Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 600: Không bằng cầm thú

Lời nói của Hồ Phi có vẻ rất khách sáo, Điền Húc Giang cũng mỉm cười trong lòng. Hai cha con Hồ gia lại chịu bỏ công sức tặng xe cho mình, đây cũng là thành ý mà cha con họ biểu đạt với mình đây.
Tuy nhiên lúc này, thì mình không thể nhận xe được, vừa mới hợp tác bước đầu, đây còn lâu mới nói tới cơ sở tin cậy. Lúc này nếu mà mình nhận xe thì khó tránh khỏi sẽ khiến bọn họ khinh thường, sẽ rất bất lợi cho hợp tác sau này.
Điền Húc Giang lập tức cũng mỉm cười nói:
- Xe thì không cần đâu, đạp xe đạp đi làm cũng là một cách rèn luyện sức khỏe. Lão Hồ, chiếc xe Phượng Hoàng này là đồ tốt, xe con loại mới của Thất Thành, thật không dễ tìm đâu.
Trong lời nói của Điền Húc Giang âm thầm có ý châm chọc. Hồ Gia Vượng lúc này cũng không để ý, trong lòng hiểu rất rõ rằng Điền Húc Giang đây là đang âm thầm nhăc nhở rằng cha mình thì đạp xe đạp. Con trai thì lái Audi, còn có xe để đem tặng, đây rõ ràng chính là đang thể hiện.
Mình vốn dĩ chính là thể hiện. Hồ Gia Vượng cũng không hề gì, lập tức cười nói:
- Bí thư Điền đức độ, đáng để chúng tôi học tập theo. Tiểu Phi, Bí thư Điền đã kiên quyết rồi, con đừng miễn cưỡng nữa.
Nói xong, Hồ Gia Vượng đứng dậy nói:
- Bí thư Điền, đã như vậy rồi tôi xin cáo từ trước. Sau này Bí thư Điền có chỗ nào có thể dùng đến Hồ Gia Vượng tôi, Bí thư Điền cứ việc dặn dò, Hồ Gia Vượng tôi nhất định xông pha khói lửa cũng không từ nan…
Đây chính là sự bày tỏ thái độ cuối cùng rồi. Nói ngàn vạn thứ thì điều quan trọng nhất vẫn là thứ mang tính thực chất mới có thể nắm được căn bản. Hồ Gia Vượng không phải là trẻ con lên ba, đương nhiên là hiểu rõ lối đi này. Lúc này đã đến để dựa dẫm rồi thì nhất định phải khiến Điền Húc Giang hài lòng.
Quả nhiên, sau khi nghe được lời nói của mình, Điền Húc Giang cười nói:
- Lão Hồ, nói cái gì xông pha khói lửa chứ, đều là đồng chí cách mạng, tôi vẫn là tin tưởng anh.
Bên này, Điền Húc Giang là rời đi một bước trước, cũng không để Hồ Gia Vượng và Hồ Phi tiễn bọn họ, mà là ngồi taxi rời đi, lần nữa trở về khu người nhà Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố.
Vừa vào cửa, Lý Toa liền lên tiếng nói:
- Bí thư, vừa rồi…ngài sao lại?
Điền Húc Giang cũng không tức giận, đối với thư ký này Điền Húc Giang bây giờ là càng dùng càng thấy vừa ý, mỉm cười nói:
- Sao lại không nhận xe đúng không…
Nói rồi…Điền Húc Giang lại giải thích nói:
- Dĩ nhiên, nhận xe thì sẽ cho cha con Hồ gia cảm giác yên tâm, nhưng bây giờ vẫn chưa phải là lúc. Tôi không thể biểu hiện ra bộ dạng tham của không ghét bỏ được. Trong thể chế, chuyện gì cũng phải từng bước thận trọng. Đây là điều tất yếu. Cha con Hồ gia chỉ dựa vào mấy câu nói này mà muốn đạt được sự tín nhiệm, thế thì khó tránh…Sự tín nhiệm của Điền Húc Giang tôi cũng quá không đáng tiền rồi.
Lý Toa lúc này.. nghe được lời này có cảm giác bỗng nhiên tỉnh ngộ, lập tức gật đầu nói:
- Bí thư vẫn là ngài lợi hại….
Lời này có vẻ có chút mập mờ, Điền Húc Giang lúc này lại có cảm giác tim đập thình thịnh. Tuy nhiên, Điền Húc Giang vẫn là người vô cùng lý trí, thấp giọng nói:
- Toa Toa, chuẩn bị xe, đêm nay đi Mân Châu.
Bên này Điền Húc Giang đã đưa khát vọng ngập tràn đến Mân Châu, Nhiếp Chấn Bang lại vẫn chưa biết.
Chiếc xe tiến vào quận Vọng Hạ, dừng ở cổng Đài truyền hình thành phố Vọng Hải, nhìn Giang Nhược Hiên bên cạnh nói:
- Phóng viên Giang…cô đến rồi…
Lúc này Giang Nhược Hiên lại đang trầm tư, đột nhiên nghe được lời nhắc nhở của Nhiếp Chấn Bang, cả người hơi sửng sốt, lập tức có vẻ có chút bối rối, nói:
- A! ừm, đến rồi.
Ngừng một chút, Giang Nhược Hiên ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ tịch…Nhiếp, tôi…tôi có chút…có chút thích anh.
Lời này đối với Giang Nhược Hiên mà nói, cảm giác lúc này giống như là nghẹn ở cổ họng, sau khi đột nhiên nói ra, Giang Nhược Hiên ngược lại có vẻ nhẹ nhõm.
Nhiếp Chấn Bang ngược lại là cả người sửng sốt. Giang Nhược Hiên co chút thích mình? Lời này khiến Nhiếp Chấn Bang cảm giác có chút chấn động.
Trầm mặc một lúc, Nhiếp Chấn Bang lại là nhẹ giọng nói:
- Phóng viên Giang, cô nghĩ nhiều rồi, mau đi nghỉ ngơi đi. Tôi vẫn còn có một số chuyện, không tiễn cô vào.
Nhiếp Chấn Bang mặc dù không biểu đạt rõ ràng ý cự tuyệt, nhưng thái độ trong lời nói lại rất rõ ràng. Căn bản chính là lảng tránh chuyện này. Lúc này đã là tan ca rồi, cho dù là Chủ tịch thành phố lẽ nào thật sự một chút rảnh rỗi cũng không có sao? Rất hiển nhiên, đây là không thể.
Lúc này, đột nhiên Giang Nhược Hiên xông đến, cách ở vị trí trung gian, một vòng ôm lấy Nhiếp Chấn Bang, tư thế đương nhiên là không thể nói tới cái gì tao nhã rồi. Thậm chí, bởi vì nguyên nhân chiếc xe, có vẻ có chút khó chịu, nhưng mùi vị khác thường lại truyền đến.
Nhiếp Chấn Bang lúc này lại là đợi một chút, xúc cảm từ mùi hương nhè nhè trên người Giang Nhược Hiên tỏa ra và sự đẫy đà đó, khiến Nhiếp Chấn Bang có chút mê lạc.
Sau khi trầm mặc một hồi, đợi cảm xúc của Giang Nhược Hiên khẽ trở lại một chút, Nhiếp Chấn Bang rất cẩn thận, sau khi đỡ Giang Nhược Hiên dậy không để lại dấu vết, lúc này mới lên tiếng nói:
- Phóng viên Giang, cô nên bình tĩnh lại một chút. Giữa tôi và cô đây là chuyện căn bản không thể. Tôi có sự nghiệp và gia đình của mình, cô có lẽ cũng có sự nghiệp và gia đình của cô. Tôi thấy cô rất thuần khiết, cuộc đời của cô không nên như vậy, mà nên là một gia đình hạnh phúc và mỹ mãn, cô hiểu không?
Hoa rơi có tình, nước chảy vô ý, đây chính là hình ảnh miêu tả chân thực lúc này. Đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, đối đãi với Giang Nhược Hiên cản bản không có bất kỳ chút nhân tố tình cảm nào trong đó. Không thể phủ nhận, Giang Nhược Hiên rất xinh đẹp, thậm chí không thua kém Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết. Tuy nhiên, mình đối với cô ấy căn bản không có suy nghĩ này.
Trong chuyện tình cảm, Nhiếp Chấn Bang đã không muốn động chạm đến những thứ này. Bây giờ Lý Lệ Tuyết đã xuất ngoại để tránh bị nghi ngờ rồi, đợi Đổng lão gia tử vừa đi thì Đổng Uyển e là cũng sẽ xuất ngoại. Lúc này Nhiếp Chấn Bang căn bản sẽ không đi nghĩ những thứ này, nếu muốn những thứ này, ở thành phố Tân Lê, Nghiêm Phượng Kiều sớm đã trèo lên giường mình rồi.
Giang Nhược Hiên lúc này cũng bình tĩnh hơn nhiều, cảm xúc có chút rơi xuống, thấp giọng nức nở, sau khoảng một hai phút, đợi sau khi cảm xúc bình tĩnh lại, lúc này mới thấp giọng nói:
- Chủ tịch Nhiếp, xin lỗi, tôi…tôi…
Đợi một lúc, cuối cùng Giang Nhược Hiên vẫn là không nói ra lời, mở cửa xe đi xuống, Nhiếp Chấn Bang nhìn bóng dáng Giang Nhược Hiên rời đi, cũng có chút mất mát. Mỉm cười tự giễu một cái, mình đây coi là không bằng cầm thú sao?
Trở về nhà, ở trong phòng khách Dương An Na đã lên đón:
- Ông xã, nhanh như vậy đã về rồi, không phải nói ra ngoài có việc sao?
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cười nói:
- Ừ, không uống rượu, chỉ ăn nhanh một chút, Nha Nha ngủ rồi sao?
Nghe lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Dương An Na lại lườm Nhiếp Chấn Bang một cái, cười mắng:
- Anh còn biết đến Nha Nha sao? Cả ngày đến tận tối đều không thấy bóng dáng đâu, Nha Nha sắp không nhớ được mình có cha rồi đó.
Lời này mặc dù là nói đùa, nhưng lại là nói ra sự miêu tả chân thực cuộc sống của Nhiếp Chấn Bang. Không nói gì nhiều, có con cái rồi, cho dù là đám ba cô gái An Na, Nhiếp Chấn Bang cũng chăm sóc không chu toàn, một lòng một dạ đều đặt vào công việc. Ngoài thời gian hai năm trong Ủy ban Kỷ luật trung ương ở thủ đô, cả nhà được hưởng thụ những ngày hạnh phúc ra còn ở thành phố Tân Lê, ở thành phố Lương Khê, Nhiếp Chấn Bang đều vội vàng như khách qua đường. Bốn năm một nhiệm kỳ, dường như mình chưa bao giờ làm trọn vẹn một nhiệm kỳ thực sự ở một địa phương.
Cứ như vậy, về cơ bản, người nhà đều hội hợp ít mà li biệt thì nhiều, đối với điều này Nhiếp Chấn Bang cũng đành chịu. Lúc này cũng có chút áy náy, thấp giọng nói:
- An Na, khổ cho các em rồi.
“các em” này, người nói đến là ai chứ, Dương An Na đương nhiên là hiểu rõ. Mình khổ, nhưng chị Lệ Tuyết và chị Uyển nhi e là còn khổ hơn mình.
Nước mắt Dương An Na trong im lặng khẽ chảy xuống. Lau nước mắt đi, Dương An Na lại cố ý cười nói:
- Ông xã, anh xấu lắm, nói tình cảm như vậy làm gì chứ?
Bên này, trên đường cao tốc từ Vọng Hải đến Mân Châu, tài xế Văn Quân lúc này mắt không dám sơ suất, chú ý nhìn phía trước. Trên ghế sau, ông chủ lớn và thư ký ngồi cùng nhau. Lúc này thư ký Lý dường như đã ngủ rồi, cả người đều dựa nghiêng vào người ông chủ lớn.
Điều này khiến Văn Quân có chút bùi ngùi. Rốt cuộc vẫn là thư ký nữ được lợi. Điều này nếu là thư ký nam, đâu có tư cách gì mà ngồi phía sau, phải ngồi ở vị trí ghế phụ hầu hạ, muốn dựa vào người ông chủ lớn để ngủ, trừ phi chức thư ký này của anh là không muốn làm nữa.
Xe đi qua trạm thu phí Mân Châu, Văn Quân lại ngẩng đầu nhìn kính chiếu hậu, thấp giọng nói:
- Bí thư, đi Tỉnh ủy hay là?
Điền Húc Giang lúc này cũng mở mắt, nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ, đã hơn mười giờ rồi. Lúc này đi làm phiền lãnh đạo nghỉ ngơi cũng không tiện lắm, lập tức gật đầu nói:
- Đến khách sạn Mân Nam nghỉ ngơi một đêm rồi nói sau.
Ở tỉnh Mân Nam này, mình không có căn cơ gì, điềm này Điền Húc Giang vẫn là hiểu rõ. Mặc dù nói mình cũng là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, nhưng quyền lên tiếng vẫn là không đủ.
Quan hệ giữa Kiều Dịch Nhân và Nhiếp Chấn Bang tỉnh Mân Nam này đều biết rõ. Kế hoạch hiện nay mình chỉ có thể tranh thủ sự ủng hộ của Dịch Minh Dương. Đối với nhân vật số một Bí thư Chủ tịch tỉnh Kiều Dịch Nhân, trong lòng Dịch Minh Dương nhất định có chỗ không vui vẻ, có thể mượn cơ hội này đả kích Kiều Dịch Nhân, đây cũng coi là có ít còn hơn không.
Tuy nhiên, đối với mình mà nói có ý nghĩa rất lớn. Nếu có thể mượn cơ hội này tiêu diệt Nhiếp Chấn Bang, thì đó là tất cả đều vui vẻ.
Khách sạn Mân Nam, nơi này là nhà khách Tỉnh ủy, nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm hôm nay Điền Húc Giang liền gọi điện thoại cho Phó Bí thư Tỉnh ủy Dịch Minh Dương.
Điện thoại sau khi tút tút hai tiếng, đầu dây bên kia âm thanh sang sảng của Dịch Minh Dương truyền đến:
- Haha, đồng chí Húc Giang, sao hôm nay có thời gian gọi điện cho tôi vậy.
Về thái độ đối với Điền Húc Giang, Dịch Minh Dương cũng rất chú ý. Điền Húc Giang là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, cán bộ cấp Phó bộ, bằng cấp với mình, đương nhiên là không thể dùng cách xử lý đối đãi với thuộc hạ được.
Bên này, Điền Húc Giang cũng rất hài lòng với thái độ của Dịch Minh Dương, lập tức cũng cười nói:
- Bí thư Dịch, ngài bây giờ có thời gian không? Tôi đang ở Mân Châu, muốn tìm anh một mình báo cáo công việc một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận