Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 691: Hành động

Tào Định Khôn nói vậy làm sắc mặt Hoắc Tư Viễn thay đổi, không ai ngờ Tào Định Khôn này lại không nể mặt mình như vậy, làm việc này thực sự là vì vị trí cấp Thứ trưởng ngay cả thể diện cũng không cần.
Nhiếp Chấn Bang cũng ngây ngẩn cả người lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng khó, đồng ý đi thì khó tránh khỏi sẽ làm trong lòng Hoắc Tư Viễn có khúc mắc, thậm chí còn bất mãn với mình dẫn tới ảnh hưởng đến kế hoạch này, nhưng không đồng ý lại đắc tội với Tào Định Khôn, dù sao người ta cũng đường đường là cấp Bộ trưởng Chủ tịch tỉnh, nói ra lời coi thường này liền đắc tội chết rồi.
Suy nghĩ một chút, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Chủ tịch tỉnh Tào khách khí quá, đã như vậy thì đi cùng đi.
Không cho nghĩ nhiều, Nhiếp Chấn Bang lúc này chỉ có thể lựa chọn một cách khá có lợi là: Hợp tung liên hoành. Hiện giờ tình hình của tỉnh Liêu Đông rõ ràng là Hoắc Tư Viễn mạnh, cục diện của Tào Định Khôn yếu, lúc này nếu tạo quan hệ không tốt với Tào Định Khôn thì bỗng nhiên tầm quan trọng của mình trong suy nghĩ của Hoắc Tư Viễn cũng không rõ ràng như vậy, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên lựa chọn cục diện có lợi đối với mình.
Ra khỏi khách sạn Thiên Nguyên, xe của Tào Định Khôn đã tới.
Thư ký mở cửa xe cho Tào Định Khôn và Nhiếp Chấn Bang, hai người ngồi vào xe rời khỏi khách sạn Thiên Nguyên.
Lúc này đám người Hoắc Tư Viễn cũng đều từ trên lầu đi xuống, những ủy viên thường vụ khác đều lên ô- tô rời đi, Hoắc Tư Viễn cũng cùng Thạch Kiến Thiết ngồi trên xe số một của Tỉnh ủy.
Vừa lên xe Thạch Kiến Thiết liền nói:
- Bí thư Hoắc, lúc này Tào Định Khôn không đếm xỉa nữa.
Sắc mặt Hoắc Tư Viễn rất bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt lại không giấu được vẻ nghiêm trọng, những chuyện bên chính quyền Hoắc Tư Viễn rất hiểu, rất khó nói rõ, sợ là không có một cán bộ nào dám nói tay mình sạch sẽ. Nhiếp Chấn Bang mặc dù không có thực quyền gì nhưng quyền lực người này nắm giữ lúc này lại có thể quyết định sự thay đổi của cục diện Liêu Đông, không thể không đề phòng.
Im lặng một chút Hoắc Tư Viễn nói:
- Kiến Thiết, yên tâm đi, Nhiếp Chấn Bang này không đơn giản như vậy, cục diện hôm nay anh ta không rõ ràng. Tào Định Khôn đã nói đến mức này rồi rõ ràng đang ép Nhiếp Chấn Bang tỏ thái độ, trên thực tế Tào Định Khôn đã đi sai một bước cờ rồi, cậu cảm thấy Nhiếp Chấn Bang là loại để cho người khác định đoạt quân cờ sao?
Lời nói của Hoắc Tư Viễn làm Thạch Kiến Thiết bừng hiểu, gật đầu nói:
- Bí thư, ý của ông là Nhiếp Chấn Bang sở dĩ đồng ý Tào Định Khôn đó là đang xoa dịu cục diện.
Hoắc Tư Viễn gật đầu, sự thông minh của Thạch Kiến Thiết làm Hoắc Tư Viễn rất vừa lòng, làm Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy, là thuộc hạ tâm phúc số một của mình, không có năng lực này không thể được. Rất nhiều chuyện bản thân mình không tiện ra mặt, thông qua cương vị Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy là muốn cấp bậc có cấp bậc, muốn phương pháp có phương pháp để truyền lời thì có thể giảm bớt rất nhiều phiền toái cho mình.
Mà năng lực bản thân cán bộ cũng là điểm mấu chốt trong đó, năng lực của Thạch Kiến Thiết rõ ràng là rất tốt, lúc này Hoắc Tư Viễn cũng không ngại liền dạy bảo Thạch Kiến Thiết một chút:
- Đúng đấy, Nhiếp Chấn Bang quả nhiên là danh bất hư truyền, xem ra thế cục của tỉnh Liêu Đông về cơ bản anh ta đều hiểu. Hiện giờ, cục diện Liêu Đông rõ ràng là tôi mạnh địch yếu, lúc này nếu Nhiếp Chấn Bang đắc tội Tào Định Khôn liệu chúng ta có quan tâm đến giá trị của anh ta không? Có thể có, có thể không, cho nên, tôi nói quyết định hôm nay của Nhiếp Chấn Bang là chính xác nhất. Tuy nhiên, tôi lại có chút tò mò Nhiếp Chấn Bang chưa bao giờ tới Liêu Đông, làm sao mà vừa mới đến đã hiểu biết tình hình của Liêu Đông như vậy?
Vừa nói xong Thạch Kiến Thiết ở bên cạnh đã nhíu mày trầm tư, sau một lúc lâu Thạch Kiến Thiết đột nhiên ngẩng đầu lên nói:
- Bí thư Hoắc, liệu có phải là Lâm Mặc Hàn thành phố Cương Thành hay không?
Thạch Kiến Thiết nói tiếp:
- Lâm Mặc Hàn là cán bộ “Nhảy dù”, mấy năm này ở thành phố Cương Thành tuy trông rất có vẻ bình thường, vô cùng khiêm tốn, vùi đầu vào phát triển kinh tế, nhưng người này trước khi thuyên chuyển về làm Bí thư Thành ủy thành phố Cương Thành là ủy viên thường vụ, Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy thành phố Vọng Hải, lúc đó Nhiếp Chấn Bang cũng nhậm chức ở thành phố Vọng Hải.
Nghe được lời của Thạch Kiến Thiết, Hoắc Tư Viễn cũng gật đầu, khẳng định nói:
- Thế đúng rồi, thả nào Nhiếp Chấn Bang sao lại hiểu biết Liêu Đông như vậy, một khi đã như vậy, xem ra ý nghĩ của chúng ta cũng phải điều chỉnh lại một chút.
Trong khi Hoắc Tư Viễn đang thảo luận, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cùng Tào Định Khôn quay trở về tới nhà khách Tỉnh ủy.
Mời Tào Định Khôn vào phòng của mình, dặn Lý Cư Bằng pha cho Tào Định Khôn một bình trà ngon, Nhiếp Chấn Bang lấy từ va li của mình ra tút Gấu Mèo, tút tròn màu vàng nhạt, vừa nhấc ra Tào Định Khôn cũng có chút giật mình, loại Gấu Mèo đặc chủng của lãnh đạo đất nước không phải là người bình thường có thể có được. Chỗ dựa của Nhiếp Chấn Bang Tào Định Khôn cũng hiểu một ít, cha là uỷ viên quốc hội khóa này, bác Cả là nhân vật số hai trong quân đội, có thể tùy tiện có loại thuốc này cũng không ngạc nhiên.
Trà cũng là trà ngon: loại Đại Hồng Bào hảo hạng của núi Võ Di, đây là trà ngon nhất trên cây mẹ, hàng năm thành phẩm chỉ khoảng nửa cân.
Nhận chén trà nhỏ nhấp một ngụm, Tào Định Khôn dường như đang thưởng thức loại này vị, một lát sau Tào Định Khôn thở dài nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp, tôi bây giờ hoàn toàn phục rồi, đây chính là lá trà trên cây Đại Hồng Bào mẹ, trước kia chỉ được nghe nói, thật không ngờ hôm nay ở chỗ Chủ nhiệm Nhiếp được hiểu biết thêm.
Nhiếp Chấn Bang cười ha ha:
- Chủ tịch tỉnh Tào, cũng không đến mức như vậy, Trà chỉ là một cái quan niệm thôi, tôi uống cũng không nhận ra có gì khác nhau ở trong đó nên cũng lãng phí của trời, nếu Chủ tịch tỉnh Tào thích thì chỗ tôi có một lạng trà này do nhạc phụ gửi, hôm nay sẽ tặng Chủ tịch tỉnh Tào.
Từ lúc vào cửa liền lấy ra Gấu Mèo chuyên dụng, sau đó lại bày ra Đại Hồng Bào hảo hạng, những thứ này Nhiếp Chấn Bang đều cố ý. Nói từ cốt lõi thì Nhiếp Chấn Bang không phải loại người lấy gia thế đi khoe khoang, nhưng lúc này thì không thể ở trước mặt của Tào Định Khôn khoe khoang một chút. Tào Định Khôn làm cán bộ cấp Bộ trưởng đương nhiên có thái độ kiêu ngạo của ông ta.
Lâm Mặc Hàn muốn đạt được vị trí Phó chủ tịch tỉnh này chỉ dựa vào tác động của phía trên thì không được, thuyết phục Tào Định Khôn mới có thể chắc chắn hơn nữa.
Trong chuyện này Tào Định Khôn lại càng dễ đả thông so với Hoắc Tư Viễn, thể hiện bối cảnh thân phận của mình trước, sau đó đem quan hệ Lâm Mặc Hàn và mình nói ra, đây là tính toán của Nhiếp Chấn Bang bây giờ.
Quả nhiên, Tào Định Khôn có chút ngạc nhiên nhìn Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp, không biết nhạc phụ của anh là ai?
Đây chính là hướng mà Nhiếp Chấn Bang tạo ra nên lúc này đương nhiên không dấu diếm, mỉm cười nói:
- Chủ tịch tỉnh Tào, chúng ta coi như trước lạ sau quen, nói chuyện phải cởi mở giống người Đông Bắc chỗ các anh mới được, cha vợ tôi là Dương Thắng Lợi.
Những câu này đương nhiên làm Tào Định Khôn hoảng sợ: Một trong những hạt nhân của Cửu Đỉnh, thủ trưởng xếp hạng thứ bốn, bối cảnh của Nhiếp Chấn Bang quả nhiên phi phàm.
Nhìn vẻ mặt của Tào Định Khôn, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Chủ tịch tỉnh Tào, chúng ta là mới quen đã thân, có một chuyện phải kính nhờ Chủ tịch tỉnh Tào một chút, đồng chí Lâm Mặc Hàn Bí thư Thành ủy thành phố Cương Thành, năm xưa là đồng nghiệp rất tốt của tôi ở thành phố Vọng Hải, người này năng lực các mặt đều rất nổi bật, sau này chỗ Lâm Mặc Hàn phải nhờ Chủ tịch tỉnh Tào chiếu cố nhiều hơn.
Việc này làm Tào Định Khôn có chút giật mình, hôm nay thông dồn dập làm suy nghĩ của Tào Định Khôn có chút hỗn loạn.
Nhiếp Chấn Bang làm như vậy là có ý gì, đầu tiên mơ hồ tỏ ra thân thế thâm hậu, tiếp theo là đưa ra Lâm Mặc Hàn, việc này nhìn như một chuyện rất đơn giản, xảy ra liên tiếp, trong đây chỗ nào cũng lộ ra thái độ không tầm thường.
Lần đầu tiên, Tào Định Khôn phát hiện ra trí óc của mình không đủ dùng rồi, mặt này có sự liên hệ tất nhiên gì không. Tào Định Khôn rơi vào trầm tư, lúc này, Tào Định Khôn không còn lòng dạ gì để tiếp tục ở lại chỗ của Nhiếp Chấn Bang.
Vốn dự định đề cập một chút với Nhiếp Chấn Bang về việc cạnh tranh đề cử người với thủ hạ của Hoắc Tư Viễn, lúc này cũng không còn lòng dạ để nói, sau khi nói chuyện vài câu, Tào Định Khôn liền đứng lên cáo từ.
Sau khi tiễn Tào Định Khôn, Nhiếp Chấn Bang hơi mỉm cười, hôm nay làm nhiều chuyện như vậy về cơ bản là được rồi, đưa ra quá nhiều thông tin sẽ lại tạo một áp lực cho Tào Định Khôn, bất cứ chuyện gì cũng phải có mức độ, đó gọi là có chừng có mực.
Người có thể làm được Chủ tịch tỉnh đều không phải ngu dốt, tin rằng Tào Định Khôn có thể hiểu hàm ý sâu xa trong lời nói của mình.
Cục diện bây giờ nếu không có mình can thiệp thì Tào Định Khôn không thắng được Hoắc Tư Viễn, nhường lại chức vị này, có được sự tán thành và thiện cảm của mình sẽ có trợ giúp cho sự phát triển tương lai của ông ta, điểm này còn xem Tào Định Khôn có thể hiểu ra hay không.
Nhiếp gia? Dương gia? Đoàn hệ? Nhiếp Chấn Bang, Lâm Mặc Hàn? Mấy từ ngữ mấu chốt cứ hiện lên trong đầu, Tào Định Khôn ở trong xe nhìn như đang nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng thực ra đang suy nghĩ những liên hệ này.
Điều đầu tiên có thể xác định là Nhiếp Chấn Bang có thể nói là người có được đủ loại ưu ái, có chỗ dựa vô cùng vững chắc, đủ để làm người khác khiếp sợ.
Lâm Mặc Hàn? Bảo mình chiếu cố? Phó chủ tịch tỉnh? Nghĩ tới vài từ ngữ này Tào Định Khôn đột nhiên mở mắt, chẳng lẽ Nhiếp Chấn Bang lần này chính là vì vị trí Phó chủ tịch tỉnh mà đến?
Nhất định là như vậy, trong lòng Tào Định Khôn đưa ra một kết luận, nếu không phải vì vị trí này thì Nhiếp Chấn Bang làm sao lại làm bao nhiêu hành động lạ thường như vậy.
Trong lúc Tào Định Khôn đang suy nghĩ đến ý đồ thực sự của Nhiếp Chấn Bang thì lúc này Nhiếp Chấn Bang lấy điện thoại di động của mình ra, ấn số điện thoại của Trưởng ban Tổ chức TW Thạch Kiến Đông.
Điện thoại reo hai hồi chuông, bên kia liền có tiếng Thạch Kiến Đông sang sảng:
- Chấn Bang, cậu là “Không có chuyện không đến cửa Phật” đấy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận