Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1179: Tìm Bí thư Nhiếp báo cáo

- Hả? Bộ máy Thủy núi huyện xảy ra chuyện gì vậy? Ngưu Vệ Bình còn có thể làm được hay không? Một huyện Thủy Sơn tốt đẹp như vậy lại bị anh ta phá hư thành thế này, khiến cho chướng khí mù mịt. Chức Bí thư huyện ủy này, anh ta còn có thể làm được hay không đây. Không thể làm thì sớm cút đi, thay người có thể làm lên.
Chu Triều Quốc lửa giận ngút trời.
Bởi vì chuyện của huyện Thủy Sơn trước đó đã bị Tỉnh ủy phê bình. Nếu không phải Bí thư Nhiếp bảo vệ. Chuyện này sẽ không thể lắng xuống đơn giản như vậy. Hiện tại, lại bị mắng xối xả một trận. Chu Triều Quốc cũng nổi giận. Nếu một số đồng chí ở thành phố, da mặt không biết xấu hổ thì mình cũng không có gì để nói nữa. Có Bí thư Nhiếp ở phía sau ủng hộ thành phố Nghi Châu này còn trở mình không ra sóng gió.
Lúc nói lời này, ánh mắt của Chu Triều Quốc nhìn sang phía Chủ tịch thành phố Hoàng Lập Hùng ngồi bên cạnh. Hoàng Lập Hùng này, có rất nhiều tư tâm. Tâm cao khí ngạo. Đáng tiếc, phải ở thành phố Nghi Châu làm ra thành tích. Lần này, chuyện thu hồi đất ở huyện Thủy Sơn chính là do Hoàng Lập Hùng đứng sau chỉ đạo.
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy sự kiện thu hồi đất của huyện Thủy Sơn là do huyện Thủy Sơn muốn thu hút đầu tư, nhưng, ở thành phố mọi người đều hiểu rõ, trong chuyện này Hoàng Lập Hùng ít nhiều cũng là nhân vật trọng yếu.
Đây cũng là nguyên nhân khiến bộ máy Ủy viên thường vụ Thành ủy mở một mắt nhắm một mắt đối với chuyện của huyện Thủy Sơn. Ai lại muốn vì một đám dân chúng đi đắc tội với Hoàng Lập Hùng chứ. Vậy không phải là ngốc sao?
Sắc mặt Hoàng Lập Hùng có chút khó coi, Ngưu Vệ Bình là người của mình, điều này ai cũng biết đấy. Lời này của Bí thư Chu là có ý gì. Rõ ràng là muốn nhắm tới mình.
Đột nhiên tổ chức họp Hội nghị thường ủy khẩn cấp. Mặc dù là có điện thoại của Bí thư Nhiếp thì sao. Lúc này, nếu như mình không nói lời nào. Tất nhiên sẽ khiến mọi người nghĩ mình đang lùi bước.
- Ha ha.
Hoàng Lập Hùng mỉm cười thu hút sự chú ý của mọi người, lúc này, ông ta cũng chậm rãi, ngồi thẳng dậy, nhìn không chớp mắt, cũng không thèm nhìn Chu Triều Quốc, tiếp tục nói:
- Bí thư Chu nói quá lời rồi. Công tác của huyện Thủy Sơn không phải vẫn rất xuất sắc hay sao, nhất là hai năm qua, công tác thu hút đầu tư, nổi tiếng toàn thành phố. Kiến thiết thành thị hóa làm rất khá. Có thể nói, biến chuyển từng ngày, một thành phố hiện đại mới từ từ dâng lên ở huyện Thủy Sơn. Điều này chứng minh đội ngũ bộ máy huyện Thủy Sơn vẫn rất có sức chiến đấu.
Nói tới đây, Hoàng Lập Hùng cũng dừng lại một chút, điều này vừa hay cũng là điều mà Hoàng Lập Hùng lo lắng, cho dù công tác của huyện Thủy Sơn làm bậy cỡ nào, công tác quần chúng thô bạo đến cỡ nào. Nhưng, sự tăng trưởng và phát triển của nền kinh tế kinh tế vẫn không bị gạt bỏ. Đây là chiến tích.
- Về phần những nông dân này, rõ ràng là một đám điêu dân. Dựa theo giá cả một thửa ruộng tốt bồi thường hơn mười nghìn, đã là rất tốt rồi. Một mẫu đất, mệt sống mệt chết, hàng năm có thể kiếm được một ngàn đã là rất giỏi rồi. Hơn mười nghìn, cũng đủ mười mấy năm rồi. Vậy còn chưa đủ gì chứ. Rõ ràng đây là một đám người lòng tham không đáy. Đối với người như vậy, chúng ta phải giết một người răn trăm người. Nên giam giữ thì giam giữ. Nên khởi tố thì khởi tố, kiên quyết không thể dung túng.
Hoàng Lập Hùng nói nghe hợp tình hợp lý. Thời đại này, phải theo đuổi kiến thiết và phát triển kinh tế. Tất cả lấy kinh tế làm trọng. Hết thảy đều hướng về phía trước.
Nói hay, đối với quần chúng tốt mà không thể phát triển kinh tế địa phương thì đó đều là lời nói suông. Chỉ cần phát triển kinh tế địa phương, có chút tỳ vết nào, có chút khuyết điểm, cũng không coi là gì, trung ương không phải cũng nói lấy kiến thiết kinh tế làm trung tâm sao.
Về chuyện nông dân huyện Thủy Sơn quỳ chặn đường, theo Hoàng Lập Hùng, đây là điển hình của việc xảo trá vơ vét tài sản. Đừng nói mỗi mẫu đất còn phải bồi thường hơn mười nghìn. Nghe nói, có địa phương, giá bồi thường mỗi mẫu đất chỉ có mấy nghìn, thậm chí, mấy trăm đồng. So ra, huyện Thủy Sơn đã bồi thường rất hậu hĩnh rồi.
- Hơn nữa, những nông dân huyện Thủy Sơn này. Không ngờ lại dám cản lại đoàn xe thị sát của Tổng bí thư, quỳ gối ven đường, gây trở ngại giao thông nghiêm trọng, gây mất trật tự xã hội, ảnh hưởng rất lớn. Không chỉ gây ảnh hưởng xấu cho huyện Thủy Sơn mà còn khiến thành phố bị động. Thể diện của Tỉnh ủy cũng không còn. Đối với những người này, nếu trái với "quản lý trị an ". Ý của tôi là nên dựa theo nếp trị quốc, theo nếp chấp chính tư tưởng mà trung ương đề xướng để xử lý, xử phạt. Không nên có những ưu đãi khác. Không thể bởi vì những người này cầu cứu Tổng bí thư, liền giấu bệnh sợ thầy, sợ tạo thành ảnh hưởng, sợ gánh nặng trên lưng mà bó tay bó chân.
Hoàng Lập Hùng nói xong, ngay lập tức, sắc mặt của Chu Triều Quốc cũng trầm xuống. Ánh mắt nhìn mọi người chung quanh. Trong bộ máy Ủy viên thường vụ có không ít người đều tỏ vẻ hết sức thản nhiên. Hiển nhiên, lời của Hoàng Lập Hùng đã chiếm được sự tán thành của không ít ủy viên thường vụ.
Hiện tượng này, rất phổ biến. Cán bộ lãnh đạo địa phương, phiến diện theo đuổi chiến tích, tổn hại lợi ích của dân chúng, loại chuyện này, cũng rất thông thường.
Lời của Hoàng Lập Hùng nhìn như rất có lý, nhưng, là không cân nhắc. Cẩn thận tưởng tượng, kỳ thật, những lời này đều là sự ngụy biện, chẳng qua, khi Hoàng Lập Hùng nói lời này lợi dụng chút lý lẽ để lọt qua sơ hở mà thôi.
Lúc này, bắt buộc phải chứng tỏ mình mạnh mẽ, thái độ cứng rắn, nếu không, không giải quyết được gì, mình không thể báo cáo kết quả công tác với Bí thư Nhiếp. Đến lúc đó, tất nhiên Hoàng Lập Hùng sẽ xui xẻo. Nhưng, tóm lại mình cũng sẽ xui xẻo. Mình không thể chôn cùng Hoàng Lập Hùng được.
Liên lụy đến tiền đồ của chính mình, liên lụy đến chức vị của mình thậm chí là sinh mạng chính trị, vậy không có gì để nói nữa.
Chu Triều Quốc trầm sắc mặt, hừ lạnh một tiếng, biểu đạt sự bất mãn của mình. Thản nhiên nhìn Hoàng Lập Hùng nói:
- Đồng chí Hoàng Lập Hùng. Tư tưởng của anh, xem ra còn phải học tập nhiều đó. Sau khi Tổng bí thư nhậm chức, nhiều lần nhấn mạnh quan hệ giữa Đảng và quần chúng cần phải giữ gìn. Chỉ ra trọng điểm là phải đặt lợi ích của dân chúng ở vị trí đầu não. Vừa phát triển kinh tế đồng thời trọng yếu hơn là, chu toàn lợi ích của dân chúng. Theo như anh nói, những điều này là cái gì?
- Mặt khác, địa phương khác tôi không biết, tôi chỉ biết Tỉnh ủy, trong tháng sáu vừa rồi, chính sách trên văn kiện mới ra rõ ràng quy định rồi, tỉnh Lũng Tây, đất đai thuộc sở hữu nhà thước khi thu hồi, giải phóng mặt bằng phải bồi thường theo tiêu chuẩn chỉ đạo.trong đó cũng đã hạn định tiêu chuẩn cơ bản thu hồi đất. Dựa theo chất lượng đất nông nghiệp tốt nhất thì ít nhất cũng phải bồi thường theo tiêu chuẩn cao nhất, là mỗi mẫu đất giá 36200. Thành phố cũng đã đưa ra văn kiện tiêu chuẩn thu hồi rõ ràng. Dựa theo tiêu chuẩn cơ bản của giá đất thành phố Nghi Châu chúng ta, tiêu chuẩn bồi thường đồng ruộng ở huyện Thủy Sơn này, hẳn là 31160 nghìn một mẫu. Hiện tại, giá tiền đưa ra hoàn toàn không phù hợp quy định. Lúc trước, văn kiện cũng đã được thông qua biểu quyết của Hội nghị thường ủy thành phố, toàn bộ là phiếu tán thành thông qua. Hiện tại, anh lấy tiêu chuẩn bồi thường của địa phương khác để áp dụng, đây là ý gì? Anh muốn biểu quyết lại sao sao? Hay là anh cảm thấy, mình cùng trình độ với lãnh đạo Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy?
Chu Triều Quốc cũng không khách khí, lời nói rất kịch liệt, có thể nói là mỗi từ đều sắc bén.
Thể diện đã không còn vậy không cần kiêng kị gì nữa, vừa rồi mình cũng đã nói, Bí thư Nhiếp gọi điện thoại. Đây cũng là để nói cho bọn họ biết chuyện này, Bí thư Nhiếp đã để ý rồi. Tôi đã không thể lui được nữa rồi.
Dĩ nhiên Hoàng Lập Hùng anh đã không muốn nhân nhượng. Như vậy, Chu Triều Quốc cũng không có gì phải kiêng kị, anh không cho tôi sống yên, tôi còn có thể để cho anh thoải mái sao.
Lời nói này không chỉ khiến riêng gì Hoàng Lập Hùng á khẩu không trả lời được mà những Ủy viên thường vụ khác cũng đều không thể mở miệng nổi. Lời nói này của Bí thư Chu rất thâm độc. Không ai dám trả lời.
Liên lụy đến quyết định của Thành ủy, nào ai dám phản đối, tất cả mọi người, thậm chí bao gồm cả chính anh ta thì chính là đối nghịch với bộ máy lãnh đạo Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy. Tất cả mọi người còn trẻ, đều còn có tiền đồ tốt. Tuy rằng, không chắc có thể về hưu ở cấp tỉnh bộ. Nhưng, quyền thế hiện tại cũng không phải ai nói buông là buông được.
Cả phòng họp lập tức trở lên căng thẳng. Bên cạnh, Phó bí thư Thành ủy Giang Kiến Hoa trầm ngâm một chút, liền chậm rãi nói:
- Bí thư Chu xin bớt giận. Tôi tin là Chủ tịch thành phố Hoàng cũng không phải có ý đó.
Nói tới đây, Giang Kiến Hoa tiếp tục nói:
- Tôi khá đồng ý với ý kiến của Bí thư Chu. Chuyện này, nếu Bí thư Tỉnh ủy Nhiếp đã chú ý đến thì nhất định phải có thái độ rõ ràng. Tôi đề nghị, lập tức yêu cầu Công an huyện Thủy Sơn phải vô điều kiện thả ngay quần chúng quỳ chặn xe. Và huyện Thủy Sơn phải đứng ra xin lỗi quần chúng. Mau chóng bình ổn sự phẫn nộ của quần chúng. Mặt khác, lập tức yêu cầu huyện Thủy Sơn cùng địa phương xã, lãnh đạo thị trấn giải quyết chuyện này, lập tổ công tác, nâng cao mức bồi thường thỏa mãn với nhu cầu hợp lý của quần chúng, giải quyết sớm chuyện này.
Người trong thể chế đều không phải người ngu. Bí thư và Chủ tịch thành phố gay gắt đối đầu nhau trong Hội nghị thường ủy. Trường hợp này tất nhiên không thể nhẹ nhàng mà lắng xuống. Đến lúc đó, mặt mũi của mọi người đều rất khó coi. Giang Kiến Hoa là người hoà giải, xuất hiện hết sức đúng lúc, giúp cho bầu không khí nhẹ nhàng trở lại.
Lúc này, Hoàng Lập Hùng cũng bình tĩnh lại. Phản ứng kịch liệt của Chu Triều Quốc khiến Hoàng Lập Hùng thật sự không ngờ. Hiện tại xem ra, Chu Triều Quốc hẳn đã bị Bí thư Nhiếp mắng, thậm chí, chức vị khó giữ được rồi mới như thế.
Hoàng Lập Hùng liền mỉm cười nói:
- Lời phê bình của Bí thư Chu, tôi xin tiếp thu. Trong chuyện này, tôi đã có cái nhìn phiến diện rồi. Tôi xin tự kiểm điểm trước tổ chức. Tôi cũng đồng ý với ý kiến của Phó bí thư Kiến Hoa.
Hoàng Lập Hùng chịu thua rồi, lúc này, Chu Triều Quốc cũng không nói gì nữa, chuyện này, chỉ có thể ghi ở trong lòng, sau này tìm cơ hội, hiện tại, bề ngoài, Chu Triều Quốc cũng chỉ có thể buông tay. Lập tức, gật đầu nói:
- Được. Đã như vậy thì cứ làm như vậy đi. Ở thành phố, do Ủy ban Kỷ luật cùng giải quyết tương quan phụ trách đồng chí, đi tới thủy núi huyện. Vô điều kiện phóng thích này đó quần chúng. Đề cao bồi thường giá cả đến tiêu chuẩn giá cả. Cũng làm tốt quần chúng trấn an công tác. Ta đi ở tỉnh, hướng Bí thư Nhiếp báo cáo. Tan họp đi."
Nói xong, Chu Triều Quốc đứng lên đi ra khỏivăn phòng. Thư ký chạy ra đón chào:
- Bí thư, đồng chí Ngưu Vệ Bình huyện Thủy Sơn đến rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận