Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 912: Tình cảnh của anh Ba.

Triệu Tinh Long còn chưa nói xong, đầu bên kia điện thoại, liền mơ hồ truyền đến giọng của Lưu Côn:
- Long thợ mỏ. Cậu đang làm gì thế? Lúc này, không phải là đi Thổ Nhĩ Kỳ rồi sao? Nghe nói, có mang về mấy bình rượu ngon, cậu mau thành thật lấy ra đây.
Trong mơ hồ, còn có thể nghe thấy, Lý Hoa cười mắng:
- Dế nhũi như cậu, sao đám dầu mỡ hoàng thất Trung Đông này không dìm cậu chết đuối đi chứ.
Nhiếp Chấn Bang cúp điện thoại, hiểu ý cười, trong lòng, vẫn còn có chút ấm áp. Tình nghĩa huynh đệ, không thể chỉ nói miệng, cũng không phải mỗi ngày cùng nhau ăn uống chơi gái đánh bài mà được. Đã nhiều năm như vậy, tuy rằng đều trời nam đất bắc, tuy rằng, đều thành gia lập nghiệp, tuy rằng đều phát triển ở những lĩnh vực sản xuất khác nhau, nhưng, loại cảm xúc này càng ngày càng nồng đậm chứ không có nhạt phai.
Xe chạy đến trước của Vương Triều, bảo an vệ trước cửa lập tức đứng thẳng người, cúi chào. Đây chính là xe của ông chủ lớn thực sự. Xe chạy thẳng vào không bị cản lại, lái vào bãi đỗ xe ngầm riêng. Nhiếp Chấn Bang từ thang máy riêng lên thẳng tầng 6.
Lần này là sảnh chúc hoa biểu tầng sáu dành riêng cho hội sở. Đúng vậy, ở tầng sáu, không thể dùng phòng riêng được, thực sự mà nói, sảnh là thích hợp nhất.
Diện tích ước chừng ba trăm mét vuông, dựa vào hình trụ ở giữa, toàn bộ không gian được khéo léo ngăn cách thành một khu vực mở rộng đặc biệt.
Ở bên cạnh có 3~5 bàn trà không gian riêng. Một bên là bàn tròn lớn quốc khách yến hội chuyên dụng, một bàn, có thể chứa được 18 người dùng cơm. Ở bên cạnh, có một quầy rượu riêng. Hội viên có tư cách bước vào nơi này, ở đây đều có các quầy rượu riêng.
Sau quầy rượu còn thiết kế một vũ đài nhỏ. Sau khi cơm nước xong, hoặc trước khi ăn cơm có thể ở đây hát một chút, hát một bài, nếu hứng lên có thể ở đây nhảy một đoạn nhỏ.
Lúc Nhiếp Chấn Bang tiến vào, moi người xung quanh đều ngồi ở bên cạnh phòng khách. Bốn chiếc ghế rộng thêm chiếc sô pha rộng dài quây chung quanh một bàn trà đá cẩm thạch dài. Như vậy, cho dù là 20 người, 30 người, cũng không có ai phải đứng.
Triệu Tinh Long, Lý Hoa, Lưu Côn, Nhiếp Gia Dân, Nhiếp Gia Lương, Dương An Quân, Dương An Bang, Trương Húc, Lưu Bân, Cao Vệ đều ở đấy. Nên tới, không nên tới, liên hệ nhiều, liên hệ ít đều đến đây.
Nhưng, trong sảnh cũng có một chút sự phân biệt rõ ràng. Triệu Tinh Long, Lý Hoa, Lưu Côn, Dương An Bang, là thương nhân, ngày thường hay liên lạc với Nhiếp Chấn Bang hơn. Tất nhiên là ngồi cùng một chỗ.
Nhiếp Gia Dân, Dương An Quân cùng với Trương Húc, ba người này cùng nhập ngũ, ngồi ở bên cạnh, sắc mặt của Trương Húc có chút khó coi, khó chịu. Nguyên nhân vì sao thì đã có từ rất lâu, trong lòng mọi người ở đây đều biết rõ. Tất nhiên sẽ không đề cập đến mấy chuyện mất hứng này.
Còn Nhiếp Gia Lương Lưu Bân và Cao Vệ ngồi lại với nhau, xem như cùng theo chính trị, có chung chủ đề.
Nhiếp Chấn Bang vừa đến, tất cả mọi người liền đứng lên. Dù sao, hôm nay diễn viên chính chính là Nhiếp Chấn Bang. Anh Nhiếp sắp phải xuống địa phương. Cùng nhau tụ tập một chút, tiễn đưa anh ấy.
Lúc ăn cơm, Trương Húc rót một chén rượu cho mình, đứng lên, nói với Nhiếp Chấn Bang:
- Nhiếp lão tam, chén rượu này, tôi mời cậu.
Ý đến liền làm, Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ, đồng thời cũng là uống một hơi cạn sạch. Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ, Trương Húc tại sao lại làm vậy. Lần này, mình để Trương Húc điều nhiệm tập đoàn Hoa Hạ. Đối với Trương Húc mà nói, đây là một chuyện tốt. Tuy rằng, Trương Húc là thiếu tướng không sai, nhưng, nhà họ Trương hiện tại đang trên đà xuống dốc, triển vọng của Trương Húc cũng không lạc quan. Nếu không, cũng sẽ không nhậm chức tại quân khu địa phương rồi, thực lực không nhiều. Giả dụ như, Nhiếp Gia Dân và Dương An Quân, đó đều là bộ đội dã chiến.
Như vậy, tiến vào Hoa Hạ tập đoàn, đối với Trương Húc mà nói, ngược lại là một chuyện tốt. It nhất, lúc này đây, giải quyết một cấp Bộ trưởng là không thành vấn đề.
- Chú Ba, tiếp theo Húc tử, tôi cũng mời chú một ly. Húc tử, tôi cũng mời cậu một ly. Về sau, chúng ta cùng hợp tác.
Nhiếp Gia Lương mỉm cười đứng lên.
Sauk hi uống xong hai chén rượu, không khí cũng thoải mái hơn. Ở đây đều là người lớn lên trong cùng một hoàn cảnh, mưa dầm thấm đất, năng lực điều tiết bầu không khí, đều rất tốt, đều là cao thủ. Bầu không khí của cả bữa cơm vô cùng hòa hợp.
Ăn cơm tối xong, một số người có tuổi, có cấp bậc hơi lớn một chút, ví dụ như Nhiếp Gia Lương, Dương An Quân, Trương Húc đều đứng lên cáo từ ra về.
Ở đây, chỉ còn lại một số anh em quen biết. Mọi người cũng thoải mái hơn ban nãy nhiều, Triệu Tinh Long này cũng không có chút phong độ nào chiếm cả chiếc sô pha, cả người xụi lơ nằm lăn ra đó.
Cao Vệ cũng ngồi xuống, lần này, bố cũng về hưu rời khỏi vị trí Chủ nhiệm văn phòng trung ương. Còn Cao Vệ, hiện tại được điều đến tỉnh Sở Bắc đảm nhiệm chức vụ Ủy viên thường vụ Thành ủy Giang Thành, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thành phố, cấp Thứ trưởng, coi như là tiến một bước dài.
Giang Thành, là thành phố cấp phó tỉnh, lại là khu vực trung tâm thành thị. Trách nhiệm rất nặng nề. Lần này Cao Vệ nhận cấp Thứ trưởng, rõ rang là muốn nhảy đến vị trí Ủy ban Kỷ luật tỉnh Sở Bắc kia.
Lưu Bân hiện tại, cũng không tệ lắm. Đã xuống cơ sở, đảm nhiệm Phó chủ nhiệm thường trực, Ủy viên thường vụ Ủy ban Kỷ luật tỉnh Yến Bắc. Lần này tất nhiên cũng sẽ có sự điều chỉnh phù hợp. Dựa theo tuổi của Lưu Bân cũng là lúc làm ra thành tích rồi.
- Anh Ba, lần này, em không phục.
Lưu Côn cầm ly rượu trong tay lắc lắc rượu đỏ bên trong.
Người này, uống hơi nhiều rồi. Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười:
- Côn tử, cậu không phục cái gì. Hoa tử cũng nói, cậu chính là dế nhũi nhất. Hiện tại, sản phẩm thịt trâu rừng của cậu thống trị toàn thế giới, cậu chính là địa chủ, còn có gì không hài lòng đây.
Lưu Côn ưỡn nghiêm mặt, cười nói:
- Anh Ba, anh bên trọng bên khinh nhé. Sao thằng nhãi Long này, đến Thổ Nhĩ Kỳ quốc một chuyến, anh dẫn một mối hợp tác làm ăn tốt như vậy. Hiện giờ, công ty khai thác Long Hoa, trở thành lão đại toàn bộ thế giới bằng ngành sản xuất hàn the, em thì vẫn dậm chân tại chỗ. Lần này anh Ba xuống địa phương, nói thế nào em cũng phải đi theo để anh Ba giữ thể diện cho.
Lưu Côn rất thông minh. Hôm nay Nhiếp Chấn Bang một ngày chạy tám Bộ, không ít lãnh đạo các Bộ sợ tới mức không dám lộ diện, đã sớm truyền ra ngoài. Điều này, chứng minh Nhiếp lão Tam thật sự là rất bận. Nhìn thấy lão Tam Nhiếp gia như vậy còn chú ý gì đến thể diện nữa.
Cho nên, Lưu Côn muốn trợ giúp một chút, nhưng, lại mang danh nghĩa là nhờ Nhiếp Chấn Bang chiếu cố. Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Côn tử, chuyện này, tôi thấy, đừng vội. Đợi cơ hội đến, tôi tất nhiên sẽ tìm đến cậu.
Bên cạnh, Dương An Bang cũng chậm rãi nói:
- Lão Tam, lần này, tổng bộ của khu Đại Trung Nam tập đoàn Ốc Gia,. Lúc đầu, tôi định đặt ở Giang Thành đấy, đáng tiếc, Giang Thành kia, từ trên xuống dưới đều rất kiêu căng, tôi thấy vẫn nên đặt ở thành phố Hồng Thành thì hơn. Có cậu chiếu cố, tôi yên tâm. Chị Hai cậu cũng yên tâm.
Lời của Dương An Bang, cũng có ý không cho cự tuyệt, đầu tiên là, bỏ qua thái độ, tổng bộ của khu Đại Trung Nam, đặt ở cho anh, sau đó, càng làm giống như Alice xuất hiện.
Quan hệ giữa hai nhà rất mật thiết, Dương An Bang là con rể nhà họ Nhiếp, mà Nhiếp Chấn Bang lại là con rể của nhà họ Dương.
Hơn nữa, người này, tính cách nổi tiếng là ngay thẳng nóng nảy. Chuyện này, nếu Nhiếp Chấn Bang không đồng ý, sợ sẽ khó qua được cửa ải này.
Cười khổ một cái, Nhiếp Chấn Bang lập tức gật đầu nói:
- Được, ông chủ Dương, anh đã nói như vậy, tôi còn có thể làm thế nào. Tuy nhiên, có mấy lời, tôi không thể không nói rõ một chút.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn mọi người xung quanh nói:
- Các anh em, ý tốt của mọi người, tôi hiểu, tôi cũng rất cảm ơn. Nhưng, chút chuyện này không làm khó được tôi đâu. Mọi người cứ yên tâm. Lúc nào cần tìm đến các anh em, tôi sẽ không khách khí đâu. Hiện tại thì mọi người làm gì cứ làm, không cần để ý đến tôi.
Nhiếp Chấn Bang nói rất thẳng thắn thành khẩn, không nói gì thêm về chuyện vẫn chưa có quyết định, Ban Tổ chức vẫn nói chuyện gì gì đó. Những lời này, trước mặt người ngoài, nói sao cũng được, hiện tại, đều là anh em trong nhà, nói như vậy, ngược lại sẽ có vẻ xa lạ.
Nhưng, trong lời nói của Nhiếp Chấn Bang vẫn hàm chứa sự cao ngạo cùng khí phách của cậu Ba nhà họ Nhiếp. Cho dù thế nào, cậu Ba nhà họ Nhiếp cũng có thể tự lo cho mình.
Nói đến đây, tất cả mọi người đều không nói gì nữa. Lúc này Triệu Tinh Long liền ngồi dậy, cười nói:
- Anh Ba, lần này, tôi chuẩn bị đến thường trú ở Hồng Giang rồi. Có một số nghiệp vụ cần qua lại với đồng nghiệp ở Hồng Giang, chuẩn bị hợp tác làm một dự án lớn. Anh Ba, anh sẽ không đuổi tôi đi chứ.
Triệu Tinh Long nói xong, Lưu Côn bên cạnh trong lòng khẽ động, thằng nhãi này thật thông minh. Anh Ba không phải không nhận trợ giúp sao? Nhưng, cậu ta qua là để giữ thể diện cho anh Ba, thường trú ở Hồng Giang, đến lúc đó, có chuyện gì, anh Ba không thích hợp ra mặt đấy, dĩ nhiên bọn họ sẽ có đất dụng võ rồi.
Dừng một chút, Lưu Côn liền nói:
- Tinh Long, cùng nhau đi, vừa hay tôi cũng chuẩn bị qua đó khảo sát tình hình thị trường một chút.
Hai người này kẻ xướng người hoạ, chặn hết đường lui của Nhiếp Chấn Bang. Người ta đã giải thích rồi, phải đi có công chuyện, về phần thường trú, đó cũng là tự do của người ta. Không thể nói, hắn trở thành nhân vật số một Hồng Giang, ngay cả Hồng Giang bọn họ cũng không thể đến.
Hơn nữa, thâm ý của hai người này, Nhiếp Chấn Bang đều hiểu. Trong lòng cũng có chút cảm động, đây là bạn bè, đây là anh em. Biết hắn không đồng ý, nhưng vẫn liều chết đến để giữ thể diện cho hắn. Lập tức khoát tay nói:
- Tôi quản được các cậu sao. Sắp 40 tuổi cả rồi. Còn cho là mình vẫn còn trẻ sao?
Tối nay, thật ra An Na cũng đã tới, Nhiếp Chấn Bang lên tới tầng 9, vừa vào cửa, liền phát hiện có gì đó không đúng. Đèn tầng 9 là đèn nhân tạo, nếu trong phòng không có ai, sau khi vào, đèn sẽ tự động sáng lên. Có tiếng người mới có thể điều khiển chức năng đóng cửa này.
Vừa vào cửa, An Na vừa lúc từ trong phòng ngủ đi ra, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, lập tức liền cười nói:
- Vừa mới dỗ Trị Bình ngủ rồi. Sao rồi? Em nghe nói, hôm nay ở thủ đô anh nổi tiếng rồi hả.
Bạn cần đăng nhập để bình luận