Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 651: Bổ nhiệm và miễn nhiệm nhân sự.

Vào lúc hơn mười hai giờ đêm, xe chuyên dụng của Nhiếp Chấn Bang ra khỏi đường cao tốc Mân Vọng, tới trạm thu phí Mân Châu.
Lúc này, Lý Cư Bằng quay đầu ra sau liếc mắt nhìn, Chủ tịch Nhiếp đã đi vào giấc mộng đẹp. Nhìn đồng hồ trên tay đã hơn mười hai giờ đem. Sau đó, Lý Cư Bằng quay đầu lại nói với bảo vệ Quách Tam bên cạnh:
- Anh Bảo, đi qua bên nhà khách Phúc Kiến đi. Lúc này không chừng Bí thư Kiều cũng đã nghỉ ngơi. Trước tiên đi thuê hai gian phòng nghỉ ngơi một chút.
Bắt đầu từ lúc lên xe, tâm tình của Lý Cư Bằng vẫn luôn vô cùng kích động, sự kiên định của bản thân anh ta đã nhận được sự cho phép của Chủ tịch Nhiếp. Do vậy mới đồng ý đưa anh đi cùng, điểm này Lý Cư Bằng hiểu rất rõ, đây cũng là nguyên nhân khiến Lý Cư Bằng kích động như vậy. Đối với Lý Cư Bằng mà nói, từ góc độ riêng tư mà nói, đưa anh xuống địa phương, với lý lịch bản thân anh, nhiều lắm là đảm nhiệm một chức phó cục nào đó của thành phố Vọng Hải, về cấp bậc, nhiều lắm thì cũng chỉ có thể lên tới cấp Cục trưởng mà thôi.
Nhưng, nếu theo sau Chủ tịch thành phố, từ địa vị của Chủ tịch được thăng chức, địa vị của anh cũng sẽ như diều gặp gió. Tốc độ thăng chức của Chủ tịch Nhiếp rõ ràng như ban ngày, nói về điểm này, anh lại càng muốn theo sát bước chân của Chủ tịch Nhiếp.
Nói từ góc độ cao cả một chút, Lý Cư Bằng cũng muốn cùng Chủ tịch Nhiếp tạo nên một phen sự nghiệp.
Nhưng, dựa vào bối cảnh và năng lực của bản thân anh thì còn chưa đủ. Có thể đi theo Chủ tịch Nhiếp, trở thành một người tham dự cũng đã là một chuyện rất may mắn rồi.
Vào lúc xe chuẩn bị tới cổng của nhà khác Phúc Kiến, Lý Cư Bằng quay đầu gọi Nhiếp Chấn Bang:
- Chủ tịch, Chủ tịch. Đến nhà khách Phúc Kiến rồi.
Dưới sự rèn luyện hằng ngày của quân đội trước kia, Nhiếp Chấn Bang rất nhanh chóng tỉnh dậy, nhìn nhìn ra bên ngoài, sau đó gật đầu nói:
- Trước tiên thuê phòng ở lại đã.
Một đêm không động tĩnh.
Sáng sớm hôm sau, lúc hơn 6 giờ sáng Nhiếp Chấn Bang đã thức dậy, sau khi đánh một bộ Hình Ý Quyền thì cũng vừa vặn khoảng 7 giờ 10.
Ngoài cửa, chuông cửa đã vang lên, vừa mở cửa đã thấy Lý Cư Bằng và bảo vệ Quách Tam đứng ngoài. Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Trước tiên đi ăn điểm tâm đã.
Lúc khoảng 7 giờ 50, Nhiếp Chấn Bang liền tới cửa tầng lầu của văn phòng Tỉnh ủy. Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cầm chiếc di động lên, bấm số điện thoại của Lương Viễn, điện thoại vừa kết nối, Nhiếp Chấn Bang vô cùng khách khí nói:
- Anh Lương, đang bận sao?
Luận về cấp bậc, Nhiếp Chấn Bang là thứ trưởng, Lương Viễn chẳng qua là một cán bộ cấp Cục trưởng, hai bên cấp bậc cũng không hơn kém nhau bao nhiêu. Nhưng, là một Bí thư cấp cao của Tỉnh ủy, sau lưng Lương Viễn là Kiều Dịch Nhân. Không nói tới Nhiếp Chấn Bang, ngay cả Chủ tịch Tỉnh Lý Giang Hà trong phần lớn thời gian cũng khách khí với Lương Viễn.
Nghe được giọng của Nhiếp Chấn Bang, Lương Viễn cũng không dám lên mặt, cười ha hả nói:
- Chấn Bang, cậu tới tỉnh rồi sao?
Lúc này, dù là thành phố Vọng Hải hay tỉnh Mân Châu cũng tốt, thậm trí là trên phía Trung ương, năm nay đều là một năm điều động nhân sự rất thường xuyên, Lương Viễn cũng có thể đoán ra. Việc Nhiếp Chấn Bang đến tỉnh cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng mỉm cười nói:
- Anh Lương, không hổ là Bí thư cấp ca của Tỉnh ủy, độ mẫn cảm chính trị quả nhiên không giống người thường. Anh Lương, Bí thư Kiều sáng nay có thời gian không?
Nghe câu nói của Nhiếp Chấn Bang, Lương Viễn lúc này cũng không dám bịa đặt điều gì. Trong quan hệ của Nhiếp Chấn Bang và Bí thư Kiều, Lương Viễn hiểu rất rõ, đây không phải như những cán bộ bình thường khác. Lập tức, Lương Viễn cũng vô cùng dứt khoát nói:
- Sáng nay, tầm 10 giờ, Bí thư phải tham dự một hội nghị hiệp đàm thương mại. Buổi chiều, Bí thư phải đi thị sát chỉ đạo thành phố Bồ Châu. Lúc này ngược lại lại có chút thời gian rảnh giữa lúc bận rộn, cậu qua đây ngay đi.
Tám giờ, vừa mới bắt đầu vào làm, Kiều Dịch Nhân vừa bước vào văn phòng. Vừa vào cửa đã thấy Nhiếp Chấn Bang sớm ở trong phòng chờ đứng dậy.
- Bí thư Kiều!
Vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, Kiều Dịch Nhân cũng có chút hơi bất ngờ. Lúc này đây, việc sắp xếp chức vụ cho Nhiếp Chấn Bang ban đầu là do ông nhờ đồng chí Cổ Dân Phú. Quyết định của Trung ương thì Kiều Dịch Nhân đương nhiên cũng đã sớm nắm rõ.
Lập tức, cười nói:
- Chấn Bang đến rồi ư? Ngồi đi.
Nói xong, Kiều Dịch Nhân cởi áo khoác ngoài, sau khi treo mũ áo trong tủ, ngồi vào trước bàn làm việc. Lúc này Lương Viễn cũng rót cho Nhiếp Chấn Bang một ly trà nóng mới, Kiều Dịch Nhân bấy giờ mới cười nói:
- Chấn Bang à, xem ra cậu đã nhận được tin tức từ bên Ban Tổ chức Trung ương rồi.
Nghe được câu này, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu, cung kính nói:
- Buổi tối hôm trước, Trưởng ban Thạch đã gọi điện thoại cho tôi, nói qua sơ bộ một chút. Bí thư Kiều, lần này qua đây chủ yếu là muốn sắp xếp và điều chỉnh một vài vấn đề của thành phố Vọng Hải, muốn trưng cầu ý kiến của ngài một chút.
Đêm qua, Nhiếp Chấn Bang sở dĩ quyết định tới đây cũng không phải là bắn tên không mục đích. Thoạt nhìn tưởng chừng chỉ là một lần báo cáo bình thường, nhưng về phương diện này, Nhiếp Chấn Bang đã suy tính qua một cách cặn kẽ.
Với ký ức về kiếp trước, lúc này Bí thư Kiều cung sẽ điều nhiệm. Nhưng vào lúc này, toàn bộ thành phố Vọng Hải, thậm chí là toàn bộ Phúc Kiến đều không có bất kỳ tin tức nào được truyền ra. Nhiếp Chấn Bang ngược lại đã bắt được điểm này.
Bản thân Kiều Dịch Nhân nhất định là biết rõ bản thân sẽ dời Phúc Kiến. Cứ như vậy, Nhiếp Chấn Bang sắp xếp một số việc, một số người của thành phốVọng Hải, đối với Kiều Dịch Nhân mà nói chắc chắn sẽ không phản đối. Thậm chí, ngược lại sẽ hết sức thúc đảy lần điều chuyển nhân sự này, đây cũng là lý do vì sao Nhiếp Chấn Bang có gan đem nhiều chức vị của toàn bộ thành phố Vọng Hải đều đưa ra sắp xếp lại.
Nhìn bộ dạng của Nhiếp Chấn Bang, Kiều Dịch Nhân nhúc nhích cơ thể, mỉm cười nói:
- Nói nghe một chút xem.
Ngay sau đó, Nhiếp Chấn Bang cũng thuật lại một lần toàn bộ sự bố trí của mình đem qua lúc ở nhà. Sau đó, tổng kết một câu:
- Bí thư Kiều, cục diện của thành phố Vọng Hải hiện nay có được không dễ. Cá nhân tôi cảm thấy nểu muốn duy trì và kéo dài cục diệ này, duy trì bộ máy cán bộ thành phố Vọng Hải ổn định quá độ, đây là điều tất yếu đấy. Ngài thấy…?
Nghe được lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Kiều Dịch Nhân lúc này rơi vào trầm tư. Từ báo cáo của Nhiếp Chấn Bang đến xem, nếu chỉ dựa vào sự điều chỉnh như vậy, có thể nói, toàn bộ thành phố Vọng Hải đều nằm trong tay Nhiếp Chấn Bang rồi. Đây đối với các chính sách tương lai dài hạn của thành phố Vọng Hải quả thật có thể đạt được sự bảo hộ rất lớn.
Về hai cán bộ trực quản, tin chắc rằng Nhiếp Chấn Bang cũng không phải là bắn tên không đích. Để Nhiếp Chấn Bang đảm nhiệm một chức vụ như vậy, khẳng định về phía Trung ương cũng sẽ ủng hộ và nể mặt đối với Nhiếp Chấn Bang. Về phần ác chức vụ khác, thoạt nhìn nghe dường như có chút dọa người. Cương vị ủy viên thường vụ Thành ủy thành phố Vọng Hải chủ yếu đều là người của Nhiếp Chấn Bang. Nhưng trên thực tế cũng không phải là chuyện khó đoán, Nhiếp Chấn Bang lựa chọn những người này, trên ơ bản đều là cấp Giám đốc sở, tuy nhiên chỉ là điều chỉnh vị trí mà thôi. Đây cũng là chuyện hết sức bình thường.
Về chuyện này, Kiều Dịch Nhân cũng không muốn chọc giận Nhiếp Chấn Bang. Nhiếp Chấn Bang một tay triển khai hoạt động thành thục từ thành phố Lương Khê. Đầu tiên là vụ án lớn của tập đoàn Á Hải, đẩy Nhiếp Chấn Bang vào nơi đầu sóng ngọn gió. Hiện giờ, Nhiếp Chấn Bang rời khỏi thành phố Vọng Hải, đi đảm nhiệm chức vụ chủ nhiệm tổ công tác. Về tình về lý, cuối cùng này ông cũng muốn tự mình sắp xếp một chút.
Nghĩ đến đó, Kiều Dịch Nhân cũng gật gật đầu, nói:
- Ừ, điều chỉnh như vậy một chút cậu đã nghĩ rất chu đáo. Rất tốt, tôi thấy có thể được.
Lúc này, Lương Viễn đẩy cửa bước vào:
- Bí thư, sắp đến giờ rồi. 10 giờ ngài phải tới tham gia hội hiệp đàm thương mại kiều thương Phúc Kiến. Ngài xem…?
Sách lược này Nhiếp Chấn Bang vốn đã quen rồi. Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên nói:
- Bí thư Kiều, ngài đi làm việc trước đi. Vậy tôi xin phép đi trước.
Sau khi từ Mân Châu trở về, sau thời gian không đến 3 ngày, Ban Tổ chức Trung ương liền đưa ra công điện, miễn nhiệm chức vụ ủy viên thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến, Bí thư Thành ủy thành phố Vọng Hải, chức vụ ủy viên thường vụ của đồng chí Điền Húc Giang. Đảm nhiệm chức vụ ủy viên thường vụ tỉnh ủy tỉnh Hắc Thủy, Phó Bí thư đề bạt làm Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Hắc Thủy, quyền Chủ tịch. Đồng thời truyền đạt văn kiện mệnh lệnh miễn nhiệm và bổ nhiện một người, cũng khiến cho cả thành phố Vọng Hải đều bị chấn động lớn. Miễn đi chức vụ Phó Bí thư Thành ủy thành phố Vọng Hải, chức vụ ủy viên thường vụ của đồng chí Nhiếp Chấn Bang, đề nghị Hội đồng nhân dân thành phố Vọng Hải miễn đi chức vụ Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố của đồng chí Nhiếp Chấn Bang, điều động về thủ đô có phân công khác.
Tin tức này khiến Điền Húc Giang ngạc nhiên mất nửa ngày. Ban đầu Điền Húc Giang nghĩ đến bản thân bị điều nhiệm, chức vụ Bí thư này là do Nhiếp Chấn Bang tiếp nhận không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng thật không ngờ, Nhiếp Chấn Bang đồng thời cũng bị điều đi rồi.
Điền Húc Giang bên này, vừa kết thúc thời ký bảy ngày công khai công điện. Sau khi bộ máy Thành ủy thành phố Vọng Hải tổ chức một bữa tiệc chia tay vui vẻ, Điền Húc Giang rời khỏi thành phố Vọng Hải, đi tới tỉnh Hắc Thủy nhậm chức.
Cùng lúc đó, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Thạch Kiến Đông đến thành phố Vọng Hải, tuyên bố Trung ương bổ nhiệm. Bổ nhiệm đồng chí Uông Kiến Hoa đảm nhiệm ủy viên Thành ủy thành phố Vọng Hải, chức vụ Bí thư Thành ủy. Bổ nhiệm đồng chí Lê Chiêu Dương đảm nhiệm ủy viên thường vụ Thành ủy thành phố Vọng Hải, chức vụ phó Bí thư, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố, quyền Chủ tịch thành phố.
Ngay sau đó, trong hội nghị thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến, thái độ của Kiều Dịch Nhân kiên quyết, trải qua một phen tranh luận ác liệt đã thong qua được nghị quyết bổ nhiệm và miễn nhiệm tỏng quát nhân sự của thành phố Vọng Hải. Trên cơ bản đều dựa tho kế hoạch sơ bộ mà Nhiếp Chấn Bang đã sắp xếp.
Trong tầng lầu văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải. Bí thư Thành ủy và quyền Chủ tịch, các cán bộ lãnh đạo liên can mới nhậm chức đều đang đứng trước cửa phòng làm việc của Chủ tịch thành phố.
Cửa phòng mở ra, Lý Cư Bằng cầm theo một cặp công văn đứng ở cửa, Nhiếp Chấn Bang cũng đi ra. Lúc này, dưới sự dẫn đầu của Uông Kiến Hoa, các lãnh đạo liên can đều chạy ra đón chào.
- Chủ tịch, ở bên thành phố có chuẩn bị một bữa tiệc rượu, ở bên khách sạn Vọng Hải. Chuẩn bị để làm một bữa tiệc chia tay vui vẻ cho ngài, ngài thấy…. ?
Bí thư Thành ủy mới nhậm chức, lúc này cũng vẫn giống như cấp dưới đang nhỏ giọng báo cáo.
Lúc này, trên mặt Nhiếp Chấn Bang cũng hiện lên nét cười, nhìn mọi người chung quanh một lượt, sau đó khoát tay, nói:
- Lão Uông, các đồng chí, chuyến nghênh đón qua bên kia thì không cần. Đến thành phố Vọng Hải, tôi là một người đơn độc, yên tĩnh tới thì hãy để tôi yên tĩnh ra đi thôi. Bây giờ tôi cùng lão Điền đồng thời được điều đi, cũng không có ảnh hưởng lớn tới to Vọng Hải nữa.
Nói một cách hoàn chỉnh, vẫn là Trung ương suy tính chi tình huống của thành phố Vọng Hải chúng ta. Bảo lưu một chế độ vững vàng quá độ. Tôi hy vọng, lão Uông anh và đồng chí Chiêu Dương phải đoàn kết lại, kiến thiết thành phố Vọng Hải cho tốt. Các anh cũng không cần phải tiễn tôi, để 3 cảnh vệ đi cùng tôi và Cư Bằng được rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận