Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 979: Giằng co

Đôi khi, sức tập trung của dòng họ là thứ người bình thường không thể tưởng tượng nổi, tuổi của Trương Đại Ngưu ở thôn Trương gia mà nói, ngoại trừ những cụ già thuộc thế hệ bảy tám mươi tuổi thì cũng được coi như là một người đức cao vọng trọng, một người rất có chủ kiến trong thế hệ chủ quản bây giờ của thôn Trương gia, nếu không Trương Đại Ngưu cũng không có khả năng ra mặt làm hộ không chịu di dời.
Trương Đại Ngưu vừa chết, lúc này đám người trẻ tuổi trong thôn Trương gia cũng muốn đốt giấy để tang, lần này huyện Khánh An vốn chọn vào đêm ba mươi Tết bất ngờ tập kích tiến hành cưỡng chế phá dỡ, vốn đã làm cho người trong thôn Trương gia rất bất mãn, đường đường là chính phủ mà còn muốn làm loại chuyện vụng trộm, đây không phải là làm người ta chê trách sao?
Mà cái chết của Trương Đại Ngưu lại càng làm cho cảm giác bất mãn này lan rộng, lúc này Trưởng thôn Trương Thành Tam thôn Trương gia vừa nói như vậy, lập tức không ít người xung quanh đều hô lớn:
- Được, cùng đi đòi công bằng, đòi tiếng nói cho Đại Ngưu, tôi cũng không tin trên đời này không có chỗ phân rõ phải trái.
Đúng đấy, huyện không cho ý kiến thì chúng ta phải đi thành phố, thành phố không được chúng ta phải đi tỉnh, việc này đưa tới trung ương cũng phải nói.
- Chú Thành Tam, việc này tính thêm cả cháu.
Trong đám đông già trẻ lớn bé thôn Trương gia, anh một lời, tôi một câu thế là dần dần kích động lên.
Đột nhiên giữa đám người có tiếng sột soạt, ngay sau đó có người cao giọng nói:
- Chú Thành Tam, ông Bồi Đức đến rồi, ông Bồi Đức đến rồi.
Dân trong thôn tự nhường ra một con đường rất nhanh, một lão nông từ bên ngoài đi vào, cụ gìa khoảng tám mươi tuổi nhưng tinh thần quắc thước, rõ ràng thân thể vẫn rất tốt.
Cụ già này là thế hệ trước của thôn Trương gia, tên gọi Trương Bồi Đức, người trong thôn Trương gia đều kính trọng gọi là ông Bồi Đức, nghe nói ông Bồi Đức ngày trước cũng đã tham gia cách mạng, trải qua chiến trường, chỉ có điều đến khi xây dựng đất nước không biết vì sao ông Bồi Đức một mình trở về, nhưng trong thôn không ai không tôn kính ông.
Lúc này, trên mặt ông Bồi Đức cũng có chút buồn bã, có chút vai vế, trong tay cầm một cái cuốc, nhìn nhà gian chính của Trương Đại Ngưu, nhìn thân thể Trương Đại Ngưu, ông Bồi Đức vô cùng đau đớn, cái cuốc trên mặt đất đập mạnh kêu tong tong.
Ông Bồi Đức tức giận nói:
- Coi trời bằng vung rồi, coi trời bằng vung rồi, đây có phải là đất trời của Đảng hay không, đây có phải là người dân làm chủ hay không, nhìn này những người này cả gan làm loạn, giết người bừa bãi, tôi thực sự cảm thấy những người bạn chí cốt của tôi hy sinh không đáng giá. Thành Tam, chuyện này không thể cứ thế cho qua, nhất định phải đòi câu trả lời, nếu phạm tội phải ngồi tù, phải xử bắn thì một mình lão già tôi gánh chịu, tôi sống đủ rồi, tôi lại muốn xem đây có còn là giang sơn mà chúng tôi giành giật lại hay không.
Rõ ràng là ông Bồi Đức thật sự nổi giận rồi, có câu nói của cụ già này toàn bộ dân thôn Trương gia đã có được sự cổ vũ lớn lao.
Mười sáu người đàn ông khỏe mạnh rất nhanh liền đứng ra, sau khi phân công người ăn nói lưu loát ra, đem thi thể của Trương Đại Ngưu đặt vào trong quan tài, mười sáu người khênh quan tài lên để lên chiếc xe tải vừa lái tới.
Thôn Trương gia liền tập trung một đoàn người gồm mấy trăm đàn ông khỏe mạnh, tất cả lớn nhỏ gồm hơn mười chiếc xe đã chuẩn bị xuất phát.
Con trai cả của Trương Đại Ngưu là Trương Khánh Hoa đứng ở chỗ cao, lớn tiếng nói:
- Các vị chú, bác, anh, em, tôi xin đại diện cho ba anh em chúng tôi, đại diện cho cha tôi cảm ơn cả đoàn.
Nói xong, Trương Khánh Hoa quỳ xuống, Trương Thành Tam ở bên cạnh đi lên đỡ Trương Khánh Hoa đứng dậy, vung tay lên nói:
- Đi, chúng ta đi ủy ban nhân dân huyện.
Vừa nói xong ngoài cổng thôn vọng đến tiếng xe cảnh sát chói tai, ngay sau đó một dãy dài xe cảnh sát từ bên ngoài lái tới.
Đỗ ở trên đường phía trước chặn đường ra khỏi thôn.
Xe cảnh sát mở ra, từ trên xe các cảnh sát trên người mặc đồng phục nối đuôi nhau đi xuống, đi đầu là một người cảnh sát trung niên mang quân hàm ba sao hai gạch đi xuống, nhìn những dân thôn Trương gia đang tụ tập, nhướn mày quay lại nói:
- Lão Trần, anh đã thông báo chưa?
Nói xong, một người cảnh sát trung tuổi bên cạnh gật đầu nói:
- Cục trưởng Quách, đã thông báo tất cả cảnh sát toàn huyện, ngoại trừ trung tâm chỉ huy một một không và đại đội xử lý sự cố giao thông ở bên kia để lại những người cần thiết ra còn tất cả cảnh sát toàn huyện đều hủy bỏ ngày nghỉ, lập tức đi đến đây.
Quách Hải Ninh Ủy viên thường vụ Huyện ủy huyện Khánh An, Trưởng ban chính trị pháp luật, kiêm nhiệm trưởng phòng Công an huyện, lúc này nét mặt vô cùng nghiêm trọng gật đầu, tuy rằng trong lòng Quách Hải Ninh cũng rất xem thường, những người trong Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện rõ ràng là bất tài, không ngờ nghĩ ra một ý kiến thối như vậy, ba mươi Tết đến cưỡng chế phá dỡ, như vậy không phải là tự chuốc phiền toái sao?
Nhưng, là thành viên bộ máy Huyện ủy thì Quách Hải Ninh nhất định phải chấp hành nghị quyết khẩn cấp của hội nghị thường ủy Huyện ủy.
Có người nói, cảnh sát khó làm, có người nói cảnh sát là một đám yếu thế được trang bị đến tận răng, chức trách của cảnh sát nói ra thì rất phức tạp, có khó khăn lại tìm cảnh sát. Nhưng Quách Hải Ninh tổng kết lại thì thấy công việc chủ yếu của cảnh sát chỉ có vài điểm đơn giản như vậy: khiếu tố, ngăn chặn, cưỡng chế, sự việc có tính tập thể vân vân...
Đều không ngoại lệ, những việc này đều làm cảnh sát đau đầu, khiến cảnh sát trong ngoài làm chuyện không giống người.
Bây giờ nhìn thôn Trương gia tụ tập lại hơn mấy trăm ngàn người, Quách Hải Ninh đau cả đầu, chuyện lần này đã thành quá lớn, chỉ sợ toàn bộ huyện Khánh An sắp có một trận huyết chiến.
Im lặng một chút, Quách Hải Ninh quay sang nói với Trần Nhất Khôn Phó cục trưởng thường trực Cục công an nói:
- Lão Trần, bảo các đồng chí đỗ xe ngang ra để tạo thành chướng ngại, ngoài ra tất cả các cảnh sát tạo thành một bức tường người nhưng không được phát sinh xung đột với người thôn Trương gia, tất cả đợi bí thư Tưởng đến đây nói sau.
Vào lúc này, Quách Hải Ninh cũng là muốn xem một chút, dựa vào yêu cầu của hội nghị thường ủy Huyện ủy, nhiệm vụ của Quách Hải Ninh là nhất định phải đảm bảo rằng người trong thôn Trương gia không thể ra cổng huyện ủy và ủy ban nhân dân huyện tụ tập gây rối, lúc cần thiết Quách Hải Ninh có quyền sử dụng biện pháp cực đoan.
Nhưng mặc dù là nói như vậy, Quách Hải Ninh cũng không phải là người dốt, việc cưỡng chế phá dỡ lần này ầm ỹ như vậy thì huyện nhất định không giấu diếm được, thành phố chắc cũng không dám ôm vào, nếu thật sự chấp hành mà gây khi vấn đề này xảy ra tiếng xấu thì ai cũng sẽ không gánh, kết quả là mình hứng, đây cũng không phải là chuyện Quách Hải Ninh mong muốn.
Nhìn thấy Phó cục trưởng Trần ở bên cạnh sắp xếp và và điều hành, Quách Hải Ninh nhíu mày một cái, trầm giọng nói:
- Người đâu, đem loa công suất lớn dựng lên cho tôi, tôi muốn kêu gọi người dân thôn Trương gia đầu hàng.
Nhiều cảnh sát tụ tập như vậy lập tức làm dân trong thôn Trương nổi giận, con trai thứ ba của Trương Đại Ngưu đứng trong đám người nổi giận gầm lên:
- Mẹ, những người này khinh người quá đáng, tôi phải giết bọn họ báo thù cho cha tôi.
Trương Thành Tam bên cạnh nhìn thấy ba người này xông ra ngoài, lập tức gọi:
- Sơn, Nhị Cẩu, mấy người các cậu lập tức đuổi theo trông chừng ba thằng đó cho tôi, những người khác cùng tôi đi xem sao.
Đoàn xe thôn Trương gia khởi động phóng tới trước mặt xe cảnh sát, hai bên đứng đối diện nhìn nhau.
Phía sau một loạt xe cảnh sát dàn hàng có mấy trăm cảnh sát tay nắm tay, vai sát vai tạo thành hai bức tường người, trên mặt mỗi người đều vô cùng nghiêm túc, bình tĩnh nhìn chăm chú vào người dân thôn Trương gia.
Đồn trưởng đồn công an địa phương đứng bên cạnh Quách Hải Ninh giới thiệu:
- Cục trưởng Quách, Trương Thành Tam trưởng thôn thôn Trương gia đến rồi.
Quách Hải Ninh gật đầu cầm chiếc loa lớn tiếng nói:
- Già trẻ gái trai thôn Trương gia, tôi là Cục trưởng cục Công an Quách Hải Ninh, xin tất cả mọi người bình tĩnh một chút, hãy nghe tôi nói một câu.
Vừa dứt lời thì bên thôn Trương gia có người hô lớn:
- Không nghe! Người thì chết rồi, là do chính quyền các ông ép, ba mươi Tết vẫn còn lén lút đến đây cưỡng chế phá dỡ, bây giờ làm chết người mà còn muốn chúng ta khuất phục, điều đó là không thể.
- Đập phá, đem những chiếc xe này đập hết, mở ra một con đường, tôi không tin bọn họ dám đem chúng ta bắt lại hết.
Cảm xúc giận giữ trong đám người càng ngày càng kích động, làm cho Quách Hải Ninh đau cả đầu, trong lòng đã chửi thầm từ lâu, mẹ nó Tưởng Đại Xuân vội vã đi nịnh bợ công ty Đại Địa nên gây ra nhiễu loạn như vậy, bây giờ lại phủi mông ngồi trong phòng làm việc, chuyện chùi đít này lại để cho mình làm.
Nhưng, Quách Hải Ninh lúc này cũng là loại người trong giang hồ, không tự chủ được cảm giác, bất chấp nhìn đám người đông nghìn nghịt, trầm giọng nói:
- Các bà con, tất cả mọi người yên tĩnh một chút, bình tĩnh một chút, làm ầm ỹ như vậy mọi người nghĩ có thể giải quyết vấn đề sao? Biểu tình là trái pháp luật đấy, hơn nữa người chết là chuyện lớn, mọi người nhẫn tâm để người chết cũng không yên sao?
Lời nói như vậy hiển nhiên là không có chút hiệu quả nào, đối với người dân thôn Trương gia mà nói, đối với người nhà của Trương Đại Ngưu mà nói, đã nổi cơn giận rồi thì chẳng quan tâm nhiều như vậy, hành vi của Ủy ban nhân dân huyện Khánh An rõ ràng là đã chạm tới ranh giới cuối cùng của dân trong thôn.
- Nói thì nhẹ nhàng khéo léo, tình cảm, người chết không phải nhà các người, các anh em chú bác đừng tin bọn họ, lời của chính quyền như rắm thối, chuyện này không nói rõ ràng thì người của Cục công an cũng không giả quyết được, chúng ta phải nói lên.
Theo tiếng nói này, đám người lại bắt đầu vùng lên, không ít người đã vọt tới bên cạnh xe cảnh sát, có những thanh niên trẻ tuổi lại đánh từng nắm đấm vào nắp động cơ xe.
Thấy đám người lại càng kích động lên, lúc này trên trán của Quách Hải Ninh cũng đổ mồ hôi, đột nhiên di động vang lên, lấy ra xem thì Quách Hải Ninh lại càng không kìm chế nổi, là điện thoại của Trưởng ban chính trị pháp luật Tôn của Thành ủy thành phố Lư Cát.
Quách Hải Ninh không dám chậm trễ, vừa nghe máy Quách Hải Ninh liền cung kính nói:
- Bí thư Tôn.
Trong điện thoại truyền tới tiếng nói nghiêm túc của Trưởng ban chính trị pháp luật Tôn Hồng Quân ủy viên thường vụ thành ủy thành phố Lư Cát:
- Quách Hải Ninh, tình hình huyện Khánh An thế nào? Cho dù thế nào anh cũng nhất định phải ổn định người dân thôn Trương gia, bây giờ Bí thư tỉnh ủy Trần cùng với Trưởng ban ban Tổ chức Lý và tổ điều tra giải quyết Ủy ban Kỷ luật tỉnh đang trên đường tới, trước khi mấy vị lãnh đạo đến anh nhất định phải ổn định dân thôn Trương gia, đây là mệnh lệnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận