Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1160: Kéo anh cả xuống nước

Điện thoại vừa mới kết nối được, phía đầu dây bên kia đã nghe tiếng tiếng Nhiếp Gia Lương:
- Ha ha, lão Tam, sao chú em hôm nay lại rảnh rỗi có thời gian gọi điện cho anh thế này? Gần đây, anh nghe nói tỉnh Lũng Tây đang gợn sóng thay nhau nổi lên a, sao lại như vậy? Chú có thể chịu được ở đó sao?
Lời nói của anh cả Nhiếp Gia Lượng lập tức khiến Nhiếp Chấn Bang mỉm cười. Quan hệ lớn như vậy, mình lại ra tay với nhà họ Lăng hẳn là giấu diếm không được. Cái gọi là gợn sóng thay nhau nổi lên, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên vô cùng rõ ràng. Đừng nhìn tỉnh Lũng Tây hiện tại mà cho là sóng yên bể lặng, tổ chuyên án cũng đã lần lượt bắt tay vào làm việc, thực chất thì lại vô cùng loạn. Nhà họ Lăng đã “nhiễu loạn khiêu phách”, làm sao có thể để yên cho được?
Về phần áp lực, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nhạt một tiếng vô cùng tự tin
- Ha ha, cũng không có gì là không chịu được cả. Đã có gan làm trái pháp luật thì nhất định cũng phải có gan nhận trách nhiệm. Nếu em là chủ quản Lũng Tây thì cho dù là bất kì ai cũng không thể làm trái pháp luật được. Cho dù em là người đầu tiên không làm thì cũng không thể thay đổi được kết quả cuối cùng.
Lời này nói ra bộc lộ khí thế của Nhiếp Chấn Bang. Dựa theo tình hình hiện tại thì có thể nói rằng khắp người Nhiếp Chấn Bang tỏa ra khí chất đế vương không thể coi thường.
Nếu như là mười mấy năm về trước thì Nhiếp Gia Lương nghe được lời như vậy nhất định sẽ hâm mộ sự công chính thẳng thắn ấy nhưng bây giờ mà nói thì lại khác. Nhiều năm lăn lộn chốn quan trường, Nhiếp Gia Lương cũng đã qua tuổi tứ tuần rồi, bất kể là tâm tính hay tâm trí đều cũng trưởng thành hơn rất nhiều, không còn ngây ngô như trước nữa.
Đồng thời, Nhiếp Gia Lương cũng thấy rõ ràng rồi. Lần này lão Tam quật khởi là không thể tránh được bởi bất kể năng lực hay thủ đoạn chính trị mà nói, hắn đều bỏ xa mình tới mấy con phố. Dù sao thìcó thể cùng với Viên tổng, Thẩm tổng cũng như Kiều tổng quan hệ chặt chẽ như vậy không phải ai cũng tùy tiện làm được.
Hiện tại lão Tam nổi lên như vậy đối với nhà họ Nhiếp mà nói không còn nghi ngờ gì nữa là một chỗ dựa vô cùng tốt. Lúc còn trẻ, Nhiếp Gia Lương còn cảm giác mình có thể cùng lão Tam cạnh tranh ngang tay một chút thì hiện tại, Nhiếp Gia Lương đã khôn ngoan hơn và nhận ra rõ ràng vị trí của bản thân. Ở tập đoàn Hoa Hạ, y có thể tại vị ở cái ghế Chủ tịch Hội đồng quản trị cũng đã coi như cá gặp nước rồi.
Lại nói, nhà họ Nhiếp chính là một tổng thể liên kết với nhau, một người làm quan thì cả họ được nhờ; không cần biết cậu Ba nhà họ Nhiếp làm gì, chỉ cần toàn thể nhà họ Nhiếp đều tốt thì mới là điều căn bản.
- Ha ha lão Tam, biết anh khâm phục chú nhất ở cái gì không? Chính là niềm tin và sự tự tin của chú đó. Đây là lý do vì sao anh thúc ngựa cũng không kịp đuổi kịp. Nhiếp Gia Lương từ tận sâu trong đáy lòng bày tỏ sự tám thưởng đối với Nhiếp Chấn Bang
Đối với tâm tư của người anh cả này, Nhiếp Chấn Bang sao lại không hiểu cho được bởi đay mới chính là cục diện tốt nhất. Đều là con cháu của nhà họ Nhiếp cả, chỉ có một lòng đoàn kết chặt chẽ mới xứng đáng với nhà họ Nhiếp.
Anh cả chủ động đa tạ và rời khỏi, tránh cho cục diện nội đấu. Điều này khiến Nhiếp Chấn Bang cảm thấy thoải mái không ít. Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói
- Anh cả, lần này đến tìm anh là có dự án muốn cùng Hoa Hạ tập đoàn tiến hành hợp tác
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang ngừng một chút rồi mới tiếp tục:
- Anh cả, ô tô Hummer, anh có hứng thú không?
- Hummer?
Nghe đến đó, Nhiếp Gia Lương cũng ngây ngẩn cả người. Hummer là thương hiệu ô tô việt dã quân dụng trứ danh trên thế giới đương nhiên y biết rõ. Nếu Nhiếp Chấn Bang đã đề cập tới thì điều này chắc chắn rằng dự án này đã nắm chắc
Nếu tập đoàn Hoa Hạ có thể đem dự án ô tô Hummer này bỏ vào túi được thì không thể tưởng tượng được lợi nhuận nó sẽ đem đến. Hiện tại trong quân đội, bảy mươi phần trăm xe đều là Mitsubishi, Toyota và những thương hiệu nhỏ khác, nếu đem ô tô Hummersản xuất thì có thể nói rằng với tính năng ưu việt của nó nhất định sẽ trở thành loại mà quân đội mua nhiều nhất.
Tập đoàn Hoa Hạ thì lại có nhiều lợi thế. Ở kĩ thuật thì hoàn toàn không có vấn đề gì, về nặt thị trường thì lại rộng mở. Lấy đại vị của Hoa Hạ bây giờ cùng với các mối quan hệ của nhà họ Niếp với quân đội thì việc sau này tập đoàn càng ngày càng phát triển là hoàn toàn có khả năng xảy ra. Hơn nữa, tập đoàn Hoa Hạ còn có thể nhân cơ hội này phát triển thị trường xe quân đội chuyên dụng ra cả thị trường nước ngoài. Chuyện này đối với tập đoàn Hoa Hạ mà nói thực sự là vụ làm ăn lớn đem lại lợi nhuận cao.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Gia Lương không hề chần chừ và do dự gì nữa. Đối với em trai mình, Nhiếp Gia Lương trăm phần trăm tin tưởng, lập tức gật đầu nói
- Được. Anh hôm nay sẽ đi Lũng Tây. Cụ thể công việc thế nào chúng ta khi gặp mặt sẽ bàn lại sau
Nhiếp Chấn Bang giờ phút này có vẻ như cũng thực cao hứng, ha hả cười lớn nói
Được vậy em ở Cố thị đợi anh
Cúp máy, Nhiếp Chấn Bang dựa vào ghế. Sở dĩ chọn tập đoàn Hoa Hạ, Nhiếp Chấn Bang cũng không đơn thuần là suy xét đến vấn đề người một nhà.
Trương Húc nhà họ Trương đang đảm nhiệm chức vụ trọng yếu trong tập đoàn Hoa Hạ mới chính là nguyên nhân lựa chọn. Bởi nhà họ Trương trong quân đội cũng là kẻ giao thiệp rộng
Mặt khác, lấy dự án ô tô này nhìn lại thì làm như vậy cũng có chỗ tốt. Dự án ô tô này chắc chắn sẽ chạm tới lợi ích của những địa phương khác trong cả nước
tỉ như tỉnh Bạch Sơn, tỉnh Sở Bắc hay cả Thượng Hải nữa. Quả thật những xí nghiệp này đều thuộc loại xí nghiệp có tiềm năng nhât đấy nhưng bất kể nói thế nào thì cũng vẫn là xí nghiệp trực thuộc địa phương ấy. Hơn nữa những xí nghiệp này lại là do chính địa phương bỏ tiền ra xây dựng.
Có miếng lợi lớn này tồn tại tất nhiên các nhà máy sẽ đều chen chúc nhau tới. Sở dĩ Nhiếp Chấn Bang muốn làm dự án ô tô cũng là coi trọng điểm này.
Cứ như vậy liền đã định trước một sự thật người khác có thể sẽ không quản anh có thể thành công hay không, dự án rời đi sẽ sinh ra ảnh hưởng và tất yếu là sẽ sinh ra rắc rối.
Tuy rằng có cấp trên ủng hộ nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng biết nếu lôi kéo thêm được một số vây cánh thì cũng không thừa chút nào. Đem thương hiệu Hummer giao cho tập đoàn Hoa Hạ cùng lúc bán trang bị cho quân đội cũng là một loại phát triển, mặt khác cũng có thể phân tán một ít áp lực. Nếu có sự tình gì xảy ra thì có thể nhờ cậy một chút ở quân đội. Như vây cho dù lãnh đạo cấp trên có muốn ngăn cản cũng phải suy nghĩ cho thật kĩ trước khi hành động.
Nhiếp Gia Lương hành động rất nhanh chóng, mới hơn sáu giờ chiều đã đến thành phố Cổ Đô. Tuy rằng đi bằng máy bay tại sân bay Cam Châu cũng không tính là quá xa nhưng nhìn thời gian muộn như vậy thì có thể đoán được cũng phải tốn mất mấy giờ đồng hồ.
Theo sự chuẩn bị của tập đoàn Hoa Hạ, triệu tập một ít nhân thủ cũng phải tốn kha khá thời gian, sau đó lại đến sân bay Cam Châu lại bay tới Tần Dương, từ sân bay đến thành phố Cổ Đô. Đoạn đường này quả thực cũng phải mất tới ít nhất là bảy tiếng chuẩn bị.
Nói cách khác Nhiếp Gia Lương có thể có mặt tại thành phố Cổ Đô lúc sáu giờ thì điều này chứng tỏ sau khi cúp điện thoại, Nhiếp Gia Lương đã ngay lập tức chuẩn bị tất cả mọi thứ.
Khi nhận được điện thoại của Nhiếp Gia Lương, người đã ở nhà khách 81 thuộc sản nghiệp của quân khu Cam Châu cũng là đơn vị trong của quân đội, công tác đều là do nhân viên quân đội tiếp đãi.
Toàn bộ tỉnh Lũng Tây đều là thuộc Cam Châu.quân khu mà Cam Châu cũng lại là đại quân khu lớn nhất trong khu vực trung tâm thành thị tại thành phố Cổ Đô. Tuy rằng tổng bộ của Cam Châu không đặt ở đây nhưng điều này cũng không thể hiện là thành phố Cổ Đô không phải là trọng điểm.
Nhiếp Chấn Bang không có lái xe mà gọi xe taxi nên khi tới nhà khách 81 tại quân khu Cam Châu, Niếp Gia Lương cùng với Trương Húc cũng đã đợi tại nơi này.
Điểm này chính là để nâng cao thể diện của Nhiếp Chấn Bang. Mà đây mới chỉ là ý đồ bước đầu. Nhân vật số một số hai ở tập đoàn Hoa Hạ cùng nhau xuất hiện và đón tiếp như thế này cũng đã chứng tỏ địa vị của mình trong lòng hai người nọ.
Nhiếp Chấn Bang thanh toán xong tiền xe, vừa mới mở của xe đi xuống, lại thấy ánh mắt Trương Húc liếc nhìn sang cừa có chút kinh ngạc, vừa có chút bất ngờ.
Một cái ôm nhiệt liệt rất đàn ông chào đón Nhiếp Chấn Bang. Tất cả mọi người ở đây đều là người quen cũ cả, lúc còn trẻ dĩ nhiên vẫn phải có đôi chút xung đột, tranh chấp nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến tình nghĩa của họ cả.
Giờ phút này, ngay khi Trương Húc vừa quay đầu lại nhìn thì Nhiếp Chấn Bang đã chào đón anh ta bằng một nụ cười xóa đi cảm giác thù hận, nhất là sau khi Nhiếp Chấn Bang đề cử anh ta làm Tổng giám đốc tập đoàn Hoa Hạ thì tâm tình của Trương Húc cũng đang dần dần chuyển biến.
Cho dù trong lòng Trương Húc vẫn có chút khó chịu với việc Nhiếp Chấn Bang không cho Đổng Uyển một danh phận.
- Chấn Bang, đến bây giờ thì tôi phục anh rồi.
Lời của Trương Húc nghe rất tùy ý nhưng cũng lại rất chân thành.
Nhiếp Chấn Bang cười ha hả, đập bờ vai Trương Húc
- Không phải chỉ là ngồi taxi đến thôi sao? Điều nhỏ nhặt ấy mà cũng khiến Trương đại thiếu gia khính trọng, ngưỡng mộ đến vậy sao?
Nhưng Trương Húc giờ phút này có vẻ hết sức chân thành
- Anh là nhân vật quan trọng số một như vậy mà lại có thể trải qua cuộc sống bình dân như vậy, tùy thời tùy điểm mà luôn duy trì sự khiêm tốn, để có thể làm được như vậy đâu phải ngày một ngày hai là được ngay mà phải kiên trì mỗi ngày. Chỉ bằng điểm này thôi cũng đã đủ để tôi khâm phục anh.
Xua xua tay, đối với Trương Húc, Nhiếp Chấn Bang hết sức thản nhiên. Điều lệ đã quy định đối với những thứ này Nhiếp Chấn Bang cũng không phải chưa từng trải nghiệm qua. Ở Hồng Giang và ở Lũng Tây cũng như vậy. Phải làm gương tốt chính là thái độ của Nhiếp Chấn Bang.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Tốt lắm lão Trương, tự mình thổi phồng lên như vậy cũng không cần đâu. Chúng ta cũng đều là người quen cũ cả, không cần như vậy. Chúng ta tìm một chỗ ngồi đi. Hôm nay dù thế nào tôi cũng phải tận dụng một chút vị trí làm chủ, Mao Đài thì thôi đi nhưng Tây Phượng thì vẫn được.
Ở bên cạnh nhà khách 81 có một tiệm cơn không lớn không nhỏ. Trong tiệm, ba người tìm chỗ ngồi xuống của mình, sau khi gọi món ăn, Nhiếp Chấn Bang nói
- Lão Trương, tin tưởng rằng anh cả của tôi đã nói với anh sơ lược mọi việc rồi, không biết anh có hứng thú không?
Trương Húc là quân nhân từ chức vào tập đoàn Hoa Hạ. Trước khi vào Hoa Hạ, Trương Húc là thành viên của quân khu Giang Châu. Hiện giờ, Trương Húc đã chuyển đến tập đoàn Hoa Hạ nhưng phát triển xí nghiệp gì đó chỉ là ở mặt ngoài thôi còn ở bên trong là âm thầm định vị tập đoàn Hoa Hạ. Bởi vậy Trương Húctrên thực tế vẫn được xem như một quân nhân
Chẳng qua Trương Húc của hiện tại ít đi một ít cường tráng lại nhiều thêm một ít khí chất thương nhân mà thôi. Làm Tổng giám đốc tập đoàn Hoa Hạ được ba bốn năm rồi, lại phải trường kì giao tiếp với các thương nhân thế giới, Trương Húc có muốn không khéo nói chuyện cũng không được
Nói thật, sau khi nghe Nhiếp Gia Lương nói về dự án ô tô Hummer, Trương Húc thực sự động tâm, bằng không cũng không cùng đi tới đây. Mặc dù vậy nhưng lo nghĩ của Trương Húc cũng không ít. Trầm ngâm một lúc, Trương Húc mở miệng cười dài, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói
- Đương nhiên là tôi có hứng thú nhưng tôi muốn nghe điều kiện của anh đưa ra
Bạn cần đăng nhập để bình luận