Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 653: Gặp mặt thủ trưởng.

Trụ sở làm việc Ban Tổ chức Trung ương cũng không cao lắm, mới chỉ có 7 tầng lầu. So với thủ đô, nơi mà tấc đất tấc vàng này lại có chút thấp bé.
Toàn bộ khu vực của ban Tổ chức Trung ương diện tích gần 20 mẫu. Trụ sở làm việc của ban Tổ chức Trung ương quay mặt ra hai vòng xuyến, vừa vặn nằm trên trục chính của trung tâm thủ đô. Toàn bộ tòa nhà được thiết kế vuông vắn, sáu trụ bằng đá cẩm thạch, hiện lên vô cùng uy nghiêm. Đại sảnh của lầu 1 rộng gần 6 mét, lộ rõ ra một loại khí chất nguy nga, ở chính giữa được trang hoàng quốc huy đỏ tươi nghiêm trang.
Nhiếp Chấn Bang đi vào tòa nhà trụ sở của ban Tổ chức Trung ương, trực tiếp đi vào thang máy lên ngay tầng 7. Không thể không nhắc tới, tòa trụ sở làm việc của ban Tổ chức Trung ương được xây dựng theo quy hoạch hết sức độc đáo. Thân là ban Tổ chức có cấp bậc cao nhất cả nước, có thể nói bổ nhiệm và thăng chức các cán bộ tỉnh thành trong cả nước. Tầng trệt cũng được thiết kế như tầng 7, điềm báo bảy lên tám xuống. Các cán bộ trong thể chế chính trị không phải đều muốn có được điềm báo như vậy sao? Tiến bộ ư?
Phòng làm việc của Thạch Kiến Đông quả nhiên cũng ở tầng 7, hướng chính đông, đồng thời đây cũng là một vị trí tốt, mây hồng đến từ hướng đông mà.
Đêm qua, Nhiếp Chấn Bang cũng đã hẹn với Thạch Kiến Đông, tám giờ sáng nay gặp tại phòng làm việc của ông ta.
Lúc bước tới cửa phòng làm việc của Thạch Kiến Đông, cửa lớn của văn phòng mở rộng. Nhiếp Chấn Bang vừa bước vào cửa, thư ký riêng của Thạch Kiến Đông lập tức đứng lên, mỉm cười nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp đến đấy ư? Mời mau vào bên trong.
Câu nói này vô tình đã để lộ rất nhiều tin tức. Hiện giờ Nhiếp Chấn Bang gần như mới chỉ được điều từ chức vụ được nhận ở thành phố Vọng Hải, còn chưa được sắp xếp vị trí mới. Theo lý mà nói, nên dùng chức vụ trước kia của Nhiếp Chấn Bang xưng hô là hợp lý nhất, nhưng hiện giờ lại nói như vậy đủ chứng minh. Về công vụ quốc gia mà anh được đảm nhận sẽ là một chức vụ chủ nhiệm phòng kiểm tra, giám sát tiếp đãi công vụ.
Phía trên đã hình thành một nhận thức chung, chỉ thiếu một bước thủ tục cuối cùng mà thôi.
Tiến vào phòng làm việc của Thạch Kiến Đông, Nhiếp Chấn Bang cũng đánh giá hoàn cảnh trong văn phòng, một bàn làm việc và ghế tựa đen tuyền bóng loáng. Văn phòng hơn 10 mét vuông, một bên là khu vực làm việc của Thạch Kiến Đông, ngay phía trước bàn làm việc là một hàng ghế sô pha màu đen nhánh là nơi để tiếp khác. Ở gần đó có một chiếc điều hòa. Gian góc phòng bày một chiếc ve thường toàn cây và mây, một thảm thực vật tốt.
Vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, Thạch Kiến Đông cũng đứng dậy từ sau bàn làm việc, nghiêm mặt nói:
- Chấn Bang, tôi chờ cậu một lúc rồi. Đêm qua thủ trưởng gọi điện thoại tới, bảo cậu sáng nay đi một chuyến, nên tôi đang đợi cậu đây. Qua bên kia trước đi.
Lời nói của Thạch Kiến Đông khiến Nhiếp Chấn Bang có chút ngạc nhiên. Thủ trưởng? Đương nhiên các lãnh đạo trong trung tâm Trung ương Cửu Đỉnh cũng có thể gọi là thủ trưởng. Nhưng Nhiếp Chấn Bang nghe ra rất rõ ràng trong này, thủ trưởng chỉ có một, đó chính là Tổng Bí thư Thẩm. Hai người một trước một sau bước ra khỏi cổng trụ sở làm việc của ban Tổ chức Trung ương, tại cổng, xe của Thạch Kiến Đông đã chờ ở phía dưới, là một chiếc xe được sản xuất trong nước gắn biển số của Quân khu Thủ đô. Điều này hoàn toàn thể hiện rõ, Thạch Kiến Đông mặc dù tại đây là cán bộ cấp Cục không bằng ai, nhưng cũng được coi như là nhân vật một phương trong số những cán bộ cấp sở đi đày trong đất thủ đô này.
Xe chạy nhanh ra khỏi cửa an toàn của ban Tổ chức Trung ương, liền lái thẳng đến Tử Cấm Thành. Dưới lầu gác của nhóm cảnh sát có vũ trang dưới cửa Hoa Hạ, nhìn thấy xe của Thạch Kiến Đông có giấy thông hành đặc biệt, rồi sau khi nhìn thẻ công tác của Thạch Kiến Đông và Nhiếp Chấn Bang, lúc này mới cho đi.
Xe dừng lại trước cổng Hoài Viễn Các, dưới sự dẫn đường của Thạch Kiến Đông, cả hai người đi vào Hoài Viễn Các. Thư ký riêng của Tổng Bí thư Thẩm là Hoàng Vân Sơn đã ra đón.
Thân làm thư ký riêng của người đứng đầu Hoa Hạ, Hoàng Vân Sơn hoàn toàn có thể nói là xứng đáng với thư ký số một. Luận về cấp bậc, hiện giờ cũng đã lên tới cấp Thứ trưởng. Nhưng thật ra Hoàng Vân Sơn là từ thời ký Thẩm Tu Siêu còn ở tại Tuyết Vực đã đi theo Thẩm Tu Siêu từ đó đến nay, đảm nhiệm thư ký cho Thẩm Tu Siêu, cứ vậy cho tới nay. Nếu phải nói tới người tâm phúc, Hoàng Vân Sơn mới thực sự là tri kỷ nhất đối với Thẩm Tu Siêu. Với thân phận như vậy, dù là các thủ trưởng khác trong Trung ương Cửu Đỉnh, ngày thường cũng phải khách khí đối với Hoàng Vân Sơn ấy chứ.
- Trưởng ban Thạch và Chủ tịch Nhiếp đến rồi đấy ư. Mau mời vào, thủ trưởng hiện giờ cũng đang trong thư phòng chờ hai vị đấy.
Hoàng Vân Sơn mỉm cười nói.
Người như Hoàng Vân Sơn rất biết làm người. Dù là với thân phận và địa vị hiện giờ của ông ta, nhưng cũng không thấy có chút nào ngang ngược, vẫn cứ duy trì thái độ khiêm tốn, cẩn thận. Điểm đáng quý này rất khó có được.
Thạch Kiến Đông lúc này cũng mỉm cười, nói:
- Vân Sơn, cảm ơn, vậy tôi và Chấn Bang vào trước đây.
Đi vào thư phòng, lúc này Thẩm Tu Siêu đang đứng trước bàn làm việc. Trên mặt bàn rộng lớn đặt chín nghiên bút. Đoan Nghiễn, một nghiên mực Huy Châu, một bút lông, không cái nào không phải là đồ hảo hạng
Lúc này, Tổng Bí thư Thẩm cũng đang hào hứng vô cùng, múa bút vẩy mực. Còn lại Thạch Kiến Đông đứng bên cạnh nhìn, Hoàng Vân Sơn bưng hai chén trà nóng đi đến, sau khi đặt trên bàn thì xoay người lui ra ngoài, đồng thời đóng cửa lại.
Lúc này đây, trên mặt bàn, Tổng Bí thư viết từng nét chữ to mạnh mẽ trên giấy, vì sinh lập mệnh, bốn chữ lớn lại có thêm một phong thái không tầm thường.
Nhìn bốn chữ viết lớn, Tổng Bí thư cũng cảm thấy hiếm khi được vui như vậy, buông chiếc bút lông, ngẩng đầu nhìn Thạch Kiến Đông và Nhiếp Chấn Bang, mỉm cười nói:
- Đồng chí Kiến Đông và Chấn Bang đến rồi ư? Ngồi xuống cả đi.
Nói xong, Tổng Bí thư Thẩm cũng nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang, cậu từng là sinh viên của đại học Thủ đô khoa Trung văn, bốn chữ này xuất phát từ đâu cậu có biết không?
Nhiếp Chấn Bang không nghĩ tới, giớ phút này Tổng Bí thư Thẩm lại hỏi như vậy. Thật không ngờ lại tăng thêm một cuộc khảo giáo lầm thời. Nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng không hề bối rối, mỉm cười gật đầu nói:
- Thủ trưởng, đây là xuất hiện từ thời Bắc Tống, từ lời nói của nho sĩ Trương Hoành Cừ, toàn văn là “Vì trời đất lập một lòng, vì dân sinh lập mệnh, vì hướng thánh kế tuyệt học, vì vạn thế mở thái bình”. Nếu nói không đúng, kính mong thủ trưởng bỏ quá cho.
Một câu cuối cùng, Nhiếp Chấn Bang nói khiêm tốn như vậy, Thẩm Tu Siêu nghe xong cười ha hả, nói với Thạch Kiến Đông:
- Đồng chí Chấn Bang này, ở địa phương này làm việc thời gian dài nhưng lại càng khiêm tốn, cẩn thận hơn. Đồng chí Chấn Bang, đây cũng không phải là thói quen tốt gì, khiêm tốn quá lại trở thành kiêu ngạo rồi.
Thạch Kiến Đông cũng cười, nói phụ họa:
- Học thức của Chấn Bang quả nhiên không tầm thường, không hổ là môn sinh yêu quý của thủ trưởng. Những câu này thật ra tôi có nghe nói qua, nhưng nếu hỏi là ai nói, tôi thật sự cũng vừa mới biết.
Lúc này, Thẩm Tu Siêu lại nói tiếp:
- Vì sinh dân lập mệnh: Mệnh có hai mặt là thể xác và linh hồn, hai mặt này đều không thể gây thương hại, không thể vứt bỏ, nhất định phải lập an bình. Thánh hiền nhà nho thường khai sáng đạo “Sống yên phận” chính là vì dân. Từng có câu này “Bách tính dùng hằng ngày mà không biết”, lại có thể không nhận thức được, về luân thường chính giáo khiến cuộc sống dân sinh theo, mà có thể bảo vệ sinh mạng, chỉ định đường sống, đây chính là “Vì dân sinh lập mệnh” rồi.
Dùng một chút, Thẩm Tu Siêu lại tiếp tục nói:
- Văn hóa gio giáo, ảnh hưởng tới TQ chúng ta có thể nói là thâm căn cố đế. Kế thừa mấy ngàn năm xã hội phong kiến lấy nho giáo lập quốc. Về phương diện này, cố nhiên cũng có rất nhiều giá trị phong kiến, nhưng văn hóa và tư tưởng Nho giáo cũng không phải là chỗ nào cũng có thế áp dụng được, phải tiếp thu tinh hoa, loại bỏ những thứ không tốt, đây mới là thái độ đúng. Lần này quyết định Chấn Bang cậu là trách nhiệm rất nặng nề đó. Mâu thuẫn trong tam công chi càng ngày càng lộ ra nhiều hơn, nhân viên công vụ và các giai tầng lãnh đạo đặc thù, quyền quý. Đây là vấn đề hiện tại đang rất nóng, những mâu thuẫn này, không dễ bỏ qua được. Nói nhẹ thì làm tăng gánh nặng tài chính quốc gia trầm trọng. Nói nặng thì là căn nguyên khiến Đảng chúng ta thoát ly khỏi quân chúng nhân dân. Nhiệm vụ trọng đại như vậy phải giao vào tay cậu rồi. Thế nào? Có lòng tin không?
Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang cũng đã lĩnh hội được tầng ý tứ của dòng chữ “Vì dân sinh lập mệnh” này. Tam công chi không ngừng tăng trưởng, đối với tài chính quốc gia thật là một gánh nặng lớn. Đồng thời cũng khiến cho quan hệ giữa Đảng và nhân dân ngày càng kém, khiến mức độ tín nhiệm của dân chúng đối với nhà nước ngày càng thấp. Hiện giờ, bản thân anh được đảm nhiệm vị trí chủ nhiệm văn phòng kiểm tra giám sát tam công chi lần này cũng giống như cho dân chúng một lời bào chữa.
Trầm ngâm một hồi, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng dậy, rất nghiêm túc nói:
- Thủ trưởng, tôi có lòng tin, cũng có quyết tâm làm tốt công việc này, nghênh tiếp lần khiêu chiến này.
Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến Thẩm Tu Siêu rất vừa lòng, gật đầu nói:
- Được, tốt lắm, chữ phúc này chính là ta cố ý viết cho cậu đấy. Hôm nay ta tặng cậu.
Nói xong, Thẩm Tu Siêu đứng lên, phía bên trái tờ giấy, viết xuống hàng chữ “Tặng đồng chí Nhiếp Chấn Bang, Thẩm Tu Siêu viết năm x tại Hoài Viên Các, Tử Cấm Thành”.
Có thế nói, đây là một tấm bùa hộ mệnh mà Thẩm Tu Siêu cho Nhiếp Chấn Bang, cũng là thể hiện được thái độ của Thẩm Tu Siêu. Trong chuyện này, Nhiếp Chấn Bang đã đưa ra chọn lựa, bỏ qua thân phận thế gia, tiến vào Đoàn hệ, mà hiện giờ đây có thể coi là một sự bồi thường mà Thẩm Tu Siêu dành cho Nhiếp Chấn Bang.
Vị trí này có thể nói là mục tiêu công kích của mọi người.
Nếu không có được sự bảo hộ như vậy, đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói là một điều vô cùng khó xử.
Sau khi từ phòng làm việc của Thẩm Tu Siêu đi ra, trên xe, Thạch Kiến Đông hiện giờ cũng chính thức thấy được địa vị của Nhiếp Chấn Bang trong lòng Tổng Bí thư Thẩm. Đồng thời cũng lưu lại mối quan hệ thân thiết hơn, nghiêm túc nói:
- Chấn Bang, lần này, kết cấu nhên viên văn phòng của cậu có chút phức tạp đấy.
Nghe được câu nói của Thạch Kiến Đông, Nhiếp Chấn Bang cảm thấy hơi ngạc nhiên, văn phòng kiểm tra tam công là một vị trí hàng đơn vị thấp quyền. Đừng chỉ nhìn có cấp Thứ trưởng, nhưng thực sự điều tra ra, cho dù là đại tướng ở nơi biên cương, Tỉnh trưởng sợ rằng cũng phải né tránh vài ba phần. Nơi như vậy, thế lực khắp nơi tranh đoạt cũng là điều rất bình thường.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Trưởng ban Thạch, ngài yên tâm đi. Nếu tôi đã đến đây rồi đương nhiên cũng đã có chuẩn bị hoàn hảo. Ý tốt của ngài, tôi xin cảm tạ trước.
Thạch Kiến Đông lúc này cũng cười ha hả, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang, khách khí như vậy làm gì? Lần này, hai ứng cử viên Phó chủ nhiệm cũng đã được định ra rồi, một là Trần Ba, một là Lý Quốc Binh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận