Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1044: Điểm đột phá.

- Cái gì? Uyển Nhi bọn họ sắp đi? Đi đâu?
Tin này của An Na khiến Nhiếp Chấn Bang trở nên chấn động.
Nếu nói, vừa mới bắt đầu, mặt tiêu cực của tin tức trên mạng này khiến trong lòng Nhiếp Chấn Bang giật mình, hơi lo lắng, vậy thì, sau khi nhìn thấy hình ảnh được đưa lên trên mạng, lòng Nhiếp Chấn Bang lại đặt vào trong bụng. Lúc này, một câu này của An Na lại khiến lòng Nhiếp Chấn Bang lại một lần nữa treo lơ lửng.
Không qua suy nghĩ quá lâu, trầm ngâm giây lát, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- An Na! Lúc này bất luận thế nào em nhất định phải ổn định Uyển Nhi và Lệ Tuyết. Bây giờ, anh lập tức trở về, tất cả mọi việc đợi anh về lại hẵng nói.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cầm áo khoác của mình bước ra khỏi phòng làm việc, dặn dò Hồng Phong ở cửa:
- Tiểu Hồng, ở nhà có một số việc tôi về trước, có chuyện gì gấp gọi điện thoại cho tôi.
Trực tiếp đi thang máy xuống tầng một. Trước đây, Nhiếp Chấn Bang đều thích từ cửa chính văn phòng làm việc Tỉnh ủy bước ra, sau khi dạo một vòng mới về nhà. Nhưng lần này, Nhiếp Chấn Bang đi xe đạp thẳng từ khu nhà ở Tỉnh ủy đi ra, xuyên qua một con đường không rộng, đối diện chính là tiểu khu Bích Thúy Nhã Các.
Bỏ xe trong nhà để xe của gia đình, Nhiếp Chấn Bang đi thẳng lên lầu. Vừa vào cửa, trong phòng khách An Na đang ngồi trên ghế sô pha, giống như một ông thần cửa chặn Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết.
Nhìn bộ mặt bất đắc dĩ của Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết, Dương An Na tức giận nói:
- Hôm nay, có em ở đây hai chị không ai được phép chạy đi như vậy. Nếu không, em giải thích thế nào với Chấn Bang, em giải thích thế nào với con.
Nghe lời nói của Dương An Na, Nhiếp Chấn Bang lại đẩy cửa phòng bước vào, nhìn thấy nét mặt kinh ngạc của hai người phụ nữ, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Có phải là vì chuyện ở trên mạng không?
Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển nhìn nhau, trong ánh mắt lại lóe qua một tia không đành lòng nhưng lại trở nên cực kỳ kiên định.
Lý Lệ Tuyết gật đầu nói:
- Chấn Bang! Anh còn cười được sao? Trên mạng, hiện nay đều nói có mũi có mắt, ba bà vợ, ba đứa con. Rõ ràng đây là có người đang làm khó dễ. Lúc này nếu bọn em không đi sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của anh.
Dứt lời, bên cạnh, Đổng Uyển cũng trực tiếp đứng lên, đến thư phòng lấy ra một máy tính xách tay. Mở máy, mở ra mấy trang mạng và diễn đàn nổi danh, cầm bàn phím máy tính xách tay chuyển cho Nhiếp Chấn Bang, nói:
- Chấn Bang, anh xem đi đây là tin tức đăng tải của mấy trang mạng lớn trong nước, đây là sự việc nổ ra trên mấy diễn đàn nổi danh, có cả hình ảnh. Bọn em vẫn lưu lại đây, đối với anh là việc cực kỳ không tốt. Em và Lệ Tuyết, bọn em đều không muốn ảnh hưởng đến tiền đồ của anh. Tình cảm là lâu dài, có lúc như sáng sớm, có lúc lại là hoàng hôn. Em tin cả nhà chúng ta dù sao cũng sẽ có lúc nhìn thấy cầu vồng.
Nghe lời nói của Đổng Uyển, trong ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang toát ra vẻ dịu dàng vô hạn. Hai người phụ nưa trước mắt mình này có thể gọi là mỹ nữ cực phẩm, vì mình đành lòng vứt bỏ đi bao nhiêu, trả giá bao nhiêu, cho đến bây giờ cũng vẫn lặng lẽ không hối hận. Điều này khiến Nhiếp Chấn Bang hơi ngơ ngẩn người.
Bước lên, mỗi tay một người, vô cùng mạnh mẽ ôm hai người phụ nữ vào lòng, trầm giọng nói:
- Nha đầu ngốc! Hai nha đầu ngốc! Xem ra vẫn đúng thật là giam mình nhiều nên loạn rồi.
Nói xong, trực tiếp đem hai người đặt lên ghế sô pha, lại kéo cả An Na qua, cầm máy tính xách tay đặt trên bàn trà nhìn ba người phụ nữ, Nhiếp Chấn Bang lúc này mới mở miệng nói:
- Anh thừa nhận lần này, việc này nhất định là có ai đó đang giật dây. Hơn nữa, người này ít nhiều có hiểu biết nhất định về anh và về chuyện của chúng ta. Nhưng, tuyệt đối không phải là kiểu quen biết thân.
- Nhìn cách bọn họ ra tay lần này để xem xét, hết sức cay nghiệt. Đầu tiên dùng ngôn ngữ lập lờ nước đôi động đến lòng hiếu kỳ của mạng xã hội, thu hút rất nhiều ánh mắt. Cứ như vậy đã có được cơ sở bùng nổ. Ngay sau đó, bọn họ lợi dụng suy nghĩ thù kẻ giàu có, thù quan chức của người trong xã hội hiện đại.
Đã điều chỉnh được sự quan tâm chú ý của quảng đại quần chúng nhân dân. Sau đó, chỉ mặt gọi tên, đích xác đối với anh đã tạo ra một ảnh hưởng nhất định. Anh tin rằng, tiếp theo đây nhất định sẽ có lãnh đạo gọi điện cho anh hỏi việc này. Nhưng, anh không biết gọi bọn em là kém hay là ngốc. Sơ hở rõ ràng như vậy, bọn em vẫn không nhìn ra sao?
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời lập tức khiến ba người đàn bà đều không vui. Bên cạnh, Dương An Na lại ngắt bên hông Nhiếp Chấn Bang, bất mãn nói:
- Ông xã! Anh nói ai kém, anh nói ai ngốc?
Lý Lệ Tuyết đương nhiên cũng bất mãn liếc Nhiếp Chấn Bang một cái. Trái lại Đổng Uyển xưa nay đều là một người rất lý trí, lại hướng ánh mắt về phía màn hình máy tính. Sau khi xem tỉ mỉ, Đổng Uyển lại mang ngữ khí hoài nghi, nói:
- Ông xã! Ý của anh là đây chẳng qua là một người nào đó làm theo lời đồn? Vậy bọn họ làm thế nào biết rõ như vậy?
Nhiếp Chấn Bang cười thản nhiên, rất tự nhiên ôm eo Đổng Uyển, ung dung nói:
- Biết rất rõ. Việc này hoàn toàn không có gì lạ. Chuyện của chúng ta, ở trong hội cũng không phải là chuyện gì kỳ lạ. Điểm này, anh tin rằng bọn em cũng biết. Nhưng, bọn em xem kỹ đi, trong mấy tấm hình này, bức trên cùng, cảnh trái ôm phải ấp ở trong xe. Các em nói đi, ngoại trừ là ở trong nhà và ở nước ngoài, ở trong nước, anh có bao giờ làm như vậy?
Câu này lập tức khiến ba người phụ nữ đều trở nên trầm tư.
Lý Lệ Tuyết ở bên cạnh nói:
- Nói như vậy, em vẫn thật là đã quên. Ở nước ngoài, ở trong nhà, thật ra là tùy anh. Ở bên ngoài, em và Đổng Uyển đều hết sức chú ý, An Na cũng rất cẩn thận. Chuyện này vẫn thật sự chưa từng xảy ra.
Đổng Uyển và An Na lúc này lại đồng thanh nói:
- Ông xã! Ý anh là nói, đây là làm bằng kỹ xảo máy tính?
Nhiếp Chấn Bang cười nhưng không nói, lại chỉ bức hình tiếp theo, nói:
- Tiếp theo, bọn em nhìn xem, phía dưới là cảnh mang con cái ra ngoài chơi. Các em nói xem, chúng ta mang con ra ngoài chơi lúc nào? Bọn em đó! Vẫn thật là dễ lừa, chỉ một thứ có trăm ngàn chỗ sơ hở như vậy lại khiến cho bọn em khủng hoảng như thế. Phải để anh nói bọn em thế nào mới được đây.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang lập tức dẫn đến sự căm phẫn chung của ba người phụ nữ. Đứng lên, cũng rất ăn ý với nhau, nói:
- Nhiếp Chấn Bang! Anh cũng dám cười nhạo bọn em?
Nói xong, Đổng Uyển lại trầm giọng nói:
- Tuy nhiên, chẳng qua là sợ bóng sợ gió một hồi. Nhưng, chuyện này lại cho chúng ta một hồi chuông cảnh báo. Chuyện này không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện. Em thấy, bọn em vẫn nên ra nước ngoài thì hơn.
Lý Lệ Tuyết cũng gật đầu, nói:
- Uyển Nhi nói đúng, cẩn thận là trên hết. Trăm dặm đường đi được chín mươi dặm mới chỉ xem như được một nửa. Nếu thật ngã vào lúc này, đối với nhà họ Nhiếp, thậm chí là nhà họ Dương và nhà họ Đổng đều là một đả kích. Em thấy, vẫn nên đi.
Dứt lời, sắc mặt Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm xuống. Từ hôm quyết định cho hai người về nước, trong lòng Nhiếp Chấn Bang đã đưa ra một lời thề. Bất kể anh ta là ai, bất kể là người nhà nào, nếu thật sự đem chuyện này ra bêu riếu thì dù là bên sứt càng bên gãy gọng, mình cũng tuyệt đối không nhượng bộ.
Nhìn Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển, Nhiếp Chấn Bang không nói gì, lại trực tiếp bước lên, mỗi tay một người, vác hai người lên vai, nói với Dương An Na vẫn đang sững sờ ở phía sau:
- An Na, nhanh đến đây, phục vụ gia pháp.
Trực tiếp ôm thẳng hai người phụ nữ vào phòng ngủ. Nhiếp Chấn Bang xông lên, bốp bốp, bàn tay đánh vào phần mông đẫy đà của Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển, âm thanh trong trẻo lại có cảm giác hơi khác thường.
Nhiếp Chấn Bang tức giận nói:
- Chuyện này, sau này bọn em dù nghĩ cũng không được nghĩ đến. Nhiếp Chấn Bang này, hôm nay, nếu ngay cả người thân của mình cũng không bảo vệ nổi, vậy chức quan này còn làm có ý nghĩa gì nữa, không bằng cùng bọn em rời khỏi đây.
- Hôm nay, đánh vào mông bọn em chính là để bọn em nhớ. Sau này, tuyệt đối không thể có suy nghĩ như vậy.
Dứt lời, bên cạnh, Lý Lệ Tuyết lại kêu lên chói tai:
- Á! An Na, cô nàng chết dầm kia, cô cũng dám đánh lén tôi.
Liếc mắt nhìn qua, không biết từ lúc nào, Dương An Na đã kéo y phục của Lý Lệ Tuyết lên, trước ngực hai hung khí kinh người đã lộ ra.
Bên này, Nhiếp Chấn Bang nhìn khuôn mặt đỏ bừng động tình của Đổng Uyển, trong lòng lại vô cùng kinh ngạc. Thể chất của Uyển Nhi, vẫn thật sự rất đặc thù, kỳ thực, mình nên sớm nghĩ đến. Năm đó, nếu không phải nhờ trận đua xe điên cuồng kia, sao có thể có nhân duyên của ngày hôm nay. Uyển Nhi nhìn có vẻ điềm đạm nhã nhặn, trong cốt cách lại có kiểu kích động này.
Giờ phút này, nhìn ba người phụ nữ thiên kiều bá mị, Nhiếp Chấn Bang lại thỏa tình xông tới. Bên này, hai bàn tay, một cầm lấy hung khí của Lý Lệ Tuyết, một xoa nhẹ Uyển Nhi đẫy đà, miệng lại hôn lên An Na thỏ trắng.
- Á! Sắc quỷ! Ban ngày ban mặt anh không sợ bị người ta nhìn thấy sao?
- Rèm cửa đã kéo lại rồi. Hôm nay anh muốn đề chấn phu cương.
Trong cuộc phong tình đương nhiên khó dùng lời để nói rõ. Bốn người, ý loạn tình mê, gần như điên cuồng, từ ba giờ chiều liên tục đến gần năm giờ. Bên ngoài, truyền đến giọng nói của ba đứa trẻ, bốn người mới luống cuống tay chân mặc quần áo vào.
Đợi sau khi ba người phụ nữ ra khỏi phòng, Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi dậy. Tuy đối với chuyện này, Nhiếp Chấn Bang không quan tâm. Nhưng, đích xác chuyện này cũng cho mình một lời nhắc nhở. Ngoài miệng, Nhiếp Chấn Bang tuy không nói, nhưng trong lòng lại nhắc nhở mình phải càng thêm thận trọng.
Mặt khác, đối với việc ồn ào huyên náo hiện nay, Nhiếp Chấn Bang cũng rất căm tức. Những người giật dây sau lưng này, đích thật là rắp tâm hại người. Rốt cuộc là ai? Suy xét cẩn thận, đơn giản là một loạt cử động cảu mình ở Hồng Giang đã động chạm đến lợi ích trung tâm của những người này mà thôi. Xem ra, nước ở đây vẫn sâu lắm.
Nghĩ đến đây, điện thoại của Nhiếp Chấn Bang lại reo vang. Rút điện thoại ra, vừa nhìn thấy số, Nhiếp Chấn Bang lại hơi kích động. Điện thoại của Trần Nhạc, lẽ nào có tiến triển rồi sao?
Vừa nhận điện thoại, giọng nói bên kia của Trần Lạc truyền đến:
- Bí thư! Tin tức tốt. Người phát tán tin tức trên mạng đã bị bắt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận