Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 809 - Tổ điều tra

Từ Hoa Chi về Thiên Phủ tuy dùng máy bay trực thăng nhưng về đến nơi cũng đã là mười hai giờ khuya.
Ra khỏi quân khu Thiên Phủ, ngồi trên xe, Long Canh Hoa liền rơi vào trầm tư, Tăng Thái Bình chết rồi, không ngờ lại là chết kiểu này, việc đó căn bản ngoài dự liệu của Long Canh Hoa.
Giờ Tăng Thái Bình chết rồi, vị trí nhân vật số một tỉnh ủy Ba Thục, Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy cũng như hai suất ủy viên thường vụ Tỉnh ủy đều để trống, đây chính là một cơ hội để thăng tiến. Trong quan trường thể chế, cạnh tranh nhau chủ yếu là để giành vị trí, cấp bậc để leo lên trung ương, dù là tranh đấu thế nào thì hậu quả nghiêm trọng đều không thể tránh khỏi. Từ sau thời Nam lão thì chuyện đấu đá giữa các gia tộc đều có một ranh giới, cơ bản là không đi ngược lại đại cục kinh tế, đây là một ranh giới không thể vượt qua. Cho nên giờ các nhà ở Bắc Kinh ngoài mặt tranh đấu gay gắt, không ai chịu ai, nhưng nói trắng ra là cạnh tranh để tồn tại, ai tồn tại lâu hơn thì chính là người chiến thắng sau cùng.
Giờ Tăng Thái Bình chết rồi, tan nát hết,, trong tỉnh Ba Thục, kẻ có tư cách đảm nhiệm chức Bí thư Tỉnh ủy cũng chỉ có Nhiếp Chấn Bang và mình.
Đương nhiên, Nhiếp Chấn Bang là Chủ tịch tỉnh, nhưng Nhiếp Chấn Bang lại khá bất lợi khi mới đảm nhiệm vị trí cấp Thứ trưởng bốn đến năm năm, chính thức lên chức Chủ tịch tỉnh tức là cấp Bộ trưởng đến nay mới được một năm, lý lịch kinh nghiệm căn bản không thể bằng được mình. Ngoài ra Nhiếp Chấn Bang tính kỹ ra thì mới ba mươi bảy ba mươi tám tuổi, ở cấp cơ sở thì tuổi trẻ là ưu thế nhưng lên đến cấp tỉnh thì lại là bất lợi.
Điểm này chính là sự lạ lùng trong chốn quan trường, người trẻ tuổi thì cố gắng ra vẻ già dặn còn kẻ già dặn thì ngược lại.
Đương nhiên, Nhiếp Chấn Bang cũng có ưu thế của hắn, xuất thân của Nhiếp Chấn Bang hoành tráng hơn, có ông bác làm chức phó bên quân ủy, ông bố ngồi ghế phó trong nội các chính phủ, gia đình có truyền thống cách mạng, những mặt này thì mình kém hơn.
Thở dài một tiếng, Long Canh Hoa không đầu không đuôi mở miệng nói:
- Thủ Chính, cậu thấy tôi thế nào?
Những lời này của Long Canh Hoa khiến thư ký Vương Thủ Chính không hiểu ra sao cả, hơi sửng sốt, nghi ngờ hỏi lại:
- Phó bí thư vừa hỏi gì ạ?
Long Canh Hoa lúc này cười nhạt một tiếng tự giễu bản thân, cái gọi là “Để tâm quá thì sẽ bị loạn” chính là trạng thái bây giờ của ông ta.
Lời vừa dứt, Long Canh Hoa lắc đầu nói:
- Không có gì? Thủ Chính à, tới đâu rồi hả?
- Đã tới đường lớn Thiên Phủ rồi.
Vương Thủ Chính nhìn ra bên ngoài rồi báo cáo.
Hai xe một trước một sau tiến vào trụ sở Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, Nhiếp Chấn Bang vừa mới xuống xe thì Long Canh Hoa từ phía sau đã chạy ra chào:
- Chủ tịch tỉnh, chuyện hậu sự của bí thư Tăng cũng như mọi việc sau đó anh xem…?
Trở về Thiên Phủ, đầu tiên là phải lập tức triệu tập hội nghị thường ủy, Tăng Thái Bình ra đi quá đột ngột, nhiệm vụ chủ yếu của Phó bí thư tỉnh ủy và Chủ tịch tỉnh là phải ổn định lại đại cục trong tỉnh trong khi chờ chỉ thị mới của trung ương. Thứ hai là phải báo cáo chi tiết lên trung ương về chuyện này trong khi chờ tổ điều tra đến. Thứ ba là kết hợp lo chuyện hậu sự cho Tăng Thái Bình và Lư Khánh Vũ.
Nhìn Long Canh Hoa, Nhiếp Chấn Bang hiểu rất rõ mục đích ông ta hỏi han đến hắn, e là muốn thương lượng trước.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang sắc mặt nghiêm túc nói:
- Phó bí thư Canh Hoa, xảy chuyện lớn như vậy, cả nhân vật số một và Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy cùng gặp chuyện, trong nước hầu như chưa bao giờ xảy ra việc tương tự, giờ chỉ e là Ba Thục sẽ “nổi danh” trên cả nước.
Lời của Nhiếp Chấn Bang nói rất đúng trọng tâm, đối với cái chết của Tăng Thái Bình không phóng đại hậu quả, cũng không thu nhỏ sự thật, hoàn toàn nói theo sự việc, điều này làm cho Long Canh Hoa cũng cảm động gật gật đầu, thở dài nói:
- Chuyện đã vậy thì dù chỉ là vụ tai nạn giao thông bình thường cũng sẽ kinh động đến trung ương.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, tiếp tục nói:
- Phó bí thư Canh Hoa, đây là lúc thích hợp để chúng ta bàn bạc chuẩn bị, trước mắt tôi thấy Ban Tuyên giáo tỉnh ủy phải cho thấy những hành động thiết thực, bất cứ tin tức gì về vụ tai nạn bây giờ cũng nhất định phải giữ kín trong khi đợi chỉ thị tiếp theo. Ngoài ra lễ tang của đồng chí Tăng Thái Bình, Lư Khánh Vũ và những đồng chí khác phía cơ quan sự vụ Tỉnh ủy phải thành lập ban tang lễ lo liệu, còn lại thì đợi người ở Bắc Kinh tới rồi tính sau.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang tiến vào trụ sở Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, đi vào phòng họp nhỏ trên tầng cao nhất của khu văn phòng Tỉnh ủy, các ủy viên thường vụ khác cũng đã trình diện đông đủ.
Khi Nhiếp Chấn Bang tiến vào, không khí trong phòng họp có vẻ nghiêm trọng, tỉnh Ba Thục không lớn mấy, chuyện của Tăng Thái Bình không cần nói thì những người đang ngồi e là cũng đã biết rõ.
Nhiếp Chấn Bang và Long Canh Hoa trước sau lần lượt ngồi xuống vị trí của mình, vị trí vốn là của Tăng Thái Bình nay được cố ý để trống.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn mọi người chung quanh, trầm giọng nói:
- Các đồng chí, chắc tất cả mọi người bằng cách này hay cách khác đều đã biết chuyện, lúc bẩy giờ tối nay, bí thư Tăng cùng với Trưởng ban thư ký Lư trên đường đến Hoa Chi thị sát, đến quốc lộ Đao Hiệu, đoạn Vân Thương Sơn thì không may gặp tai nạn, dù đã được giúp đỡ nhưng không qua khỏi.
Biết là một chuyện, nhưng chính thức tuyên bố lại là một chuyện khác, nghe được những lời này, vẻ mặt thần thái của các ủy viên thường vụ cũng khá phức tạp, đám người phe Nhiếp Chấn Bang đương nhiên là muốn hoan hô nhảy múa.
Bên cạnh, tâm trạng của Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Tần Lâm Lâm cùng với Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Ninh Bác Quân đi xuống rất rõ ràng. Là người thuộc phe Tăng Thái Bình, giờ Tăng Thái Bình đột nhiên tử vong, chắc chắn là một đòn nghiêm trọng với bọn họ, giờ là lúc chuẩn bị cho đường đi nước bước tiếp theo.
Ngay khi phía tỉnh ủy Ba Thục họp khẩn cấp hội nghị thường ủy thì phía thủ đô cũng hay tin, cái chết của Tăng Thái Bình lập tức khiến các gia tộc đều kinh động.
Những người này cũng không phải coi trọng gì Tăng Thái Bình mà là cái ghế trống ông ta để lại.
Người đúng đầu nội các Chính phủ Lãnh Vân Phi nhìn những người chung quanh hỏi:
- Tỉnh Ba Thục có chuyện lớn xảy ra rồi, đường đường một Bí thư Tỉnh ủy trên đường đi thị sát lại gặp tai nạn tử vong, chuyện gì thế này?
Dừng một chút, ông ta tiếp tục nói:
- Về phía truyền thông nhất định phải kiểm soát tốt, Ban Tuyên giáo phải đưa ra một phương án khả thi, phải tuyên truyền về hình ảnh và thành tích của đồng chí Tăng Thái Bình khi còn sống. Vụ tai nạn giao cho tổng cục giám sát an toàn và cục quản lý giao thông lập ngay tổ điều tra chuyên trách tới Ba Thục điều tra nguyên nhân thật sự của vụ tai nạn.
Lời vừa dứt, Nhiếp Quốc Uy liền giơ tay xin phát biểu, thủ tướng Lãnh nhìn thoáng qua, lập tức đưa tay bảo:
- Anh Uy có gì muốn bổ sung sao?
Nhiếp Quốc Uy gật đầu, trầm ngâm một chút nói:
- Thủ tướng Lãnh, về tổ điều tra hay là để tôi dẫn đội đi.
Nói tới đây, Nhiếp Quốc Uy dừng một chút rồi tiếp tục nói:
- Nói về tình hình tỉnh Ba Thục thì tôi khá quen thuộc vì đã từng công tác vài năm bên đó, cũng rất có ích cho việc điều tra, thứ hai là hiện tại đồng chí Tăng Thái Bình đột ngột ra đi, cục diện tỉnh Ba Thục rất hỗn loạn, tôi qua đó đã khá quen với các đồng chí phía Ba Thục. Thứ ba là dựa vào mối quan hệ của tôi với đồng chí Nhiếp Chấn Bang, tôi cho rằng lúc này tôi tới Ba Thục là khá thích hợp.
Về mối quan hệ của mình và Nhiếp Chấn Bang, Nhiếp Quốc Uy lúc này cũng không kiêng dè gì nữa, dù Ủy ban Kỷ luật điều tra thì cũng không có gì lớn, chỉ cần áp dụng bài lảng tránh là được, huống chi cái chết của Tăng Thái Bình chẳng liên quan gì đến Nhiếp Chấn Bang, như vậy thì cũng không cần nhắc đến chuyện lảng tránh làm gì.
Hơn nữa, đây cũng là chỗ thông minh của Nhiếp Quốc Uy, nói ra một cách công khai thì người khác cũng không có gì để nói nữa, tất cả mọi người đều hiểu rõ, Nhiếp Quốc Uy lần này qua đó đương nhiên sẽ có giúp ích nhất định cho Nhiếp Chấn Bang nên những người khác cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Trầm ngâm một chút, Thủ tướng Lãnh cũng gật đầu nói:
- Một khi đã như vậy thì để phó thủ tướng Nhiếp đảm nhiệm tổ trưởng tổ điều tra, sáng mai lập tức xuống Ba Thục.
Sân bay Thiên Phủ đã chuẩn bị nghênh đón từ sớm, từ lúc hơn hai giờ sáng sau khi nhận được điện thoại của cha, Nhiếp Chấn Bang đã hành động ngay lập tức, các ban ngành phòng cháy, vệ sinh và bảo vệ môi trường của Thiên Phủ cũng đã bắt đầu hành động, toàn thành phố Thiên Phủ đều nhộn nhịp hẳn lên.
Tám giờ sáng vào giờ làm việc, tổ điều tra trung ương cũng đã đáp máy bay xuống sân bay quốc tế Thiên Phủ, trong sân bay, Nhiếp Chấn Bang cùng với toàn thể thành viên bộ máy ủy viên thường vụ đều trình diện, cạnh đó, mấy chiếc Toyota loại thương vụ Coaster đã sẵn sàng đợi lệnh bất cứ lúc nào.
Cửa khoang máy bay mở ra, Nhiếp Quốc Uy là người đầu tiên bước xuống, sau khi bắt tay các đồng chí Ba Thục, Nhiếp Quốc Uy ngồi lên xe, bên cạnh là Phó cục trưởng Thiệu bên tổng cục giám sát an toàn cùng với phó chủ nhiệm Lý của văn phòng nội các chính phủ cùng đi theo, Nhiếp Chấn Bang và Long Canh Hoa sắm vai lãnh đạo chủ chốt của Ba Thục đón tiếp, đoàn xe nhanh chóng ra khỏi sân bay tiến lên đường cao tốc.
Phía trước có còi cảnh sát dẹp đường, trên xe, ánh mắt Nhiếp Quốc Uy hơi sưng đỏ lên, đây là biểu hiện của việc ngày hôm qua không được nghỉ ngơi tốt, uống một ngụm trà đặc cho tỉnh táo, Nhiếp Quốc Uy đưa mắt tới Nhiếp Chấn Bang:
- Chấn Bang, nói xem Tăng Thái Bình rốt cuộc là đã gặp phải chuyện gì?
Bạn cần đăng nhập để bình luận