, Lý Quốc Binh lúc này cũng dịch người, chậm rãi lên tiếng:
- Chủ nhiệm Nhiếp, tôi cảm thấy, phương án phân bổ này có phải có chút bất hợp lý không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận