Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1057: Mời Bí thư Chân Quân.

Lời nói của Lương Viễn khiến Nhiếp Chấn Bang hơi giật mình và chấn động. Ở trong mắt đồng chí Kiều Dịch Nhân, vị trí của mình vẫn rất quan trọng. Đây cũng là điều mà trước đây Nhiếp Chấn Bang không ngờ. Là người cầm lái đất nước lại vì một cuộc điện thoại của mình mà phái thư ký riêng ra sân bay để đón, hơn nữa còn tiếp mình vào lúc này.
Gật gật đầu, Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ một lát rồi mới thấp giọng nói:
- Anh Lương, cảm ơn anh/
Lương Viễn đương nhiên là có thể cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Nhiếp Chấn Bang. Là thư ký riêng của thủ trưởng, tầm quan trọng của Lương Viễn chính là ở đây. Giống như tối nay, tuy Nhiếp Chấn Bang gọi điện là hơn tám giờ tối, nhưng nếu Lương Viễn không vui, hoàn toàn có thể dùng bất cứ lý do gì đó để từ chối, ngày hôm sau mới báo cáo với sếp.
Nhưng chuyện này không thể chần chừ được rồi. Tục ngữ có câu, cứu tràng như cứu hỏa. Ở trong thể chế, đôi khi, thời gian chính là sinh mạng, không chỉ là sinh mạng thật mà còn cả sinh mạng chính trị.
Đó là lý do tại sao thư ký lãnh đạo lại được coi trọng.cũng giống như Hồng Phong, nói về cấp bậc thì nhất định là không thể so sánh với các lãnh đạo thành phố cấp ba, nhưng lãnh đạo các Sở, Cục trong tỉnh đều xưng hô anh em với Hồng Phong. Đây chính là nguyên nhân.
Lương Viễn khoát tay, mỉm cười nói:
- Nói như vậy là cậu khách khí rồi.
Chiếc xe Lương Viễn đi đến là xe Đại Hồng Kỳ được sản xuất hoàn toàn ở trong nước. Biển số xe quân sự đã nói lên tất cả. Từ sân bay đi về thành phố, chiếc xe đi với tốc độ rất nhanh, sau đó để hai người Hồng Phong và Đới Phi xuống ở tòa nhà của tỉnh Hồng Giang.
Cao ốc Hồng Giang về cơ bản là đã làm xong. Cao ốc Hồng Giang tổng cộng có sáu mươi tầng, chắc chắn là tòa nhà văn phòng khí thế nhất trong các tỉnh ở thủ đô.
Mười tầng ở dưới đã lắp đặt xong và mở cửa bán. Để Hồng Phong và Đới Phi xuống đây đương nhiên sẽ có người ở tại văn phòng thủ đô sắp xếp.
Xe lao thẳng đến bên Cấm Hải.
Sau khi tiến vào quảng trường lớn, chiếc xe đi thẳng qua trạm gác số 1, biển số xe và tờ giấy thông hành ở dưới kính trước xe đã đủ rồi.
Càng đi vào trong thì kiểm tra càng chặt. Khi đi quan trạm gác số hai, Lương Viễn đưa ra thẻ của mình và cả của Nhiếp Chấn Bang, sau khi cảnh vệ xem xét cẩn thận rồi mới cho đi.
Là trái tim của Đảng và Nhà nước, bảo vệ như vậy cũng là đương nhiên. Xe tiếp tục đi về phía trước, Nhiếp Chấn Bang nhìn ra căn nhà ở bên ngoài có một chút sững sờ.
Lương Viễn ngồi cạnh Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Xúc động sao?
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, không nói gì. Lương Viễn cũng hiểu. Căn nhà này, tất nhiên Nhiếp Chấn Bang không xa lạ gì. Đây chính là nơi mà năm xưa Nhiếp lão gia đã ở tại Cấm Hải.
- Sau khi Nhiếp lão về hưu, ông ấy cố ý muốn chuyển ra ngoài. Lúc đó, Viên tổng và Nam lão đều ra sức giữ lại, nhưng ông ấy vẫn kiên quyết. Nhưng căn nhà này từ đó vẫn luôn để trống. Ngày bình thường cũng có nhân viên đến quyết dọn sạch sẽ. Tôi tin rằng, không lâu nữa, Nhiếp Chấn Bang cậu sẽ vào đây ở.
Lương Viễn cười nói với Nhiếp Chấn Bang.
Khoảnh khắc này dường như khiến cho Nhiếp Chấn Bang quay về năm xưa. Trong thư phòng của căn nhà này, ông chỉ vào những đồ đạc ở trong nhà làm bằng gỗ hồng và chiếc bàn đọc sách làm bằng gỗ lim, sâu xa nói:
- Tôi ở đây cũng không là gì cả. Quan trọng nhất là, nhà họ Nhiếp này, tương lai còn có người có thể vào ở đây.
Chiếc xe đã đỗ trước cổng một ngôi nhà bình thường. Trong nhà, đèn vẫn sáng trưng. Điều này chứng tỏ đồng chí Kiều Dịch Nhân vẫn đang đợi Nhiếp Chấn Bang.
Dưới sự dẫn đường của Lương Viên, Nhiếp Chấn Bang đi vào trong nhà. Cửa nhà mở ra, dưới ánh đèn, hình bóng của Kiều Dịch Nhân càng thêm cao lớn.
Nhiếp Chấn Bang bước nhanh lên, chào:
- Thủ trưởng, Chấn Bang hổ thẹn không dám nhận. Đã muộn thế này còn làm phiền thủ trưởng nghỉ ngơi.
Thần sắc của Kiều Dịch Nhân rất tốt, mỉm cười nói:
- Nghe nói cậu có chuyện khẩn cấp muốn báo cáo tôi cũng không ngủ được. Đoán là tầm này cậu đến nên bảo Lương Viễn đi đón. Tình hình của Hồng Giang đúng là không tốt.
Vừa nói ba người vừa đi vào trong thư phòng. Lương Viễn đưa cho Nhiếp Chấn Bang một tách trà rồi đóng cửa lại.
Lời nói của thủ trưởng khiến cho Nhiếp Chấn Bang có chút hổ thẹn. Tình hình rối loạn của Hồng Giang đã đến tai thủ trưởng. Đây không phải chuyện tốt gì. Điều này chứng tỏ, ở thủ đô cũng có người đã gây áp lực với trung ương, hy vọng tình hình Hồng Giang ổn định lại.
Nhìn Kiều Dịch Nhân, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Đã phụ sự kỳ vọng của thủ trưởng rồi. Hồng Giang thời gian này đúng là đã xảy ra một số vấn đề. Trong quá trình phát triển, tôi và Chủ tịch Viễn Sơn có một chút xung đột, nhưng tôi cam đoan không phải là ân oán cá nhân. Tôi đã không làm tốt công tác, cách xử lý không được thành thục, xin thủ trưởng phê bình.
Lời này của Nhiếp Chấn Bang khiến Kiều Dịch Nhân mỉm cười. Tựa vào lưng tựa của ghế sô pha, Kiều Dịch Nhân nhìn Nhiếp Chấn Bang, vẻ mặt cười nói:
- Cậu đã nói hết rồi thì tôi còn phê bình gì nữa. Có thể nhận ra được khuyết điểm của mình là được rồi. Trong một số việc cậu vẫn hơi nóng nảy. Tuy rằng cậu còn trẻ nhưng cũng không có nghĩa là có thể làm việc mà không để ý tới hậu quả. Cai trị một đất nước lớn giống như nấu một con cá nhỏ, phải từ từ mới được. Như vậy mới có thể đạt tới cảnh giới “nhuận vật tế vô thanh”.
Lời của Kiều Dịch Nhân vẫn luôn rất thẳng thắn. Tục ngữ nói, “nhất dạng mễ dưỡng bách dạng nhân” (mọi người đều ăn cơm mà lớn giống nhau) nhưng hoàn cảnh trưởng thành của mỗi người đều không giống nhau, tư tưởng quan niệm cũng khác nhau.
Trong chuyện chấp chính cũng như vậy. Có người theo chiều hướng cấp tiến, nhưng có người lại theo chiều hướng bảo thủ. Thiên hướng của Nhiếp Chấn Bang chính là liên tục phát triển. Dưới điều kiện mọi thứ yên bình, đại cục không bị phá hỏng, lại tiếp tục suy nghĩ để phát triển thêm một bước nữa.
Phương hướng của Nhiếp Chấn Bang là phù hợp với đề xướng phát triển của trung ương nhưng cũng không thể nói Phương Viễn Sơn là sai.
Tình hình trước mắt, cho phép làm hư hại một chút, hoặc là kiểm soát ở một mức độ nhất định là có thể.
Điều Kiều Dịch Nhân chỉ trích là Nhiếp Chấn Bang đã sử dụng phương thức không mượt mà lắm sau khi xảy ra xung đột. Đối với chuyện này, Nhiếp Chấn Bang vẫn khiêm tốn thừa nhận.
Nếu như phương thức mượt mà một chút, cục diện tỉnh Hồng Giang đương nhiên sẽ không như bây giờ, thế như nước lửa, một sống một chết.
Sau khi phê bình Nhiếp Chấn Bang xong, Kiều Dịch Nhân cũng chuyển đề tài, nói:
- Chấn Bang, Hồng Giang rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cậu phải về thủ đô vậy?
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng lấy ra cuốn sổ màu đỏ ở trong túi, có cả cuốn sổ lấy được ở chỗ Lưu Tử Kiện, đều đặt lên bàn, nói với Kiều Dịch Nhân:
- Thủ trưởng, đây là chứng cứ quan trọng mà Tổ công tác của Ủy ban Kỷ luật tỉnh Hồng Giang đã phát hiện được trong quá trình điều tra. Căn cứ vào lời khai của Lâm Lực Phàm phó Chủ tịch thành phố Mi Bình, bao gồm cả đồng chí Hạ Ngọc Sanh phó Chủ tịch thường trực tỉnh, có rất nhiều lãnh đạo tỉnh đều nằm trong diện tình nghi đã tham ô, nhận hối lộ và liên quan đến những vụ phạm tội nghiêm trọng. Chuyện rất nghiêm trọng nên chúng tôi không dám tự tiện quyết định nên đã quyết định báo cáo trong đêm.
Kiều Dịch Nhân nghe báo cáo xong, lông mày liền nhíu lại. Từ ngày Kiều Dịch Nhân bắt đầu nhậm chức, gió mới thì cũng phải có diện mạo mới, nhiều lần nhấn mạnh trong các loại hội nghị rằng đội ngũ cán bộ Đảng viên phải giữ mình trong sạch. Về vấn đề cán bộ đi ra ngoài, không phong bì không nói chuyện phải là thật nghiêm, chuyện tiếp đãi công vụ cũng phải làm thật nghiêm.
Kiều Dịch Nhân ghét nhất chính là những chuyện tham nhũng này. Báo cáo của Nhiếp Chấn Bang, Kiều Dịch Nhân rất coi trọng. Hơn nữa, trong những lãnh đạo liên quan, còn có cả lãnh đạo cấp cao như Phó Chủ tịch thường trực tỉnh.
Sắc mặt trầm xuống, Kiều Dịch Nhân cầm cuốn sổ lên xem rất cẩn thận. Hai cuốn sổ, Kiều Dịch Nhân xem gần một tiếng.
Mặc dù lúc này đã gần hai giờ đêm nhưng sau khi xem xong, Kiều Dịch Nhân đứng lên, trầm giọng nói:
- Coi trời bằng vung!
Dù sao thì thủ trưởng vẫn là thủ trưởng, dù Kiều Dịch Nhân phẫn nộ nhưng cảm xúc đó rất nhanh đã được khống chế lại.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Kiều Dịch Nhân vô cùng nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Chấn Bang à, hiện giờ vụ án tiến triển thế nào rồi?
- Hiện giờ, đồng chí Cung Chính của Ủy ban Kỷ luật vẫn đang toàn lực điều tra và tăng cường thẩm vấn. Chúng tôi cũng bảo vệ nguyên vẹn chứng cứ. Tôi cũng đã gọi điện cho đồng chí Lý Dật Phong ở khu tự trị Tây Bắc rồi. Bởi vì vấn đề của Hạ Ngọc Sanh, Lý Dịch Hồng và Tạ Quảng Thông quá lớn nên ở tỉnh không dám đưa ra quyết định.
Đối với những thứ này, Nhiếp Chấn Bang căn bản không cần suy nghĩ liền báo cáo luôn.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, Kiều Dịch Nhân cũng đứng lên. Điều tra hay không điều tra cũng có vấn đề. Quyền nằm trong tay mình, nhưng điều không muốn thấy chính là sự phản đối sau đó sẽ lớn như thế nào. Đây là chuyện không thể nào tránh được.
Một lúc lâu sau, Kiều Dịch Nhân cũng mở cửa phòng nói:
- Tiểu Lương, cậu vào đây một chút.
Đợi Lương Viễn vào phòng rồi, Kiều Dịch Nhân nhìn đồng hồ, đã là hai giờ sáng, liền nói:
- Tiểu Lương, bây giờ cậu lập tức gọi cho đồng chí Chân Quân, xem ông ấy có đang ngủ không?
Vừa nói xong, có lẽ Kiều Dịch Nhân cũng nghĩ ra, lúc này để Lương Viễn gọi điện dù sao cũng có chút không thỏa đáng. Dù sao, đã hai giờ sáng rồi, để thư ký gọi điện thoại có chút không được tôn trọng người khác, Kiều Dịch Nhân liền nói:
- Thôi, để tôi tự gọi đi.
Nói xong, Kiều Dịch Nhân cầm chiếc điện thoại ở trên bàn, bấm số của đồng chí Lưu Chân Quân, không lâu, tiếng của Lưu Chân Quân vang lên ở đầu dây bên kia, giọng vô cùng tỉnh táo:
- Chủ tịch Kiều, ngài tìm tôi có việc?
Nghe giọng Lưu Chân Quân, Kiều Dịch Nhân thở phào nhẹ nhõm. Đã muộn như thế này, Lưu Chân Quân lại nghe máy nhanh như vậy, hơn nữa còn vô cùng tỉnh táo. Điều này chứng tỏ, Lưu Chân Quân vẫn chưa ngủ.
Kiều Dịch Nhân lập tức cười nói:
- Đồng chí Chân Quân, hiện giờ Nhiếp Chấn Bang của tỉnh Hồng Giang đang ở chỗ tôi, vừa báo cho cho tôi một chuyện tương đối quan trọng, có thể tới đây một lát không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận