Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 587: Chủ tịch thành phố liều mình.

Câu nói của Ngô Bằng vừa dứt, lập tức có một đoạn tường vây bị sóng biển đánh vỡ tung, một lỗ hổng vừa vỡ ra, nước biển thi nhau ào vào, toàn bộ tường vây trên đê biển lập tức đã vỡ tới hơn 400 mét, giống như hiệu ứng đổ liên hoàn của quân bài domino vậy.
Nhiếp Chấn Bang chau mày, trầm giọng nói:
- Tiểu đoàn trưởng Ngô, đê thật sự rất trọng yếu. Anh biết đấy, phía say chúng ta, chỉ cách đây có bảy tám chục mét chính là nhà dân rồi.
Ý tứ trong câu nói của Nhiếp Chấn Bang sao mà không hiểu chứ. Thân là con em quân đội nhân dân, là người bảo vệ cho tài sản và tính mạng của nhân dân, đây là một trách nhiệm và nghĩa vụ không thể thoái thác.
Hiện giờ, đê biển vỡ, tận mắt chứng kiến cảnh sinh mạng và tài sản của dân chúng bị uy hiếp, đây là không làm tròn bổn phận. Nhưng căn cứ vào kinh nghiệm đóng quân và chức vị Tiểu đoàn trưởng ở thành phố Vọng Hải lâu năm có thể thấy đê biển lần này không thể giữ được, lập tức Ngô Bằng gật đầu nói:
- Chủ tịch thành phố, e là không giữ được.
Lời của Ngô Bằng vừa dứt, phía chân trời bỗng xẹt một tia sét cắt ngang bầu trời, trong đêm tối như lúc này có vẻ càng đáng sợ hơn, ngay sau đó là một tiếng nổ vang, hai bên đường, đèn pha trên các tòa nhà cũng lóe lên vài cái.
Bên cạnh, điện thoại trong tay Lý Cư Bằng bỗng reo vang, đây là điện thoại của ttn, vừa kết nối, đầu dây bên kia liền vang lên tiếng nói, nhưng do trời mưa quá lớn, đám người Nhiếp Chấn Bang căn bản không thể nghe thấy gì cả.
Lý Cư Bằng lúc này mới hét lớn:
- Được, tôi biết rồi, tôi lập tức chuyển lời tới Chủ tịch thành phố.
- Chủ tịch thành phố, vừa rồi bên cục Điện lực truyền đến tin tức đường dây điện cao áp 250 nghìn vôn đã bị sét đánh đứt, trước mắt các nhân viên điện lực đang gấp rút sửa lại.
Lý Cư Bằng lớn tiếng báo cáo lại.
Điều này khiến Nhiếp Chấn Bang cau mày lại, cơn bão đổ bộ lần này lần đầu tiên khiến Nhiếp Chấn Bang có cảm giác bất lực, trước sức mạnh của tai họa thiên nhiên, con người rốt cục là cái gì chứ.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Dặn dò các lãnh đạo được phân công quản lý, nhất định phải chú ú đến sự an toàn tính mạng của các nhân viên và quần chúng nhân dân. Trong tình hình lúc này thì người là quan trọng nhất.
Lúc này lại thêm một đợt sóng mạnh tấn công vào bờ, chỗ đê biển rung động vài cái sau đó một lỗ hổng phải đến 8 mét cũng lập tức vọt ra. Thấy cảnh tượng như vậy, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Tiểu đoàn trưởng Ngô, truyền lệnh của tôi.
Tất cả bộ binh toàn thể lập tức ngăn chặn đê vỡ, tuyệt đối không thể để cho nước biển cứ vậy chảy ngược vào trong được, nếu không toàn bộ đảo Vọng Hải này đều sẽ bị nước bao phủ.
Ngô Bằng lúc này không chút do dự, hai chân đứng nghiêm hét lớn:
- Vâng, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng điều khiến Ngô Bằng và Lưu Trí Dũng không ngờ nhất chính là Nhiếp Chấn Bang giờ phút này cũng kéo ống quần lên, đi theo ra.
Cảnh tưởng này khiến Ngô Bằng có chút khiếp sợ, lớn tiếng nói:
- Chủ tịch thành phố, ngài muốn làm gì vậy?
Nhiếp Chấn Bang lúc này quét mắt nhìn sang, có chút bất mãn nói:
- Tiểu đoàn trưởng Ngô, đang nguy hiểm, anh nhìn tôi làm gì, lúc này thời gian chính là mạng sống đó. Lập tức hành động đi.
Lý Cư Bằng lúc này cũng chạy theo ra, cơn bão mang theo lượng mưa rất lớn, xối xả táp lên cơ thể người. Lúc này ở khu vực đê biển Vọng Hải này có tới hơn 1000 binh lính đứng trong mưa nhìn ttn, trong lòng như được gột sạch, ánh mắt đều tràn đầy sự tôn kính và sung bái.
- Chủ tịch thành phố, anh không thể đi được, nguy hiểm lắm.
Lý Cư Bằng lớn tiếng hô lên, muốn ngăn lại hành động của Nhiếp Chấn Bang.
Nhưng Nhiếp Chấn Bang lúc này lại tức giận nói:
- Lý Cư Bằng cậu làm cái gì vậy? Chẳng lẽ cậu muốn tôi giống như con rùa đen rụt cổ, tránh ở lều trại nhìn các chiến sĩ liều mạng sao? Tôi nói cho cậu biết, Lý Cư Bằng, Nhiếp Chấn Bang tôi làm không nổi việc như vậy. Nghe lệnh của tôi, cậu may quay lại, nơi này không có chuyện của cậu, nếu không cậu cũng đừng làm cái chức thư ký này nữa.
Lý Cư Bằng bị Nhiếp Chấn Bang nhiếc mắng như vậy, ngây ngẩn cả người, nhưng vẫn bướng bỉnh nói:
- Chủ tịch thành phố cho dù anh đuổi việc tôi tôi cũng không thể để anh đi, tôi là thư ký của anh, chức trách của tôi chính là đảm bảo an toàn cho anh.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng chẳng quản nhiều chuyện như vậy, vung tay lên hất Lý Cư Bằng ra, với thực lực của Nhiếp Chấn Bang thì một thư sinh yếu đuối như Lý Cư Bằng không thể bì được.
Giờ phút này, nhìn bóng lưng Nhiếp Chấn Bang rời đi, cắn răng một cái, Lý Cư Bằng cũng xông tới theo anh. Đứng ở chỗ đê vỡ, nhìn nước biển ồ ạt chạy vào, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Tiểu đoàn trưởng Ngô, bảo các chiến sĩ tìm hai sợi dây lại đây, lập một đội cảm tử cứu nguy gấp. Tôi dẫn đội, tất cả đều phải mặc áo phao cứu sinh, dùng dây thừng nối liên tiếp, thả xuống nước bao cát để ngăn chặn chỗ đê vỡ.
Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến Ngô Bằng có chút hoảng sợ, đê vỡ rộng hơn tám mét, trong lúc như thế này nước biển đang ào ạt chảy vào, đủ khiến một chiếc ô tô con bị cuốn mất, cho người nhỏ bé như vậy xuống nước, không phải là chịu chết sao?
Cắn răng băn khoăn một cáu, Ngô Bằng cũng chẳng quản nhiều, cán bộ cấp tỉnh như ttn còn dám liều mạng như vậy, bản thân cái mạng này của anh có gì mà đáng tiếc đây.
Lập tức cắn răng nói:
- Chủ tịch thành phố, như vậy không được, phía dưới quá nguy hiểm, muốn xuống thì để tôi xuống.
Nhiếp Chấn Bang lúc này rất tức giận những người này, chẳng lẽ dáng bộ của anh thật sự giống như cành vàng lá ngọc gì sao, lập tức quát lớn:
- Cái con khỉ, anh là Tiểu đoàn trưởng công trình, sắp xếp cung cấp người thế nào đương nhiên rõ hơn tôi, lẽ nào anh đi xuống thì bố anh tới chỉ huy thay anh sao? Vớ vẩn! Tôi cũng từng là quân nhân, khó khăn từng này không làm khó tôi được. Đồng chí Ngô Bằng, đây là mệnh lệnh, tôi lấy tư cách Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng thành phố Vọng Hải để ra lệnh cho anh, lập tức thi hành nhiệm vụ.
Hai anh lính cấp dưới nhanh chóng tìm dây thừng đem qua, cách khoảng tám mét, mặc dù trong hoàn cảnh đang mưa to gió lớn như thế này nhưng vẫn có thể dễ dàng ném sang.
Nhiếp Chấn Bang cũng đã mặc áo cứu sinh vào, dẫn đầu nhảy vào trong nước. Giờ phút này, xung quanh đê biển đã tập trung hơn cả ngàn nhân dân.
Ttn làm như vậy khiến những người dân có mặt ở đây đều vô cùng cảm động, không ít thanh niên nhiệt huyết cũng hét lớn một tiếng:
- Liều mạng, Chủ tịch Nhiếp vì bảo vệ nhà cửa cho chúng ta mà đã tự mình xuống nước rồi, liệu chúng ta có thể khoanh tay đứng nhìn được sao? Đi theo Chủ tịch Nhiếp đi, cho dù chết hôm nay cũng phải ngăn chặn được vỡ đê rồi mới chết.
Cự ly khoảng tám mét, tổng cộng có hai người người thanh niên trai tráng tạo thành bức tường người chắn trước đoạn vỡ, đi từng bước một hướng dần về phía đoạn vỡ.
Hai bên, cảnh sát có vũ trang và binh lính quân đội đều bị tình cảm cao thượng này của Nhiếp Chấn Bang làm cho cảm động, mọi người nổi lên một tiềm lực mạnh mẽ, từng bao cát nhanh chóng được ném xuống dưới.
Vừa bắt đầu, người đứng phía dưới đoạn vỡ đã ngay lập tức hô lên:
- Không được, nước xối mạnh quá, không thể bám chắn chắc được.
Ngô Bằng đứng phía sau, cẩn thận tính toán lưu lượng và tốc độ dòng nước, trầm giọng nói:
- Sáu bao cát, buộc vào cùng nhau rồi đẩy xuống, tốc độ nước quá lớn, nếu quăng từng bao xuống sẽ không có tác dụng gì đâu.
Rất nhanh, dưới sự chỉ huy của Ngô Bằng, một đội quân dân nhanh chóng được chọn ra, chuyên tiến hành cố định các bao cát lại với nhau.
Nhưng tốc độ dòng nước lúc này thật sự quá lớn, hai giờ qua đã ném xuống hơn 3000 bao cát nhưng cũng không có hiệu quả gì đáng kết, đa phần các bao cát vừa mới ném xuống đều đã bị nước biển cuốn đi rồi.
Phía dưới của đoạn vỡ, ban đầu 20 người ngăn chặn nước vào đã đổi không ít rồi, dưới sức mạnh của dòng nước như thế này, thể lực tiêu hao lớn là điều không thể nghi ngờ,.
Nhiếp Chấn Bang giờ phút này dù có được thể lực vô cùng mạnh mẽ, cũng có vẻ hơi mệt mỏi rồi.
Bên cạnh, Ngô Bằng lớn tiếng nói:
- Chủ tịch thành phố, anh lên nghỉ ngơi một chút trước đi, nếu cứ như vậy anh không kiên trì nổi đâu.
Nhiếp Chấn Bang vừa nghe, lại hét lớn đáp lại:
- Ngô Bằng, đồ chó hoang nhà cậu, không cần lo có chuyện với tôi, cậu cứ nghĩ cho tốt biện pháp để ngăn chặn chỗ này đi, tôi không cần cậu lo. Ngăn chặn được đê vỡ, coi như là công lớn của Ngô Bằng nhà cậu, đến lúc đó rôi sẽ tự mình kể công cho cậu tới Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, làm không tốt thì đừng trách tôi xử phạt cậu.
Thân là Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch thành phố thành phố Vọng Hải, Nhiếp Chấn Bang không phải là người hay nói đùa, về điểm này Nhiếp Chấn Bang vẫn có năng lực làm được.
Ngô Bằng biến sắc, trong ánh mắt tràn đầy sự tôn kính và sùng bái đối với Nhiếp Chấn Bang, một Chủ tịch thành phố liều mạng như vậy, một cán bộ có thể suy nghĩ cho dân chúng như vậy, cả đời này hắn còn chưa từng gặp qua, người như vậy thật sự rất đáng khâm phục.
Trong lòng đang vội vàng tính toán, chỉ còn lại hơn 2000 bao cát, dựa vào xu hướng mưa gió như thế này, mặc dù sau khi bão đổ bộ cũng có xu hướng yếu dần khi đổ bộ vào đất liền, nhưng trong thời gian ngắn thì mưa to và gió lớn sẽ không có dấu hiệu ngừng lại.
Chỉ chắn đơn thuần như vậy nhất định ngăn không nổi, lập tức Ngô Bằng hét lớn:
- Chủ tịch thành phố, hiện giờ biện pháp duy nhất chính là dùng thuyền đánh cá để đánh cuộc thôi. Tập trung lại một vài thuyền đánh cá lại đây chặn ngang chỗ đê bị vỡ, giảm bớt tốc độ dòng nước, có lẽ còn có thể ngăn chặn.
Cũng khó trách Ngô Bằng tìm Nhiếp Chấn Bang để xin chỉ thị, thuyền đánh cá cơ bản đều là các tài sản riêng của dân thường.
Ngư dân bản địa Vọng Hải, thậm chí rất nhiều người đều là gia đình có thuyền đánh cá, nếu thuyền đánh cá bị hỏng nhiều, tổn thất này Ngô Bằng cũng không dám đoán định.
Nhiếp Chấn Bang im lặng một hồi, sau đó lớn tiếng nói:
- Chắn, không chắn ở đây thì tổn thất còn nhiều hơn nữa.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang lại ngẩng đầu hét lớn:
- Bà con, nhà ai sẵn lòng cống hiến thuyền đánh cá, sau sự việc này tổn thất của thuyền đánh cá sẽ do Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố phụ trách bồi thường.
Uy tín của Nhiếp Chấn Bang lúc này đã cao tới không thể tăng thêm nữa, một vị Chủ tịch thành phố vì dân chúng mà liều mạng như vậy, có thể gặp được thật sự có mấy người chứ. Vậy nên khi lời nói vừa dứt, ngay lập tức đã có mười mấy ngư dân hưởng ứng.
Một lão ngư dân chừng hơn 50 tuổi, vì sống dài ngày trên biển nên có làn da ngăm đen, giờ phút này giành đứng lên phía trước một bước, lớn tiếng nói:
- Dùng của tôi đi, cứ dùng thuyền của tôi đi. Chính quyền vì chúng tôi mà liều mạng, ttn vì daan chúng bình thường như chúng tôi mà mạo hiểm bản thân như vậy, một con thuyền đánh cá có là cái gì, tôi đưa!
Thuyền đánh cá rất nhanh được nhổ neo, dùng dây thừng lớn kéo qua từng bước tiếp cận đê vỡ, đầu thuyền vừa vào đến chỗ vỡ, mấy trăm binh lính gắt gao bám trụ, cuối cùng đem thuyền đánh cá cắm nghiêng nghiêng bên đoạn đê vỡ, dòng nước rất nhanh giảm được lượng lớn, cơ hội khó có được, Ngô Bằng lớn tiếng nói:
- Đẩy toàn bộ xuống.
Trên đê biển, mười mấy bao cát lớn được đẩy xuống dưới, một đám bao cát nhanh chóng được chồng lên nhau, đoạn vỡ được thu nhỏ lại dân. Trải qua hơn một giờ đồng hồ dốc sức giải nguy, cuối cùng lỗ hổng bị vỡ đã được khép lại, Nhiếp Chấn Bang mang theo mười mấy người thanh niên trai tráng đi đến chỗ vỡ chồng các bao cát lên tạm thời. Gần đó, mấy ngàn dân chúng đứng quanh lập tức vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận