Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1048: Cải cách chế độ phát thanh truyền hình.

Dáng người tướng mạo của Lục Tuyết Phi rất khá, cao một mét sáu mươi mấy, dáng người thon thả, mặt mũi cũng rất xinh đẹp. Lúc này, toàn thân là đồ tây kiểu nữ màu trắng, càng hiện ra sức hấp dẫn nữ tính nghề nghiệp. Đây là một quả đào mật đã chín muồi.
Nhưng, đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói việc này cũng bình thường. Tài sắc, mấy thứ này đối với Nhiếp Chấn Bang hiện nay mà nói, những thứ này đều là có cũng được mà không cũng được. Con người ta đến một tầng thứ nhất định, tất cả các thứ theo đuổi, đương nhiên không giống nhau.
Trụy lạc sa đọa, có lẽ một vài người ưa thích, tất cả mọi tâm trạng, tất cả mọi nỗ lực đều đặt trên phương diện này. Nhưng, đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, nhà có vợ đẹp, những điều hấp dẫn này chẳng qua là phấn hồng trang điểm cho bộ xương khô, không chút hứng thú.
Lục Tuyết Phi lại tỏ vẻ hết sức tự nhiên phóng khoáng, mang nụ cười ngọt ngào, vươn tay ra nói:
- Bí thư Nhiếp! Chào mừng ngài ghé bước đến Đài Truyền hình Hồng Giang chỉ đạo công tác.
Bắt tay một chút với Lục Tuyết Phi, về cơ bản chính là hình thức vừa chạm vào liền rút ra, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Tiểu thư Lục! tôi biết cô là trụ cột chính của Đài Truyền hình Hồng Giang. Tôi mỗi ngày xem thời sự đều nhìn thấy cô, phong cách dẫn dắt rất tốt.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến lãnh đạo Đài tỉnh, Trưởng ban Tuyên giáo Vi Lâm đều cười. Toàn bộ bầu không khí tại hiện trường có vẻ hết sức hài hòa và êm dịu.
Lần này, thị sát hệ thống truyền thông tuyên truyền Đài Truyền hình tỉnh Hồng Giang, mục đích của Nhiếp Chấn Bang rất đơn giản, chính là nhằm vào tin đồn ồn ào huyên náo trước đây. Đây chính là một kiểu thái độ của Nhiếp Chấn Bang, nhìn có vẻ không liên quan đến nhau. Một là truyền thông truyền thống, một là truyền thông kiểu mới. Nhưng, ý tứ bên trong đều đã rõ ràng.
Khiến tất cả mọi người đều không ngờ là, lúc này, Lục Tuyết Phi lại ở bên cạnh mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp! thật ra tôi có một đề nghị sớm đã muốn phản ánh đến ngài.
Lời nói của Lục Tuyết Phi vừa đưa ra lập tức khiến sắc mặt của Giám đốc Đài Truyền hình tỉnh, Cục trưởng Cục Phát thành Truyền hình, thậm chí bao gồm cả Trưởng ban Tuyên giáo Vi Lâm đều thay đổi.
Lục Tuyết Phi này muốn làm gì? To gan như thế, trước mặt Bí thư Nhiếp cho phép cô ta làm càn như vậy sao?
Giám đốc Đài Truyền hình Hồng Giang Vương Mộc Sinh lại càng vẻ mặt khó chịu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lục Tuyết Phi. Lần này Lục Tuyết Phi làm như thế, e rằng mình cũng phải gánh vác trách nhiệm không nhỏ. Nói nhỏ đi, đây là làm việc tự tiện, nói lớn ra, đây là vô tổ chức vô kỷ luật. Báo cáo vượt cấp, hành vi này trước nay là một loại kiêng kị.
Bộ dạng, thần thái nghiêm túc này của mọi người khiến Nhiếp Chấn Bang lắc đầu ở trong lòng. Trong thể chế chính là như vậy, lãnh đạo thị sát, các đồng chí bên dưới lo lắng nhất, sợ hãi nhất chính là lãnh đạo đối thoại trực tiếp với nhân viên. Thật sự đáng sợ vậy sao?
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Các vị, đừng có vẻ mặt như vậy. Tôi tin rằng, cô Lục Tuyết Phi đây là người có nguyên tắc tổ chức. Cô Lục, hôm nay, có tôi ở đây, tôi cho cô một đặc quyền, có gì muốn nói, muốn trình bày cứ nói, có ý kiến hay đề nghị cũng cứ nêu ra. Chỉ cần là có lợi cho sự phát triển của Hồng Giang, có lợi cho dân chúng Hồng Giang, tôi nhất định khiêm tốn tiếp nhận, nghiêm túc thỉnh giáo.
Kiểu thành khẩn thiết thực, thái độ độ bình dị gần gũi này của Nhiếp Chấn Bang lập tức khiến Lục Tuyết Phi bình tĩnh lại.
Gật đầu, Lục Tuyết Phi sắp xếp lại ngôn ngữ của mình, lập tức nói:
- Bí thư Nhiếp! Đề nghị mà tôi muốn đưa ra, vẫn là ở trong Đài chúng tôi. Ngài cũng biết, hiện nay, các tỉnh thành anh em trong cả nước, trong lĩnh vực môi giới truyền hình đều đang làm lớn làm mạnh, đều đang cải cách chế độ và gia tăng cải cách thể chế. Trong đó, có mấy Đài làm rất tốt, ví dụ như tỉnh Giang Nam và Giang Bắc là ví dụ rõ ràng nhất. Tỉnh láng giềng chúng ta là tỉnh Sở Nam, Đài Truyền hình tỉnh Sở Nam, sau khi gia tăng cải cách thể chế, hủy bỏ tên gọi Đài Truyền hình tỉnh, thay đổi chế độ đầu tư cổ phần và cải tổ thành lập tập đoàn phát thanh truyền hình Sở Nam hoàn toàn mới. Sau khi tham dự vào cạnh tranh và vận hành theo cơ chế thị trường, đã tỏa sáng sức sống mạnh mẽ. Truyền hình vệ tinh Sở Nam một bước trở thành xu hướng chủ yếu đẹp ngang với Đài Truyền hình một quốc gia. Đây chính là một trường hợp thành công. Tôi đề nghị, Đài Truyền hình tỉnh Hồng Giang chúng ta, có nên gia tăng tiến trình cải cách không? Như vậy mới có thể giữ được nhân tài, mới có thể có được sức cạnh tranh mạnh mẽ.
Những lời này của Lục Tuyết Phi khiến Vương Mộc Sinh rất bất ngờ. Thật không ngờ Lục Tuyết Phi lại có thể ở trước mặt Bí thư Nhiếp đưa ra chuyện này.
Lục Tuyết Phi nói thật sự rất đúng. Hiện nay, Đài Truyền hình Hồng Giang, tư tưởng cứng nhắc, nhân sự không phát triển, vẫn dựa theo con đường trước đây để đi. Tuy phí quảng cáo cũng không ít, nhưng thật sự tiếp tục đầu tư vào lại không nhiều. Không có vốn giữ không được nhân tài. Người chủ trì ưu tú, phóng viên và biên đạo ưu tú vv… nhân viên công tác ở phía sau hậu trường cũng xói mòn, dần dần tạo thành một kiểu tuần hoàn ác tính.
Bên này, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói:
- Đồng chí Mộc Sinh, lãnh đạo đài các anh suy nghĩ gì? Hiện nay, trụ cột chính của các anh đã làm khó các anh rồi.
Lời nói mang một chút đùa cợt này của Nhiếp Chấn Bang khiến bầu không khí gượng gạo có vẻ nhẹ nhàng đi rất nhiều. Nhưng không mất đi thể thống, đây chính là năng lực khống chế trường hợp của một cán bộ cấp tỉnh, căng chùng có độ.
Cùng với lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Vương Mộc Sinh lúc này cũng đang trầm tư, vô cùng căng thẳng. Lục Tuyết Phi đã phá vỡ cho ông ta, lúc này Vương Mộc Sinh cũng đã biết phải nói như thế nào?
Hết sức bí mật cho Lục Tuyết Phi một ánh mắt khích lệ, Vương Mộc Sinh lúc này mới kiềm chế tâm trạng, lập tức mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp! vừa rồi đồng chí Lục Tuyết Phi nói đích xác là một vấn đề lớn của Đài chúng tôi. Hình thức hiện tại vẫn là quá cứng nhắc, quá nhiều thành phần hành chính hóa, không thể nhanh chóng thích ứng với yêu cầu thị trường. Giữa các Đài tỉnh anh em với nhau, Đài Truyền hình tỉnh Hồng Giang chúng ta đã mất đi cơ hội trước tiên. Định mức thị trường thu hẹp rất nhỏ, trước mắt trên dưới trong Đài đều bức thiết hy vọng có thể tiến hành cải cách chế độ đầu tư cổ phần.
Những lời này của Vương Mộc Sinh trên cơ bản đã thay cho thái độ của Đài Truyền hình Hồng Giang. Bản thân Vương Mộc Sinh còn kiêm nhiệm Phó Cục trưởng Cục Phát thanh Truyền hình Hồng Giang, cũng thuộc một trong những lãnh đạo. Điều này chứng minh, nội bộ hệ thống phát thanh truyền hình Hồng Giang đã hình thành một loại ý kiến.
Thay đổi, nhất định phải thay đổi.
Đối với một vấn đề này không có bất kỳ con đường thương lượng nào. Doanh nghiệp nhà nước cần cải cách, Đài Truyền hình tỉnh Hồng Giang không có lý do không cải cách. Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang ngẩng đầu nhìn Vi Lâm bên cạnh nói:
- Trưởng ban Vi! Tiếng nói của quần chúng vẫn rất quan trọng. Về vấn đề của Đài Truyền hình tỉnh Hồng Giang, tôi thấy bên ̀Ban Tuyên giáo phải nhìn thẳng vào vấn đề, có thể làm quen với Ủy ban Giám sát tài sản nhà nước, học tập kinh nghiệm tiên tiến của tỉnh ngoài, chọn ra một phương án thiết thực có thể làm được. Cải cách là xu thế phải tiến hành.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang rất quả đoán, hết sức thẳng thắn, biểu đạt thẳng thắn ý kiến của mình. Việc này rất ít gặp.
Vô hình trung đã cho Vi Lâm áp lực không nhỏ. Trầm ngâm giây lát, Vi Lâm mở miệng nói:
- Ý kiến của Bí thư Nhiếp Ban Tuyên giao nhất định sẽ trọng thị cao độ. Trên thực tế, trong vấn đế cải cách của Đài Truyền hình tỉnh Hồng Giang, trong tỉnh cũng đã đưa ra một vài phương án. Đơn thuần là cải cách chế độ củ Đài Truyền hình Hồng Giang, thành lập công ty Phát thanh truyền hình Hồng Giang. Ngoài ra, sáp nhập với mấy Đài Truyền hình cấp tỉnh thanh lập tập đoàn Phát thanh Truyền hình Hồng Giang hoàn toàn mới.
Đối với những báo cáo tỉ mỉ này, Nhiếp Chấn Bang lắng nghe hết sức chăm chú. Kế tiếp, trong phòng họp Đài Truyền hình Hồng Giang, sau khi Nhiếp Chấn Bang lại lắng nghe tỉ mỉ một lần nữa báo cáo của đám người Vương Mộc Sinh, tổng kết nói:
- Đài Truyền hình tỉnh Hồng Giang là trận địa chủ yếu, là tiếng nói tuyên truyền trên trận tuyến tuyên truyền tỉnh ta. Cần phải hết sức phát huy tầm quan trọng của Đài Truyền hình tỉnh Hồng Giang, phải lập chiến lược cơ bản dùng nhân tài thành lập Đài, dùng nhân tài chấn hưng Đài, thiết thực dám nghĩ dám làm, làm tốt công tác của mình, vì công tác phụ vụ xây dựng và phát triển kinh tế của tỉnh Hồng Giang.
Buổi trưa, sau khi ăn bữa cơm công tác đơn giản tại Đài Truyền hình Hồng Giang, đoàn Nhiếp Chấn Bang mới lên xe rời đi.
Vừa về đến văn phòng làm việc, Nhiếp Chấn Bang lập tức cầm điện thoại bấm gọi một số.
Trong phòng làm việc của Cung Chính ở Ủy ban Kỷ luật tỉnh tại Trụ sở Văn phòng Tỉnh ủy, Cung Chính đang nhìn chiếc điện thoại màu đỏ ở trên bàn. Điện thoại hiện số người gọi đến là của Nhiếp Chấn Bang. Điều này khiến Cung Chính trong lòng hơi khẩn trương. Xem ra, Bí thư Nhiếp muốn bắt đầu phản công mạnh mẽ rồi.
Trầm ngâm giây lát, trong lòng Cung Chính đã có sẵn một ý nghĩ hoàn chỉnh. Cầm lấy điện thoại, mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp! Xin cào, tôi là Cung Chính đây.
Lời nói quy củ kiểu này của Cung Chính khiến Nhiếp Chấn Bang cười thản nhiên. Trong bộ máy toàn tỉnh Hồng Giang, Cung Chính có thể được xem là số ít nhân vật thiết thực cụ thể.
Kiểu đối đáp này đối với Cung Chính mà nói là chuyện rất bình thường. Chính xác có thể làm được thành công hay thất bại vẫn giữ được vẻ thản nhiên ung dung, chỉ quan tâm chú ý phạm vi sự vụ công việc của mình, Cung Chính có thể được xem là mẫu người đó.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Bí thư Cung, bây giờ rảnh không? Vấn đề có liên quan của công ty bất động sản trước đây, bên Ủy ban Kỷ luật tỉnh có tiến triển gì không?
Công ty bất động sản, Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ đây là một trong những sản nghiệp mà Hạ Diểu chủ trì ở đằng sau. Hiện tại, đơn thuần chỉ dựa vào Lưu Tử Kiện, e rằng vẫn không bảo đảm. Đồng loạt tiến hành, đây chính là dự định của Nhiếp Chấn Bang hiện nay. Nếu không làm, giống như trước đây, chuyện mà công ty bất động sản gây ra không ít, nhưng suy xét đến sự đoàn kết trong bộ máy, Nhiếp Chấn Bang luôn áp dụng một thái độ bí mật điều tra lấy chứng cứ. Nhưng hiện nay, Hạ Miểu to gan đứng lên. Nếu vẫn không đánh trả, vậy không phải là Nhiếp Chấn Bang nữa.
Gương mặt Cung Chính lộ vẻ biểu lộ thái độ quả nhiên là như vậy, nhưng ngoài miệng lại hết sức ung dung nói vào trong ống nghe:
- Bí thư Nhiếp! căn cứ vào điều tra lấy chứng cứ của mấy tháng gần đây, công ty bất động sản ở thành phố Hồng Thành, thành phố My Bình và thành phố Tín Châu vv… mấy địa phương khác, đích xác là tồn tại không ít vấn đề. Trước mắt, đã nắm chắc triệt để chứng cứ vụ việc, bao gồm cả chuyện Tín Châu vi phạm quy định đưa ra một ngàn mẫu đất vv… Tôi thấy, hoàn toàn cần phải áp dụng biện pháp đối với lãnh đạo và công ty bất động sản có liên quan. Tôi đề nghị, lập tức thành lập Tổ Chuyên án, thành viên là Ủy ban Kỷ luật tỉnh, Công an tỉnh và Cục Chống tham nhũng tỉnh, đi đến các nơi điều tra toàn diện tình hình của các công ty bất động sản.
Bạn cần đăng nhập để bình luận