Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1149: Đóng băng dự án.

Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, mắt Lưu Chấn Đào chợt lóe lên, cũng hiểu ý định của Nhiếp Chấn Bang. Nói một cách khách quan, lúc này dường như Nhiếp Chấn Bang đã đồng ý với Lăng Bảo Đông rồi. Nhưng chuyện nói ra cũng không ai có thể nói gì được.
- Bí thư, về ba dự án lớn, lúc này đưa ra có phải là hơi vội vàng không?
Lúc này, Lưu Chấn Đào cũng suy nghĩ về chuyện này. Lăng Bảo Đông quả nhiên là mạnh mẽ. Đó cũng là người đứng đầu của thành phố Du Châu, cũng là lãnh đạo đã nhập cục. Nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng không tồi. Bản thân mình cũng không sợ ông ta. Lưu Chấn Đào im lặng. Lúc này, tâm tư của Lưu Chấn Đào đều hướng tới sự phát triển của Lũng Tây. Chuyện của Lý Hoằng Nghị, đương nhiên là một sự khiêu khích đối với tỉnh Lũng Tây.
Suy nghĩ của Lưu Chấn Đào, Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu rõ. Ba dự án lớn, trước đây không được sự thông qua bởi Ủy ban Cải cách và Phát triển, cũng chưa được Hội đồng Nhà nước phê duyệt, vội vàng đẩy ra là một rủi ro.
Không nói những chuyện khác, một mặt, thủ trưởng Mộc và Chủ nhiệm Hầu có suy nghĩ gì, có cảm thấy là tỉnh Lũng Tây không đủ tôn trọng không. Vậy thì đây sẽ là một tổn thất lớn đối với dự án.
Về cân nhắc của Lưu Chấn Đào, Nhiếp Chấn Bang cũng có cách nghĩ riêng của mình. Đầu tiên, với mối quan hệ của mình và thủ trưởng Mộc, phía Hội đồng Nhà nước cũng không tồn tại vấn đề này. Về phía Chủ nhiệm Hầu – Hầu Vân Thăng, Nhiếp Chấn Bang cũng không đặc biệt lo lắng. Quan trọng hơn là, chuyện đẩy dự án ra, Nhiếp Chấn Bang cũng đã có cân nhắc.
Ba dự án lớn, kinh phí liên quan đến hàng trăm tỷ. Chuyện này không thể đơn thuần dựa vào Nhà nước, dựa vào tỉnh Lũng Tây là được. Về chủ trương vận động vốn, nên phân thành bốn bộ phận. Một bộ phận là ngân sách Nhà nước. Bộ phận thứ hai là hỗ trợ kinh phí của tỉnh. Bộ phận thứ ba là vay vốn ngân hàng thương mại. Thứ tư đó là thu hút đầu tư.
Có thể nói, ở bốn phần này, mục thứ nhất và mục thứ tư là quan trọng nhất. Thứ nhất là ngân sách Nhà nước. Đây là điều đương nhiên. Về mặt này, quan trọng nhất vẫn là hỗ trợ ngân sách của Nhà nước. Nhưng trong lòng Nhiếp Chấn Bang, quan trọng nhất lại là thu hút đầu tư, đầu tư mang tính thương nghiệp. Chỉ có như vậy, ba dự án lớn mới thực sự được coi là đã đi vào đúng hướng.
Dù bất cứ dự án nào mà chỉ dựa vào ngân sách, dựa vào Nhà nước cũng không được. Quan trọng nhất vẫn là tự thân vận động. Một dự án chỉ có tạo ra lợi ích mới có sức hấp dẫn mạnh mẽ. Nếu không, chỉ có đường chết mà thôi.
Đẩy dự án ra ngoài, nhìn phản ứng của các thị trường, nghe sự phản đối của thị trường, kết hợp tất cả lại rồi tiến hành điều chỉnh một cách kỹ lưỡng sẽ khiến cho dự án trở nên phù hợp với thị trường hơn. Đây mới là một giải pháp lâu dài. Một dự án mà chưa trải qua sự kiểm nghiệm của thị trường thì chưa đáng tin cậy.
Chuyện như vậy, trong thể chế, vài năm gần đây cũng đã thấy không ít. Trên báo chí và các phương tiện truyền thông cũng thường xuyên đăng tin. Mỗi một địa phương, một huyện thị, các lãnh đạo đều vì muốn cuộc sống của người dân trở nên tốt đẹp hơn mà nghĩ ra các dự án nào là nuôi ếch, nuôi dê gì đó. Kết quả là thị trường không tốt, thêm vào đó là quỹ dự phòng không đủ, chi phí tăng. Cuối cùng, không lâu sau, dự án đó không trở thành tài sản mà trở thành một gánh nặng trên đầu người dân.
Sau đó, lãnh đạo chạy mất, bị điều chuyển đi nơi khác. Sau đó, lãnh đạo mới đến, lại đổi sang một dự án phát triển mới. Ví dụ như trồng các loại thảo dược Trung Quốc gì đó. Nhưng, lại vì chưa tính kỹ đường tiêu thụ, sản phẩm tồn đọng. Cuối cùng, lại là một vòng luẩn quẩn mới.
Sau đó, mỗi khi người dân nghe đến dự án gì đó thì đều biến sắc. Những chuyện như vậy cũng thường thấy ở trên báo chí hay TV. Nhiếp Chấn Bang đương nhiên là sẽ không để xảy ra sai lầm như vậy.
Lần này, đem dự án ra ngoài, thật sự tiếp xúc với thị trường, đây là cách tốt nhất để kiểm tra tính khả thi và sự hấp dẫn của dự án trong thị trường.
- Không có gì là muộn cả. Đẩy ra ngoài bất cứ một thị trường nào, phản hồi của thị trường cũng là những thể nghiệm thật sự. Là những người đứng đầu bộ máy của tỉnh Lũng Tây, chúng ta làm chuyện gì cũng phải can đảm và táo bạo, không thể có ý nghĩ sợ hãi. Làm sai không đáng sợ, điều đáng sợ là không nhận ra được sai lầm. Đưa dự án ra ngoài cũng coi như là một thử nghiệm, cũng là để hoàn thiện hơn dự án sau này.
Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói.
Nói đến mức này, Lưu Chấn Đào cũng đã biết Nhiếp Chấn Bang đã quyết định rồi. Cùng trong một bộ máy lâu như vậy, Lưu Chấn Đào cũng ít nhiều hiểu suy nghĩ của Nhiếp Chấn Bang. Lưu Chấn Đào cũng không tranh luận nữa mà gật đầu nói:
- Được, tôi lập tức đi sắp xếp.
Trụ sở Tỉnh ủy.
Trong phòng làm việc của Lưu Chấn Đào, Giám đốc Sở Thương mại cùng với một vài vị Phó Chủ tịch tỉnh đều đang ngồi ở đây. Sau khi Lưu Chấn Đào truyền đạt lại mệnh lệnh của Nhiếp Chấn Bang, nhìn mọi người nói:
- Đưa ba dự án lớn ra thị trường là một quyết định đã trải qua sự tranh luận của tôi và Bí thư Nhiếp. Dự án có thể được công nhận hay không, có thể thật sự phát triển được hay không phụ thuộc vào sự phản ứng của thị trường. Đây là quy luật của kinh tế, bất cứ ai cũng không thể thay đổi được. Chỉ có một dự án kiếm ra tiền, một dự án tạo ra lợi nhuận mới là một dự án tốt.
Trước mặt những người khác, Lưu Chấn Đào vẫn rất giữ gìn uy tín cho Nhiếp Chấn Bang. Lưu Chấn Đào nhìn rất rõ, cũng rất hiểu rằng, Nhiếp Chấn Bang không phải là loại người kiểu quý ông tốt. Năng lực của Nhiếp Chấn Bang cũng không phải là nói phét mà có. Hợp tác với Nhiếp Chấn Bang, đừng nên có suy nghĩ gì khác. Hai người ba đao, cuối cùng lại rơi vào kết cục không ra gì. Như vậy cũng tự làm hỏng hình ảnh của mình.
Sau khi truyền đạt mệnh lệnh xuống dưới, toàn tỉnh Lũng Tây, toàn thể như một, bắt đầu hoạt động cao độ.
Ủy ban Cải cách và Phát triển của tỉnh chuyên môn chuẩn bị và báo cáo sự phát triển cho ba dự án cũng bắt đầu hành động, lấy ra một lượng lớn dữ liệu, kết hợp với Sở thương mại và các đài phát thanh truyền hình trong tỉnh để công khai. Rất nhiều tài liệu đã được in ra, quảng cáo trên truyền hình cũng được làm ra trong đêm.
Đương nhiên, những thứ này, phía Ủy ban Cải cách và Phát triển đã làm tương đối tỉ mỉ rồi. Còn kết quả là như thế nào thì vẫn chưa thể trong một đêm mà biết được.
Ngoài ra, trên bục của tỉnh Lũng Tây cũng đã tiến hành một cuộc tái trang trí. Không ít các bản in đã được treo lên.
Ba dự án lớn là thành phố ô tô, thành phố hóa dầu và dự án bảo vệ môi trường, đã được phân thành ba phần. Như thế là ba mũi nhọn xuất hiện ở trên đài của tỉnh Lũng Tây.
Tài liệu về mỗi dự án đều được mô tả và giới thiệu chi tiết trong các trang giấy màu, đảm bảo rằng, các doanh nghiệp có thể hiểu một cách hoàn hảo nhất nội dung của dự án.
Đồng thời, phía Sở Thương mại cũng sắp xếp một lượng lớn nhân viên tập trung ở lối vào để phân phát tài liệu.
Hơn mười giờ sáng.
Nhiếp Chấn Bang lại cùng với Lưu Chấn Đào đột nhiên tới đây. Nhận được tin, Tổng phụ trách-Phó Bí thư tỉnh ủy Vương Đạo Kính và Giám đốc Sở Thương mại Trần Khải Thuận đã đến cổng Trung tâm triển lãm Quốc tế.
- Đồng chí Khải Thuận, đồng chí Đạo Kính, vất vả rồi!
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, gật đầu hỏi thăm, rồi liền chuyển chủ đề, nói:
- Đồng chí Đạo Kính, hôm nay như thế nào? Mọi người phản ứng thế nào đối với dự án của chúng ta đưa ra?
Nghe Nhiếp Chấn Bang hỏi, vẻ mặt Vương Đạo Kính có chút ngượng ngùng. Ánh mắt nhìn thoáng qua phía Trần Khải Thuận ở bên cạnh. Sau đó, Vương Đạo Kính liền dứt khoát nói:
- Bí thư, Chủ tịch, phản ứng của mọi người về ba dự án lớn mà chúng ta đưa ra đều rất tốt. Mọi người đến tham quan và tìm hiểu cũng tương đối nhiều, trong đó còn bao gồm cả một vài doanh nghiệp kinh doanh và sản xuất ô tô ở trong nước. Ngoài ra, ở dự án thành phố hóa dầu, một vài xí nghiệp cũng tỏ ra hứng thú và quan tâm cao độ. Nhưng hầu hết đều chỉ là quan sát chứ dường như không mấy doanh nghiệp tiếp xúc thật sự.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang im lặng một lát. Trong thể chế, nói chuyện cũng có kiểu mức độ tương đương. Dường như không có, đó chính là không có. Đối với vấn đề này, Nhiếp Chấn Bang cũng rất hiểu. Đưa ra dự án lớn như vậy, nếu như lập tức có công ty nào tới thì lại không thật. Tiền của mọi người đều không phải là tự nhiên mà có. Doanh nghiệp nhà nước cũng vậy, công ty tư nhân cũng thế đều cần phải trải qua một quá trình tìm hiểu. Chuyện này không thể một chốc một lát mà quyết định được. Nhiếp Chấn Bang sớm đã dự liệu được chuyện này rồi.
Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Đồng chí Đạo Kính, thế nào gọi là dường như không có? Không có thì cứ nói là không có. Chuyện này cũng rất bình thường mà. Dự án lớn như vậy, vốn đầu tư là một con số khổng lồ. Có nghi ngờ, có khảo nghiệm cũng là chuyện có thể chấp nhận. Cùng đi xem nào. Có ý định đầu tư hay không không quan trọng, quan trọng là mọi người chú ý đến dự án của chúng ta.
Nghe tới đây, Vương Đạo Kính và Trần Khải Thuận đều thở phào nhẹ nhõm. Các tỉnh khác, khí thế thu hút đầu tư đều vô cùng căng thẳng. Lũng Tây lại đóng băng dự án. Là người phụ trách hội nghị phát triển lần này, áp lực của Vương Đạo Kính rất lớn, cũng rất lo lắng Nhiếp Chấn Bang sẽ phê bình.
Bây giờ nghe Nhiếp Chấn Bang nói không truy cứu, hơn nữa còn hiểu như vậy, hai người đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn không ít. Vương Đạo Kính lại cười nói:
- Ý kiến và kiến nghị thì chúng ta nhận được không ít. Tôi tin rằng chuyện này sẽ không sai sót gì.
Sau đó, đoàn người Nhiếp Chấn Bang đi tới phía đài triển lãm, nghiêm túc quan sát sự phản hồi và ý kiến của các khách hàng.
Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Chủ tịch Chấn Đào, nhìn cảnh tượng này, có vẻ như dự án đã thu hút được sự chú ý không nhỏ của mọi người.
Vừa nói đến đây, một nhân viên ở bên cạnh đột nhiên đi tới, nhìn dáng vẻ dường như là cán bộ của Sở Thương mại, đi đến bên cạnh Trần Khải Thuận liền thấp giọng nói vài câu. Vẻ mặt của Trần Khải Thuận liền có chút cười, hào hứng nói:
- Bí thư, có người muốn nói chuyện với chúng ta về dự án bảo vệ môi trường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận