Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 742: Phân công bộ máy.

Nhiếp Chấn Bang và Tăng Thái Bình đến mức độ này có rất nhiều lời để nói, không cần phải nói thẳng ra nữa rồi, với kiểu chuyện này, những lời nói vừa rồi của Tăng Thái Bình đã biểu lộ thái độ rất rõ ràng. Trên thực tế Phạm Hữu Tài có năng lực, nếu có thể đảm nhiệm chức Giám đốc Sở Tài chính, không nói có năng lực đảm nhiệm chức vụ cao hơn hay không, ít nhất trong chuyện này thì không có bất kỳ vấn đề gì.
Hơn nữa Tăng Thái Bình nói để Phạm Hữu Tài học tập nhiều ở Nhiếp Chấn Bang, ý này muốn nói, việc ở Sở Tài chính, những lời Nhiếp Chấn Bang nói ra đều có sức ảnh hưởng. Có Tăng Thái Bình chấp thuận, Phạm Hữu Tài nhất định sẽ không để xảy ra chuyện gì.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đứng dậy, nói một cách khiêm tốn:
- Bí thư Tăng, nghiêm trọng rồi, chuyên gia gì chứ, đều là học tập lẫn nhau. Công việc ở Sở Tài chính chủ yếu là đồng chí Phạm Hữu Tài làm chủ.
Nói như vậy coi như là có qua có lại mới toại lòng nhau, Tăng Thái Bình nghe vậy liền cười ha hả nói:
- Được rồi, Nhiếp Chấn Bang à, khiêm nhường quá rồi.
Sau khi trở về từ văn phòng của Tăng Thái Bình, buổi chiều, vừa đến giờ làm, Nhiếp Chấn Bang liền căn dặn Lý Cư Bằng:
- Cư Bằng, anh hãy thông báo một chút để Chủ tịch Tôn và Chủ tịch Phan qua đây một chuyến.
Từ khi được điều nhiệm đến tỉnh Ba Thục, đến khi chính thức được chọn đã qua gần hai tháng rồi. Bây giờ phải đã đến lúc tiến hành xác nhận phân công với bộ máy. Lần này để Lý Cư Bằng thông báo cho Tôn gia Lạc và Phan Kiến Chương cũng là vì chuyện đó.
Bộ máy ủy ban nhân dân tỉnh, ba Ủy viên thường vụ tỉnh ủy, về vấn đề phân công, có thể đạt được sự công nhận của hai người. Những chuyện tiếp đó sẽ làm tốt thôi.
Chưa tới năm phút, cửa phòng được mở, dưới sự dẫn dắt của Lý Cư Bằng, Tôn Gia Lạc và Phan Kiến Chương từ ngoài bước vào. Lúc này Nhiếp Chấn Bang đứng dậy ra chỗ bàn làm việc, sau khi tự mình rót trà liền ngồi ở bên cạnh ghế sofa. Lúc này thần thái của Tôn Gia Lạc có chút khẩn trương, trông có vẻ thận trọng. Nhiếp Chấn Bang rất hiểu điều này, thời gian học tập ở trung ương, quan hệ của đôi bên dù sao cũng không tệ lắm. Nhưng sau khi được điều nhiệm đến tỉnh Ba Thục nhận chức, Tôn Gia Lạc đuổi kịp được tốc độ của Tăng Thái Bình. Mặc dù không nói ra nhưng ai cũng biết, Tôn Gia Lạc làm như vậy có chút không chân chính lắm.
Thậm chí, Tôn Gia Lạc anh không làm gì cả, hai bên đều không giúp, chỉ ngồi ở giữa để xem cuộc vui, thì cũng chẳng có ai nói gì, nhưng hiện giờ…..
Trong chuyện này, trong lòngNhiếp Chấn Bang có dự định khác, nhưng tạm thời mà nói vẫn chưa phải là thời cơ.
Sắp xếp một chút ngôn từ và suy nghĩ của mình, Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Anh Tôn, Anh Phan, lần này, đặc biệt mời hai anh đến đây chủ yếu là có một chuyện
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang quan sát sự thay đổi thái độ của hai người, Tôn Gia Lạc bộ dạng tỏ ra không hề bận tâm, còn quan hệ của Nhiếp Chấn Bang và Kiến Chương đã có bất đồng, nên ở trước mặt mình tỏ ra thoải mái hơn rất nhiều. Vừa nghe thấy câu nói này liền nhướn mày.
Nhiếp Chấn Bang thản nhiên nói:
- Từ khi tôi được điều nhiệm đến tỉnh Ba Thục, thời gian cũng được vài tháng rồi, lần này vấn đề chủ yếu là muốn điều chỉnh phân công bộ máy Ủy ban nhân dân tỉnh.
Tâm trạng của Tôn Gia Lạc và Phan Kiến Chương ở bên cạnh lúc này cũng đã tốt hơn, giờ này ngược lại đã có vẻ bình thường
Dừng một lát, Tôn Gia Lạc ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Tôi tán thành đề nghị của Chủ tịch, sau khi Chủ tịch nhận chức, vì có một số chuyện, hoặc là Chủ tịch suy xét đến việc vẫn chưa chính thức được chọn, nên sự phân công trong bộ máy của Ủy ban nhân dân vẫn chưa được quyết định cụ thể, hiện giờ chính thức quyết định, tôi cũng rất tán thành
Nói đoạn, Tôn Gia Lạc chủ động nói:
- Chủ tịch, từ khi Phó thủ tướng Nhiếp được điều đi khỏi tỉnh Ba Thục, phương diện công tác cải cách phát triển đều do tôi chủ trì, cá nhân tôi năng lực có hạn, tôi muốn bàn giao công việc này.
Nghe thấy Tôn Gia Lạc nói vậy, Nhiếp Chấn Bang đã sớm có những dự liệu, ánh mắt liếc nhìn Phan Kiến Chương rồi nói:
- Anh Tôn, nói như vậy là tự coi nhẹ mình rồi. Nếu tôi nhớ không sai thì, anh được phân công chủ trì công tác thường vụ Ủy ban nhân dân tỉnh, phụ trách việc phát triển và cải cách, công trình trọng điểm, phòng nhân sự và sở lao động, phân công quản lý Ủy ban Cải cách và Phát triển, nếu điều chỉnh công tác ở Ủy ban Cải cách và Phát triển, đối với anh là điều không công bằng, đối với việc kiến thiết các công trình trọng điểm ở tỉnh Ba Thục là một trở ngại. Dù sao đại đa số công trình trọng điểm đều cần Ủy ban Cải cách và Phát triển phê duyệt, thỉnh cầu của anh đừng trách tôi là không thể đồng ý được.
Nhiếp Nhiếp Chấn Bang rất nhanh chóng cự tuyệt ý kiến của Tôn Gia Lạc, lúc này tâm tính của Tôn Gia Lạc Nhiếp Chấn Bang cũng rất rõ, không ít tỉnh thành trong nhà nước, người đứng đầu khối nhà nước, nắm bắt quyền tài chính, công tác của Ủy ban cải cách và phát triển, đây là điều rất bình thường.
Ví dụ năm đó khi cha mình còn ở tỉnh Ba Thục, Ủy ban Cải cách và Phát triển chính là phạm vi phân công quản lý của cha, tuy nhiên khi cha được điều đi rồi, việc quản lý sự phát triển kinh tế của tỉnh Ba Thục, đã do Tôn Gia Lạc tiếp quản, hiện giờ Tôn Gia Lạc làm như vậy kỳ thực là chịu thua rồi.
Thử nghĩ một chút, công tác ở Ủy ban Cải cách và Chát triển được đặt trong tay của người đứng đầu, có hạng mục gì, nhất định phải đặt bút ký mới được. Như vậy bất cứ kẻ nào cũng khó có khả năng lách qua được người đứng đầu khối nhà nước.
Dừng một lát Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Anh Tôn à, chúng ta là bạn học, tính cách của tôi anh cũng đã rõ, bất luận là làm việc hay làm người, tôi đều có một nói một, còn lừa gạt, hư tình giả ý tôi đều khinh bỉ không bao giờ làm.
Lần này việc điều chỉnh phân công bộ máy cũng là chuyện thông lệ. Đại bộ phận phân công, tôi cũng không có dự định làm. Suy nghĩ của tôi là, trong việc phân công của chính mình, công việc chủ yếu của tôi là chủ trì công tác toàn diện của Ủy ban nhân dân tỉnh, phụ trách tài chính, giám sát, kiểm toán, bố trí phân công công việc, phân công quản lý Sở Tài chính, Sở Giám sát, Phòng Kiểm toán, liên lạc Bộ Tài chính và Bộ Giám sát cùng với bộ phận kiểm toán thường trực tại tỉnh Ba Thục.
Vừa dứt lời, trên mặt Tôn Gia Lạc và Phan Kiến Chương lộ vẻ khâm phục. Tôn Gia Lạc lúc này thở dài một tiếng. Xem ra hắn đã xem thường người bạn học của mình rồi, mặc dù là bạn học, tuổi thì trẻ nhất, nhưng tác phong làm việc thuần thục, suy xét toàn bộ sự việc phải nói là vô cùng chu đáo và chu toàn.
Nắm bắt tài chính coi như là nắm được mạch máu kinh tế của toàn tỉnh, nắm giữ việc giám sát giống như việc bất cứ lúc nào cũng có thể trấn áp hết thảy các con át chủ bài bài, có kiểm toán trong tay giống như việc nắm giữ đánh giá thành tích của các cán bộ, cuối cùng bố trí phân công công việc nắm trong tay, nhân sự của toàn tỉnh coi như nằm trong tay. Như vậy việc nắm bắt công việc tuy không nhiều nhưng mỗi một công việc đều là sinh mệnh, huống hồ còn có Hoàng Tiến, có thể nói là anh em thân thiết với hắn, như vậy vị trí của Nhiếp Chấn Bang ở Ủy ban nhân dân tỉnh đã vững như núi Thái Sơn rồi.
Nghĩ tới đây, Tôn Gia Lạc gật đầu nói:
- Chủ tịch an bài tốt lắm, cá nhân tôi không có bất kỳ ý kiến gì.
Ở bên cạnh Phan Kiến Chương cũng cười nói:
- Chủ tịch, tôi không có ý kiến
Thấy hai người nói vậy, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Các anh đã đồng ý rồi, tôi thấy phải đánh sắt nhân lúc sắt vẫn còn nóng, triệu tập những thành viên khác lại mở cuộc họp chính thức xác nhận lại một số vấn đề.
Có hai người ủng hộ, bên trong bộ máy chính quyền, có hai người quan trọng nhất bày tỏ sự đồng ý, về cơ bản cả hội nghị không có vấn đề gì rồi.
Rất nhanh chưa đến nửa tiếng, bộ máy Ủy ban nhân dân tỉnh, các vị lãnh đạo đang ngồi nhà cũng đã đến phòng họp, Nhiếp Chấn Bang cũng rất đúng giờ bước vào phòng họp.
Nhìn xung quanh, hai bên trái phải là Tôn Gia Lạc và Phan Kiến Chương, lần lượt theo thứ tự là Chu Nghi Ninh, Hoàng Tiến, Lý Hiểu Dương, Lý Vĩ, Lý Quang Cường, và Mã Nguyệt Quần, cuối cùng là trưởng ban thư ký Phương Viên ngồi ở ghế cuối cùng, Lý Cư Bằng là thư ký của Nhiếp Chấn Bang lại là trưởng phòng thư ký của Văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh ngồi bên cạnh đảm nhiệm việc ghi chép cuộc họp.
Trợ lý Chủ tịch tỉnh Trần Phong lại đang dẫn đoàn đi tỉnh Sở Nam tham gia hội chợ du lịch trung tây bộ.
Đặt cốc trà xuống, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Các đồng chí, lần này mở cuộc họp mục đích chủ yếu là vấn đề xác định phân công trong bộ máy.
Dừng một chút, quan sát thần thái biến hóa của mọi người, Nhiếp Chấn Bang thấy, trừ Tôn Gia Lạc và Phan Kiến Chương ra, thì ba người bình tĩnh nhất là Hoàng Tiến, Lý Quang Cường và Mã Nguyệt Quần. Hoàng Tiến bên này tuy nói là treo tấm biển phó Chủ tịch tỉnh nhưng phân công công việc chỉ có một, là Sở Công an. Hơn nữa thông qua sự việc của thành phố Dương Đức, Hoàng Tiến coi như đã thành lập mối quan hệ tốt với Nhiếp Chấn Bang. Lúc này Hoàng Tiến không sợ công việc của mình bị ảnh hưởng nữa.
Ngoài ra tình hình của Lý Quang Cường và Mã Nguyệt Quần không có gì khác biệt lắm. Một người thuộc phái vô đảng, một người thuộc phái Đảng Dân chủ. Một người phụ trách nông lâm ngư, một người phụ trách khoa học giáo dục, đều là những ngành thanh nhàn, điều chỉnh hay không điều chỉnh họ đều không sao cả.
Hơn nữa hai người cũng không phải là thành viên của tổ đảng chính phủ, họ cũng hiểu rõ bản thân họ.
Trong chuyện này, sốt ruột nhất là Chu Nghi Ninh và Lý Vĩ. Nhiếp Chấn Bang lúc này cười nói:
- Công việc chủ yếu không điều chỉnh nhiều, đồng chí Lý Vĩ cần điều chỉnh một chút, công tác ở Sở Lao động và Phòng Nhân sự sau này sẽ do tôi phân công quản lý. Ngoài ra công việc của Sở Tài chính, Sở Giám sát sau khi phó thủ tướng Nhiếp dời đi thì không có quyết định rõ ràng. Những công việc này sau này sẽ do tôi phân công quản lý là được rồi.
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời, ở bên cạnh Tôn Gia lạc và Phan Kiến Chương, Hoàng Tiến, Phương Viên đều phát biểu ý kiến, biểu đạt sự tán thành.
Không có ai ngu gì đi phản đối chuyện này, trong hội nghị, toàn bộ phiếu đều được thông qua vấn đề phân công bộ máy làm việc.
Khi Nhiếp Chấn Bang tuyên bố cuộc họp kết thúc, mọi người đứng dậy, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng dậy, thấp giọng nói với Tôn Gia Lạc:
- Anh Tôn, ngày mai vừa hay là cuối tuần, cùng nhau tụ tập, anh thấy thế nào?
Bạn cần đăng nhập để bình luận