Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 559: Phản ứng của toàn thành phố.

Lý Thái Thạch cuối cùng cũng lên tiếng trấn tính mọi người, khiến thất cả các ủy viên thường vụ ở thành phố Vọng Hải đều thấy được địa vị và thế lực mạnh mẽ của Nhiếp Chấn Bang. Tưởng Lệ và Triệu Phi giờ phút này sắc mặt đều có chút khó coi, thậm chí còn có chút hối hận, ban đầy chỉ nghĩ đến chuyện này có liên quan đến cuộc sống hằng ngày của mình, các ủy viên thường vụ khác cũng sẽ đứng ra phản đối, nhưng lại không để ý đến uy tín của Chủ tịch Nhiếp trong thành phố này.
Đây chính là phương án do Chủ tịch Nhiếp làm ra, nếu thật sự có thể phản đối được thì uy tín của Chủ tịch Nhiếp còn để đi đâu nữa, mặt mũi anh còn để đi đâu nữa, hậu quả thế nào chỉ e không thể tưởng tượng nổi. Nhưng mặt khác, Triệu Phi giờ phút này cũng đã nghĩ thông suốt rồi, cái gọi là trên có chính sách dưới có đối sách, với một phương án này có lẽ sẽ ảnh hưởng tới cả ngàn người trong những bộ phận khác nhau, đối cới các lãnh đạo Thành ủy như mình mà nói, chẳng qua chỉ cần thay đổi suy nghĩ một chút mà thôi.
Trương Hoa Quang giờ phút này cũng liếc mắt qua phía Lý Thái Thạch một cái. Không hổ là Bí thư Thành ủy, túc trí đa mưu, với cục diện như như thế này mà tiến vẫn có thể công, lui có thể thủ, thái độ hoàn toàn bang quan.
Nhưng đây là chuyện không còn cách nào khác, làm Bí thư Thành ủy Lý Thái Thạch là người khống chế tiết tấu của hội nghị thường vụ, là người chủ trì. Những chuyện như thế này những người khác đều không có tư cách, chỉ có hắn có mà thôi, đây là quyền lực do một vị trí tốt đem lại. Dù sao thân là Bí thư Thành ủy, nếu như chút quyền lực cũng không có, khắp nới đều bị mọi người lên tiếng phản đối thì còn uy tín, tiếng nói gì nữa.
Lý Thái Thạch lúc này nhìn chung quanh mọi người một lượt, chậm rãi nói:
- Tuy rằng, trên cơ bản mọi người đều đồng ý thực thi phương án này, vậy thì cũng không cần thảo luận thêm nữa, tôi thấy tiến vào bước biểu quyết đi. Ai đồng ý xin giơ tay.
Pa pa pa
Tiếng nói của Lý Thái Thạch vừa dứt, Nhiếp Chấn Bang dẫn đầu giơ tay lên, ngay sau đó những người tin tưởng và ủng hộ Nhiếp Chấn Bang gồm có Lâm Mực Hàn và Lý Tường Thiên cũng giơ tay lên, tiếp đó, người vừa to thái độ đồng ý là Tề Tư Nguyên và Trương Quang Hoa cũng giơ tau lên. Trưởng ban Tổ chức Lưu Á Phù và Nhiếp Chấn Bang cũng có quan hệ rất tốt, hơn nữa chuyện này ban Tổ chức phải gánh vác công tác không nhỏ, Lưu Á Phù đương nhiên cũng sẽ đồng ý, ngay sau đó giơ tay lên, cứ như vậy, trong một lúc đã có được 6 phiếu.
Những lời của Lý Thái Thạch, cũng khiến Lưu Cao Hoa và Dịch Sướng giơ tay lên, thêm cả phiếu của bản thân ông ta nữa là 9 phiếu, các ủy viên thường vụ khác có giơ tay hay không cũng không quá quan trọng nữa.
Trương Tranh Quang nhìn thấy đại cục đã định, cũng không nói thêm nữa, vẫn là dựa theo thói quen từ lâu, bỏ phiếu trống. Sau đó, Cố Đông Lương cũng lên tiếng:
- Tôi cũng bỏ phiếu trống.
Cuối cùng chỉ còn lại Triệu Phi và Tưởng Lệ, sắc mặt hai người này đều có chút bối rối, trong hội nghị thường vụ Thành ủy, hai người bọn họ lại bị cô lập rồi.
Triệu Phi trầm giọng nói:
- Về thái độ của tôi đối với chuyện này vẫn vậy, tôi bảo lưu ý kiến.
Có đối khi những chuyện trong thể chế có liên quan đến các vấn đề về phẩm đức. Cũng ví như năm đó, Nhiếp lão gia biết cố chấp là không tốt nhưng vẫn kiên định ủng hộ, đây là phẩm đức, một cán bộ mất đi phẩm đức sẽ không người nào dám hợp tác cùng. Giờ phút này Triệu Phi đã thể hiện rõ ràng thái độ phải đối, cũng không thể tiếp tục phụ họa, chỉ có thể kiên quyết tới cùng, trong một thới gian ngắn thất thế là nhỏ, mất đi phẩm đức mới là lớn.
Cục diện đã định, Lý Thái Thạch mỉm cười sau đó gật đầu nói:
- Chín phiếu tán thành, hai phiếu trống và hai vé bảo lưu ý kiến, chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Trưởng ban Thư ký, sau khi tan họp anh chính thức lấy danh nghĩa Thành ủy thảo ra một bản văn kiện, công bố chi tiết quy tắc thực thi tam công chi. Ngoài ra, thông báo với các cơ quan trực thuộc Thành ủy và Ủy ban nhân dân toàn thành phố, học tập tinh thần của hội nghị Thành ủy, hạn chế việc gia tăng tam công chi. Nếu không có chuyện gì nữa thì tan họp đi.
Câu nói của Lý Thái Thạch vừa dứt thì các cán bộ thường vụ có liên can liền đứng lên, trật tự đi ra khỏi phòng họp một cách ngay ngắn. Thần thái ủa các ủy viên thường vụ đều rất nghiêm túc và nghiêm trọng, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đang thu thập sổ ghi chép và chén trà của mình, bên cạnh, Lý Thái Thạch lại mỉm cười nói với anh:
- Chấn Bang, qua bên phòng tôi ngồi một chút đi.
Đối với lời mời của Lý Thái Thạch Nhiếp Chấn Bang cũng không quá kinh ngạc, đây là chuyện hết sức bình thường. Hợp tác trong một bộ máy cán bộ, để chung sống hài hòa thì kết nối lẫn nhau là điều đương nhiên. Lúc này đây Nhiếp Chấn Bang cũng có thể cảm nhận được Lý Thái Thạch muốn nhận được, mặc dù Lý Thái Thạch không nói ra, nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng sẽ không nhắc tới.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang rất sảng khoái, gật đầu nói:
- Cũng tốt, sang bên Bí thư Thái Thạch ngồi một chút.
Bên văn phòng Bí thư Thành ủy, Nhiếp Chấn Bang đã là khách quen rồi, Lý Thái Thạch đưa tới chén trà, anh đặt trên bàn sau đó cũng ngồi xuống bên cạnh.
Chỉnh lại ghế ngồi một chút, Lý Thái Thạch dường như đang suy nghĩ xem nên bắt đầu mở lời với Nhiếp Chấn Bang như thế nào. Lý Thái Thạch là Bí thư Thành ủy, không sai, nhưng ở thành phố Vọng Hải này, bối cảnh và năng lực của Nhiếp Chấn Bang lại khiến Lý Thái Thạch có chút e dè. Lý Thái Thạch cũng đưa ra quyết định, có thể thấy rõ là có lợi cho cả hai bên, là hợp tác cùng có lợi, một khi không hợp rất có thể lại lưỡng bại cầu thương, thậm chí với bản thân ông có thể thất bại do sự thấp cổ bé họng, ở trong chuyện này pha tạp rất nhiều yếu tố, không riêng gì một danh hiệu ủy viên thường vụ Tỉnh ủy mà có thể ép được.
- Chấn Bang, điều lệ tam công chi lần này tôi cảm thấy có thể sẽ có những người phản đối và có chút nguy hiểm.
Lý Thái Thạch vẫn quyết định dùng lòng thành tâm đối đáp.
Điều lệ tam công chi có thể nói là một tên gọi tắt của chi tiết quy tắc thực thi tiếp đãi công vụ, dù sao cũng là hạn chế tam công chi, gọi như vậy cũng là thích đáng.
Lời nói của Lý Thái Thạch rất chân thành, Nhiếp Chấn Bang cũng gật gật đầu. Tam công chi là một chuyện lớn, trong trí nhớ về kiếp trước, còn có nhà nước phải ra mặt, Trung ương xuất quân nhưng cũng không đạt được hiệu quả rõ ràng. Đương nhiên điều này cũng một phần do bố cục quá lớn, do liên quan đến lợi ích cá nhân của quá nhiều người, nhưng dù thế nào sự thật là vẫn đề này vẫn còn rất nhiều khúc mắc.
- Bí thư Thái Thạch, tôi đã có chuẩn bị tâm lý rồi, điều lệ tam công chi có ảnh hưởng rất lớn trên thì tới các lãnh đạo Thành ủy, dưới thì tới các cán bộ bình thường tại cơ sở cũng đều có lợi ích bị liên quan trong đó. Cán bộ của bất kỳ xã hay thị trấn nào ít nhiều cũng sẽ có thói quen như vậy. Lấy tiền của nhà nước để chi cho cá nhân, đưa ra điều lệ này khiến các hành vi như vậy bị cắt đứt, cũng đả kích tới tính tích cực trong công tác, khó tránh khỏi có câu oán hận. Tuy nhiên, tôi thấy đấy là một vài chứng bệnh còn tồn tại nhất định phải được chữa trị triệt để.
Nhiếp Chấn Bang cẩn thận phân tích chi tiết cho Lý Thái Thạch nghe.
Lý Thái Thạch khẽ há miệng gật đầu, ông là người đi từng bước từ cơ sở cho đến chức vụ ở thành phố này, đối với những chuyện dưới cơ sở nắm rất rõ. Khi Lý Thái Thạch còn đang đảm nhiệm chức vụ cán bộ Đảng cơ sở ở xã, thị trấn, ai mà không thiếu tiền của nhà hàng, khách sạn. Lãnh đạo tới kiểm tra thì chiêu đãi món ngon tửu hậu trong nhà hàng, đồng nghiệp mới tới cũng tổ chức yến tiệc tẩy trần, làm lễ ăn uống, ngày lễ tết liên hoan đơn vị cũng là ăn uống. Những khoản này đều được đăng vào tài chính tiêu dùng dưới một cái tên thống nhất, chi phí chiêu đãi.
Đây là một thói quen xấu, nhà nước lại phải tăng chi một lượng lớn, làm tăng gánh nặng cho quần chúng nhân dân. Nếu thật có thể ngăn chặn được trong điều kiện hiện nay, là có thể nhanh chóng thấy được hiệu quả tốt.
- Mức độ cần giám sát quá lớn, hiện giờ các đơn vị đều có quỹ đen. Hơn nữa sẽ có những kế sách đa dạng, phong phú được tạo ra, chỉ e sẽ gặp không ít khó khăn trong việc chấp hành.
Lý Thái Thạch nói như vậy, cuối cùng cũng nhận định cách nói của Nhiếp Chấn Bang.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Chuyện như thế này chỉ có thể bước từng bước một. Trong thành phố thành lập nhiều tổ điều tra ngầm để nghiêm túc đánh giá việc thực hiện điều lệ tam công chi. Tôi nghĩ tóm lại vẫn có thể tạo ra lực uy hiếp đấy, đợi sau khi điều lệ này cơ bản được thực hiện, tôi đề nghị thành phố nên xem xét lập một tổ nhỏ giám sát tài chính thanh toán, tiến hành rửa sạch các quỹ đen đối với các cục ủy và khu toàn thành phố.
Đan xen phù hợp, thận trọng, đây là cách của Nhiếp Chấn Bang. Ban hành điều lệ tam công chi và tra quỹ đen nếu đồng thời tiến hành sẽ xảy ra những ảnh hưởng và bị phản đối khẳng định là rất lớn, nếu không cẩn thận còn khiến cho các cán bộ cơ sở làm phản lại, nếu gặp phải người nào rắp tâm có khi còn gây náo loạn nghiêm trọng. Cho dù là một chính sách tốt cũng phải bị bắt dỡ bỏ, đồng thời thân là lãnh đạo còn phải gánh trách nhiệm tương ứng.
Nhưng, từng bước tiến hành như vậy cũng có thể phần nào xoa dịu đi xung đột đang dữ dội, Lý Thái Thạch lúc này cũng cảm nhận được hần nào năng lực trí tuệ và thủ đoạn của Nhiếp Chấn Bang, quả nhiên không giống với những người bình thường.
Tiếp đó, sau khi lại cùng nhau trao đổi một vài vấn đề về công việc, Nhiếp Chấn Bang đứng dậy cáo từ rời đi. Mà lúc này, điều lệ về tam công chi vừa được công bố, khiến các lãnh đạo của các cục ủy và cơ quan trực thuộc thành phố ở khắp nơi đều như nổ tung.
Buổi chiều, mười mấy đớn vị cục ủy toàn thành phố, chí ít có đến 70% trở lên tổ chức hội nghị tổ Đảng, thảo luận về vấn đề điều lệ tam công chi.
Trong phòng làm việc của Chủ tịch tại Ủy ban nhân dân thành phố.
Nhiếp Chấn Bang lúc này đang ngồi trước bàn làm việc, trên bàn đặt một tập báo cáo về mức độ khả thi và phát triển internet của thành phố Vọng Hải.
So với Hỗ Thành (Thượng Hải), Nam Hải và thủ đô cùng các thành phố lớn khác, vị trí địa lý của thành phố Vọng Hải có những ưu thế nhất định, nhưng tương phản lại, điểm bất lợi cũng không ít. Muốn làm tốt một khối thế này thật sự không thể làm tạm thời là có thể thành hàng lối được.
Lúc này cửa phòng bỗng truyền đến tiếng gõ cửa, ngay sau đó bị bên ngoài đẩy ra, Trưởng ban Thư ký Ủy ban nhân dân thành phố An Quốc Vũ bước vào.
Nhìn thấy dáng điệu của An Quốc Vũ, Nhiếp Chấn Bang nhướn mày, trầm giọng nói:
- Tôi nói Trưởng ban Thư ký An, anh dù sao cũng đã được huấn luyện bài bản rồi, nói chuyện sao cứ ấp a ấp úng vậy, có chuyện gì sao?
Vẻ mặt An Quốc Vũ có chút khó xử, sau khi bị Nhiếp Chấn Bang nhẹ nhàng lên tiếng phê bình, cũng lập tức gật đầu nói:
- Chủ tịch Nhiếp, mấy ngày nay sau khi ban bố điều lệ tam công chi, các ý kiến của các cục ủy trực thuộc thành phố đều khá nhiều, nói là ảnh hưởng lớn tới tính tích cực của các cán bộ cơ sở. Hơn nữa với tình hình trước mắt, mức độ chấp hành thế nào cũng chưa rõ ràng. Ngài xem….. ?
Những lời này khiến chân mày Nhiếp Chấn Bang nhíu lại, điều lệ chấp hành tam công chi bị lên án và ngăn cản, đây là chuyện có thể dự đoán được. Nhưng công khai phản đối, gây xích mích với Chủ tịch Nhiếp, Nhiếp Chấn Bang nhìn đồng hồ trên tay, cũng đã đến giữa trưa rồi, đây là lúc phải đi mời khách, lập tức trầm giọng nói:
- Đi thôi, Trưởng ban thư ký, đi cùng tôi tới các khách sạn khảo sát thực địa một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận