Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1078: Đây là một thử thách

Nói đến đây, thủ trưởng số năm không tươi cười nữa mà lại nghiêm nghị nói:
- Đồng chí Chấn Bang, cuộc nói chuyện hôm nay mong đồng chí tuyệt đối giữ bí mật. Trước mắt đây cũng chỉ là dự định ban đầu, tôi được sự uỷ nhiệm của thủ trưởng, của Sở chính trị đến nói chuyện với đồng chí. Nhưng về vấn đề của tỉnh Giang Nam, cấp trên vẫn chưa có nhận định thống nhất chính thức, có nghĩa là, mọi việc vẫn có thể có sự thay đổi. Đồng chí hiểu chứ?
Nghe thấy vậy, Nhiếp Chấn Bang lại cảm thấy rất băn khoăn nghi ngại. Sao bây giờ trung ương lại làm việc không theo qui tắc như vậy? Còn chưa có ý kiến thống nhất chính thức, chưa có nghị quyết mà đã nói với mình. Lỡ như có gì thay đổi chẳng phải tự mình làm khó mình hay sao? Làm thế này thực sự không nghiêm túc chút nào.
Nhưng tất nhiên Nhiếp Chấn Bang chỉ có thể giấu thắc mắc ở trong lòng, cứ suy nghĩ không dứt về việc trung ương đang suy tính điều gì.
Hoặc là, việc này chủ yếu dựa vào tình hình sức khoẻ của Tôn Hậu Chiếu để quyết định. Thời gian hai, ba tháng này rất có thể là dành cho Tôn Hậu Chiếu. Nếu Tôn Hậu Chiếu khoẻ lại, vậy thì cuộc nói chuyện này tự khắc không còn giá trị, còn nếu ông ta không hồi phục, đến lúc đó Nhiếp Chấn Bang sẽ đến tỉnh Giang Nam đảm nhiệm thay cho Tôn Hậu Chiếu.
Đồng thời, Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu ra ẩn ý đằng sau lời căn dặn cuối cùng của thủ trưởng số năm. Dù sao đây cũng là việc chưa được chính thức quyết định, nếu bị lộ ra ngoài, đến lúc sự việc có thay đổi thì sẽ ảnh hưởng lớn đến uy tín của trung ương.
Nhiếp Chấn Bang cũng lập tức nghiêm nghị nói:
- Xin thủ trưởng yên tâm, tôi cũng khắc cốt ghi tâm điều lệ giữ bí mật của Đảng mà. Không nói những điều không nên nói, không hỏi những điều không nên hỏi. Điều này tôi hiểu rất rõ.
Thủ trưởng số năm gật đầu nói:
- Ừ. Hôm nay nói chuyện đến đây thôi. Đồng chí Chấn Bang, tôi còn có chút việc, không tiễn đồng chí nữa, để thư ký Phùng tiễn vậy nhé.
Được sự hộ tống của Phùng Hải Cường, xe vừa ra khỏi Cấm Hải rẽ vào đường Trường An, chưa qua hai giao lộ, Nhiếp Chấn Bang liền mỉm cười nói:
- Thư ký Phùng, dừng ở đây đi. Vừa hay tôi cũng muốn nhân tiện về nhà.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói vậy, Phàng Hải Cường ngớ người ra, im lặng một hồi rồi gật đầu nói:
- Được. Bí thư Chấn Bang, vậy tôi không tiễn nữa nhé.
Nhiếp Chấn Bang bắt một chiếc xe rồi về thẳng nhà. Vừa vào cổng đã thấy bác cả và cha mình đang ngồi dưới bóng cây long nhãn ngoài sân, nhàn tản đánh cờ vây.
Vừa thấy Nhiếp Chấn Bang, hai người đều có chút băn khoăn. Nhiếp Quốc Uy liền liên tiếng:
- Sao con đột nhiên về mà không báo ở nhà một tiếng?
Trên bàn cờ, trắng đen xen kẽ, thế trận cờ của hai người đều tương đương nhau. Nhiếp Chấn Bang bước tới ngồi cạnh bàn đá rồi trả lời:
- Sáng nay con nhận được điện thoại, thủ trưởng số năm cho gọi nên chiều nay con đến thủ đô. Con cũng vừa từ Cấm Hải ra.
Vừa nghe tin này, hai người liền bỏ dở ván cờ. Nhiếp Quốc Đống nhìn Nhiếp Chấn Bang hỏi:
- Thủ trưởng số năm ư? Cháu sắp bị điều chuyển à? Sao ở thủ đô không thấy nói đến chút thông tin nào?
Việc này khiến Nhiếp Quốc Đống ngạc nhiên vô cùng. Hai anh em họ tuy đã nghỉ hưu, nhưng mọi việc ở thủ đô ít nhiều cũng vẫn biết. Nhưng lần này, hai người họ đều không nghe nói bất cứ thông tin gì, điều đó làm Nhiếp Quốc Đống phải trầm ngâm suy nghĩ.
Nhiếp Quốc Uy ngồi bên cạnh cũng thở dài:
- Không vào được nòng cốt Cửu Đỉnh thì cuối cùng cũng chỉ công cốc mà thôi. Việc này chính là bằng chứng rõ ràng nhất.
Nhiếp Quốc Uy cũng chỉ vì cảm xúc nhất thời mà nói vậy. Hai anh em họ tuy cũng đã từng là người trong cơ cấu, nhưng đều chưa vào được Cửu Đỉnh. Những việc thông thường, ít nhiều trung ương cũng sẽ xin ý kiến các đồng chí lão thành. Nhưng bây giờ mới thấy, với một số việc hệ trọng, vào cơ cấu và vào Cửu Đỉnh khác nhau ở chỗ nào.
Nghe bác cả và cha mình nói, Nhiếp Chấn Bang cũng phải sững sờ. Đúng là gừng càng già càng cay. Mới nghe đến thủ trưởng số năm mà đã lập tức suy đoán được dấu hiệu bị điều chuyển. Quả là tài!
Nhiếp Chấn Bang bèn gật đầu nói:
- Nói chuyện qua, có khả năng sẽ điều con đến tỉnh Giang Nam nhận chức. Nhưng con cũng có vài chỗ khá nghi hoặc.
Nhiếp Chấn Bang nhìn bác cả và cha rồi nói tiếp:
- Có ba phương diện, thứ nhất, nghe nói Tôn Hậu Chiếu ở tỉnh Giang Nam tiến cử con. Thứ hai, dù có phải đến tỉnh Giang Nam cũng phải hai ba tháng sau, có lẽ khoảng tháng sáu. Thứ ba, trước khi con ra về, thủ trưởng số năm có dặn dò con rằng, việc này trung ương vẫn chưa có nghị quyết chính thức cuối cùng, có nghĩa là, vẫn có thể có sự thay đổi.
Nhiếp Chấn Bang vừa nói xong, Nhiếp Quốc Đống và Nhiếp Quốc Uy đều ngẩn người ra. Việc như vậy họ cũng chưa từng trải qua.
Nhiếp Quốc Đống trầm ngâm một hòi, vẻ mặt nghiêm trọng hẳn lên, rồi chậm rãi nói:
- Xem ra, đây vừa là một cơ hội, vừa là một thử thách cho cháu đấy.
Nói rồi, Nhiếp Quốc Đống liền giải thích:
- Chú hai, còn nhớ lúc ông cụ nhà ta còn sống, khi đó cũng từng có chuyện tương tự thế này. Lần đó hình như là Dương Thắng Lợi, bố vợ của Chấn Bang.
Nói đoạn, Nhiếp Quốc Đống liền khoát tay, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang này, lần này đối với cháu quả thực là thời cơ xen lẫn mạo hiểm đấy. Nói một cách thực tế nhất thì sếp Kiều trước đây cũng từng làm việc ở tỉnh Giang Nam một thời gian. Theo lệ thường, lãnh đạo cao nhất của tỉnh Giang Nam sẽ vào cơ cấu. Đây là cơ hội của cháu. Còn những tình huống khác bây giờ vẫn chưa nói trước được. Bác và cha cháu sẽ đi nghe ngóng giúp cháu xem. Ngoài ra, tốt nhất cháu hãy sang nhà vợ, bàn bạc với Dương Thắng Lợi bố vợ cháu nữa. Có một số việc, bác và cha cháu không rõ, nhưng ông ấy chắc chắn biết được ít nhiều.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu. Lời của bác cả dù nói thẳng nhưng lại rất có lí. Dương Thắng Lợi, bố vợ Nhiếp Chấn Bang đã từng là một trong những nòng cốt Cửu Đỉnh, bộ máy lãnh đạo đương nhiệm chắc chắn cũng phải kính trọng họ. Một số việc bác cả và cha không biết, nhưng Dương Thắng lợi lại có thể biết.
Khoảng cách từ nhà vợ đến nhà Nhiếp Chấn Bang không xa lắm, đều ở gần Cấm Hải, đều là nhà tứ hợp viện kiểu cũ. Nhiếp Chấn Bang đến bèn đi thẳng vào sân. Mẹ vợ cũng đang ở nhà, trông thấy Nhiếp Chấn Bang liền cười nói:
- Vừa rồi cha con còn nhắc đến con, không ngờ con lại đến nhanh thế.
Vào phòng khách, Dương Thắng Lợi vốn đang nhắm mắt dưỡng sinh liền mở mắt ra, ngồi ngay ngắn lại.
Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Sức khoẻ của cha phục hồi đến đâu rồi?
Dương Thắng Lợi xua tay, mỉm cười nói:
- Chưa chết được, có đoàn chuyên gia đảm bảo. An Bang cũng tìm cho cha một đoàn chuyên gia nước ngoài. Tận hai đoàn chăm sóc thì sao mà có chuyện gì được. Chỉ có điều hơi bị gò bó, khi nào thì ăn cơm, khi nào thì tản bộ, ăn bao nhiêu, đồ ăn kết hợp thế nào, đến uống rượu hút thuốc cũng trông coi. Giờ cha mới có thể hiểu được tâm trạng của ông con ngày xưa.
Nói xong, Dương Thắng Lợi huơ tay ý nói chỗ ngồi bên cạnh mình, mỉm cười bảo:
- Chấn Bang này, chuyện của tỉnh Giang Nam, cha cũng biết chút ít. Công việc ở tỉnh Giang Nam không dễ xử lí đâu. Đây là tỉnh mà doanh nghiệp tư nhân rất phát triển, nhưng tổng mức GDP của Giang Nam lại chỉ xếp thứ tư. Đây là một áp lực rất lớn. Ngoài ra, Hoàng Định Bang ở tỉnh Giang Nam cũng không phải một người dễ xử lí. Nói thực, con và ông ta cũng có chút dây mơ rễ má đấy.
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang có chút ngạc nhiên, liền hỏi:
- Ý của cha là, ông ta là người nhà họ Hoàng ư?
Thấy Dương Thắng Lợi gật đầu, Nhiếp Chấn Bang liền hiểu ra. Bác gái Hoàng Duyệt Dung là người nhà họ Hoàng, Hoàng Định Bang này cũng là người nhà họ Hoàng, chắc hẳn phải có dây mơ rễ má.
Nhưng việc này Nhiếp Chấn Bang không dám coi thường. Đến Dương Thắng lợi cũng nói là không dễ xử lí, vậy thì chỉ dựa vào chút mối liên quan giữa đôi bên thì quả thực không nói lên điều gì. Hơn nữa, nếu trung ương sắp xếp mình đến đó thì chắc chắn cũng suy xét đến việc này. Xem ra, chỉ có thể đối đãi với Hoàng Định Bang này như người bình thường thôi.
Dương Thắng Lợi lại nói tiếp:
- Hồi năm ngoái, khi Hoàng Định Bang yêu cầu lập dự án và đưa ra chính sách ở Uỷ ban Cải cách và Phát triển, đã nổi giận trong văn phòng của Hầu Vân Thăng.
Tin này khiến Nhiếp Chấn Bang có phần ngạc nhiên. Sự mạnh mẽ của Hoàng Định Bang đã thể hiện hết ra rồi. Ngày trước khi chính mình đến Hồng Giang, phải qua bao nhiêu bộ ban ngành nhưng cũng không đến mức vậy. Phải biết rằng, Ủy ban Cải cách và Phát triển được gọi là gì? Là tiểu Quốc vụ viện. Hoàng Định Bang dám làm như vậy trước mặt Hầu Vân Thăng, chuyện này không phải một hai câu mà giải thích rõ được.
Đây quả là một nhân vật rất khó đối phó. Xem ra bây giờ, nếu phải đến tỉnh Giang Nam thật, thì quả thực là một thử thách tương đối khó khăn. Một mặt, tỉnh Giang Nam rất cần có sự tăng trưởng về kinh tế. Kiểu khu vực kinh tế phát triển này, để làm tăng trưởng kinh tế còn khó khăn gấp bội so với khu vực kinh tế lạc hậu. Đây sẽ là một thử thách.
Mặt khác, nếu đến tỉnh Giang Nam, cùng chung bộ máy với Hoàng Định Bang, đây cũng lại là một thử thách khác. So với một người ở nơi khác đến như mình, Hoàng Định Bang nắm cả địa lợi và nhân hoà. Làm thế nào để điều tiết được quan hệ trong bộ máy lãnh đạo, đó là một cách kiểm nghiệm năng lực của bản thân. Đây đúng là một việc vô cùng khó khăn.
Nhưng nếu đúng như đã nói trước, thì đây quả thật là một cơ hội. Nếu năm nay được vào cơ cấu, thì con đường tiếp theo của mình sẽ có lợi rất lớn.
Mặt khác, theo căn bản mà nói, nếu cấp trên quyết định thật thì bản thân muốn chạy cũng không chạy thoát. Nghĩ tới đây, Nhiếp Chấn Bang lại thản nhiên nói:
- Bây giờ nói chuyện này có lẽ vẫn hơi sớm. Vẫn chưa quyết định là có đi hay không mà. Chắc con lại lo bò trắng răng rồi.
Nghe những lời thoải mái này của Nhiếp Chấn Bang, Dương Thắng lợi cũng ngầm gật đầu. Tâm tính của Nhiếp Chấn Bang, mấy người con trai của ông đều không có được. Năng lực của Dương An Quốc về mọi mặt đều không đáng nói, nhưng về tâm tính thì thua kém Nhiếp Chấn Bang rất nhiều.
Lúc này Dương Thắng Lợi cũng cười nói:
- Con thoải mái là vậy, nhưng tính cách này rất tốt. Là một người cán bộ, sao có thể cứ mãi tính toán được mất vinh nhục, mà cần phải có khí thế xưa nay chưa từng có như vậy.
Nhiếp Chấn Bang ăn tối ở nhà Dương Thắng Lợi rồi mới về nhà. Tối đó, sau khi bàn bạc lần nữa với bác cả và cha, Nhiếp Chấn Bang mới nghỉ ngơi.
Cùng lúc này, Nhiếp Chấn Bang lại biết được một tin từ bác cả. Nghe nói, con gái của vị lãnh đạo nào đó cấp trên xảy ra chuyện ở tỉnh Giang Nam, hình như là bị người ta bắt nạt. Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang liền chau mày. Xem ra tình hình ở tỉnh Giang Nam không hề đơn giản như vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận