Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1099: Nhân tiện đến Ủy ban.

Hai bên đều tiến hành rất nhanh chóng. Phía Ban Tổ chức rất nhanh đã đăng thông báo đảm nhiệm trên trang web của Ban tổ chức và các phương tiện truyền thông quốc gia.
Qua sự nghiên cứu và quyết định của tổ chức, đã miễn chức Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Giang Bắc của đồng chí Lý Hồng Hoa, đệ trình miễn chức Phó Chủ tịch tỉnh, giao cho Hội đồng nhân dân tỉnh Giang Bắc xem xét.
Sau đó, quyết định đồng chí Lý Hồng Hoa sẽ đảm nhiệm là thành viên tổ Đảng, Phó Bí thư, Phó chủ nhiệm của Ủy ban Cải cách và Phát triển.
Tin này vừa truyền ra lập tức xảy ra chấn động. Không nghi ngờ gì nữa, Lý Hồng Hoa của nhà họ Lý đã xâm nhập vào phạm vi quyền lực truyền thống của nhà họ Nhiếp. Nếu như chuyện này không có Nhiếp Chấn Bang giở trò, không có sự đồng ý của hai bên thì không thể nào làm được.
Nhiếp Chấn Bang cũng không chú ý tới những chuyện này. Sự chấn động này là đương nhiên. Hơn nữa, điều Nhiếp Chấn Bang thật sự mong đợi chính là loại hiệu ứng kinh hãi sau khi hai bên hợp tác này.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng đã tới phòng làm việc của Hầu Vân Thăng ở Ủy ban Cải cách và Phát triển.
Ngồi trên ghế salon tiếp khách, bên cạnh một tách trà, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Vẫn là trà ở chỗ Chủ nhiệm Hầu thơm.
Câu này cũng khiến cho Hầu Vân Thăng mỉm cười. Đã có quan hệ nhiều năm, tuy Hầu Vân Thăng chưa được coi là người của Nhiếp hệ, nhưng ở nơi này, tại cương vị này, không thể tránh khỏi giữa Nhiếp Chấn Bang và Hầu Vân Thăng tự nhiên có một số sự liên quan không thể giải thích. Sự liên quan này cũng không phải sau khi đảm nhiệm chức vụ mới có.
Ở thủ đô, cái gọi là phạm vi quyền lực của các thế gia cũng không phải người của đơn vị đó, ban ngành đó nhất định phải là người của nhà đó. Chuyện này tuyệt đối không bao giờ xảy ra. Dù sao, thái độ của các thành viên cửu đỉnh cũng rất quan trọng.
Nếu thật sự là như vậy, cửu đỉnh sao có thể cầm quyền được nữa. Đây là điều tuyệt đối không thể được. Cho nên, cái gọi là phạm vi quyền lực chỉ là nói một nhà có quan hệ rộng ở trong một hệ thống nào đó, nắm trong tay nhiều quyền lực hơn một chút. Đó đã là giới hạn rồi.
Liếc nhìn Nhiếp Chấn Bang một cái, Hầu Vân Thăng cũng cười nói:
- Chấn Bang, cậu không có tài nịnh đâu. Trà của tôi chỉ là loại Bích Loa Xuân bình thường, không thể sánh bằng cực phẩm Đại Hồng Bào của nhà cậu được. Hay là chúng ta đổi.
Nhiếp Chấn Bang cũng cười ha hả, nói:
- Được. Đại Hồng Bào thượng hạng mặc dù ngon nhưng lại quá cô phẩm, quá đơn điệu, thua xa Bích Loa Xuân của Chủ nhiệm Hầu.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang nghiêm túc nói:
- Chủ nhiệm Vân Thăng, tính cách con người tôi, ngài cũng hiểu rõ. Tôi không thích quanh co lòng vòng. Tôi xin nói thẳng, lần này tới đây là muốn xin được giúp đỡ. Dự án xây dựng nhà máy điện nguyên tử của tỉnh Hồng Giang vẫn cần có Chủ nhiệm Vân Thăng chiếu cố nhiều hơn.
Nói đến chính sự, nét mặt của Hầu Vân Thăng cũng liền trở nên nghiêm túc. Chuyện nhà máy điện nguyên tử, lúc trước cũng đã có văn bản đưa lên nhưng Hầu Vân Thăng vẫn chưa ký tên.
Quan trọng nhất cũng không phải Hầu Vân Thăng muốn làm khó gì. Với quan hệ của mình và nhà họ Nhiếp, Nhiếp Chấn Bang đã tự mình tới, khó tránh khỏi phải ký tên.
Nhưng hiện giờ, vấn đề quan trọng nhất vẫn là vì muốn cẩn trọng trong dự án nhà máy hạch điện quốc gia này. Dự án này hiện giờ mà nói, không đơn giản như vậy.
Suy nghĩ một chút, Hầu Vân Thăng cũng chậm rãi nói:
- Về chuyện nhà máy năng lượng nguyên tử, báo cáo của tỉnh Hồng Giang và tập đoàn Năng lượng nguyên tử Quốc gia đã có ở chỗ tôi. Nhưng, Chấn Bang ạ, chuyện này cậu không để ý sao?
Nhiếp Chấn Bang không phải kẻ ngốc, vừa nghe những lời này của Hầu Vân Thăng liền nhíu mày lại, nhìn Hầu Văn Thăng nói:
- Chủ nhiệm Vân Thăng, ngài cứ việc nói thẳng. Có phải đã xảy ra vấn đề gì không?
Hầu Vân Thăng đi tới trước bàn làm việc của mình, kéo ngăn kéo, lấy ra một tập tài liệu, đặt trước mặt Nhiếp Chấn Bang, trầm giọng nói:
- Cậu nhìn đi. Đây là báo cáo mà tỉnh Hồng Giang mà tập đoàn Năng lượng nguyên tử cùng đưa lên. Đằng sau còn có một số ý kiến phản đối.
Ý kiến phản đối?
Khi nghe thấy điều này, Nhiếp Chấn Bang có cảm giác không biết ứng phó thế nào. Công tác của dự án nhà máy năng lượng nguyên tử Hồng Giang, mình không quản lý. Toàn quyền quyết định đều đã giao cho Phương Viễn Sơn đi liên lạc và làm việc với tập đoàn Năng lượng nguyên tử quốc gia. Tất cả mọi vấn đề đều do Phương Viễn Sơn xử lý. Tại sao đến hiện giờ vẫn còn ý kiến phản đối? Điều này khiến cho Nhiếp Chấn Bang cảm thấy tức giận.
Nhiếp Chấn Bang mở tài liệu ra. Phần đầu tiên là báo cáo do đội ngũ chuyên gia của tập đoàn Năng lượng nguyên tử quốc gia nghiên cứu về nhà máy năng lượng nguyên tử của tỉnh Hồng Giang.
Trong báo cáo là về vấn đề chọn địa điểm cho nhà máy. Toàn bộ bản báo cáo liệt kê số liệu địa chất của các địa điểm được đề cử nhiều năm qua và tư liệu thăm dò mới. Đơn thuần là phân tích từ địa chất, kết cấu ổn định của địa chất, căn cứ theo các số liệu địa chấn, nguy cơ xảy ra động đất để xác của địa điểm. Phân bố dân cư xung quanh cũng phù hợp với mức độ quy hoạch.
Xem hết bản báo cáo, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng bắt đầu có nghi ngờ. Dựa theo tài liệu này, mọi phương diện đều không có vấn đề gì.
Nhưng tại sao Hầu Vân Thăng lại bắt bí không ký. Chuyện này tất nhiên là có nguyên nhân, cần phải kiên nhẫn, xem hết báo cáo rồi mới lật phía dưới tài liệu ra.
Đây là một bức thư báo cáo, đến từ chính người dân ở nơi được chọn. Trong thư, người dân ở đây đã kể lại một số tình hình cụ thể và lo lắng sau khi nhà máy năng lượng nguyên tử này khởi công sẽ gây ra ảnh hưởng đối với môi trường ở đây. Họ hy vọng rằng có thể tiến hành đánh giá lại một lần nữa.
Đợi cho Nhiếp Chấn Bang xem xong, Hầu Vân Thăng cũng chậm rãi nói:
- Chấn Bang, dự án này cũng không phải là tôi không phê duyệt. Quan hệ của tôi với cậu, tôi tin rằng không cần nói thì cậu cũng hiểu. Nhưng tình hình hư vậy, cậu thấy tôi phê duyệt rồi thì có ý nghĩa gì không? Sau khi cưỡng ép khởi công sẽ là gì. Tôi tin rằng cậu hiểu rõ hơn tôi. Ý kiến của tôi là, chuyện này tốt nhất cậu nên cùng Phương Viễn Sơn thảo luận lại với bên tập đoàn Năng lượng nguyên tử một chút.
Hầu Vân Thăng cũng không nói rõ, nhưng ý tứ cơ bản thì đã rõ ràng. Tất nhiên, bản báo cáo này có mâu thuẫn với thư báo cáo ở phía sau.
Nói cách khác, bên trong tỉnh Hồng Giang có vấn đề. Đối với Hầu Vân Thăng mà nói, có phê chuẩn hay không chỉ là một chữ ký mà thôi.
Nhưng đối với Hồng Giang, nếu thật sự đã phê duyệt, có thể đoán được, sau này sẽ gặp không ít phiền toái, thậm chí làm không tốt còn có thể xuất hiện phong ba.
Ý của Hầu Văn Thăng chính là nói cho Nhiếp Chấn Bang biết, phía tôi, cậu không cần lo lắng, hãy cứ giải quyết xong vấn đề nội bộ của cậu trước đi đã.
Suy nghĩ một chút, Nhiếp Chấn Bang liền đứng lên. Đã nói tới mức này, Nhiếp Chấn Bang cũng không còn gì để nói nữa rồi. Nhiếp Chấn Bang nhìn Hầu Vân Thăng nói:
- Lão Hầu, đa tạ.
Vừa ra khỏi Ủy ban Cải cách và Phát triển, Nhiếp Chấn Bang liền lấy điện thoại ra, bấm số của Phương Viễn Sơn. Bên kia, giọng nói của Phương Viễn Sơn vang lên:
- Bí thư Nhiếp, xin chào. Gọi tôi có việc gì sao?
- Anh Phương, bây giờ có bận không? Nếu nhưng không bận thì hãy chuẩn bị đầy đủ tài liệu của nhà máy năng lượng nguyên tử giúp tôi. Bây giờ tôi đang ở thủ đô, vừa mới từ phòng làm việc của Hầu Vân Thăng đi ra. Khoảng chiều nay tôi sẽ tới văn phòng. Anh liên hệ với người phụ trách ở phía tập đoàn Năng lượng nguyên tử Quốc gia, chiều nay chúng ta họp một chút.
Nhiếp Chấn Bang nói luôn vào vấn đề.
Khoảng 2h chiều, chuyến bay từ thủ đô đến Hồng Thành đã đáp xuống sân bay Hồng Thành.
Nhiếp Chấn Bang và An Na đi cùng nhau nhưng khi trở lại thì Nhiếp Chấn Bang lại về một mình. An Na vẫn ở lại thủ đô. Sức khỏe của cha vợ đã bình phục khá nhiều, An Na nhân cơ hội này ở lại thủ đô để được chăm sóc cha nhiều hơn.
Vừa ra khỏi sân bay, Hồng Phong và Đới Phi đã chạy ra đón. Chiếc xe chạy thẳng ra khỏi sân bay. Trên đường đi, Nhiếp Chấn Bang không nói câu nào.
Khoảng 2h50p, Nhiếp Chấn Bang đến trụ sở Tỉnh ủy, đi thẳng lên lầu, không vào văn phòng mà đi luôn vào phòng họp. Lúc này, Phương Viễn Sơn đã có mặt. Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đi vào, Phương Viễn Sơn và một người đàn ông chừng năm mươi tuổi liền đứng lên. Phương Viễn Sơn cười nói:
- Bí thư Nhiếp, giới thiệu vớ ngài một chút. Vị này chính là Phó tổng giám đốc Đinh Tiến của tập đoàn Năng lương nguyên tử Quốc gia.
- Bí thư Nhiếp, xin chào. Sau này, trong quá trình hợp tác với tỉnh Hồng Giang, kính mong được Bí thư Nhiếp quan tâm và chiếu cố nhiều hơn.
Đinh Tiến cũng cười nói.
Nhiếp Chấn Bang khẽ cười, sau khi chào hỏi qua loa liền ra hiệu hai người ngồi xuống. Đồng thời, Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi ở vị trí chính giữa. Nhìn mọi người, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Lần này, vì vấn đề dự án nhà máy năng lương nguyên tử mà tôi đã đặc biệt đến Ủy ban Cải cách và Phát triển gặp đồng chí Hầu Vân Thăng một chuyến. Ý của cấp trên rất rõ ràng. Việc phát triển dự án nhà máy năng lượng nguyên tử, mở rộng nguồn năng lượng mới rất hợp với hình thức phát triển kinh tết hiện tại của quốc gia, cũng có thể làm dịu đi hiện tượng thiếu điện bức thiết hiện nay. Nhưng trước mắt mà nói, những vấn đề liên quan cũng không ít. Trong việc lựa chọn vị trí nhà máy của chúng ta cũng có không ít vấn đề.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang đem tài liệu do chính mình phô tô lại đưa cho Phương Viễn Sơn ở bên cạnh, nói:
- Anh Phương, trong việc lựa chọn địa điểm nhà máy, phía các anh không làm tốt không tác tư tưởng cho người dân sao? Tại sao lại để xảy ra chuyện này? Dự án còn chưa bắt đầu đã có sự phản đối lớn như vậy Nếu dự án thật sự khởi công thì không biết còn xảy ra tình trạng gì nữa.
Những lời này lập tức khiến cho mọi người trở nên lúng túng. Không khí cũng trở nên nghiêm trọng. Đinh Tiến ở bên cạnh cũng cười mỉa một tiếng rồi chậm rãi nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi cảm thấy, chủ yếu nhất vẫn là do người dân sợ hãi và lo lắng về nhà máy năng lượng nguyên tử.
Bạn cần đăng nhập để bình luận