Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1075: Đại cục Hồng Giang.

Đối với Hoàng Văn Vĩ, Nhiếp Chấn Bang cũng không hiểu nhiều, chỉ biết Hoàng Văn Vĩ là cán bộ được điều nhiệm tới từ tỉnh Kim Mai. Còn những thứ khác, Nhiếp Chấn Bang cũng không biết.
Đương nhiên, đó là trước kia, trước khi trung ương bổ nhiệm, Nhiếp Chấn Bang thật sự chỉ biết một chút thông tin như vậy. Nhưng từ khi Hoàng Văn Vĩ đến nhậm chức, ở trên bàn Nhiếp Chấn Bang cũng đã xếp sẵn một tệp tài liệu từ thủ đô tới.
Là tự mình đưa tới, giống như thời cổ đại, cưỡi ngựa mấy trăm dặm để đưa tới.
Cùng với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, thư tín, fax, điện thoại hay là internet đều không ngừng phát triển khiến cho việc kết nối mọi người cũng trở nên nhanh chóng và tiện lợi hơn.
Nhưng điều này cũng gây ra một sự kém an toàn trong việc chuyển thông tin. Trong xã hội hiện đại, bất luận là phương thức thông tin nào cũng không thể bảo đảm một trăm phần trăm tính an toàn.
Điều tra cá nhân thậm chí là gia đình, bối cảnh của một lãnh đạo cấp tỉnh bộ là một chuyện cấm kỵ ở trong thể chế.
Cho nên, Nhiếp Chấn Bang cần gì thì phía Vương Triều sẽ thu thập rồi cho chuyên gia đưa tới.
Hoàng Văn Vĩ là người tỉnh Kim Mai, tốt nghiệp đại học chính quy của đại học Hán ngữ. Lý lịch của Hoàng Văn Vĩ cũng không có điểm nào đáng khen, trung quy trung củ, nói chung là cũng đi từng bước để đạt được thành quả ngày hôm nay.
Nhưng vợ của Hoàng Văn Vĩ thì khiến cho Nhiếp Chấn Bang không ngờ tới. Bà ta là người của nhà họ Trương ở thủ đô. Như vậy là đã hiểu, nhà họ Trương chính là một trong nhóm người liên hợp ở thủ đô đó.
Hoàng Văn Vĩ đi vào, Nhiếp Chấn Bang tỏ vẻ khá nhiệt tình, tự mình ra đón. Sau Nhiếp Chấn Bang khi bảo Hoàng Văn Vĩ ngồi xuống ghế sô pha tiếp khách, Hồng Phong liền bưng lên một tách trà nóng.
Nhiếp Chấn Bang nghiêng đầu, mỉm cười nhìn Hoàng Văn Vĩ nói:
- Phó Chủ tịch Hoàng, ngài đúng là khách khó mời đấy.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến cho Hoàng Văn Vĩ hơi xấu hổ mỉm cười. Con người Hoàng Văn Vĩ này, thích nhất chính là đoán người khác.
Điều này có liên quan rất lớn tới hoàn cảnh sống và kinh nghiệm cuộc sống của ông ta.
Xuất thân từ một gia định công nhân bình thường, điều kiện gia đình Hoàng Văn Vĩ không tới nỗi kém coi nhưng cũng không được tốt lắm. Thành công của Hoàng Văn Vĩ cũng là do sự cố gắng của bản thân mới có được. Khi đi học phải đoán được tâm tư của thầy giáo, hàng năm đều trong top 3 học sinh giỏi. Sau khi tốt nghiệp và tham gia công tác thì phải đoán được tâm tư của lãnh đạo để có thể đạt được sự tán thưởng của lãnh đạo. Khi yêu lại cần phải đoán được suy nghĩ của bạn gái, sau khi cưới thì cần đoán được suy nghĩ của vợ, thậm chí là của bố vợ, mẹ vợ cũng phải đoán được.
Hoàng Văn Vĩ đã thành công. Năm mươi hai tuổi đã trở thành cán bộ cấp thứ trưởng, hơn nữa còn là lãnh đạo chủ chốt của Đảng chính. Đây thành công xứng đáng.
Cho nên, nhiều năm nay, Hoàng Văn Vĩ đã hình thành một thói quen suy đoán như vậy.
Khách khó mời, những lời này của Nhiếp Chấn Bang e là có ý khác. Mình tới Hồng Giang đã một thời gian, nhưng lại chưa bao giờ đến thăm hỏi Bí thư Nhiếp. Đây là Bí thư Nhiếp đang châm chọc mình?
Khẽ cười mỉa một cái, Hoàng Văn Vĩ nói:
- Bí thư đang phê bình tôi rồi. Sau này tôi nhất định sẽ tăng cường suy nghĩ tích cực, cố gắng dựa vào tổ chức.
Hoàng Văn Vĩ nói xong liền chuyển chủ đề, mỉm cười nói tiếp:
- Trà ngon, Bí thư Nhiếp. Nếu tôi đoán không sai thì đây chính là trà búp Minh Tiền Long Tỉnh.
Nhiếp Chấn Bang cười nhạt một tiếng. Hoàng Văn Vĩ quả nhiên là thích suy đoán tâm tư người khác. Câu đó của mình cũng chỉ là tùy ý nói ra mà thôi, căn bản là không có ý gì nhiều.
Đối với Hoàng Văn Vĩ, tâm tư của Nhiếp Chấn Bang cũng rất phức tạp. Thế cục tỉnh Hồng Giang, thoạt nhìn thì rất chắc chắn nhưng cũng không hẳn là vậy. Trước mắt, lực lượng trung thành trong tỉnh Hồng Giang vẫn còn hơi mỏng. Phó Chủ tịch tỉnh, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Phó Chủ tịch thường trực tỉnh, mấy chức vụ này cũng không nằm trong sự kiểm soát của Nhiếp Chấn Bang. Một khi Nhiếp Chấn Bang rời đi, đám người Trần Nhạc trong tỉnh Hồng Giang vẫn chưa đủ lực để nắm quyền chủ yếu. Quan hệ tốt với Hoàng Văn Vĩ cũng là điều cần phải làm.
Nếu như vậy, mặc dù mình có đi thì sẽ đem Hoàng Văn Vĩ ra chống đỡ. Với sự tự thân của Hoàng Văn Vĩ, có thể lôi kéo được đám người Trần Nhạc và Lý Úy Nhiên.
Đây cũng là nguyên nhân mà Nhiếp Chấn Bang khách khí như thế. Trong thể chế, đi một bước thì phải nhìn một bước cũng không được. Bất cứ lúc nào cũng phải đề phòng, đi một bước phải nhìn trước ba bước.
Trước kia, khi còn ở thủ đô, tin tức của Vương Túc Châu đã có chút dấu hiệu muốn động. Theo tính toán, bắt đầu từ khi làm cán bộ cấp bộ trưởng, hai năm ở Ba Thục, bây giờ lại ở Hồng Giang hơn hai năm, như vậy cũng đã đủ rồi.
Lúc này không thể tiếp tục ở lại Hồng Giang công tác được nữa. Muốn thăng chức chỉ có rời đi mới có đường để thăng chức.
Hiện giờ, Nhiếp Chấn Bang tạo mối quan hệ tốt với Hoàng Văn Vĩ thật sự là có lợi đối với tương lai sau này.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Nếu như đồng chí Văn Vĩ thích thì hãy đem một ít về. Trà này là do một người bạn tặng cho tôi. Tôi cũng không có nghiên cứu gì về nó cả, nên để anh thưởng thức thì hơn. Để cho tôi uống thì đúng là đáng tiếc.
Hoàng Văn Vĩ lập tức tỏ vẻ cảm kích, mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, vậy thì ngại quá.
Sau đó, Hoàng Văn Vĩ nghiêm túc nói:
- Bí thư, ngài là chuyên gia về xây dựng kinh tế. Kỳ tích ở Lê Châu và Vọng Hải đều đáng để chúng tôi học tập theo. Nói thật, đảm nhận một vị trí quan trọng như vậy, tôi cũng cảm thấy lo lắng. Bí thư, lần này tôi đến thăm ngài là muốn học tập một chút kinh nghiệm.
Nghe đến đó, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang liền trở nên nghiêm túc. Cán bộ tỉnh Kim Mai, cả Phương Viễn Sơn cũng vậy, tỉnh Kim Mai là nguồn cung ứng tài nguyên lớn của cả nước, chủ yếu là cung cấp than đá. Đối với điều này, Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ, tỉnh Kim Mai phát triển kinh tế bất chấp sự biến đổi của môi trường. Trong vấn đề này, không thể nói là đúng hay sai, đây là nguyên nhân khách quan, không có cách nào.
Nhưng cán bộ xuất thân từ Kim Mai cũng có một thói quen đó là có thể hy sinh trước sự phát triển của đại cục.
Điều này, không phải Nhiếp Chấn Bang không tán thành. Tới bây giờ, Nhiếp Chấn Bang luôn đề xướng phát triển, tiết kiệm tài nguyên và bảo vệ môi trường. Đây là chỉ thị của trung ương, nhưng người chấp hành sớm nhất chính là Nhiếp Chấn Bang.
Suy nghĩ một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng nghiêm mặt nói:
- Đừng nói tới việc lấy kinh nghiệm. Kinh nghiệm của tôi thật ra cũng rất đơn giản. Thứ nhất chính là chú ý bảo vệ môi trường, thu hút trong quá trình đầu tư, xây dựng phương thức bảo vệ môi trường. Bên nào đạt được yêu cầu và tiêu chuẩn của tôi, tôi sẽ nhiệt liệt hoan nghênh. Nếu chưa đạt thì dù có đem lại nhiều giá trị kinh tế, tôi cũng sẽ không đồng ý. Quan điểm của tôi là không thể hy sinh môi trường để đổi lấy sự phát triển. Như vậy là phát triển không cân đối.
Hoàng Văn Vĩ cũng khôn ngồi quá lâu ở chỗ Nhiếp Chấn Bang, sau khi nói chuyện một lúc, liền đứng dậy cáo từ.
Hai bên vốn chưa gặp nhau nhiều nên đương nhiên cũng không có nhiều đề tài nói chuyện. Điều này, Nhiếp Chấn Bang hiểu, Hoàng Văn Vĩ cũng hiểu rõ.
Cho nên, tốt nhất là có chừng mực. Nếu như kéo dài quá lâu, hai bên không có gì để nói thì còn xấu hổ.
Hai bên đều hiểu được điều này là được. Hoàng Văn Vĩ tới đây, mục đích lớn nhất chính là muốn thể hiện thiện ý với Nhiếp Chấn Bang. Còn những chuyện khác thì không quan trọng.
Hơn nữa, hiện giờ, lời nói của Nhiếp Chấn Bang cũng khiến cho Hoàng Văn Vĩ có thiện chí. Hai bên đã hợp ý với nhau, buổi nói chuyện hôm nay coi như là đã thành công. Cả hai bên đều đã đạt được mục đích.
Cuộc gặp này khiến Nhiếp Chấn Bang cũng rất thoải mái. Không cần biết sau này như thế nào, mình đi hay ở lại cũng không ảnh hưởng quá nhiều tới Hồng Giang. Đương nhiên, đó chỉ là một mặt, cụ thể có đi hay không còn phải đợi tới Đại hội tháng ba của Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc.
Đại hội lần này là cơ hội của Nhiếp Chấn Bang. Lúc này, một bộ phận các lãnh đạo lão thành trong cả nước đã phải lui xuống, để lại nhiều ghế trống. Trung ương tất nhiên phải điều chỉnh. Sếp Kiều đã đi được một nửa chặng đường, theo quy luật, đây là lúc bắt đầu chọn ứng viên rồi.
Nếu lần này mà mình có thể có tiến triển thì là chuyện tốt nhất. Hiện giờ, Nhiếp Chấn Bang đã là ủy viên trung ương rồi, lại là nhân vật số một của tỉnh ủy Hồng Giang, có hy vọng gia nhập thế cục rất lớn. Một khi đã gia nhập được vào thế cục thì lập tức phải xuất chiêu ngay, nếu không, làm không tốt thì lại phải chờ tám năm nữa.
Nghĩ tới đây, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, đi tới trước bàn làm việc, cầm điện thoại lên, bấm số của Phó Bí thư Tỉnh ủy Tần Quảng Hán.
Sau hai chuông, bên kia vang lên giọng của Tần Quảng Hán:
- Bí thư, chào ngài.
- Đồng chí Quảng Hán, xin chào. Bây giờ có bận không?
Nhiếp Chấn Bang khẽ cười nói.
Gọi điện thoại của Tần Quảng Hán cũng là một sắp xếp của Nhiếp Chấn Bang. Là một chuyên gia kinh tế, trứng gà không thể đặt vào trong giỏ, Nhiếp Chấn Bang hiểu, nếu như mình rời đi, người có khả năng thay mình nhất chính là Phương Viễn Sơn. Như vậy, chức vụ của Phương Viễn Sơn sẽ do một trong hai người Tần Quảng Hán và Hoàng Văn Vĩ đảm nhiệm. Dù sao, hiện giờ, Phó Bí thư hay Phó Chủ tịch thường trực lên làm Chủ tịch tỉnh cũng đã trở thành chuyện bình thường.
Hơn nữa, từ các phương diện, Tần Quảng Hán lại phù hợp hơn Hoàng Văn Vĩ. Đây cũng là nguyên nhân Nhiếp Chấn Bang gọi cuộc điện thoại này cho Tần Quảng Hán.
Đầu dây bên kia, Tần Quảng Hán suy nghĩ một lát rồi nói:
- Vừa hay tôi cũng vừa tiễn đồng chí Quách Tiểu Quân ở trường đảng.
Tần Quảng Hán là Phó Bí thư chuyên trách, lại kiêm hiệu trưởng trường đảng, có qua lại với phó hiệu trưởng thường trực của trường đảng là điều hết sức bình thường. Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý, cười nói:
- Đồng chí Quảng Hán, nếu không bận thì đến văn phòng của tôi một chút được chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận