Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 562: Bố cục các phe cánh

- Cha, cha nói đi, con bên này tạm thời không có việc gì.
Nói rồi, Nhiếp Chấn Bang che ống nghe, nói với thư ký Lý Cư Bằng ở bên ngoài:
- Cư Bằng, giúp tôi đóng cửa lại, tôi có một số chuyện, không gặp bất kỳ ai.
Là Chủ tịch thành phố, trừ phi là lãnh đạo cấp trên đến thị sát, ở trong Vọng Hải cho dù là Bí thư Thành ủy Lý Thái Thạch, Nhiếp Chấn Bang cũng có thể từ chối.
Tính cách của nhạc phụ Dương hắn cũng hiểu rõ, nếu không phải là chuyện lớn thì người này tuyệt đối sẽ không gọi điện cho mình. Lẽ nào nói, Dương lão gia tử qua đời rồi?
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang lập tức phủ định ý nghĩ này. Khi ở thủ đô, nghe nói bệnh tình của Đổng lão còn nghiêm trọng hơn, với địa vị thân phận của hai người, bác sĩ chăm sóc sức khỏe và nhà nước đều sẽ tận lực nghĩ biện pháp để có thể kéo dài tính mạng, cho dù chỉ là một người thực vật nằm trên giường thì đó cũng là một nỗi khiếp sợ.
- Chấn Bang à, lần này cha gọi điện cho con chủ yếu muốn nói với con về chuyện của con.
Dương Thắng Lợi ở đầu dây bên đó thoáng một chút rồi lên tiếng.
Nhiếp Chấn Bang có chút lo sợ, hôm nay giọng điệu của nhạc phụ mình rất không bình thường, nói chuyện của mình sao? Có chuyện gì vậy? Trong lòng mặc dù là thắc mắc, trên miệng vẫn duy trì thái độ khiêm tốn nói:
- Cha, con nghe thế nào có chút mơ hồ, chuyện của con, chuyện gì vậy ạ?
Dương Thắng Lợi trầm ngâm một chút, vốn dĩ đối với Nhiếp Chấn Bang, Dương Thắng Lợi không muốn gọi điện thoại, con cháu Dương gia từ trước đến nay đều là nổi tiếng cả thủ đô, gia giáo tốt, không có thói quen xấu rối loạn tùm lum như vậy. Dương gia sở dĩ uy phong không suy giảm cũng là có quan hệ rất lớn với sự gia giáo này của Dương gia.
Hôn nhân chính trị đối với Dương gia mà nói, vốn dĩ là thuộc loại có cũng được không có không sao, nhưng lần này liên hợp với Nhiếp gia, bao gồm đứa con trai gả cho nha đầu Tiếu gia, con gái mình thì gả cho Nhiếp Chấn Bang, mối quan hệ này đã dung hợp rất chặt chẽ với nhau rồi.
Dân gian có câu tục ngữ: ba tuổi xem trưởng thành, trong thể chế mặc dù không làm được đến mức độ đó, nhưng ba mươi tuổi xem tiền đồ, vẫn là ít nhiều có thể nhìn ra chút manh mối. Đời thứ ba Dương gia năng lực các mặt đều thiếu sót một chút, không phải là nguyên nhân nào khác mà chủ yếu là vì có sự tồn tại của Nhiếp Chấn Bang, con cháu các gia tộc ở thủ đô đều vì thế mà ngán ngẩm thay đổi sắc mặt.
Cứ như vậy, Dương Thắng Lợi cũng có chút khó xử. Sự xuất sắc của Nhiếp Chấn Bang đối với Dương gia cũng tạo nên ảnh hưởng, từ tình hình của Nhiếp Chấn Bang mà nói, tương lai tiến vào cửu đỉnh là điều tất nhiên, thậm chí là vấn đỉnh cũng không phải là không có khả năng. Cứ như vậy thì Dương gia tuyệt đối sẽ không xuất hiện nhân vật vào trong cửu đỉnh. Vào Bộ chính trị thì không có vấn đề gì gì, nếu Dương gia cũng xuất hiện một nhân vật vào trong trung tâm cửu đỉnh, đây chính là không cân bằng về chính trị, các gia tộc thủ đô đều sẽ khiếp sợ, trong cửu đỉnh mà hai người là quan hệ thông gia, điều này là quá xuất sắc.
Vì vậy, Dương Thắng Lợi suy nghĩ thời gian rất dài, mãi đến lúc này mới chính thức hạ quyết tâm, mới quyết định gọi điện cho Nhiếp Chấn Bang.
- Chấn Bang à, tiền đồ của con, cha nghĩ đã không cần cha nhiều lời làm gì. Chúng ta nói về chỗ thiếu sót của con một chút.
Trước mặt con rể nhà mình, Dương Thắng Lợi cũng không có làm bộ gì, loại cao thâm bí hiểm, cáo già thành tinh đó là lời dành cho người ngoài. Người trong nhà cũng cần lập lờ nước đôi thì đó căn bản không phải là nói chuyện, đó là giả bộ.
Nghe được lời nói của Dương Thắng Lợi, Nhiếp Chấn Bang hơi sửng sốt, liền gật đầu nói:
- Cha, nói đến điều này con cũng hiểu, trong mạng lưới quan hệ con vẫn là thiếu sót rất nhiều.
- Haha, có thể nhìn thấy điểm này, con rất tốt. Người quý ở chỗ tự biết mình, tâm thái này rất tốt. Tuổi trẻ đắc chí, lại có thể nhìn thấy rõ ràng, điều này là tố chất cơ bản của thành công.
Dương Thắng Lợi rất hài lòng, ngoài một số bất mãn về cuộc sống của Nhiếp Chấn Bang ra, các mặt khác Nhiếp Chấn Bang vẫn là không thể bắt bẻ.
Ngừng một chút, Dương Thắng Lợi nói tiếp:
- Chấn Bang à, tổng thể mà nói, biểu hiện của con, năng lực của con, các mặt đều là rất xuất sắc, đây là ưu điểm của con, là đáng để tôn sùng. Nhưng về mạng lưới quan hê, về xây dựng phe cánh của bản thân con, con vẫn là còn nhược điểm không nhỏ.
Không đợi Nhiếp Chấn Bang nói, Dương Thắng Lợi nói tiếp:
- Mục tiêu của con có lẽ là tầng trung tâm cửu đỉnh, đã như vậy rồi từ bây giờ trở đi, con nên bắt tay vào việc bố trí quan hệ và hệ thống của bản thân. Phe phái của Nhiếp gia cũng được, phe phái của Dương gia cũng tốt, thậm chí phe phái của Đổng gia, bây giờ mặc dù đều có thể sử dụng cho con, nhưng không phải là của mình thì sẽ luôn quy về vẫn là thiếu sót một chút. Người trên đời này sớm muộn đều sẽ dần dần lui xuống, đợi khi con lên đỉnh, người của ba phe phái này đều là thế hệ người mới rồi, có thể tiếp nhận con hay không thì vẫn chưa biết được, vì vậy đây là thiếu sót của con, bắt đầu từ bây giờ chính là thời điểm rồi.
Vấn đề này Nhiếp Chấn Bang bản thân cũng biết, nhưng lại không có bất kỳ biện pháp nào, tiền đồ của mình rất thuận lợi, nên nói là, quá thuận lợi rồi.
Chính vì vậy, Nhiếp Chấn Bang so với người khác đã ít đi một ít tích lũy rồi. Ngẫm lại, các cán bộ khác ba mươi tuổi e là vẫn đang dốc sức làm việc ở tầng cơ sở, tích lũy mối quan hệ từng bước từng bước thực tế một, đợi đến năm mươi tuổi khi sắp trèo lên đỉnh rồi thì người của phe phái dưới cũng đã trưởng thành rồi, trở thành quan to một phương, thậm chí là đại sứ biên cương, những người này chính là một chủ thể, là lực lượng hậu thuẫn ủng hộ rất mạnh.
Muốn trèo lên đỉnh, sự ủng hộ của ba mặt đều không thể thiếu. Một là, sự thừa nhận của người cầm quyền, không có điều kiện tiền đề này cái khác đều là uổng công. Thứ hai là sự ủng hộ của quân đội, mặc dù nói tình hình trong nước là quân đội không can dự chính sự, nhưng nhân vật đăng đỉnh nếu không đạt được sự ủng hộ của quân đội thì tất cả đều là vô ích. Về mặt này thì Nhiếp Chấn Bang không vấn đề gì, Nhiếp gia ở trong quân đội vốn thâm căn cố đế, bây giờ Nhiếp Gia Dân cũng ở trong quân đội kinh doanh cho hắn, so sánh thì không có vấn đề quá lớn. Thứ ba là sự ủng hộ của phe phái chính phủ, đâ chính là phải xây dựng một nền tảng căn bản cho phe phái của bản thân mình.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cười khổ nói:
- Cha, cha cũng biết, tuổi của con đây là một con dao hai lưỡi, có lợi cũng có hại. Về việc tổ chức phe phái, đây chính là một khiếm khuyết rất lớn.
Dương Thắng Lợi gật đầu nói:
- Chấn Bang à, đây là một vấn đề không thể xem nhẹ, lần này cha gọi điện cho con chủ yếu cũng là muốn nói vấn đề này. Bây giờ ở thành phố Tân Lê bên đó, báo cáo xin thành phố Bá Châu và thành phố Tân lê hợp lại thành lập thành phố Lê Châu là thành phố cấp phó tỉnh đã trình lên chính phủ rồi, hi vọng rất lớn, bên này cha sẽ giúp con vận động một chút, như vậy những nhân mã con sắp xếp ở Lê Châu có thể sắp xếp ra toàn quốc rồi. Ngoài ra, bây giờ con ở trên cương vị lãnh đạo của thành phố Vọng Hải, theo ý của con, thành phố Vọng Hải con phải an tâm, làm vững chắc, phải xây dựng thành phố Vọng Hải giống như Lê Châu vậy, như vậy, một đông một tây, hai thành phố cấp phó tỉnh hô ứng lẫn nhau, lãnh đạo chức phó trong thành phố đặt ở địa phương khác, đều có thể đảm nhiệm nhân vật số một hoặc số hai thành phố cấp địa phương, đây chính là ưu thế rất lớn của con, đợi khi con đứng lên thì sự sắp xếp này cũng sẽ theo lên.
Nghe được lời nói này, Nhiếp Chấn Bang cũng không thể không khâm phục năng lực bố trí này của nhạc phụ, có thể gọi là túc trí đa mưu.
Nếu nói như vậy, Lê Châu, Vọng Hải sẽ trở thành căn cứ nhân tài nguồn lực không ngừng của mình, thông qua hai địa phương này Nhiếp Chấn Bang có thể vận hành lượng lớn cán bộ tầng trung của các tỉnh toàn quốc, mình còn trẻ, đợi đến sau tám đến mười năm, nhóm người này sẽ trở thành lực lượng trung kiên của các tỉnh, thậm chí là lãnh đạo chủ yếu của ban lãnh đạo Tỉnh ủy của các tỉnh. Cứ như vậy, sự thiếu sót cuối cùng của cả hệ thống của mình cũng bổ sung vào rồi.
Bên kia, Dương Thắng Lợi cũng ngừng một chút, đợi sau khi Nhiếp Chấn Bang tiêu hóa xong, tiếp tục nói:
- Chấn Bang à, lần này Bí thư Thành ủy thành phố Cương Thành tỉnh Liêu Đông đúng lúc lui về tuyến hai, bây giờ trong việc tuyển chọn Bí thư Thành ủy thành phố, không ít phe phái ở thủ đô đều đang quan tâm, con bên này có ý tưởng gì không?
Tỉnh Liêu Đông là khu vực kinh doanh nhiều năm của Dương gia, điểm này Nhiếp Chấn Bang vẫn là hiểu rõ. Bây giờ nhánh chính của Dương gia mặc dù không có ai ở tỉnh Liêu Đông, nhưng sức ảnh hưởng vẫn là ở đó. Dương Thắng Lợi đã đề nghị ra rồi thì chắc chắn là có nắm bắt nhất định, vấn đề bây giờ là, trong lòng mình có người lựa chọn thích hợp hay không.
Bí thư Thành ủy Cương Thành, cán bộ cấp chính sở, đây không phải là một chức vụ tùy tiện, trong phe phái của Nhiếp Chấn Bang hiện nay người lựa chọn thích hợp cho chức vụ này không nhiều, Lê Châu bên này Tạ Dật coi như là người xem được, Lê Châu sắp thăng cấp rồi, Tạ Dật rất có khả năng nhân cơ hội này tăng lên chức vụ cấp phó tỉnh. Nếu như điều đi thì được không bù lại cho mất. Ngoài ra một Nghiêm Phượng Kiều dù sao cũng là nữ, vẫn là có chút thiếu sót, Lương Khê bên này Nhiếp Chấn Bang vẫn chưa chuẩn bị động.
Sắp xếp bên thành phố Lương Khê rất ổn định, phía trên có Ninh Thủ Thường tại vị, Trần Nhạc, Dịch Quân, Ninh Chí Viễn vòng tròn mà mấy người này tạo thành cũng đủ để bảo đảm Thẩm Ngôn Thạc phải bó tay với bọn họ, điều động bất cứ người nào đều sẽ dẫn đến sự thay đổi bố cục của Lương Khê.
Như vậy, người có thể điều đi chỉ có ở Vọng Hải bên này, trong thành phố Vọng Hải, người thực sự đạt được sự công nhận của mình không nhiều, một người là Lâm Mặc Hàn, một người là An Quốc Vũ. Suy nghĩ một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Cha, việc lựa chọn người con đã có suy nghĩ bước đầu, có điều, suy nghĩ đến tình hình cụ thể của Cương Thành, ý của con là, chuyện này trước tiên để con chưng cầu ý kiến của người đó đã.
Nghe được câu này, Dương Thắng Lợi cũng khẽ gật đầu, suy nghĩ này của Nhiếp Chấn Bang rất chính xác, là người cầm đầu của phe phái, không những phải uy vọng mà còn phải có thể cho thuộc hạ cảm giác an tâm, nhất ngôn đường, loại chuyện này là không lâu dài, đây mới là căn bản lâu dài.
Dương Thắng Lợi lập tức cũng gật đầu nói:
- Chuyện này trong lòng con có tính toán là được, trong mấy ngày này gọi điện cho cha là được.
Sau khi cúp điện thoại, Nhiếp Chấn Bang cũng nẳm nửa người trên ghế, nghiêm túc suy nghĩ. Là sự bắt đầu của việc bố trí toàn quốc của mình, muốn làm thì phải làm tốt nhất. Trong những thuộc hạ hiện tại, Lâm Mặc Hàn chắc chắn là người thích hợp nhất.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang liền cầm điện thoại gọi điện cho Lâm Mặc Hàn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận