Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 743: Nói chuyện thân thiết.

Tôn Gia Lạc không ngờ Nhiếp Chấn Bang sẽ nói như vậy, lúc này Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Anh Tôn à, lúc ở thủ đô tôi đã từng nghe Khương Vĩnh Hạo nói anh đánh golf khá được, tôi nghe nói ở thành phố Thiên Phủ này có câu lạc bộ Golf Ốc Gia rất được, sáng mai qua đó vận động được không?
Nhiếp Chấn Bang nói vậy là nể mặt Tôn Gia Lạc rồi, đứng ở góc độ Nhiếp Chấn Bang mà nói như vậy là rất lịch sự rồi.
Mặc dù với việc Nhiếp Chấn Bang cướp lấy ghế chủ tịch của mình, Tôn Gia Lạc có chút bất mãn, nhưng cũng có lúc nên thế nào thì là như thế, Tôn Gia Lạc không phải là trẻ con, thanh niên mới lớn nữa rồi.
Với Nhiếp Chấn Bang cũng không có hận thù gì không hóa giải được, chỉ có điều vì sự việc vị trí chủ tịch mà quan hệ đôi bên có chút hiềm khích. Hiện tại thái độ của Nhiếp Chấn Bang đã dịu lại mà Tôn Gia Lạc lại nâng nó lên thì đúng là không hiểu chuyện rồi.
Liền lập tức cười nói:
- Chủ tịch thật là có tâm, tên tiểu tử Vĩnh Hạo lại làm lộ sở thích của tôi rồi, nếu chủ tịch đã nói như vậy, tôi mà nói không được thì là lỗi của tôi rồi.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, Tôn Gia Lạc đi con đường của Khương Vĩnh Hạo không gì hơn là tạo quan hệ với Chi đoàn, dựa vào tổng bí thư Thẩm. Nhưng Tôn Gia Lạc vốn chưa từng nghĩ đến mình là cán bộ xuất thân từ Chi đoàn, trước khi chọn mình và Tôn Gia Lạc thì Tổng Bí thư Thẩm còn có thể do dự sao?
Nhiếp Chấn Bang rất sảng khoái trực tiếp hẹn thời gian:
- Được anh Tôn, nếu đã như vậy, bảy rưỡi sáng mai, tôi để Tiểu Vũ đi đón anh.
Sau khi tiễn Tôn Gia Lạc, Phương Viên và Lý Cư Bằng đi đến, Phương Viên có chút khó hiểu, thấp giọng nói:
- Chủ tịch, ngài làm như vậy tôi cảm thấy ông ấy chưa chắc đãnhận ý tốt này.
Nhìn bóng Tôn Gia Lạc dời đi, Nhiếp Chấn Bang tỏ ra dửng dưng, trở về văn phòng, ngồi trên ghế sofa, cầm lấy chén trà nhàn nhã uống một ngụm, rồi mỉm cười nói:
- Anh Phương à, đại cục kiến thiết kinh tế của tỉnh Ba Thục, tôi đặt ra kế hoạch phát triển, luôn có sự ủng hộ của Tôn Gia Lạc, đến cấp độ này, chính trị đã không phải là đối kháng đơn thuần rồi, hơn nữa đối kháng không phải là chủ đề của chính trị, anh có hiểu không?
Nói tới đây Nhiếp Chấn Bang cười rồi nói tiếp:
- Nếu chính trị chỉ tồn tại sự đối kháng thì đất nước không thể phát triển được, xã hội không thể tiến bộ được.
Nhìn thấy vẻ mặt Phương Viên hình như đang suy nghĩ điều gì, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Thực ra nội dung chủ yếu của chính trị vẫn là hợp tác.
Thực ra tôi và Tôn Gia Lạc không có mâu thuẫn gì, chỉ có điều anh Tôn có chút nghĩ không thông mà thôi, với loại chuyện kiểu này, nếu thái độ dịu đi, biểu lộ thiện ý, giữ chút thể diện cho đối phương thì có gì mà không được. Lần này thông qua việc điều tra tổng thể với toàn tỉnh, đối với sự phát triển của cả tỉnh, tôi đã có một kế hoạch, bây giờ lựa chọn thế nào thì phải xem Tôn Gia Lạc thế nào đã.
Con người Phương Viên, mấy tháng nay Nhiếp Chấn Bang coi như đã hiểu ở một mức độ nhất định nên những chuyện kiểu này cũng không ngại nói với Phương Viên nữa rồi.
Sáng sớm hôm sau Nhiếp Chấn Bang thu dọn đầy đủ. Hôm nay Nhiếp Chấn Bang mặc loại áo thể thao màu trắng của vận động viên đánh golf.
Hiện giờ đang là hạ tuần của tháng tư, thời tiết có chút mát mẻ, nhưng hôm nay ánh mặt trời hiếm có lại chiếu sáng rực rỡ trên cao.
Gió xuân đang thổi nhưng không phải là trời đang lạnh.
Từ trong gara, Dương An Na lái chiếc Mecedes benz lao ra, thẻ quân sự treo trong xe trông vô cùng có khí phách, Nhiếp Chấn Bang ngồi bên ghế lái phụ.
Đúng tám giờ.
Sau khi xe của Nhiếp Chấn Bang dừng lại ở khu rừng rậm của sân golf Ốc Gia khu Đông Giao thành phố Thiên Phủ, chưa tới năm phút Tiểu Vũ lái xe Trung Hoa chạy tới.
Hôm nay Tôn Gia Lạc thay bộ đồ thể thao, trên đầu đội chiếc mũ dành cho đánh golf, ở bên này, Tiểu Vũ sớm đã cầm thẻ hội viên kim cương Ốc Gia của An Na đi tới đại sảnh.
Loại thẻ này là một chiêu trò của Dương An Na, nhưng hiệu quả khá được, nó đáp ứng được tâm lý phù phiếm của những người giàu có.
Loại thẻ hội viên này nhất định phải xin thông qua công ty thành viên, sau đó qua sự đánh giá nghiêm khắc của tổng bộ tập đoàn Ốc Gia về các mặt như địa vị xã hội và tiềm lực kinh tế v.v…từ đó mà phân loại cấp bậc của thẻ hội viên.
Có được thẻ hội viên này, sẽ được hưởng đãi ngộ của tập đoàn ở bất cứ nơi nào trong cả nước, không nghi ngờ gì, tấm thẻ kim cương của An Na là loại thẻ hội viên cao cấp nhất.
Chưa đến hai phút, giám đốc phục vụ sân golf đã chạy ra chào đón, áo sơ mi màu trắng, áo vest màu sẫm, thắt cùng chiếc nơ, cử chỉ khéo léo, cho thấy một tiêu chuẩn phục vụ cao cấp của tập đoàn Ốc Gia.
Lúc này An Na đến phía trước nói:
- Hãy chuẩn bị cho chúng tôi bốn bộ đánh golf, ngoài ra hãy chuẩn bị một sân tập gồm chín lỗ và một sân tiêu chuẩn có chín lỗ.
Golf là môn thể thao quý tộc ở nước ngoài, với thân phận của những người như Nhiếp Chấn Bang và An Na, không có gì là lạ cả.
Hơn nữa An Na sắp đặt rất thỏa đáng, một sân tập chín lỗ là chuẩn bị cho An Na và vợ của Tôn Gia Lạc, như vậy khi tách ra thì cũng tiện cho Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc giao lưu với nhau.
Bước vào sân bóng, rất nhanh có hai xe để đi trong sân golf được đưa đến, dưới sự dẫn dắt của người phục vụ, chia làm hai tốp, Nhiếp Chấn Bang không để cho Tiểu Vũ đi cùng
Dưới sự hướng dẫn của người phục vụ, bước vào sân bóng, lúc này Nhiếp Chấn Bang thấy vô cùng thư giãn và thả lỏng người, động tác nhắm và vung cán vô cùng lưu loát, liền mạch.
Bên cạnh, Tôn Gia Lạc vỗ tay cười nói:
- Chủ tịch, người lành nghề ra tay là đã biết, xem tư thế này, quả bóng này chắc chắn là chim nhỏ (birdie: gậy thứ 3 vào), không chừng nó là đại bàng (Eagel: gậy thứ 2 vào) ấy chứ.
Nghe Gia Lạc nói vậy, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Anh Tôn, bây giờ không phải trường hợp nghiêm trang gì, giữa bạn học chúng ta, gọi tôi là Chấn Bang được rồi, chứ gọi như vậy hơi xa lạ đó.
Nhiếp Chấn Bang chỉ về phía trước rồi nói:
- Anh Tôn xem kìa, đường bóng này là do năm lỗ tiêu chuẩ, nếu nói là chim nhỏ tôi sợ là kỹ thuật đánh bóng chưa đạt được đến mức đó.
Dừng một chút rồi nhìn Tôn Gia Lạc nói:
- Anh Tôn, tôi cảm thấy môn đánh golf giống như khi làm việc vậy, phải thuận theo phong thủy mới đánh được bóng tốt.
Câu nói này có ẩn ý bên trong, ý tứ rất rõ ràng, ẩn ý của Tôn Gia Lạc là bây giờ sự việc ở tỉnh Ba Thục nếu thuận theo phong thủy kết hợp thì giống như đánh bóng vậy, sẽ đánh được bóng tốt.
Tôn Gia Lạc lúc này mỉm cười, chuyển đề tài nói:
- Câu nói của Nhiếp Chấn Bang rất có lý, có thể thấy ở trình độ đánh golf, anh đúng là chuyên gia, tôi nhiều nhất cũng chỉ đạt đến trình độ của người chơi nghiệp dư mà thôi.
Với những lời của Tôn Gia Lạc, Nhiếp Chấn Bang thấy không hề khẩn trương. Mục đích hôm nay là tăng cường giao lưu với Tôn Gia Lạc, nhưng Nhiếp Chấn Bang không tự đại đến mức độ hoàn toàn mở rộng lòng mình. Con người Tôn Gia Lạc vô cùng cẩn thận chặt chẽ, không vì những điều quá khích mà đánh mất mình.
Lúc này vừa đúng lúc đến bên quả bóng, một lực đánh nhỏ, quả bóng liền chạy đến mép của lỗ bóng, chỉ có điều lực đánh hơi nhỏ, nhưng lần đánh này chắc chắn là đại bàng.
Sau khi đánh xong một gậy, Nhiếp Chấn Bang đứng bên cạnh đợi Tôn Gia Lạc chơi, mới có một tiếng mà hai người đã có chút mồ hôi.
Buông gậy đánh golf, ngồi bên ngoài sân bóng, ngồi trên ghế bên cạnh mặt cỏ, Tôn Gia Lạc cười nói:
- Lâu rồi không vận động, nên vừa mới vận động đã cảm giác thể lực không đủ, Nhiếp Chấn Bang anh còn trẻ, tôi già rồi, không thể được rồi.
Xem ra Tôn Gia Lạc đang muốn thăm dò, cái gọi là tuổi trẻ, cái gọi là già, ý tứ bên trong là muốn nói với Nhiếp Chấn Bang, hiện giờ anh là cán bộ trẻ, nhiệt huyết, còn tôi thì tuổi tác như vậy, ở tỉnh Ba Thục này tôi không đi tranh giành với anh làm gì.
Nhưng thái độ của Tôn Gia Lạc khiến Nhiếp Chấn Bang không hài lòng, chỉ có mỗi việc không gây phiền phức thì vẫn chưa đủ, kế hoạch này không phải chỉ dựa vào một người mà hoàn thành được. Trong nhiều năm, Nhiếp Chấn Bang học được một đạo lý là nhiều người cùng kiếm củi đốt mới có ngọn lửa sáng.
Năm đó tại thành phố Tân Lê, một mình dựa vào sức của riêng mình, muốn phát triển thấy cũng khó khăn. Ở Hội nghị giao dịch Việt Đông, thành quả của việc kêu gọi đầu tư chẳng qua chỉ là ít tôm tép nhãi nhép, không có quy mô. Sau cùng phải dựa vào lực lượng của anh em mới thúc đẩy thành phố Tân Lê phát triển mạnh mẽ.
Ở thành phố Lương Khê lại dựa vào công ty đầu tư Đông Cảng, rất hiển nhiên theo tiềm lực phát triển mà nói, thành phố Lương Khê so với thành phố Tân Lê cao hơn một tầng.
Tới thành phố Vọng Hải, một mình chiến đấu, ở lĩnh vực thương mại, cuối cùng mặc dù là từ bỏ việc dựa vào mối quan hệ, hướng ra thế giới công nghệ cao, nhưng cái quan trọng nhất là, thành phố Vọng Hải trên dưới đều đồng tâm hiệp lực, kết quả là đạt được thành tích tốt nhất, thế mạnh kinh tế của thành phố Vọng hải không phải do gió thổi ra mà có đâu.
Bây giờ đối với sự phát triển của tỉnh Ba Thục, cơ hội để phát triển vậy là đủ rồi, nhưng khó khăn của việc phát triển cũng lớn, chỉ dựa vào chính mình vẫn chưa được, bởi vậy Nhiếp Chấn Bang trước tiên cần chỉnh hợp lại ủy ban tỉnh.
Nhìn Tôn Gia Lạc ở bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Anh Tôn hãy đợi một chút, tôi lấy cái này cho anh xem.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang đứng dậy ra chỗ xe lấy tập tài liệu được đóng thành sách rồi đưa cho Tôn Gia Lạc.
Nhìn bìa giấy màu trắng không có tiêu đề, mà cũng không viết bất kỳ một chữ gì, Tôn Gia Lạc cười nói:
- Nhiếp Chấn Bang, đây là văn kiện cơ mật gì vậy?
Mở quyển tài liệu ra vừa nhìn thấy tiêu đề, Gia Lạc hơi sửng sốt, tầm nhìn của Nhiếp Chấn Bang quả là rất xa, kế hoạch phát triển ba năm của tỉnh Ba Thục, nhà chế định: An Chấn Bang
Lập tức ha hả cười nói:
- Đây là những điểm chính trong tương lai phát triển của tỉnh Ba Thục sao, đúng là Chấn Bang anh tính toán không bỏ sót cái gì, khi đã làm việc thì chu đáo cẩn thận, mới chỉ có hai tháng ngắn ngủi đã chế định ra kế hoạch rồi, nhất định phải đọc qua một chút mới được
Bạn cần đăng nhập để bình luận