Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 689: Tin tức có lợi.

Không để cho Lý Cư Bằng tiến vào thông báo trước, một loạt trình tự này áp dụng với Lâm Mặc Hàn cũng không thích hợp, làm vậy ngược lại bản thân anh còn ra vẻ cao ngạo. Thân là lãnh đạo một hệ phái, ngoại trừ việc phải có năng lực kêu gọi và khí chất uy nghiêm ra, cảm giác thân thiện là điều tất yếu, đồng thời cũng rất cần thiết.
Nhiếp Chấn Bang đích thân đứng dậy, ra mở cửa. Nhìn Lâm Mặc Hàn đứng ngoài cửa, Nhiếp Chấn Bang rất nhiệt tình ôm một cái. Dẫn Lâm Mặc Hàn vào trong phòng, sau đó cười nói:
- Mặc Hàn, vài năm không gặp, sao càng ngày lại ốm đi rồi. Xem ra, những chuyện của thành phố Cương Thành khiến cậu phải lo lắng không ít rồi.
Những lời thân thiết trong gia đình này, Nhiếp Chấn Bang nói cũng không hề giảm bớt đi khi chất của anh, ngược lại, lại khiến cho người ta phải cảm động. Lâm Mặc Hàn cũng vậy.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, cười nói ha ha:
- Chủ tịch, thời điểm năm ngoái chúng ta đã gặp nhau rồi. Thời gian đến giờ cũng chưa đến một năm mà thôi, ngài nói như vậy là khoa trương quá rồi.
Nhiếp Chấn Bang cũng cười ha ha:
- Cái cậu Mặc Hàn này. Giờ làm việc tại thành phố Cương Thành lâu rồi lại học được cách lợi dụng được sơ hở của người khác rồi. Thành phố Cương Thành một năm gần đây phát triển rất nhanh chóng, xem ra, cố gắng của anh mấy năm nay cũng không hề uổng phí, đã bắt đầu khổ tận đến ngày cam lai rồi.
Nói đến vấn đề của thành phố Cương Thành, Lâm Mặc Hàn cũng trở nên nghiêm túc. Bất luận là cán bộ gì, đều khó có khả năng ngay trong năm đầu tiên nhậm chức đã giánh được thành tích thật lớn. Nếu thật sự có thể xuất hiện tình huống như vậy chỉ có hai nguyên nhân. Nguyên nhân thứ nhất, là người được thừa hường thành quả, điển hình là người trước trồng cây, người sau hưởng thụ. Nguyên nhân thứ hai, địa phương đó vốn là địa khu nghèo khó, trong hai khu tương đồng, đem một chút thành tích phóng đại lên nhiều hơn.
Ngoại trừ hai nguyên nhân này. Bình thường thì bất kỳ cán bộ nào đến một địa phương nhậm chức, bước đầu tiên là muốn củng cố địa vị của mình, sau đó mới suy xét tới phương hướng phát triển. Phát triển như vậy không phải trong chốc lát có thể được. Ví như Nhiếp Chấn Bang ở thành phố Vọng Hải cũng phải trải qua thời gian 5 năm mới có thể khổ tận cam lai. Ví như thành phố Lương Khê hiện nay, cũng là nhờ kế hoạch lâu dài của Nhiếp Chấn Bang mới nhìn thấy thành tích. Hiện giờ tình hình của Lâm Mặc Hàn cũng là như vậy:
- Chủ tịch, có một chút thành tích đó. Phải như Chủ tịch làm những chuyện như vậy mới đáng kể đến là thành tích.
Lâm Mặc Hàn khiêm tốn.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng khoát tay, nói:
- Mặc Hàn, nói như vậy thì lại coi nhẹ bản thân rồi. Thành phố Cương Thành là căn cứ công nghiệp lâu đời, sản xuất công nghiệp cứng nhắc, công nhân viên chức thất nghiệp nhiều, anh có thể giành được thành tích lớn như vậy.
- Điều này quả không đơn giản. Mặc Hàn. Tình hình ở bên tỉnh Liêu Đông này, cậu có thể giới thiệu một chút được không? Tôi tuy rằng mới đến, nhưng cảm thấy không khí ở đây có chút khác thường ha.
Nghe được câu nói của Nhiếp Chấn Bang, trên mặt Lâm Mặc Hàn lộ ra cái nhìn khâm phục. Khả năng nhạy bén chính trị này của Nhiếp Chấn Bang cũng chính là một nguyên nhân chủ yếu khiến Lâm Mặc Hàn quyết định tham gia vào Nhiếp hệ đó.
Lập tức, Lâm Mặc Hàn cũng không mập mờ, nói thẳng:
- Chủ tịch, anh cũng nhìn ra sao?
Dừng một chút, Lâm Mặc Hàn cũng cất lời giới thiệu:
- Trong ban cán bộ tỉnh Liêu Đông, nói là phức tạp nhưng đơn giản cũng chỉ có hai phe phái. Phái thứ nhất là do Bí thư Tỉnh ủy Hoắc Tư Viễn đứng đầu. Còn lại một phái là Chủ tịch tỉnh Tào Định Khôn nằm trong số đứng đầu. Phe này của Tào Định Khôn là phe phái địa phương. Trong thành phố cấp địa phương của tỉnh Liêu Đông cũng chiếm cứ quyền lực rất lớn. Còn phe của Bí thư Tỉnh ủy Hoắc Tư Viễn còn lại có khả năng khống chế Tỉnh ủy mạnh hơn một chút. Hiện giờ, nhân lực hai phe mặc dù là tranh đấu gay gắt, kinh khủng, nhưng cũng vẫn rất kiềm chế.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu. Tới cấp bậc này của Tỉnh bộ cũng không phải đám thanh niên bồng bột. Chuyện gì nên làm hay không nên làm đương nhiên cũng hiểu rõ. Nếu làm loạn lên, đối với mị người đều không có lợi, Hoắc Tư Viễn đương nhiên phải rời khỏi Liêu Đông, còn Tào Định Khôn e còn phải thảm hại hơn. Bất cứ lúc nào, chủ nghĩa sơn đầu hay chủ nghĩa địa phương, Trung ương đều không muốn nhìn thấy điều này.
- Hiện giờ, bởi vì chính quyền nhân dân tỉnh Liêu Đông phân công Phó chủ tịch quản lý công nghiệp đã bị bệnh mà qua đời. Hiện giờ, hai phe Tào, Hoắc, phàm là những người có tư cách tranh đoạt vị trí này đều đang nhòm ngó. Trong khoảng thời gian này, không khí của tỉnh Liêu Đông rất khẩn trương.
Lâm Mặc Hàn lại thả thêm một trái bom.
Nghe được tin này, Nhiếp Chấn Bang hơi chấn động. Còn có chuyện như vậy, xem ra là anh tới đúng lúc rồi.
Khó trách Hoắc Tư Viễn lại điều tkt tới đón tiếp anh. Nếu như anh không tới, bên Hoắc Tư Viễn dựa vào năng lực khống chế đối với Tỉnh ủy, đề cử tuyển trọn một vài người lên chức, Trung ương nhất định cũng sẽ nể mặt. Dù sao Hoắc Tư Viễn là một Bí thư Tỉnh ủy, với những người được tuyển chọn thăng chức, Trung ương càng coi trọng ý kiến của ông ta.
Nhưng anh vừa đến, tuy nói là phòng Tam công không quyền không thế. Nhưng chẳng may, phòng Tam công xảy ra chuyện gì không hay, có thể đoán được, rất có thể sẽ phá hỏng sự cân bằng giữa hai bên.
Cứ như vậy, tâm tình của Hoắc Tư Viễn cũng rất phức tạp. Bởi vì phòng Tam công có thể giúp đỡ cho ông ta, cũng hoàn toàn có thể trở thành trở ngại của ông ta.
Phe của Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy đến sân bay nghênh đón không mất đi sự long trọng, cũng không chậm trễ. Về phương diện này, hoàn toàn có thể lộ ra thái độ hiện giờ của Hoắc Tư Viễn.
- Mặc Hàn này, xem ra tôi tới không phải lúc rồi.
Nhiếp Chấn Bang cũng không có cảm giác gì với điều này. Đến thì cũng đến rồi, cũng không thể đi quản chuyện anh là Bí thư Tỉnh ủy hay Chủ tịch tỉnh.
Đối với công việc của phòng Tam công, Nhiếp Chấn Bang từ trước tới giờ đều chưa từng làm việc bừa bãi, nhưng cũng không buông ta bất cứ việc gì. Ý tứ chính là, Nhiếp Chấn Bang từ trước giờ đều chưa tưng chủ động đắc tội với ai, cũng không nghĩ tới dựa vào phòng Tam công để đả kích ai khác. Tình hình tế nhị của phòng Tam công, nói là có quyền cũng không phải, nói không có quyền cũng không đúng. Thật sự nếu cảm thấy ngạo mạn ngút trờ, có thể gây áp lực tới bất kỳ tỉnh, thành phố nào. Lý Quốc Binh bị Tăng Thái Bình chơi cho một vố ở tỉnh Ba Thục chẳng phải là ví dụ đó sao.
Nhưng, nếu thật là có người trái với quy định, đã rơi vào tay hắn, không thể thiếu được ánh sáng của dư luận, bức bách tạo áp lực. Cán bộ cấp địa phương ghi lại hình phạt của một cán bộ vi phạm kỷ luật cũng là điều tất yếu.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói đàu như vậy, Lâm Mặc Hàn cũng mỉm cười:
- Chủ tịch, nói thật thì quả không đúng lúc. Trước khi anh đến, hai phe còn tranh đấu rất kinh khủng, trong thời gian gần đây, không ít các lãnh đạo của thành phố cấp địa phương điều chạy tới Thẩm Kinh này rồi. Lần này tôi tới Thẩm Kinh, chỉ e không ít người bên thành phố Cương Thành đều nghĩ tôi chạy tới đây tranh chức quan đấy. Nhưng sau khi biết anh muốn tới, chuyện này ngược lại được gác xuống. Xem ra, giữa Bí thư Hoắc và Chủ tịch Tào đã tạo được một sự ăn ý nhất định rồi.
Tạo ra sự ăn ý cũng là điều dễ hiểu được. Đây không phải là các huyện thị cấp dưới, tổ chức một cuộc họp còn có thể đạp bàn chửi bậy, đã tới cấp tỉnh bộ, tranh đấu lẫn nhau đều trở nên vô hình. Bên ngoài thì hòa thuận, không riêng gì Tào Định Khôn phải e dè, Hoắc Tư Viễn cũng phải e dẽ một chút. Xem ra giữa hai người đó đã có được một nhận thức chung rồi, chờ sau khi mình rời khỏi Liêu Đông, bọn họ mới tiếp tục tranh đấu. Về phần chọn ai, cũng phải đợi sau khi mình kiểm tra xong mới đưa ra quyết định.
Nghĩ đến đó, trong đầu Nhiếp Chấn Bang lại thoáng hiện lên một linh cảm. Ánh mắt nhìn về Lâm Mặc Hàn gần đó, đây cũng coi như là một tin tức có lợi, có thể tạo ra một hình huống giằng co ngư ông đắc lợi. Giống với năm đó xuất hiện lực lượng của Ninh Thủ Thường khi mới tiếp nhận chức vụ có quyền hạn lớn ở tỉnh Giang Bắc.
Nhìn Lâm Mặc Hàn, về lý lịch, kinh nghiệm mà nói, Lâm Mặc Hàn đã đảm nhiệm chức vụ Giám đốc sở đã được 7,8 năm, 4 năm làm Bí thư Thành ủy thành phố Cương Thành, bốn năm tại thành phố Vọng Hải, thăng cấp lên cấp Thứ trưởng cũng là điều rất bình thường. Về thành tích, trong quá trình Lâm Mặc Hàn đảm nhiệm Bí thư Thành ủy thành phố Cương Thành, các hạng mục công tác của thành phố Cương Thành đều đạt được thành tích lớn. Thành phố Cương Thành là căn cứ công nghiệp lớn nhất Liêu Đông, để Lâm Mặc Hàn tiếp nhận chức vụ Phó Chủ tịch tỉnh quản lý công nghiệp cũng không phải là không thể được.
Nghĩ đến đó, Nhiếp Chấn Bang lại phân tích tỉ mỷ hơn về ưu thế của Lâm Mặc Hàn. Chẳng còn gì để nói, Lâm Mặc Hàn thực sự thích hợp. Hơn nữa, Lâm Mặc Hàn nếu có thể lên chức đó, đối với hắn cúng là một cách để thúc đẩy cục diện.
Nhưng, hạn chế của Lâm Mặc Hàn là một cán bộ tỉnh ngoài, không có nhiều căn cơ ở tỉnh Liêu Đông. Bốn năm nay, tuy rằng ở thành phố Cương Thành cũng có được không ít thuộc hạ tâm phúc, những đó chẳng qua đều là những tầng lớp thấp. Nếu muốn đảm nhiệm Phó Chủ tịch tỉnh, quan trọng nhất là phải có căn cơ ở tỉnh ủy Liêu Đông.
Tuy nhiên, chuyện này cũng không phải là không thể vận động. Cán bộ cấp tỉnh bộ có quyền quyết định là Trung ương. Tuy rằng tỉnh Liêu Đông có quyền đề cử, cũng có tình huống Trung ương trực tiếp bổ nhiệm xuống. Chuyện này xem ra phải xem nên vận động như thế nào rồi.
Nghĩ đến đó, Nhiếp Chấn Bang cũng nhìn Lâm Mặc Hàn, nói:
- Mặc Hàn, anh vừa nói như vậy. Tôi lại có một ý tưởng hoàn toàn mới, anh cũng chuẩn bị một chút đi. Chúng ta cũng tới tranh đoạt chức vị Phó chủ tịch tỉnh một chút.
Những lời náy của Nhiếp Chấn Bang khiến Lâm Mặc Hàn hơi sửng sốt. Trước kia Lâm Mặc Hàn chưa từng có ý tưởng này. Nhưng Nhiếp Chấn Bang vừa nói như vậy, Lâm Mặc Hàn lại cũng có chút mong đợi. Tuy nhiên, sau một hồi, Lâm Mặc Hàn cũng tỉnh táo lại, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ tịch, tôi tới tranh giành chức vụ này? Tôi không có ưu thế gì cả.
Tính cách này của Lâm Mặc Hàn, Nhiếp Chấn Bang rất vừa lòng, cũng không phải là người vì chức vụ này mà choáng váng đầu óc. Đây mới là người có tố chất thực sự.
Lập tức gật đầu nói:
- Tạm thời, đây vẫn chỉ là ý tưởng bước đầu. Nói cho cậu nghe chủ yếu là để trong lòng cậu cũng có tính toán một chút. Cụ thể phải vận động như thế nào, còn phải chờ tôi gặp mặt Hoắc Tư Viễn và Tào Định Khôn, sau đó mới có thể nghĩ một cách khái quát một chút.
Hơn nữa, nói không chừng cũng không có cơ hội này. Tuy nhiên có chuyện tốt như vậy ở nơi này, nói ra thì thế nào cũng muốn tranh thủ một chút.
Khẩu khí của Nhiếp Chấn Bang rất kiên định. Hiện giờ, cục diện tỉnh Liêu Đông rất tế nhị. Trong sự giằng co của hai phe phái, hoàn toàn có thể làm ngư ông đắc lợi. Tuy nhiên, Nhiếp Chấn Bang dù sao cũng không tiếp xúc với Hoắc Tư Viễn và Tào Định Khôn. Nói chuyện cũng không dám nói quá khắt khe.
Tranh đấu, nhất định phải tranh đấu. Trong thể chế chính trị, bắt đầu chính là một quá trình tranh đấu, Nếu như ngay cả sự tin tưởng vào cuộc tranh đấu cũng không có, vậy còn nói gì tới tương lai.
Sau khi tiễn Lâm Mặc Hàn, đã gần 5 giờ chiều rồi. Lúc này ở Liêu Đông, sắc trời đã tối sầm, lúc này Lý Cư Bằng đi từ bên ngoài vào:
- Chủ nhiệm, Trưởng ban Thư ký Thạch đến rồi. Bí thư tỉnh ủy Hoắc chuẩn bị tổ chức tiệc mừng, mời anh tới tham gia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận