Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 696: Hợp tác đưa tới cửa

Nghe thấy muốn hẹn Chu Lợi Quân, Tào Định Khôn thở phào nhẹ nhõm một hơi, Tào Định Khôn rất hiểu tính cách của Lưu Tam Hải, nói theo sự đánh giá của Hoắc Tư Viễn với anh ta là: Hòn đá trong nhà xí, vừa thối lại vừa cứng. Nếu hẹn anh ta thì Tào Định Khôn chưa chắc chắn. Nhưng Chu Lợi Quân thì khác, tuy rằng Chu Lợi Quân xem như phái trung lập nhưng về mặt cư xử thì không phải loại người cổ hủ, hẹn ra ngoài gặp mặt, nói chuyện một chút không phải việc khó.
Lập tức gật đầu nói:
- Việc này không có vấn đề gì, khoảng lúc nào?
Nhiếp Chấn Bang cũng đang suy nghĩ, bây giờ hẹn tối gặp thì đối với cả chuyện này không có ý nghĩa gì đặc biệt, trầm ngâm một chút, nói:
- Chuyện này cháu thấy không nên vội, nhìn từ tình hình trước mắt thì Ban Tam công không đi mọi người sẽ không cử động. Việc kiểm tra thành phố Thẩm Kinh đây khoảng ba ngày là có thể xong, vậy thì hẹn tối ngày kia đi.
Sauk hi tiễn Tào Định Khôn, Nhiếp Chấn Bang cũng đi ra, Lý Cư Bằng đã thanh toán tiền. Hai người đi khỏi quán trà Phượng Tường rồi đi dạo trên đường một vòng, cho đến khi áo khoác trên người phủ đầy truyết mới trở về nhà khách Tỉnh ủy.
Làm như vậy là để đánh lừa Hoắc Tư Viễn một chút, để lộ ra quá không phải là chuyện tốt, bởi vì có một thành ngữ là: Chó cùng rứt giậu.
Vừa về tới nhà khách Tỉnh ủy Nhiếp Chấn Bang lấy điện thoại di động ra tìm trên danh bạ cái tên chỉ có một chữ: Tuyết
Đây là số ở nước ngoài của Lý Lệ Tuyết, đối với Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển, Nhiếp Chấn Bang rất áy náy, về cơ bản thì hai người đều khoảng ba đến năm ngày sẽ gọi điện một lần. Hơn nữa, Nhiếp Chấn Bang cũng nhiều lần nhắc nhở hai người mau chóng về nước, loại chuyện này căn bản cũng không là gì, gia tộc khác cũng không dám lấy chuyện này ra công kích. Nhưng Đổng Uyển vô cùng cố chấp, thà rằng không gặp con trai cũng không muốn trở về nước, nói chuyện với con trai Đổng Trị Bình cũng thông qua internet video để nhìn, khi nghỉ đông và nghỉ hè thì Đổng Trị Bình được cha mẹ của Đổng Uyển đưa ra nước ngoài.
Lý Lệ Tuyết cũng không chịu trở về nước như vậy, Nhiếp Văn Văn là con gái của Lý Lệ Tuyết, Nha Nha bây giờ lại ở bên cạnh Lý Lệ Tuyết.
Đây cũng là ý của cụ bà trong nhà, đối với việc Nhiếp Chấn Bang có ba vợ thị cụ bà không nói thêm gì. Đối với Lý Lệ Tuyết thì cụ bà lại rất thông cảm, mẹ con chia cắt cụ bà cũng không đành lòng, cho nên hai năm trước cụ bà quyết định cho Nha Nha ra nước ngoài.
Chuông reo vài tiếng, rất nhanh điện thoại bên kia vang lên tiếng trẻ con: Cha, Văn An nhớ cha.
Lời trẻ con ngây thơ khiến trong lòng Nhiếp Chấn Bang đau xót, trong thời gian ba bốn năm cùng Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển gặp nhau luôn, Một năm trở lại thì không đến một tuần, bản thân mình là một người chồng, một người cha đều không xứng.
- Nha Nha cha cũng nhớ con, Nha Nha mấy ngày nay có ngoan không, Có nghe lời mẹ và mẹ nhỏ hay không?
Nhiếp Chấn Bang cũng nói rất dịu dàng.
Ngôi sao chính trị mới nổi lên trên chính đàn TQ này ở trong mắt người ngoại quốc thì thông minh, quyết đoán, được khen là người đàn ông lãnh đạo phái chủ chiến Hoa Hạ tương lai, giờ phút này lại là lúc hiếm thấy được một mặt mềm yếu của anh ta.
- Cha thối! đã nói rồi không cho gọi Nha Nha, tiếng Bắc Kinh Nha là chửi người đấy, Đô Đô thường trong video ở Bắc Kinh chửi người ta, con cùng Phán Phán đều nói là không để ý tới cậu ấy. Cha nếu không nghe lời là Văn Văn cũng không để ý tới cha.
Cô nhóc đối với việc Nhiếp Chấn Bang gọi là Nha Nha rất khó chịu.
Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển đang sống trên một hòn đảo tư nhân đối với hoàn cảnh sống cũng không chặt chẽ, đã xin kết nối riêng với cáp quang đáy biển. Dựa vào quan hệ hợp tác của tập đoàn Đằng Long và Morgan thì một chút chuyện này cũng không có bất cứ vấn đề gì.
Bởi vậy cho dù là ở biệt thự Đổng gia ở Tây Sơn bên kia hay là nhà tứ hợp ở Thập Sát Hải của Bắc Kinh bên này cũng đều lắp đặt một hệ thống truyền tin internet video tiên tiến nhất, đương nhiên ở đảo Đằng Long đảo bên kia cũng như vậy.
Đây cũng không phải là internet video cái gì, toàn bộ hệ thống bao gồm phần lớn khu vực hoạt động của con cái, cứ lấy An Na và Nhiếp Phán Phán mà nói, ở nhà ngoại trừ nhà vệ sinh, phòng tắm thì bất kỳ chỗ nào cũng có thể thông qua LCD cùng với hệ thống trò chuyện có ở khắp mọi nơi để giao lưu với Đằng Long đảo bên kia như là đang ngồi trong nhà tán gẫu với nhau.
Cho nên, quan hệ của ba đứa con rất tốt, tuy nhiên vì khác biệt giữa con trai và con gái nên Nha Nha và Phán Phán quan hệ rất tốt nhưng có chút gạt bỏ Đô Đô Đổng Trị Bình.
Có điều đây chỉ là chuyện đùa giỡn giữa trẻ con, chẳng phải là chuyện gì, những người lớn cũng cười một tiếng là xong.
Nhiếp Chấn Bang vỗ đầu một cái, sao lại quên mất chuyện này, lập tức ha ha cười nói:
- Nha Nha, cha sai rồi, rất xin lỗi nhé, Văn Văn.
Hình như vừa rồi lại gọi một câu Nha Nha nên Nhiếp Chấn Bang vội sửa rất nhanh, bằng không sợ là cô bé không bỏ qua.
Nha Nha vốn nhăn nhó nhưng sau khi nghe hai chữ Văn Văn cuối cùng thì cô bé lại rất hài lòng với biểu hiện của Nhiếp Chấn Bang
- Ồ, cha rất ngoan, hôm nay bỏ qua, cha à, con đưa điện thoại cho mẹ.
Tiếng của Lý Lệ Tuyết vang lên:
- Chấn Bang, sao hôm nay đột nhiên gọi điện thoại, có chuyện gì vậy?
Thời gian Nhiếp Chấn Bang nói chuyện về cơ bản đều cố định, hơn nửa năm nay thuyên chuyển về Ban Tam công thì đều liên lạc vào cuối tuần, bây giờ không phải cuối tuần nên Lý Lệ Tuyết đương nhiên cảm thấy lạ thường.
Trước mặt người nhà nên Nhiếp Chấn Bang cũng cần giấu diếm gì, mỉm cười nói:
- Lệ Tuyết, bên tỉnh Hắc Thủy liên quan khai thác mỏ bây giờ chuyển giao cho Tập đoàn Ốc Gia hay là chúng ta đang quản lý?
Đối với tài sản nhà mình Nhiếp Chấn Bang từ trước đến nay đều không hỏi đến, về mặt này Lý Lệ Tuyết là thiên tài buôn bán trời sinh, lại có thêm Đổng Uyển, tập đoàn Đằng Long lớn siêu cấp được nắm giữ trong tay hai người phụ nữ này thì đây là chuyện bất cứ một tập đoàn tài chính nào trên thế giới cũng không nghĩ tới.
Chẳng cần nhìn giấy tờ, Lý Lệ Tuyết trả lời luôn:
- Tỉnh Hắc Thủy cùng với toàn bộ tài sản của TQ đã chuyển giao cho Nhị ca và Nhị tỷ, đây cũng là một loại bảo vệ đối với tập đoàn Đằng Long, hiện nay ở trong nước Đằng Long tạm thời vẫn không thể để lộ ra.
Nghe được câu này, Nhiếp Chấn Bang đã hiểu mình nên làm như thế nào rồi, sau đó cùng Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển nói chuyện đến hai, ba tiếng đồng hồ, đến khi điện thoại di động của mình hết pin mới dừng.
Công ty TNHH Dụng cụ Cảnh sát Chính Khang tỉnh lị Cáp Thành tỉnh Hắc Thủy nằm trên đường Cáp Thành.
Là con đường đông đúc nhất của Cáp Thành, công ty Chính Khang ở đây có thể có một vị trí nhỏ nhoi đương nhiên là có chỗ bất phàm của nó. Đại lý kinh doanh cung ứng toàn bộ thiết bị cảnh sát sử dụng trong hệ thống chính trị pháp luật tỉnh Hắc Thủy, Chính Khang công ty gọi là tiền vào như nước.
Lúc này ở công ty Chính Khang, trong văn phòng Tổng giám đốc, Chu Chính Khang ngồi ở trên bàn xem tạp chí "Của cải" số mới ra.
Điện thoại trên bàn reo lên, vừa nghe thì có tiếng nói:
- Khang, cậu bây giờ lập tức khách sạn Quân Duyệt, có chuyện tốt.
Người gọi điện thoại là bạn của Chu Chính Khang chơi với nhau từ thuở nhỏ, là Mạnh Dũng con trai của Mạnh Song Hỷ - đương nhiệm Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật tỉnh ủy tỉnh Hắc Thủy.
Trong lòng tuy ngờ vực nhưng Chu Chính Khang vẫn lập tức lên ô- tô chạy tới.
Trong quán cà phê của khách sạn Quân Duyệt, Chu Chính Khang vừa vào cửa đã được nhân viên phục vụ dẫn đến một phòng riêng, ngồi trong phòng có hai người ngồi với Mạnh Dũng
Trong đó, một người tuổi chừng ba mươi ba, ba mươi bốn tuổi, còn một người khoảng trên dưới ba mươi tuổi.
Thấy Chu Chính Khang vào cửa, Mạnh Dũng liền đứng lên giới thiệu:
- Khang, giới thiệu với cậu vị này là Lâm Hiểu Dân con trai của Bí thư Tỉnh ủy Lâm Kỳ của tỉnh Hắc Thủy chúng ta, cậu gọi là anh Dân là được. Còn vị bên cạnh là Tiếu Kiệt là phó tổng giám đốc cấp cao của Tập đoàn Ốc Gia đại Trung Hoa, ông chủ của Tập đoàn Ốc Gia Dương An Bang chính là anh rể anh Tiếu.
Đều có lai lịch không nhỏ, điều này làm cho Chu Chính Khang không dám chậm trễ, một người là Lão Đại trong hội con ông cháu cha cầm trùm của đất Hắc Thủy, người kia lại con cháu thế gia của Bắc Kinh.
Chu Chính Khang lập tức đưa tay nói:
- Anh Dân, anh Tiếu.
Là con trai của nhân vật số một Tỉnh ủy nên Lâm Hiểu Minh cũng có sự kiêu ngạo của mình, cười nhạt một tiếng, bắt tay rồi nói:
- Khang đúng không, lần này là A Kiệt muốn tìm cậu, tôi chỉ là người dẫn dắt ở giữa mà thôi.
Lâm gia và Tiếu gia quan hệ rất tốt, cũng coi là quan hệ thông gia, chị gái Lâm Hiểu Minh là Lâm Hiểu Yến gả cho anh họ Tiếu Kiệt, hai nhà coi như là quan hệ thân thích, cho nên lần này Nhị tỷ Nhã Lệ bảo mình đến Hắc Thủy tìm Chính Khang công ty, Tiếu Kiệt đương nhiên nghĩ đến Lâm Hiểu Minh.
Nghe Lâm Hiểu Minh giới thiệu, Tiếu Kiệt cũng đứng lên, cười nói:
- Khang, ngồi đi, lần này tìm cậu chủ yếu là có một người ủy thác, không biết cậu Khang có hứng thú hợp tác, khai thác, phát triển khoáng sản Lão Mao Tử với Tập đoàn Ốc Gia chúng ta hay không?
Tin này bất ngờ đến làm Chu Chính Khang ngây ngẩn cả người, chuyện này với anh ta giống như cái bánh từ trên trời rơi xuống. Tập đoàn Ốc Gia là công ty gì, là ông trùm của các doanh nghiệp tư nhân trong nước, là một doanh nghiệp tư nhân duy nhất của Hoa Hạ tiến thẳng vào thế giới. Công ty Chính Khang so với người ta là một cái trên trời, một cái dưới đất.
Được hợp tác với Tập đoàn Ốc Gia, này chẳng khác nào là lên hàng không mẫu hạm rồi, đến mức ăn luôn được chính mình. Chu Chính Khang biết rất rõ, nói về gia sản, không thể so sánh, nói về gia thế cũng không thể so sánh, bản thân mình cũng không nghĩ ra bọn họ có thể có được điều tốt gì từ bản thân mình, không nắm lấy thì có là thằng ngu.
Không hề do dự, Chu Chính Khang lập tức quyết định, mỉm cười đưa tay ra nói:
- Anh Tiếu, được anh để ý cho theo anh Tiếu làm, Khang tôi có tan gia bại sản cũng làm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận