Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 859: Nhà giam Cổ Tần.

Thành phố Cổ Tần tỉnh Yến Bắc.
Nơi này, chẳng qua chỉ là một thành phố cấp huyện của tỉnh Yến Bắc quản lý. Trong các huyện thị của Yến Bắc, không xem là huyện đặc biệt khó khăn, cũng không được xem là khu vực phát triển, không có quá nhiều đặc sắc. Nhưng, thành phố Cổ Tần vì một địa danh mà nổi tiếng. Đó chính là, nhà giam Cổ Tần.
Lúc này, ngoài cửa nhà giam Cổ Tần, một chiếc xe thể thao đậu sát bên cạnh, mở cửa xe, Nhiếp Chấn Bang và Trần Lạc từ trên xe bước xuống.
Gặp nhau ở thành phố Lương Khê, Trần Lạc không chút do dự. Sau khi nhận lời Nhiếp Chấn Bang, Trần Lạc được điều lệnh rất nhanh chóng. Tốc độ này, có thể nói hoàn toàn vượt qua dự tính của Trần Lạc.
Điều này khiến Trần Lạc hết sức phấn khởi. Điểm này đủ để chứng minh tâp đoàn nhà nước Hoa Hạ này, hoàn toàn không giống với vẻ ngoài, đơn giản như vậy.
Đối với những thứ này, Trần Lạc vẫn rất hiểu. Nhiếp Chấn Bang hiện nay không làm ở tỉnh Giang Bắc, mặc dù cũng có quan hệ ở tỉnh Giang Bắc. Nhưng, điều động một cán bộ cấp Phó Giám đốc Sở dễ dàng như vậy, cũng không phải đơn giản..
Vốn là, dựa theo suy đoán của Trần Lạc, từ lúc mình gật đầu nhận lời đến khi lãnh đạo bắt đầu vận hành việc này, cuối cùng chính thức hạ lệnh điều động, nói thế nào cũng cần thời gian mười ngày. Dù sao, mình cũng là Ủy viên thường vụ Thành ủy thành phố Lương Khê, Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật. Đột ngột điều động, không có bất kỳ dâu hiệu điều động nào đối với công tác của thành phố Lương Khê có thể bị ảnh hưởng.
Nhưng, lệnh điều động sang ngày thứ hai thì đã đến. Hơn nữa, ngay tiếp theo, Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật mới cũng đến thành phố Lương Khê tiến hành bàn giao công tác với mình. Là một công an lão thành, Trần Lạc nhạy bén phát hiện ra mấu chốt vấn đề.
Sau khi bàn giao xong công việc, quan hệ công tác của gia đình Trần Lạc cũng lập tức nhận được chiếu cố đặc biệt. Lần này, gia đình Trần Lạc trực tiếp điều động về thủ đô. Điều này lại khiến Trần Lạc càng thêm kinh ngạc. Từ bên trong lời nói của lãnh đạo cũ mà biết được, Tổng bộ của tập đoàn Hoa Hạ ở tỉnh Cam Châu, gia đình lại điều về thủ đô, đây lại là một tình huống bất ngờ.
Con của Trần Lạc cũng đã lớn, cũng không cần phí quá nhiều suy nghĩ mà chiếu cố gì nữa, đi theo bà xã cùng về thủ đô học tập. Lúc này Trần Lạc lại cùng Nhiếp Chấn Bang cũng đi ô tô đến thành phố Cổ Tần tỉnh Yến Bắc.
Nhìn tường rào của nhà giam Cổ Tần, hàng rào điện dày đặc, phía trên, vài tòa nhà hình tháp cao chót vót, binh lính vũ trang đầy đủ đang tuần tra không ngừng. Tất cả những điều này đều thể hiện ra chỗ phi phàm của nhà giam Cổ Tần.
Nơi này, là một trong những nhà giam tội phạm cỡ lớn có tiếng trong nước của Hoa Hạ. Nhìn cửa sắt dày cộp, Trần Lạc hạ giọng hỏi:
- Ông chủ, chúng ta đến nhà giam làm gì?
Nhiếp Chấn Bang nhìn qua nhà giam Cổ Tần, mạch suy nghĩ hơi bay bổng. Ông chủ - cách xưng hô này mình ghét nhất. Cán bộ lãnh đạo của Bộ phân Đảng chính, học theo thế tục thương trường, gọi ông chủ, đây không phải là tác phong không đứng đắn sao? Nhưng, hiện nay, Nhiếp Chấn Bang bản thân là Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hoa Hạ cũng đã ứng với cách gọi này. Hiện giờ, mình là thương nhân không hơn không kém, thì phải gọi là ông chủ rồi.
- Đến tìm một người, một người chúng ta cần
Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói.
Thấy dáng vẻ của Trần Lạc và Vũ Lập bên cạnh đều hơi nghi hoặc, thật khó mà tin được ở bên trong nhà giam Cổ Tần này vẫn có thể có người mà mình cần. Là phạm nhân? Hay là nhân viên làm việc ở đây. Trần Lạc và Vũ Lập đều suy nghĩ không ra.
Ba người bước về phía trước, bước thẳng đến bục gác trước mặt của cảnh sát vũ trang, Nhiếp Chấn Bang từ trong túi áo lấy ra thẻ công tác của mình và một văn bản đưa tới, mỉm cười nói:
- Tiểu đồng chí, đây là thẻ công tác của tôi và thư giới thiệu của Bộ phận An toàn. Tôi tìm Giám thị trưởng của các anh, đồng chí Hà Trường Long.
Nhiếp Chấn Bang nhiều năm giữ chức vụ lãnh đạo, trong hành vi cử chỉ đương nhiên mang một chút khí chất không tầm thường. Đây chính là cái gọi là khí chất của kẻ bề trên.
Cảnh sát vũ trang ở chốt gác của nhà giam Cổ Tần tất nhiên chỉ là một tiểu nhân vật tầm thường, nhưng hoàn toàn không ngốc. Từ trên người của Nhiếp Chấn Bang, anh ta nhìn thấy một khí chất còn uy nghiêm hơn cả Chính ủy.
Rất khách sáo đón nhận đồ mà Nhiếp Chấn Bang chuyển tới, trên thẻ công tác là chức vụ Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hoa Hạ và cấp bậc phía trên đường gạch viết rõ ràng là cấp Bộ trưởng. Tiểu chiến sĩ cảnh sát vũ trang ngay cả thư giới thiệu cũng không nhìn, vội vàng thi lễ:
- Xin chào thủ trưởng!
Nhiếp Chấn Bang cười ha ha nói:
- Đồng chí, đừng câu nệ, không cần phải căng thẳng thế. Cậu xem qua thư giới thiệu, nếu không có vấn đề gì, phiền cậu thông báo cho Giám thị trưởng Hà, được không?
Có con dấu đỏ tươi của Bộ phận An toàn, người chiến sĩ không chút do dự, quay người, gõ cánh cửa sắt lớn, nói với bên trong mấy lời. Không đến năm phút, một cánh cửa hông bên cánh cổng lớn liền mở ra, mười mấy người nối đuôi nhau mà ra. Người đàn ông đi đầu, mắt nhìn trên người Nhiếp Chấn Bang, có vẻ hết sức khách sáo:
- Vị này chính là Chủ tịch Nhiếp của tập đoàn Hoa Hạ phải không? Xin chào, xin chào! Tôi là Hà Trường Long. Bộ trưởng Cổ trước đây đã giải thích qua với chúng tôi ở đây, chúng tôi nhất định phối hợp toàn lực với Chủ tịch Nhiếp. Chủ tịch Nhiếp! Mời vào trong.
Theo sau Hà Trường Long bước vào bên trong nhà giam. Phía ngoài cùng là toàn bộ khu vực văn phòng của nhà giam. Dưới sự hướng dẫn của Hà Trường Long, Nhiếp Chấn Bang trực tiếp đến thẳng bên trong phòng làm việc của Hà Trường Long.
Lúc này, đã có Thư ký mang trà nước đến. Nhiếp Chấn Bang có vể rất nhẹ nhàng, uống một ngụm, lập tức nói:
- Giám thị trưởng Hà! Không biết tình hình hiện nay của Lâm Phong thế nào?
Nhiếp Chấn Bang vừa nói ra cái tên này, gương mặt của Hà Trường Long đã lộ ra một nụ cười khổ não. Đúng, cái tên Lâm Phong này không ngờ khiến cho đường đường là một Giám thị trưởng của nhà giam Cổ Tần lại có cảm giác bất đắc dĩ.
Dừng một lát, gương mặt của Hà Trường Long cũng mang một vẻ tươi cười, nói:
- Chủ tịch Nhiếp! Tôi tin rằng, tình hình của Lâm Phong trước đây Bộ trưởng Cổ có lẽ đã giới thiệu qua với anh. Người này, có thể nói là một người cực kỳ nguy hiểm, cũng có thể nói là nhân vật cấp báu vật quốc gia. Quốc gia đem giam giữ bên trong nhà giam Cổ Tần, trên thực tế chẳng qua cũng chỉ vì đối phó với một số cơ quan tình báo nước ngoài mà thôi. Trên thực tế, ở đây, tiểu tử này chính là một tổ tông mà nhà giam Cổ Tần phải cung phụng.
- Phòng giam cách ly, có mạng internet quang học chuyên dụng, trang bị cũng làm máy tính tiên tiến nhất. Trong phòng, điều hòa, máy nước nóng, ti vi, máy giặt, tủ lạnh và đầy đủ các loại thiết bị tập thể hình. Anh ta đâu có đi ở tù, đây quả thực là đang nghỉ phép. Tuy nhiên, bây giờ thì tốt rồi, Chủ tịch Nhiếp mang anh ta đi, coi như giảm bớt cho tôi một gánh nặng.
Hà Trường Long cũng không phải sợ hãi Nhiếp Chấn Bang. Dù sao, mình cũng thuộc về hệ thống nhà giam tư pháp, cấp bậc Nhiếp Chấn Bang tuy cao, nhưng, cũng không phải cùng một con đường, cũng đè không được trên đầu ông ta. Giao lưu qua lại cũng có vẻ tương đối thoải mái.
Bên cạnh, Trần Lạc có chút kinh ngạc. Ông ta thật sự không ngờ, trong nhà giam Cổ Tần lại có thể có sự tồn tại đặc thù hiếm thấy này. Điều này hoàn toàn phá vỡ nhận thức của ông ta.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười giới thiệu:
- Lão Trần, không cần phải kinh ngạc, Lâm Phong này, tôi nói một cái tên, đoán chừng anh sẽ biết, Biệt danh của anh ta trên mạng gọi là Nhất Khối. Mạng internet không phải có một cái gọi là Đảng Ngũ Mao sao? Anh ta liền muốn khác người, tự xưng là Nhất Khối. Người này, là hacker cực kỳ lợi hại nổi danh trên thế giới, đã từng nhiều lần đột nhập trung tâm mạng của cơ quan tình báo và chính phủ nước ngoài, ra vào Lầu Năm Góc giống như cơm bữa. Nhiều quốc gia trên thế giới phát lệnh truy nã treo giải thưởng lùng bắt anh ta. Quốc gia, vì sự an toàn và danh dự quốc tế mà suy xét, dẫn độ anh ta, phán quyết tù chung thân. Trên thực tế, cũng là bảo vệ anh ta một cách trá hình.
Trên thực tế, đây cũng chỉ là một thủ đoạn của quốc gia mà thôi. Nếu không, cũng không thể để Nhiếp Chấn Bang mang Lâm Phong đến tập đoàn Hoa Hạ ở Cam Châu. Đến lúc đó, căn cứ của tập đoàn Hoa Hạ chắc chắn là nghiêm mật. Lâm Phong đến đó, an toàn đương nhiên là không vấn đề gì.
Sau khi giới thiệu xong tình hình của Lâm Phong, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, mỉm cười nói:
- Giám thị trưởng Hà! Vậy thì, hiện nay chúng ta vào việc chính thôi.cùng đi gặp Lâm Phong một lát nhé! Tôi muốn nói chuyện riêng với anh ta.
Kiểu tác phong thẳng thắn này của Nhiếp Chấn Bang khiến Hà Trường Long hơi chùn lại, sững sờ một lát. Tuy nhiên, chỉ trong nháy mắt đã lấy lại tinh thần, mỉm cười nói:
- Được, được. Chủ tịch Nhiếp! Mời đi lối này.
Phòng của Lâm Phong và phòng giam của nhà giam không cùng một khu vực. Từ khu vực văn phòng làm việc đi thẳng về phía trước, trước mặt chính là lối đi vào khu vực giam giữ. Bên cạnh, lại có một bức tường cao vút cách ly khu văn phòng làm việc và khu vực giam giữ. Cuối cùng, có một lối rẽ, đi lên phía trước, lại là một khu vực cách ly đôc lập ước chừng hai trăm mét vuông, giống như một căn nhà cấp bốn nhỏ. Là kiểu dáng đơn giản nhất.
Hai căn phòng song song nhau, chỗ còn lại dùng tường rào vây kín, ở giữa là một vườn hòa nhỏ. Đoàn người tiến vào sân, hoàn toàn không nghe thấy bất cứ tiếng động nào. Hà Trường Long dẫn Nhiếp Chấn Bang tiến thẳng vào phòng.
Lúc này, bài trí trong căn phòng khiến Nhiếp Chấn Bang sững người lại. Trong căn phòng bày biện rất trống trải, ngoại trừ một chiếc giường và một cái tủ đầu giường, những khu vực khác đều là thiết bị vi tính. Trên tường, treo một tivi tinh thể lỏng 24 inch. Bên cạnh, trên một chiếc bàn, phơi bày máy móc trần trụi. Nhiếp Chấn Bang tuy không quá hiểu biết về vi tính, nhưng cũng có thể nhận ra, cái này có lẽ chính là máy tính chủ của Lâm Phong.
- Lâm Phong, tôi chính thức thông báo với anh, từ hôm nay trở đi anh được ra tù. Vị này là Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hoa Hạ Nhiếp Chấn Bang tiên sinh, từ hôm nay anh chính là nhân viên của tập đoàn Hoa Hạ.
Hà Trường Long ho lên một tiếng, nói.
Lúc này, người đàn ông đang ngồi trước bàn phím, ngay cả nhìn Nhiếp Chấn Bang cũng không nhìn, mang cặp kính cận, trước sau như một nhìn chằm chằm vào máy tính, có vẻ hơi mất kiên nhẫn, nói:
- Cảnh sát Hà, giờ đây anh đừng phiền tôi, tôi đang có việc nghiêm túc, đợi tôi làm xong cái này rồi hãy nói.
Cao nhân Lâm Phong này quả nhiên có kiểu phong cách của kẻ có tài, ngón tay như bay, trên máy tính, toàn bộ tiếng Anh hiển thị tốc độ cực nhanh, từng hàng từng hàng di chuyển. Nhiếp Chấn Bang cũng vội vã, kiên nhẫn chờ đợi. Sau nửa giờ, Lâm Phong cuối cùng cũng đã làm xong.
Cả người đều nằm trên ghế, cơ thể giãn ra, đung đưa mấy ngón tay. Lúc này, khí thế trên người Lâm Phong phút chốc bỗng trở nên lười biếng, một thái độ thờ ơ. Quan sát đám người Nhiếp Chấn Bang, lạnh nhạt nói:
- Anh chính là tập đoàn Hoa Hạ gì đó hả? Tôi không đi, tôi ở đây rất tốt. Nhiều người bảo vệ tôi như vậy, ăn mặc không lo. Tôi không đi đâu cả, chỉ ở đây thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận