Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 646: Thảo luận của trung ương

Tây Noãn Các, Tử Cấm Thành.
Lúc này, trong nơi ở của Tổng Bí thư Thẩm, trong dãy nhà tứ hợp viên bốn bề yên tĩnh, phòng khách Tây Hoa, nơi này thông thường đều là nơi chủ yếu mà Tổng Bí thư Thẩm làm việc trong thời gian ở thủ đô.
Trong phòng Tây Hoa, ghế sô pha cổ điển chạm khắc gỗ lim, thể hiện rõ hơi thở cổ xưa của nơi đây. Trên thế giới rất nhiều người nói Trung Hoa là cụ già chính trị. Trong này không đơn giản là chỉ người lãnh đạo của Trung Quốc đa số đều là tầm sáu mươi mấy tuổi, về đồ gia đình cũng là một phương diện quan trọng.
- Tổng Bí thư, về vấn đề ba điều lệ hạn chế chi tiêu công, trung ương từ năm ngoái đã thí điểm ở hai mươi tư tỉnh thành trong cả nước, thành quả đạt được không phải là tốt lắm. Ý của tôi là, có nên do các đơn vị như trung ương Đảng, Chính phủ, Ủy ban Kỷ luật trung ương, Bộ Giám sát liên hợp lại tạo thành một tổ công tác tìm hiểu tình hình chấp chính ba điều chi tiêu công của toàn quốc, ngài thấy thế nào?
Bí thư Ủy ban kỷ luật trung ương Cổ Dân Phú lúc này nói với vẻ mặt thản nhiên.
Cái gọi là ba công, là để chỉ công quỹ ăn uống, phí xe công, phí xuất ngoại. Mấy năm nay cùng với sự phát triển không ngừng của kinh tế trong nước, đời sống của nhân dân cũng ngày càng giàu có. Trong nước, các cơ quan Đảng chính quyền nhà nước, đơn vị ngành nghề doanh nghiệp, thậm chí, trong các trường đại học, trung học, học viện, ghế ngồi của lãnh đạo ngày càng xa hoa. Trước kia vẫn là xe Santana như vậy, bây giờ Audi, Mercedes-Benz cũng không phải là kỳ lạ gì. Lượng lớn xe việt dã, xe giá trị hơn triệu lại càng nhiều, khắp nơi đều có.
Ngoài ra, về công quỹ ăn uống, căn cứ theo số liệu của Cục thống kê quốc gia, toàn quốc trong một năm chỉ chi tiêu phí công quỹ ăn uống đã trên hai tỷ rồi. Con số này là số liệu chính thức, về bí mật ở dưới, chi tiêu quỹ đen e rằng sẽ vượt hơn con số này rất nhiều. Chi phí xuất ngoại đây lại càng là chi tiêu lớn không hiển sơn không lộ thủy.
Ở nước ngoài, bây giờ người Trung Quốc đã trở thành mục tiêu du lịch mà các nước ngoài tranh giành, lần lượt đến Trung Quốc để quảng bá du lịch của bọn họ. Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu ở đây chính là vì người Trung Quốc rất hào phóng.
Đối với tình hình này, Nhiếp Chấn Bang ở thành phố Lê Châu khu tự trị Tây Bắc, chính là huyện Lê trước kia, và ở Lương Khê, Vọng Hải đã thực thi ba điều lệ công, đương nhiên sẽ vào trong tầm mắt của quốc gia.
Trải qua gần hai năm theo dõi, cuối cùng năm ngoái trong Đại hội Đảng toàn quốc, trung ương đã thông qua bản dự thảo quy hoạch hành vi hạn chế ba chi tiêu công, và thời kỳ đầu thí điểm ở hai mươi tư tỉnh thành toàn quốc, kết quả đạt được rất tốt. Tuy nhiên, trong quá trình vẫn là có không ít chỗ chính phủ còn có ý kiến bất đồng với nghị quyết này của trung ương.
Đây cũng là điều rất bình thường. Từ xưa đến nay, truyền thống của Trung Quốc chính là ngàn dặm làm quan chỉ vì tài, cực khổ vất vả, làm quan giống như đi thuyền độc mộc, trăm phương ngàn kế nịnh hót a dua, vất vả lắm mới leo lên được. Tuy nhiên, ăn cũng chưa ăn được, dùng cũng chưa dùng được, vậy làm quan này làm cái gì? Còn không bằng ra biển buôn bán.
Hiện tượng này cũng có thể lý giải. Cùng với việc kinh tế ngày càng phát triển, xã hội cũng theo đó mà mạnh mẽ. Là người đều sẽ có dục vọng, đều sẽ có tâm tư. Là cán bộ quan viên, bây giờ đa số người đều là phần tử có thành tích học tập cao, có tri thức cao. Người như vậy là có năng lực. Theo suy nghĩ của bọn họ, làm quan một lần tạo phúc một phương, làm tốt công tác của địa phương, bản thân hưởng thụ một chút đây cũng là chuyện không thử không dược. Nhân tình giữa người, nếu đến chút đặc quyền như vậy cũng không hưởng thụ được vậy chi bằng đi doanh nghiệp nước ngoài, chi bằng tự mình gây dựng sự nghiệp, gia đình giàu có, bản thân cũng không phải muốn sống thế nào thì có thể vậy sao? Vậy còn sẽ có người theo chính trị sao?
Chuyện này người nhân từ gặp người nhân từ có trí tuệ thì sẽ thấy trí tuệ, nhưng từ góc độ quốc gia, từ góc độ Đảng mà nói, đây là tuyệt đối không cho phép.
Một chính đảng hủ bại, một quốc gia hủ bại luôn là bắt đầu từ phương diện này. Đây cũng là nguyên nhân tại sao Tổng Bí thư Thẩm chủ trương ra sức thực hiện điều lệ này trong cả nước.
Lúc này, nghe được lời nói của Cổ Dân Phú, Tổng Bí thư Thẩm cũng trở nên trầm tư. Sau hồi lâu mới nói:
- Đồng chí Dân Phú, bất cứ lúc nào, việc thực thi và thúc đẩy một chính sách mới, sự chuyển biến quan niệm của cán bộ đây không phải là chuyện một sớm một chiều có thể thay đổi được.
- Vì dân phục vụ đây là lời nói mà năm đó lãnh tụ tối cao của Đảng chúng ta từng nói, nhưng bây giờ rất nhiều cán bộ đều đã quên sự mộc mạc gian khổ này, tinh thần toàn tâm toàn ý vì dân phục vụ. Tôi thấy, tất yếu phải tăng cường giáo dục tư tưởng của cán bộ Đảng viên.
Ngừng một lát, tinh thần của Tổng Bí thư Thẩm cũng trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Nhìn chung lịch sử năm nghìn năm văn minh Trung Hoa, lần cải cách chính trị đó không phải là theo cách đổ máu. Từ triều Tần, Thương Ưởng bắt đầu cải cách chính trị, Thương Ưởng cuối cùng rơi vào tình cảnh xe xé xác, mãi đến Vương An Thạch đời Tống, đời Thanh gần nhất thay đổi chính trị Mậu Tuất, âm thanh phản đối nhất thời, đây là điều rất bình thường. Lãnh tụ tối cao từng nói, đấu với trời, đấu với đất, đấu với người, vô cùng vui vẻ. Tôi cảm thấy, cán bộ Đảng viên của chúng ta, cán bộ lãnh đạo của chúng ta chính là phải có khí phách và dũng khí như vậy. Khó khăn tạm thời đây coi là gì chứ. Mục tiêu của chúng ta là khiến cho dân tộc Trung Hoa một lần nữa đừng vững vàng ở phương Đông của thế giới.
Lời này thể hiện đầy đủ sức cuốn hút sâu dày của Tổng Bí thư Thẩm, cho dù là Cổ Dân Phú lãnh đạo trung cương thân ở chức vị cao như vậy lúc này cũng có cảm giác nhiệt huyết sục sôi.
Nói rồi, Tổng Bí thư Thẩm lại lên tiếng nói:
- Bí thư Dân Phú, ý kiến của tôi cũng rất đơn giản, tổ công tác này tôi thấy hoàn toàn có thể thành lập được. Về việc chọn người làm tổ trưởng tổ công tác, anh có suy nghĩ hay ý kiến gì không?
Nói đến đây là bắt đầu nói vào điểm chính rồi. Thành lập tổ công tác đây là tương đương với khâm sai đại thần của thời cổ đại. Có thể nói, đây là một vị trí thực quyền nắm trong tay.
Lúc này, Cổ Dân Phú cũng có chút khó xử, trầm ngâm một chút, gật đầu nói:
- Tổng Bí thư, vị trí chức vụ tổ trưởng tổ công tác này rất quan trọng. Hiện giờ sắp diễn ra chuyển giao nhiệm kỳ các tỉnh thành phố toàn quốc, tổ công tác đi xuống điều tra tình hình chấp hành ba điều lệ công, chỉ sợ cũng sẽ ảnh hưởng đến tình hình trao đổi nhiệm kỳ của các đồng chí phía dưới. Có thể nói, thực quyền là rất lớn.
Đối với lo lắng của Cổ Dân Phú, Tổng bí thư Thẩm cũng gật gật đầu. Lần này thành lập tổ công tác, về thời gian đúng lúc là chặn ở cửa miệng, là có ý tiến hành khảo sát cán bộ chính đảng của các khu tự trị tỉnh thành phố trong toàn quốc như vậy, có thể gọi là quan nhỏ quyền lớn. Vậy thì, như thế việc lựa chọn tổ trưởng tổ công tác là vô cùng quan trọng.
- Suy nghĩ đến nhân tố tổng hợp nhiều mặt, tôi lại có một người để tiến cử.
Cổ Dân Phú lúc này cũng cười nói.
Sau khi nhìn thấy Tổng bí thư Thẩm không chuẩn bị tiếp lời, Cổ Dân Phú cũng tiếp tục nói:
- Về cấp bậc của tổ công tác, ý của tôi là, tốt nhất vẫn là lãnh đạo do Chính phủ trung ương Đảng trực tiếp quản lý, coi như là một biên chế mang tính tạm thời. Về cấp bậc định vị là cấp phó bộ, về việc chọn người ý của tôi là do đồng chí Nhiếp Chấn Bang thành phố Vọng Hải đảm nhiệm.
Nói đến đây, Cổ Dân Phú tiếp tục bổ sung nói:
- Suy xét để đồng chí Nhiếp Chấn Bang làm, chủ yếu cũng là có ba nguyên nhân. Thứ nhất, ba điều lệ công sớm nhất là đồng chí Nhiếp Chấn Bang lúc ở thành phố Tân Lê Khu tự trị Tây Bắc bắt đầu xây dựng lên. Hiện nay tổ công tác này để người xây dựng là cậu ta chấp hành cũng coi như là xứng đáng. Thứ hai, bối cảnh gia đình và năng lực cá nhân của đồng chí Nhiếp Chấn Bang rất tốt. Công tác này không phải là một việc nhẹ nhàng, rất có thể phải đối mặt với sự bất mãn của lãnh đạo các tỉnh thành phố trong toàn quốc, như vậy cũng cần có một lãnh đạo mạnh mẽ để lãnh đạo tổ công tác triển khai công việc. Chắc chắn, đồng chí Nhiếp Chấn Bang là người thích hợp nhất. Thứ ba, kinh nghiệm công tác địa phương của Nhiếp Chấn Bang rất phong phú, lại từng công tác ở Ủy ban Kỷ luật trung ương, tổng hợp các mặt lại, ý của tôi là, tiến cử đồng chí Nhiếp Chấn Bang đảm nhiệm tổ trưởng tổ công tác.
Lời nói của Cổ Dân Phú cũng đạt được sự tán thành của Tổng bí thư Thẩm. Từ những lý do này cho thấy, đích thực rất tốt. Đặc biệt là lý do thứ hai thì càng không thể phủ nhận. Vị trí này nói trắng ra, nếu thật sự xảy ra chuyện, đó chính là công việc đắc tội người. Như vậy thì yêu cầu một người không sợ đắc tội người đứng ra đảm nhiệm. Chắc chắn, bất luận là cán bộ con cháu thế gia theo chính trị cũng được, hay là cán bộ bình thường cũng được, trước mặt Nhiếp Chấn Bang đều không có vấn đề quá lớn.
Nhìn Cổ Dân Phú, Tổng bí thư Thẩm lúc này cũng cười nói, ý tứ thâm sâu:
- Đồng chí Dân Phú, tôi là niệm tình cũ, có phải là đồng chí Dịch Nhân đã nói chuyện điện thoại với anh không?
Lời của Tổng bí thư Thẩm khiến Cổ Dân Phú cũng mỉm cười, gật đầu nói:
- Tổng bí thư, ngài nhìn thấu mọi chuyện, về chuyện này đồng chí Dịch Nhân đích thực là đã tìm tôi. Tổng bí thư, tôi thấy anh cũng là có ý đồng chí Nhiếp Chấn Bang đó.
Lời này Tổng bí thư Thẩm không phủ nhận. Từ chỗ Cổ Dân Phú đã xác định điểm này là đủ rồi. Tâm ý của Kiều Dịch Nhân không khó đoán. Lần chuyển giao nhiệm kỳ này Kiều Dịch Nhân rời Phúc Kiến, đây đã là chuyện đã định rồi. Hơn nữa, là Tổng bí thư, Thẩm Tu Siêu cũng biết rất nhiều thứ, Kiều Dịch Nhân đây là sắp xếp người nối nghiệp tương lai của mình. Như vậy Lý Giang Hà tiếp nhận Bí thư Tỉnh ủy có thể nói không hề có sự trì hoãn nào. Nhiếp Chấn Bang nếu ở lại thành phố Vọng Hải, e rằng đến lúc đó cũng không dễ ăn nói với Nhiếp gia, Dương gia. Vì vậy, Kiều Dịch Nhân mới gọi điện cho bạn nối khố Cổ Dân Phú, hi vọng điều Nhiếp Chấn Bang đi, qua một khoảng thời gian lại thả xuống thì rất dễ dàng hoạt động.
Từ góc độ của mình mà nói, Tổng bí thư Thẩm cũng muốn để Nhiếp Chấn Bang đảm nhận chức vụ này. Về sự cân bằng, lúc đầu suy nghĩ đến vấn đề địa vị của mình, đối với Lý gia mình có chút nghiêng về. Bây giờ mình đã ngồi vững rồi, mặc dù không đến mức làm ra chuyện mượn gió bẻ măng, nhưng bất luận thế nào, suy nghĩ của Nhiếp gia và Dương gia mình cũng phải để ý. Cho dù Cổ Dân Phú không nói, điều Nhiếp Chấn Bang đi đây cũng là suy nghĩ của mình.
Nghĩ đến đây, Tổng bí thư Thẩm cũng gật đầu nói:
- Chuyện này tôi thấy ngày mai đưa đến hội nghị thảo luận một chút. Tôi đoán, lão Dương bên đó đối với việc đồng chí Nhiếp Chấn Bang đảm nhiệm tổ trưởng này vẫn là sẽ có chút nghị luận kín đáo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận