Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 810 - Học tập đồng chí Tăng Thái Bình.

Nghe cha hỏi, Nhiếp Chấn Bang lúc này trầm ngâm một chút, trên xe có không ít người, trong trường hợp này nên làm như thế nào cho đúng mực, Nhiếp Chấn Bang vẫn phải tính kỹ.
- Thưa phó thủ tướng Nhiếp, chuyện là thế này, dự án quặng sắt Úc Châu của tập đoàn liên kết giữa phía Hoa Chi và tập đoàn Hoa Cương của Đông Cảng cử hành nghi thức kí kết đầu tư long trọng, ngoài ra cũng là chúc mừng tập đoàn Lý Thị của Đông Cảng phát triển nhanh chóng, dự án Hoa Chi dự thầu chính thức khởi công nên Bí thư Thành ủy Hoa Chi là Trần Tân Dân cùng với Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hoa Cương Triệu Kiến Quốc mới tỏ lời mời, đêm qua bí thư Tăng trên đường đi ô- tô tới Hoa Chi thì gặp tai nạn.
Giọng Nhiếp Chấn Bang bình thản kể rõ lại sự việc với thái độ thành thật.
Trong trường hợp như thế này thì vẻ mặt thái độ cũng cần phải chú ý, lúc này tổ điều tra đã đến đây, Ba Thục mất đi lãnh đạo chủ chốt như vậy là chuyện rất không may, nếu còn mặt mày hớn hở, vui mừng thì còn ra cái gì nữa, vui sướng khi người khác gặp họa sao? Làm vậy khó tránh khỏi bị người ta lên án.
Nhiếp Quốc Uy nghe xong gật đầu bảo:
- Đồng chí Thái Bình ra ngoài mà sao không có xe cảnh sát, phóng viên báo chí và truyền thông tỉnh cùng với các lãnh đạo ban ngành liên quan sao không có ai đi theo?
Quá trình điều tra coi như đã bắt đầu, không đợi Nhiếp Chấn Bang trả lời, Phó bí thư Long Canh Hoa bên cạnh mở miệng nói:
- Báo cáo lãnh đạo, sau khi gặp chuyện không may tôi đã tra xét một chút ghi chép của văn phòng Tỉnh ủy và cơ quan sự vụ, lúc ấy bí thư Tăng muốn đơn giản. Ngoài ra suy xét thấy việc chính lần này là tiếp tập đoàn Hoa Cương nên các lãnh đạo cấp phó không cùng đi theo, phóng viên báo chí và truyền thông tỉnh cũng đã tới Hoa Chi từ trước, cho nên mới có chuyện bí thư Tăng đi một xe tới đó.
Nghe lời của Long Canh Hoa, Nhiếp Quốc Uy gật gật đầu, vừa rồi, một câu “Thưa lãnh đạo” vừa rồi, Nhiếp Quốc Uy cũng nghe ra ý tứ Long Canh Hoa này chuẩn bị nương nhờ nhà họ Nhiếp rồi.
Nhiếp Chấn Bang cũng khá nghiền ngẫm nhìn Long Canh Hoa, đáng để cân nhắc, dụng ý của Long Canh Hoa là thế này: Bầu ơi thương lấy bí cùng, Nhiếp Chấn Bang mới ngồi vào vị trí mới chưa lâu, cái ghế trống mới đây tự nhiên sẽ có xu hướng thuộc về Long Canh Hoa.
Một lúc sau, Nhiếp Quốc Uy mới mở miệng nói:
- Đồng chí Thái Bình thật gương mẫu, vẫn còn nguyên sự mộc mạc trong gian khó của quá trình phát triển Đảng ta, tác phong không sợ gian nguy, khổ thì nếm trước sướng thì hưởng sau, ý chí cao cả nhường nào, đồng chí Thái Bình ra đi, trung ương vô cùng thương tiếc.
Một câu nói kia cho dù là để đậy nắp quan tài cho Tăng Thái Bình thì thái độ đó cũng khiến tổ điều tra hiểu, khiến Nhiếp Chấn Bang và Long Canh Hoa đều thoáng chút suy nghĩ trên nét mặt.
Người đã chết là xong hết mọi chuyện, ân oán mà Tăng Thái Bình để lại trước đây giờ đã không thích hợp để nói thêm, nói chung trước khi Tăng Thái Bình ra đi, phần lớn công việc vẫn ở đúng chỗ của nó, đây là chuyện không phải nghi ngờ gì.
Hơn nữa, lời Nhiếp Quốc Uy nhất quyết không phải là ý kiến cá nhân, chuyện này tất nhiên là đã được trung ương thảo luận thông qua, hiện phía trung ương đang muốn dùng chuyện này để tạo điển hình, tình hình đã thế thì những người khác đương nhiên phải hết sức phối hợp, tuyệt không hai lời.
Tổ điều tra một ở lại nhà khách Tỉnh ủy ngay bên cạnh trụ sở Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, còn Nhiếp Quốc Uy tất nhiên là về nhà số hai trong khu tập thể Tỉnh ủy.
Về tình về lý mà nói, những người khác cũng không tiện có ý kiến gì, dù gì đây cũng không phải chuyện kiểm tra kỷ luật, đây là đi điều tra nên dĩ nhiên là không có gì để lảng tránh và kiêng kị. Thứ hai, Nhiếp Chấn Bang là con trai Nhiếp Quốc Uy, bố ở chỗ con vốn cũng không có gì đáng trách cứ.
Đi vào sân thì thấy Dương An Na đã mỉm cười ra đón:
- Bố đến rồi ạ!
Nhiếp Quốc Uy gật đầu xem qua phòng ốc nhà cửa, rất vừa lòng mỉm cười nói:
- Vẫn như cũ, không có gì thay đổi, hay lắm!
Lời khen đó đủ để chứng minh tâm trạng Nhiếp Quốc Uy lúc này rất tốt, An Na cũng cười nói:
- Bố ạ, Chấn Bang đã bài trí dựa theo những nơi mà bố đã từng chiến đấu, lúc trước đến xem qua đã đem ảnh chụp treo trong phòng cho có cảm giác đang ở nhà, như vậy cũng hay vì ở phòng trông mới quá sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, bố thấy phải chứ ạ?
Con dâu săn sóc tỉ mỉ khiến Nhiếp Quốc Uy rất an lòng, cười ha hả bảo:
- Chấn Bang con xem, An Na quả nhiên không hổ là con gái rượu của Thắng Lợi.
Hai cha con ngồi xuống ghế sa lon, Nhiếp Quốc Uy châm điếu thuốc, hít thật sâu một hơi, lúc này mới nghiêm mặt nói:
- Chấn Bang, lần này về chuyện của Tăng Thái Bình, ở trên có ý là phải kiểm soát một chút, cái gì cần giấu thì giấu đi, tuyên bố là qua đời trong khi làm công vụ, chuẩn bị tang lễ cấp nhà nước.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, chuyện này Nhiếp Chấn Bang rất hiểu, đứng ở phía trung ương mà nói, tin Tăng Thái Bình bị tai nạn xe tử vong truyền đi đương nhiên là không dễ nghe, đây chẳng phải là giễu cợt vấn đề trật tự và an toàn giao thông trong nước hay sao? Nói là qua đời trong lúc làm công vụ nghe có vẻ vinh dự hơn rất nhiều, như vậy sẽ tạo cho người ta cảm giác về hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Dừng một chút, Nhiếp Quốc Uy nhìn Nhiếp Chấn Bang, tiếp tục nói:
- Một điểm nữa là chuyện hậu sự của đồng chí Tăng Thái Bình, con phải quan tâm một chút, các mặt đều phải hành động thiết thực, lễ truy điệu phải long trọng, khí thế, vậy cũng coi như là chút an ủi cuối cùng dành cho đồng chí Thái Bình.
Về chuyện này, Nhiếp Chấn Bang cũng cảm nhận được rất nhiều, trong thể chế đều có chuyện như vậy, phàm là cán bộ cao tuổi, không có quá nhiều tiềm lực thăng tiến, cuối cùng lui về tuyến sau thì cơ bản đều được thăng nửa cấp để về Hội đồng nhân dân hoặc là Mặt trận Tổ quốc đảm nhiệm chức phó, các cấp Đảng uỷ chính quyền đều như vậy, đó coi như là một sự an ủi.
Chuyện này có thể hiểu được, dù sao cũng không phải chức vụ thực tế, cũng không ảnh hưởng đến toàn cục, điểm này cũng là để chứng minh ân tình của Đảng, đối xử có tình người.
Nếu lui về tuyến hai đã được chiếu cố như vậy thì tử vong đột ngột như Tăng Thái Bình tất nhiên cũng sẽ có sự an ủi tương ứng.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu đáp:
- Bố cứ yên tâm, về một số câu chuyện cảm động cũng như tin tức thời sự nóng hổi và hình tượng chiến tích trong cuộc đời bí thư Tăng cũng đang từng bước được xác thực lại, bí thư Tăng theo nghiệp chính trị cả đời, đến giờ phút cuối cùng vẫn kiên trì chiến đấu trên cương vị công tác, vì lợi ích của nhân dân Ba Thục mà bôn ba, tinh thần này đáng để học tập và nhân rộng.
Nhiếp Quốc Uy mỉm cười gật đầu, lời của Nhiếp Chấn Bang khiến Nhiếp Quốc Uy rất vừa lòng, vừa nói đã hiểu, lại còn nói một hiểu mười.
Từ khi hai cha con biết nhau, có thể nói mỗi một bước đi của ông đều có liên hệ rất lớn với Nhiếp Chấn Bang, chuyện này cũng khiến Nhiếp Quốc Uy hết sức cảm động, nếu như không có đứa con trai này thì ông cũng khó có thể lên được vị trí hiện nay.
Dừng một chút, vẻ mặt Nhiếp Quốc Uy nghiêm túc nói:
- Chấn Bang, còn một chuyện e là phải nói với con, vị trí của đồng chí Thái Bình để lại e là con không có hy vọng gì.
Nói đến chuyện thăng tiến chức vụ, Nhiếp Chấn Bang ngạc nhiên mất một chút rồi lập tức gật gật đầu, cười nói:
- Bố không nói thì con cũng hiểu mà, vị trí hiện tại với con mà nói là tốt lắm rồi, có thể làm được rất nhiều việc trên cương vị này, con rất vui và cũng không để tâm đến chuyện này đâu.
Nhiếp Quốc Uy cũng tin lời con trai, hai cha con nói chuyện chẳng có gì phải giấu diếm, nói một là một, không đáng phải đề phòng gì nhau.
Tiếp đó, ngày hôm sau tổ điều tra lập tức đến Vân Thương Sơn phía Hoa Chi, chuyên gia phá án giao thông của Bộ Công an tiến hành thăm dò thực địa và nghiên cứu ngay tại hiện trường, kết luận đưa ra là có xe vận tải đi ngược chiều với tốc độ quá nhanh khiến cho lúc vào cua bán kính tăng rộng, tốc độ lại nhanh nên đâm thẳng với xe chuyên dụng của Tăng Thái Bình khiến bốn người tử vong tại chỗ.
Kết luận đã có, về phần công việc an ủi cụ thể đương nhiên sẽ có cơ quan chuyên trách xử lý.
Trong lễ truy điệu diễn ra tại nghĩa trang liệt sĩ cách mạng Thiên Phủ, Nhiếp Quốc Uy đại diện đặt vòng hoa viếng di thể Tăng Thái Bình, sau đó Nhiếp Quốc Uy thay mặt cấp trên và tổ điều tra phát biểu, đảo ngược không ít sự thật, thuật lại tỉ mỉ rằng Tăng Thái Bình từ lúc theo nghiệp chính trị tới nay, toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân, kêu gọi toàn thể cán bộ lãnh đạo, quần chúng nhân dân, các giai tầng xã hội tỉnh Ba Thục học tập sự mộc mạc trong gian khó, tinh thần cao thượng một lòng vì dân, tình cảm sâu đậm và tác phong của đồng chí Tăng Thái Bình.
Đêm hôm đó, bản tin tỉnh Ba Thục và bản tin bảy giờ tối của đài truyền hình quốc gia đều chính thức tuyên bố báo tang Tăng Thái Bình.
Nhưng phần nguyên nhân tử vong cụ thể thì bỏ tai nạn giao thông mà cách nói được nhất trí là đồng chí Tăng Thái Bình do việc công nặng nhọc, vất vả quá độ mà cuối cùng không cứu được.
Phía trung ương, trước hết kêu gọi cả nước học tập đồng chí Tăng Thái Bình. Trong hội nghị, ông Thẩm và ông Lãnh đều có những bài phát biểu quan trọng.
Sau đó, ông Thẩm lại còn tự tay viết đề từ học tập đồng chí Tăng Thái Bình.
Trung ương đã quyết như thế, công việc của tổ điều tra cũng đã kết thúc, tiễn tổ điều tra lên máy bay rời khỏi tỉnh Ba Thục xong, đám người Nhiếp Chấn Bang mới rời sân bay.
Vừa ra khỏi sân bay, trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy Tần Lâm Lâm từ phía sau đi lên, mỉm cười khẽ nói:
- Chủ tịch tỉnh Nhiếp, tối nay anh có rảnh không ạ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận